CHẮC ĂN (thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

ngày xưa tôi rất thích hoa hồng

 vì hoa hồng rất rực rỡ

có một cuộc lật đổ

họ đặt tên là cách mạng hoa hồng

từ đó tôi không thích loài hoa này nữa 

 

rồi tôi lại thích một loài hoa nở về đêm

hoa tinh khiết và dịu hiền

trắng ngần và đầy hương thơm

có một cơn bão táp

lửa và khói

máu và xác chết

người ta gọi chiến tranh hoa nhài

tôi lại phải ghét thêm một loài hoa nữa   

  

ngày mai tôi khắc một bông hoa bằng đá

tôi sẽ được yêu nó đến trọn đời

vì chắc chắn loài người

không thể đặt tên cho tham vọng 

bằng chính bản chất linh hồn của họ

là đá cuội  

 

11.03.11

TN

More...

NGƯỜI VIỆT ĐÓI RÁCH Ở MỸ (Phóng Sự Truyền Hình)

By Lê Thuận Nghĩa

Rất nhiều người Việt Nam ở Mỹ lâm vào tình trạng đói rét và không có nhà cửa phải sống lang thang đầu đường xó chợ. 

Nhiều người Việt ở trong nước không ngờ rằng ở "Thiên Đường Nước Mỹ" cũng có những "Việt Kiều" vô gia cư họ cũng bị lâm vào tình trạng đói rét phải trải qua cuộc sống thiếu thốn cô đơn và bất hạnh trên hè phố khi bị thất nghiệp hoặc vì điều kiện không thể kiếm được việc làm.

  Bạn nên biết rằng ở đâu cũng vậy cả. Xã hội luôn có những người giàu và người nghèo. Tình trạng "người ăn không hết kẽ lần không ra" không phải chỉ có những nước nghèo và chậm phát triển mới có mà ở những đất nước vốn được tự hào là phồn vinh giàu có nhất cũng không tránh khỏi "nghịch cảnh" này. 

  Bên cạnh những Việt Kiều về thăm quê hương với "xúng xính áo gấm về làng" thì vẫn có những Việt Kiều hàng chục năm chưa được một bữa ăn no. Họ phải sống lây lất đói rét trên các vĩa hè ở các thành phố phồn hoa của nước Mỹ.

   Phóng sự truyền hình của Người Việt Online sau đây ghi lại một trong những hình ảnh rất thương tâm của Việt Kiều nghèo ở California. Họ cảm thấy rất hạnh phúc khi được ăn tô phở hảo tâm của nhà từ thiện Đào Bích Ty nguyên chủ tịch hội đồng hương Thái Bình ở Little Saigon- California tài trợ.

  Mời các bạn xem phóng sự truyền hình này (của báo Người Việt Online- Mỹ Quốc) để biết thêm một mảng khác của cộng đồng người Việt ở hải ngoại  

   

http://www.youtube.com/watch?v=X3I12wZH81c     

   

 09.03.11

TN

More...

ÔI NGƯỜI ĐẸP....

By Lê Thuận Nghĩa

 

Top những phụ nữ có cơ thể... “bất bình thường” nhất

Cơ thể của họ khiến ai cũng phải ngỡ ngàng...

1. Eo nhỏ nhất

Cô Cathie Jung sinh năm 1937 là người hiện đang sở hữu vòng eo nhỏ nhất thế giới vòng eo của cô có kích thước bằng 1 lọ mứt hay mayonnaise thông thường. Trong suốt hơn 12 năm qua ngày nào cô cũng mặc 1 chiếc áo corset và cô có tới khoảng 100 cái áo như vậy.

alt
Cô thường xuyên mặc chiếc áo corset như thế này.


alt

Cô Cathie Jung và vòng eo nhỏ xíu.


Cụ thể vòng eo của cô là 38cm tuy nhiên người thực sự có vòng eo nhỏ nhất phải kể đến bà Ethel Granger bà có vòng eo chỉ 33cm nhưng bà đã qua đời cách đây 30 năm.

alt

alt

Bà Ethel Granger có vòng eo chỉ 33cm.



2. Chân dài nhất


Cô Svetlana Pankratova được biết đến là người phụ nữ sở hữu đôi chân dài nhất thế giới. Nếu duỗi ra hết sức có thể chân của cô có thể dài đến 1m32. Cô cho biết đôi chân dài cũng gây khó khăn mỗi khi lên máy bay bởi cô không có đủ chổ... để chân.

alt

alt


Mặc dù có đôi chân dài nhất thế giới nhưng cô Svetlana Pankratova lại không phải là người phụ nữ cao nhất cô cao gần 1 96m.

alt
Đôi chân siêu dài...



3. Cao nhất


Cô Yao Defen người Trung Quốc hiện được công nhận là người phụ nữ cao nhất với chiều cao 2 36m đôi giày của cô theo cỡ chuẩn Châu Âu là 78. Khi sinh cô chỉ nặng gần 3kg đến năm 3 tuổi cô ăn khỏe hơn gấp 3 lần những đứa trẻ bình thường. Ở tuổi 11 cô cao 1 88m và năm 15 tuổi đã cao 2 07m. Tuy có bề ngoài to lớn nhưng cô lại rất ốm yếu.

alt

alt


alt


4. Lùn nhất

Sách kỷ lục Guinness ghi nhận cô Hatice Kocaman 21 tuổi người Thổ Nhĩ Kỳ là người phụ nữ lùn nhất thế giới với chiều cao 0 7m và cân nặng 6 8 kg. Cô được ghi vào sách kỷ lục thế giới là người phụ nữ lùn nhất và là người lùn thứ hai thế giới chỉ xếp sau anh người Nepal Khagendra Thapa Magar cao 0 6m.

alt


Khi mới sinh ra Hatice nặng 1 6 kg và phát triển như một đứa trẻ bình thường. Một vài năm sau cô bắt đầu phát triển chậm hơn các trẻ khác và đến 4 tuổi cô không cao thêm hay nặng thêm nữa. Nguyên nhân gây ra vóc dáng bé nhỏ của cô là chứng bệnh chậm phát triển xương rất hiếm gặp.

alt



5. Ngực tự nhiên to nhất


Kỷ lục này thuộc về cô Norma Stitz (tên thật là Annie Hawkins Turner) người Georgia cô đã được sách kỷ lục thế giới Guiness công nhận là người có bộ ngực tự nhiên lớn nhất thế giới và đồng thời cô cũng là người sở hữu chiếc áo ngực lớn nhất thế giới. Mỗi bên ngực của cô nặng 12 7kg và số đo 3 vòng của cô thời điểm được công nhận kỷ lục lần đầu là 178 - 122 -132cm. Sau đó ngực cô còn phát triển ra hơn nữa.

alt


 

alt


 

alt



6. Dẻo nhất


Cô Zlata 24 tuổi vốn là 1 diễn viên uốn dẻo người Nga nhưng hiện đang sống ở Đức cô có 1 cơ thể mềm dẻo siêu đẳng và là 1 trong những người uốn dẻo giỏi nhất thế giới. Cô phát hiện ra khả năng uốn dẻo đặc biệt của mình khi cô 4 tuổi. Và hiện nay cơ thể mềm dẻo của cô giúp cô có thể uốn cong về sau 1 góc 90 độ thậm chí cô còn có thể “nhét” gọn cơ thể vào trong chiếc tủ lạnh hay chui vào trong chiếc hộp chỉ rộng có 50 cm vuông.

alt

alt

Cô Zlata với cơ thể cực mềm dẻo.


alt
Chui gọn vào tủ lạnh.

alt

alt

alt


 

alt


 

alt



Theo VCTV

______

SAO VÀ NHỮNG DỊ DẠNG TRÊN CƠ THỂ

 

Hầu hết chúng ta thường nghĩ rằng những ngôi sao nổi tiếng luôn là người hoàn hảo hay ít nhất là về mặt hình dáng. Nhưng thực tế thì không phải vậy đâu nhé!

Một số nữ diễn viên nổi tiếng của Hollywood đang sở hữu những khuyết tật về thể chất vì đơn giản họ cũng là con người - giống như chúng ta vậy!! Những “bằng chứng” sau đây sẽ cho bạn thấy rõ hơn điều đó:

1. Lily Allen: Núm vú thứ 3

alt


"Khi bạn chạm vào nó nó trở nên cứng lại” - Lily không bỏ lỡ một cơ hội nào để nói về núm vú thứ ba của cô... như một phép lạ trên cơ thể. Lily thật may mắn được sống trong thế kỷ 21 vì ở thời xa xưa khi một người sở hữu một núm vú thứ ba sẽ bị coi là một phù thủy và bị thiêu sống. Ngày nay điều kì lạ này đã xuất hiện trên người cô nàng Lily Allen trông nó giống như một nốt ruồi lớn vậy!

2. Paris Hilton: Con mắt lười biếng


alt


Đã bao giờ bạn chú ý đến các bức ảnh của Paris Hilton? Cô có một con mắt trái “lười biếng” luôn rủ xuống như muốn nhắm lại. Một vài năm trước đây có thể sau khi phẫu thuật nâng mắt không thành công cô gái tóc vàng nổi tiếng này đã có một "mi mắt trái ủ rũ". Tuy nhiên Paris không cần thay đổi chúng nữa và cô thấy rằng việc đeo kính áp tròng màu xanh sẽ khiến đôi mắt "lệch" này trở nên độc đáo.

3. Megan Fox: Ngón cái biến dạng

alt


Phải sử dụng đôi tay trong clip quảng cáo cho Motorola nhưng Megan yêu cầu không quay cận cảnh bàn tay của cô. Hóa ra là "người phụ nữ gợi cảm nhất hành tinh" này đẹp ở khắp mọi nơi trừ ngón tay của cô. Nữ diễn viên này đã mắc một chứng di truyền: ngón tay cái bị phồng còn móng tay của ngón cái rất ngắn và rộng.

4. Kate Bosworth: Đôi mắt khác màu

alt


Kate Bosworth luôn rực rỡ trên thảm đỏ nhưng đến gần hơn bạn sẽ nghĩ rằng cô ấy đã có một nhầm lẫn tai hại với kính áp tròng màu của mình. Thực chất thì nữ diễn viên này có một mắt màu nâu và một mắt màu xanh. Hiện tượng này được biết đến với cái tên Heterochromia Iridium. Nó thường phổ biến ở chó mèo ngựa và các động vật khác nhưng rất hiếm hoi khi thấy ở người.

5. Vanessa Paradis: Răng cách


alt


Đừng vội vàng đến nha sĩ nếu bạn có một khoảng cách lớn giữa các răng cửa của mình. Một số người mẫu thậm chí còn “tác động” để có những chiếc răng như vậy. Do sự quyến rũ của Vanessa Paradis những chiếc răng cửa có khỏang cách lớn như vậy không còn là một khuyết điểm! Các "đại gia" ngành công nghiệp làm đẹp thậm chí còn đang hát ca ngợi cho răng cửa có khoảng cách lớn. Điều này làm cho cô ấy nhìn đặc biệt. Nhưng các nha sĩ gọi đây là lỗi diastema.

6. Kate Hudson: Ngực nhỏ

alt


Kate Hudson chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ về bộ ngực nhỏ của cô dù cô đang sở hữu bộ ngực trông như của một... cậu bé khi mặc bikini. "Cô ấy thật là đẹp nhưng cô có một bộ ngực như của tôi trong phim WhiteChicks vậy " nam diễn viên Marlon Wayans đã nói như thế sau lễ trao giải American Music Awards. Kate bảo rằng cô hoàn toàn hài lòng với cơ thể của mình. Tuy nhiên có tin đồn rằng vào ngày sinh nhật của cô tháng 4 năm 2010 cô đã có nâng ngực từ cỡ A đến B.

7. Julia Roberts: Miệng rộng

alt


Vài năm trước đây nhớ lại khi diễn cùng với Julia Roberts Hugh Grant thú nhận rằng khi hôn cô ấy anh "đã cảm nhận được một chiếc miệng lớn đang chờ đón mình". Tất nhiên những điều anh chàng điển trai người Anh đang nói là đùa nhưng chiếc miệng rộng của người đàn bà đẹp này thực sự vi phạm các tỷ lệ lý tưởng của khuôn mặt. Tuy vậy phải nói thật rằng sự nghiệp ngoạn mục của Julia sẽ không được nhắc đến mà không có chiếc miệng rộng này.

8. Hayden Panettiere: Chân ngắn


alt


Cô bạn gái của Wladimir Klitschko không hạnh phúc về một số điều mình sở hữu. Không chỉ phải thường xuyên đấu tranh với trọng lượng của mình cô còn có một cặp chân ngắn. Để che giấu khuyết điểm của mình Hayden phải chọn lựa tủ quần áo của mình một cách cẩn thận và chọn một đôi giày cao gót tuyệt đẹp để hẹn hò với quý ông cao hai mét.

9. Katy Perry: Vấn đề về da

alt


Trước khi đám cưới với Russell Brand Katy ở tuổi 25 đã phải đấu tranh trong tuyệt vọng với sự thừa cân và cả các vấn đề da của mình. Cô thừa nhận rằng luôn luôn có mụn mọc trên da và nó làm cô mất tự tin. Cô phải dùng kem và phấn để che đậy mụn của mình. Tuy nhiên đến thời điểm này bạn vẫn sẽ dễ dàng nhận ra những vết mụn sần sùi của cô nàng nếu không có lớp phấn "phù phép"

10. Halle Berry: bàn chân 6 ngón

alt


Hàng năm những tạp chí dành cho nam giới luôn luôn bầu chọn và xếp Halle Berry vào trong top những người phụ nữ đẹp nhất trên trái đất. Mặc dù nữ diễn viên này được sinh ra với sáu ngón chân trên bàn chân phải của cô. Sự bất thường này được các bác sĩ gọi là polydactyl. Theo thống kê trong 5000 em bé được sinh ra thì một em bé được sinh ra với sáu ngón chân và thường phải phẫu thuật loại bỏ. Rất nhiều người tò mò muốn biết tại sao cha mẹ của Halle lại quyết định để lại ngón chân thứ sáu của cô nhỉ?

Tuấn Phạm
PLXH

 

More...

LỊCH SỬ PHẢI VIẾT LẠI

By Lê Thuận Nghĩa

 

Tập tin:Guido Cagnacci 003.jpg

Cái chết của Nữ Hoàng Cleopatra

 

Giả sử như cái mũi của  Nữ hoàng Cleopatra tẹt như mũi người Mông Cổ và bà không đến nổi đẹp như một Thiên thần. Thì có lẽ lịch sử thế giới phải viết lại hoàn toàn khác.

  Vì khi đó thứ nhất là nếu bà không đẹp thì khó có thể nào làm cho hai người đàn ông quyền lực nhất thế giới lúc bấy giờ là Caesar và Antonius phải điên đảo vì bà và cuối cùng vì bà mà chết thảm.

   Nếu bà không đẹp và cái mũi bà bị tẹt thì không thể nào có trận thủy chiến ngoài khơi Actium để kết thúc các triều đại Pharaoh ở Ai Cập cổ đại 

  Và nếu như cái mũi bà tẹt thì Thư viện Alexandria không bị đốt cháy bởi Caesar. Mà thư viện Alexandria không bị đốt cháy thì những bộ sưu tập vĩ đại về tri thức của loài người trước đó được sưu tập ở đây không bị mất đi. Biết đâu với cái vốn tri thức của nền văn minh rực rỡ đó thế giới bây giờ đã phát triển khác xưa rồi. Biết đâu Intennet đã có ở hàng ngàn năm trước cũng nên vì có những thành quả khoa học kiến trúc từ thời ấy đến nay người ta vẫn chưa lý giải nổi. Ví dụ như việc xây Kim Tự Tháp chẳng hạn.. 

 Và biết đâu Nữ hoàng Cleopatra xấu như Chung Vô Diệm thì bà và con cháu bà vẫn cai trị Ai Cập và thống trị toàn thế giới không đến nổi bị Augustus ghen tuông "ăn không được thì đạp đổ".

Nếu bà không bị "đạp đổ" thì lúc đó văn minh thế giới sẽ mãi mãi được phát triển theo chế độ Mẫu hệ của thời tiền sử.

  Và giả sử như thế giới vẫn mãi mãi phát triển theo chế độ mẫu hệ thì sao nhỉ? Chà chà ..lúc đó lịch sử của Nhân loại phải "viết ngược" lại từ đầu vui hè ..vui hè... 

 Lúc đó đến thời điểm này có thể toàn thế giới nước nào cũng đã tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội hết rồi chỉ còn duy nhất 4 nước vẫn còn lẹt đẹt phát triển ở thời kỳ quá độ Tư Bản Chủ Nghĩa là Trung Quốc Việt Nam Cu Ba và Bắc Triều Tiên vui hè..vui hè.... 

 Lúc đó đến thời điểm này biết đâu Việt Nam đã xâm chiếm đảo Hải Nam và Hongkong và người Trung Quốc không dám gọi đích danh con Hồng cháu Lạc mà họ chỉ dám nói là "tàu nước lạ" khi ngư dân họ bị bắt đòi tiền chuộc ở ngoài khơi biển Định Hải...vui hè...vui hè... 

 Lúc đó báo chí bây giờ chỉ thỉnh thoảng đưa tin để câu "hot". "Nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng lộ hàng trong lúc biểu diễn" (ghê chết đi được he he...). "Một người chồng ở Hải Phòng bị vợ đánh đập và ngược đãi đến thành tàn phế" (não lòng".  "Lực lượng Cảnh sát vừa đột phá một đường dây Nam cave bán dâm ở khách sạn 5 sao" (Kinh người)...

  Chà chà.. lúc đó biết bao nhiêu khái niệm bao nhiêu tên gọi phải viết ngược lại hết trọi.

Ví dụ chủ nhân của chiếu Quê Choa sẽ là một Mạ chứ không phải là Bọ và có tên là Mạ Nguyễn Thị Quang Lập gọi tắt là Mạ Lập (he he...) và đương nhiên cái chuyện ngắn hay thứ nhì của "Mạ Lập" là chuyện "Xóm bảy chồng" chứ không phải "Xóm bảy vợ" như bi chừ.

 Rồi Blog Trương Duy Nhất phải đổi cái Aváta  thành "nhìn ra một góc khác" chứ không phải "một góc nhìn khác"..phiền hè...phiền hè...

 Lúc đó bộ từ Thiền Viện toàn là "đực rựa" và đứa con đầu lòng của họ sẽ là "Tin Nhắn Ty Tỷ Chiều" chứ không phải là "Tin Nhắn Một Chiều". Hoa Lục Bình sẽ có tên là Lục Bình Hoa Nguyễn Lâm Cúc đặt tên Blog của mình là "Trăng Đãi" chứ không phải Đãi Trăng. Còn Hoài Vân thì có Blog tên là "Lối Đông Nay". Riêng Thành Chung thì có tên Blog hơi đặc biệt chun chút là "gửi gió cho hương" và nổi danh là "báo cãi nhau với TC" chứ không phải là TC "Cãi nhau với báo"...vui hè...vui hè...

 Nhà nghiên cứu và bình luận văn học Vương Cường sẽ được gọi là Cường Dương ủa lộn Cường Vương chứ nhỉ  

 Và Nhà thơ Hội viên bị ép buộc vào Hội Nhà Văm Trần Mạnh Hảo sẽ là một Nữ thi sĩ và "Chị" sẽ viết bài bình luận khen "Dị Hương" nức nở. Và đương nhiên "Chị" sẽ viết là "muối Thọ" chứ không phải là "Thọ Muối" cũng đương nhiên luôn là "chị" sẽ đề câp tới việc "muối Thọ" vào hội Nhà văn bằng cửa trên nóc...chứ không phải cửa sau ...hê hê....

 Rồi biết bao nhiêu tên gọi phải đổi khác nữa ví dụ Cu Vinh thì phải đổi thành Bẹp Vinh Cánh Buồm Thao Thức viết tắt thành TTCB (diễn nghĩa ra phiền toái lắm..". Ngày Xưa Ơi của Phương Phương thì phải đổi thành Ngày Nay Ạ...phiền hè ..phiền hè..

  Và đương nhiên thế giới phải có ngày mồng 3 tháng 8 để kỷ niệm ngày Đàn ông vùng lên...sướng hè...sướng hè... 

 Nhưng Nữ hoàng Cleopatra vẫn đẹp như thiên thần cái mũi của bà ta vẫn không tẹt như mũi người Mông Cổ cho nên lịch sử thế giới vẫn cứ giữ nguyên như cũ và ngày mồng 8 tháng 3 vẫn là ngày Quốc tế Phụ nữ ngày "Phụ nữ vùng lên..trên".. 

 Cho nên đáng lý ra mình phải đợi đến ngày 3 thánh 8 để nhận lời chúc mừng thì nay vẫn "phải" chúc mừng ngày mồng 8 tháng 3 thế mới "đau". 

 Nhân ngày Quốc tế Phụ Nữ mồng 8 tháng 3 Đồ Gàn xin gửi đến chị em Bloger Vnweblog lời chúc mừng nồng nhiệt nhất.

   

 08.03.11

TN  

More...

LUÂN KHÚC (truyện)

By Lê Thuận Nghĩa

 

    

 3 đứa chúng nó từ Nga sang Đức bằng những con đường khác nhau.
 
Nghe nói chúng nó đều là dân Mát. Nina và thằng Tùng đều học ở nhạc viện Tchaikovsky thằng Quang học ở Học viện quân sự.
 
Nina tên thật là Nụ quê ở Vĩnh Long hồi học ở khoa sáng tác bên Nga bạn bè nước ngoài không gọi là Nụ mà gọi là Nina. Có lẽ do cái tên Nụ nghe hơi nhà quê không phù hợp với phong cách của một cô gái hiện đại như Nụ nên bạn bè người Việt cũng thích gọi Nụ là Nina. Đến bây giờ thì rất ít ai biết cái tên cúng cơm của bà mệnh phụ xinh đẹp và tài ba Ninna là Nụ nữa.
 
Hồi ở Mát thằng Tùng là một thần đồng Piano rất nổi tiếng của Học viện Âm nhạc Tchaikovsky. Người ta đồn rằng trình độ chơi đàn Piano và khả năng thẩm thấu âm nhạc của thằng Tùng còn cao hơn cả Đặng Thái Sơn nhưng vì Tùng tính tình nhút nhát trầm lặng ít giao du nên nhận được ít sự giúp đỡ nhiệt thành của các Giáo sư vì vậy mà Tùng không may mắn bằng họ Đặng.
 
Hồi còn ở Nhạc viện Tùng và Nụ rất thân nhau. Đã nhiều lần Tùng ngõ lời với Nụ. Nhưng Nụ không chấp nhận. Nụ chê Tùng nhút nhát nhà quê và lúc nào cũng trọ trẹ giọng Huế. Nụ nói Tùng tâm sự bằng tiếng Việt mà nghe cứ tưởng như nói bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ.
 
Từ khi Nụ cặp bồ với thằng Quang bên Học viện Quân sự và bỏ khoa sáng tác chuyển sang học múa ba lê thì Tùng hết hy vọng và đắm chìm vào thế giới âm nhạc của riêng mình.
 
Quang là người Hà Nội gốc con một ông Tướng nổi tiếng trong quân đội được cử sang học khoa "Vũ khí không gây nổ" ở Học viện quân sự Mát.

 

Thằng Quang có khiếu ăn nói tính tình sôi nổi trào lộng.  Dù ở hoàn cảnh nào hắn cũng bịa chuyện pha trò làm trò cười được. Bạn bè thường trêu Quang là vì hắn học khoa "vũ khí không gây nổ" bí quá nên ra đời mới "nổ" banh thiên địa như vậy.
 
 Tùng hết hy vọng yêu Nụ nhưng vẫn thân với nhau. Vì vậy Tùng Nụ và Quang trở thành một bộ tam rất ăn ý hồi còn ở Mát.
 
Vào thời kỳ nhộm nhoạm của thập niên cuối 80 đầu 90 tình hình lưu học sinh của mình bên ấy cũng đa đoan lắm. Nụ bỏ trường múa theo thằng Quang đi đánh hàng từ Nam Tư sang Mát. Thằng Tùng thì vẫn cặm cụi với đèn sách và những cái phím đàn của nó.
 
Khi bức tường Berlin sụp đổ phong trào người Việt chạy sang Đức ty nạn rất rầm rộ. Nụ rủ thằng Quang sang Đức làm ăn. Quang trừng mắt nói em có điên không đấy bố anh là Tướng anh chạy sang đó tỵ nạn có mà loạn à.
 
 Thuyết phục mãi Quang không chịu đi nên Nụ bắt mối tự đi một mình.
 
Nụ sang đến Ba Lan thì bị kẹt lại đó vì hết tiền. Không còn tiền để trả cho đường dây dẫn người sang Đức. Nụ gọi điện về Nga thì đúng lúc Quang đang ở Nam Tư đành phải cầu cứu Tùng. Tùng nói em yên tâm anh sang ngay.
 
 Vậy là Tùng bỏ nhạc viện vay mượn bạn bè một ít tiền và tìm đường sang Ba Lan gặp Nụ.
 
 Tùng và Nụ đến Đức xin vào trại tỵ nạn ở Braunschweig. Vì không khai là vợ chồng nên khi bổ đi định cư. Tùng về định cư ở Bad Nenndorf ở phía tây thủ phủ Hannover của tiểu bang Nidensachsen. Nụ về Usla một thành phố nhỏ nằm ở vùng rừng núi phía cực nam của tiểu bang.
 
 Vì bặt tin Quang đã lâu nên Nụ chấp nhận lời cầu hôn của Tùng hai đứa muốn về sống chung với nhau. Tùng làm đơn lên sở ngoại kiều xin chuyển vùng về Usla ở.
 
 Đơn xin chuyển vùng của Tùng mãi đến gần một năm sau mới được chấp nhận. Tùng và Nụ chuẩn bị ra sở hộ tịch đăng ký kết hôn và đã thông báo cho hai gia đình ở Việt Nam cùng làm lễ đám cưới vắng mặt cho hai đứa.
  
 Sắp đến ngày cưới thì thằng Quang đùng đùng xách va ly đến. Hắn nhe răng ra cười hề hề nói với Nụ "Mịa nhớ em đéo chịu được anh lặn lội sang đây xin tỵ nạn cũng vì em đấy".
 
 Nụ dở khóc dở cười không biết làm sao vì Nụ vẫn còn rất yêu Quang mà đám cưới với Tùng thì đã hẹn ngày.
 
 Thằng Tùng hẹn thằng Quang ra ngoài bìa rừng chụp tay thằng Quang vặn ra sau lưng đè cổ xuống đám cỏ tẩn cho thằng Quang một trận. Quang to con và bặm trợn hơn thằng Tùng nhiều nhưng vẫn nằm chịu trận không một chút kháng cự.
 
 Đấm thằng Quang một chầu xong Tùng hổn hển nói "Mày mà còn làm Nina khổ nữa thì mày liệu hồn với tao đấy". Thằng Quang xoa xoa vào mạng sườn lại nhe răng hề hề "Mịa tay mày chuyên lã luớt trên phím piano mà oánh đau ra phết đấy". Thằng Tùng buồn bả nói "Bàn phím cái của khỉ mấy năm nay chuyên đi hái nấm đào măng tây móc ruột gà chứ có đàn sáo gì nữa đâu". Thằng Quang trố mắt lên hỏi "Thần đồng piano như mày mà không có đất dụng võ trên cái xứ âm nhạc này à". Quang xịu mặt nói "không đến phần những thằng tỵ nạn mạt rệp chúng mình đâu"
 
 Về danh nghĩa thì Nụ và Tùng là vợ chồng vì đã đăng ký kết hôn ở sở hộ tịch. Nhưng thực tế thì Nụ sống chung với Quang một nhà chúng nó mới là vợ chồng thực thụ.
  
 Quang vì có bằng kỹ sư điện tử ở Nga nên xin được vào làm ở một công ty lắp ráp thiết bị y tế ở gần Usla. Tùng thì lên Göttingen làm bếp trong một nhà hàng pissa của Ý.
 
 Hồi ở Göttingen tôi quen thằng Tùng. Ban đầu không biết Tùng là nghệ sĩ piano.
 
Một lần gặp Tùng ở chùa Viên Giác biết Tùng là người Huế lại ở cùng một thành phố nên hay đi lại với nhau.
  
Tùng hiền lành trầm lặng và có cuộc sống nội tâm ít tham vọng. Cái đặc biệt là Tùng có một trình độ hiểu biết về Phật giáo rất uyên thâm. Tùng rất sùng bái Thiền Tông và cũng là một hành giả Thiền có một chiều sâu chứng ngộ rất sâu sắc. Tôi cảm thấy rất thú vị và an lành khi mỗi lần trò chuyện và đàm đạo với nó.
 
Dạo ấy hầu như cuối tuần nào  Tùng cũng rủ tôi xuống Usla thăm tụi Quang Nụ.
  
Quang và Nụ đã có một đứa con gái. Nụ ở nhà làm nội trợ chỉ thỉnh thoảng có tham gia dạy thêm ở lớp múa ba lê ban đêm ở gần nhà.
 
Quang Tùng Nụ vẫn thân mật với nhau như ngày xưa. Thằng Quang có công việc ổn định thu nhập cũng vào loại khá nên nhân một dịp sinh nhật của Tùng hắn mua tặng cho Tùng một chiếc đàn piano vào loại cực xịn. Là loại đàn piano thực sự của hãng Knauer to tổ chảng để choán gần 1/3 phòng khách chứ không phải loại đàn điện tử vớ vẫn đâu.
 
 Vào các dịp sinh nhật của ba đứa hay sinh nhật của bé Hoài Anh con Quang Nụ. Thằng Tùng đều diễn tấu gần như thâu đêm.
 
Vào những dịp đó bọn chúng chẳng mời ai ngoài tôi.
 
 Nói đúng ra tôi chẳng có dính líu gì đến cáí tam giác oái oăm của tụi nó. Nhưng phải công bằng mà nói nếu không có tôi cái bộ ba của tụi nó chẳng thể bền đến bây giờ.
 
 Chẳng phải là tôi tài giỏi hay đức độ gì để cảm hóa tụi nó hoặc có ảnh hưởng gì lớn để có thế kéo xệch cái "tam giác" tình cảm của chúng nó ra thêm một góc nữa. Vậy mà trong mấy năm ấy tôi và bọn Tùng Nụ Quang quả thật là trở thành bộ tứ khá ngộ nghĩnh.
 
 Nụ là một cô gái xinh đẹp. Nói là cực xinh thì không đúng lắm nhưng để nói Nụ là một người đàn bà cực kỳ quyến rũ thì không sai chút nào.

 

 Nụ biết cách ăn mặc và trang điểm. Không hở hang nhố nhăng hay lô lố như một số phụ nữ khác.

 

 Nụ có cách ăn mặc tôn tạo được nét khêu gợi hấp dẫn nhưng vẫn rất chừng mực trong sự đài các.

 

 Điều hay nhất ở Nụ là nụ biết cách phối màu đen trắng và màu xám ghi trong trang trang phục cũng như bài trí nhà cửa nên không những tôn tạo được nét huyền mị của người thiếu phụ một con có nhan sắc mà còn làm thăng hoa được nét dịu dàng chân chất của người miền Tây.
 
 Với tôi Nụ và canh chua bông lau là một "tuyệt phẩm" bậc nhất của thế gian.

 

 Tôi thường nói đùa với ba đứa tụi nó "Cái Nụ mà không có canh chua cá bông lau là đồ bỏ đi và canh chua cá bông lau mà không có cái Nụ cũng là đồ bỏ đi nhưng cái Nụ mà ở bên nồi canh chua cá bông lau thì đúng là cực phẩm trong những thứ cực phẩm của trần thế này".
 
 Những lúc như thế thằng Quang nâng ly bia tợp một ngụm mặt sáng lên như phát hào quang gật gật đầu mãn nguyện lắm. Còn thằng Tùng thì dồn tiết tấu của một bản xô nát nào đó đến cung cao nhất réo rắt nhất trên chiếc đàn piano mà thằng Quang tặng cho nó.

 

  Nụ thì không nói gì chỉ tủm tỉm cười nhưng sau đó thì chắc chắn tôi sẽ được Nụ gắp bỏ vào bát khúc má ngầy ngậy thơm lừng của cái đầu cá bông lau.
 
 Cả ba đứa chúng nó là những "nghệ sĩ" của trường đời và chỉ có một mình tôi là khán giả đắc ý nhất.

 

 Tôi là người khán giả duy nhất biết tận hưởng những gì tinh túy sở trường của từng đứa. Nếu không có tôi cái chất "nghệ sĩ" trong mỗi con người của chúng nó khó có thể mà khẳng định được.
 
 Nếu không có tôi thì không có ai có thể thấu cảm được những cảnh giới tâm linh mà thằng Tùng trải nghiệm được. Chỉ có tôi mới có thể ngồi hàng tiếng đồng hồ như uống lấy từng hớp từng hớp trong dòng chảy tâm thức của thằng Tùng cái thằng cạy không ra nửa câu trọn vẹn nhưng có thể thao thao bất tuyệt về những cảnh giới huyền nhiệm trong từng hơi thở Thiền.
 
 Chỉ có tôi mới ôm bụng cười lăn cười lộn trước những câu pha trò những câu chuyện tưng tửng có xen vài câu chửi thề nói tục của thằng Quang
 
 Và cũng chỉ có cái nhắm mắt lim dim của tôi để tận hưởng từng thớ cá trắng ngần từng cọng rau ngỗ từng nhành đậu bắp ..trong nồi canh chua cá bông lau của cái Nụ nấu. Chỉ có tiếng thít thà rung lên thực sự từ nơi sâu thẳm của sự thèm khát cộng với sự ngưỡng mộ chân tình trước sự hiền dịu từ ái và đoan trang của tôi trước Nụ thì cái Nụ và nồi canh chua cá bông lau của nó mới có thể trở thành món "tuyệt phẩm" của nhân gian được.
 
 Chỉ có một điều duy nhất mà chúng tôi khó có thể chấp nhận được nhau là vấn đề âm nhạc.
 
 Tôi thì sùng bái cái chất điên loạn cái hừng hực không có biên giới cái huyền bí thâm diệu khó có thể cảm thụ được nhưng lại có những va đập mài xiết vào tâm can của Bach. Thằng Tùng thì trước khi chơi nhạc của ai cũng phải dạo qua mấy bản của Listz người mà nó coi như thần tượng. Còn cái Nụ thì nhíu mày nếu như thằng Tùng không chịu chơi vài bản của Johann Pachelbel.

 

  Quang thì sao cũng được hắn nói tất cả những gì mà Bach Lietz Pachelbel có đều là những thứ không có sinh khí hết. Hắn hát rống lên "năm anh em trên một chiếc xe tăng như năm ngón tay trên cùng bàn tay..." hát xong hắn nói đó mới là thứ âm nhạc có sinh khí.
  
 Mùa hè năm 1997 một cô bạn người Cu Ba cùng học ở nhạc viện Tchaicovsky với thằng Tùng giờ định cư ở Mỹ và làm việc trong một dàn nhạc giao hưởng liên lạc được với Tùng và bay sang Đức lo giấy tờ hợp lệ kéo thằng Tùng sang Mỹ trở lại với thế giới âm nhạc.
 
 Thằng Tùng đi được không bao lâu thì thì thằng Quang cũng bỏ Usla đi sang Áo theo một chi nhánh của công ty lắp ráp thiết bị y tế ở bên đó.
  
 Quang Nụ không bỏ nhau và sao có thể nói bỏ nhau được nhỉ khi mà chúng nó đâu có kết hôn với nhau. Nhưng Quang không sống chung với Nụ nữa. Hắn nói với Nụ em không thể gắn bó với anh mà để thui chột đi tài năng của em được chúng ta không thể sống trọn kiếp mờ nhạt của một kiếp người không có hoài bão không có đam mê.. Chỉ cung cúc trong chuyện áo cơm thế này thà chết đi còn hơn em còn có rất nhiều thời cơ để phát huy sở trường của em.
 
 Quang bỏ đi mỗi năm chỉ ghé lại Usla vài ba bận vào các dịp sinh nhật của Nụ và Hoài Anh. Nụ cũng sống vậy chả đến với ai mặc dầu có rất nhiều người yêu thương mến mộ.
 
 Có lần gặp lại Quang tôi hỏi bọn mày già cả rồi đâu phải không có điều kiện để ở bên nhau sao lại để cảnh người Nam kẽ Bắc vậy mày không sợ cái Nụ lấy người khác à. 

 

Quang cười khùng khục "Ông ngu bỏ mịa đi được đâu phải sống gần nhau là hạnh phúc đâu có yêu thương mấy đi nữa mà cứ cận kề bên nhau chẳng có gì mới mẽ cũng trở thành nhàm chán thôi tớ cứ tự do thoải mái Nụ cũng vậy chẳng phải bị ràng buộc bằng một thứ ước lệ gì cả cảm thấy còn yêu thương còn hấp dẫn nhau cảm thấy còn vui thì cứ đến với nhau khi đã cảm thấy đã cũ kỷ đã mờ nhạt trong nhau thì có sống bên nhau cũng là thứ hạnh phúc giả vờ là thứ niềm vui ướm ép thôi Ông không thấy giữa tớ và Nụ lúc nào cũng mới lạ cũng cuốn hút quắn quít bên nhau mỗi lần gặp lại à. He he...những lúc như vậy tớ có cảm giác như lại được phiêu lưu tình ái một thứ hấp dẫn vụng trộm với một người đàn bà khác chứ không phải với vợ mình."
 
 Tôi trố mắt lên nhìn thằng Quang như một quái vật với thứ triết lý hôn nhân kỳ quặc của nó.
 
 Cho dù đã mười mấy năm nay không còn được ăn canh chua cá bông lau của Nụ nấu nữa. (Và thú thật tôi cũng đã rất nhiều lần thử cái món khoái khẩu của mình do nhiều người nấu kể cả nhà hàng đặc sẳn ở Việt Nam. Nhưng chẳng có nơi nào có món canh chua này tuyệt hảo như của Nụ cả). Cho dù hầu như năm nào thằng Quang trở lại Usla nhân dịp sinh nhật của Nụ hắn cũng gửi cho tôi cái thiệp mời về dự sinh nhật Nụ. Nhưng tôi chưa một lần trở lại vùng đó mặc dầu khi nào cũng khao được có một lần nếm lại món canh chua cá bông lau của Nụ
 
 Trong thiệp mời của thằng Quang cho dù gửi đi từ năm nào cũng chỉ ghi vẻn vẹn có một câu "Có điều kiện mời ông về dự sinh nhật của Nụ nhé không có ai đâu chỉ có tớ và Nụ cùng món canh chua cá bông lau".

 

 Đã có mười mấy cái thiệp mời như vậy đến với tôi vào dịp cuối tháng Hai hàng năm. Nhưng chưa năm nào tôi sắp xếp được để về lại Usla.
 
 Thiệp mời năm nay khác hơn mọi năm.

 

Trong thiệp Quang ghi "Năm nay thằng Tùng có qua Đức bọn tớ tổ chức sinh nhật Nụ ở biển Bắc ông có hứng thú thì đến dự nhé nhưng nói trước là không có canh chua cá bông lau đâu"
 
 Tùng qua Mỹ đã mười mấy năm bây giờ mới quay lại Đức. Bọn chúng vẫn liên lạc với nhau thường xuyên.

 

 Vì Nụ và Tùng trên danh chính vẫn là vợ chồng nên trên danh nghĩa bé Hoài Anh vẫn mang họ của Tùng.

 

 Tùng đến bây giờ vẫn chưa lấy vợ. Năm bé Hoài Anh học hết cấp 2 Nụ được nhận vào làm việc trong một đoàn ca múa tạp kỹ nên phải thường xuyên đi biểu diễn xa. Tùng nói bọn mày nuôi cái Hoài Anh đến đó đủ rồi bây giờ đến lượt tao.

 Tùng làm giấy tờ cho bé Hoài Anh qua Mỹ học. Nay bé Hoàng Anh đã học đại học báo chí ở một trường đại học nổi tiếng ở Mỹ.

 Nhân dịp bé Hoài Anh đi thực tập nghiệp vụ ở châu Á. Tùng sắp xếp công việc sang Đức.
 
 Nghe nói có Tùng sang địa điểm hội ngộ trong dịp sinh nhật Nụ cũng không xa nơi tôi ở bao nhiêu cho nên dù được báo là không có canh chua cá bông lau tôi vẫn cố gắng sắp xếp thời gian đến gặp tụi nó.
  
 Bọn Tùng Nụ Quang tổ chức sinh nhật Nụ ở Copenhagen bên Đan Mạch. Từ chỗ tôi chạy sang đó mất hơn hai tiếng.
 
 Trời tháng hai nhưng vẫn còn lạnh lắm hôm tôi lên Copenhagen thời tiết báo âm đến 5 độ. Vậy mà bọn chúng lại thuê khách sạn ở cạnh bãi biển và đêm sinh nhật của Nụ lại tổ chức dã ngoại ngoài bờ biển thế mới khiếp chứ.
 
 Gặp tụi nó tôi càu nhàu "lạnh bỏ mẹ đi được bọn mày điên hay sao mà kéo nhau ra tận đây vậy". Thằng Quang khà khà "Thế nó mới có sắc màu của Nga chứ". Tùng tủm tỉm "vì không có canh chua nên ông càu nhàu chứ gì". Nụ nhìn tôi có vẻ tiếc rẻ "lâu lắm rồi canh chua của em không có ai thưởng thức rất tiếc hôm nay lại không có điều kiện nấu.

 Tôi mồi chài "ở  Đan Mạch của hàng Á châu còn đầy đủ hơn ở Đức đấy". Nụ lắc đầu "Các anh ấy muốn có món khác đấy".
 
 Đóng trại xong chúng tôi lần ra bãi biển chơi. Thấy Nụ xách theo cái hộp đàn Violin tôi hỏi "Em chuyển sang chơi Violon từ khi nào vậy". Nụ bí hiểm nói "Em đâu có chơi đàn".
 
 Tùng đi bên Nụ thì thầm trò chuyện. Quang kéo tôi chạy dọc bờ cát. Chúng tôi dừng lại và ngồi xuống. Nụ nhìn ra biển và bâng quơ nói "Biển hôm nay không có sóng nhỉ". Quang cười lên hô hố "Sóng mẹ gì nổi nước đóng băng hết xừ nó rồi". Tôi ghé vào tai Quang nói nhỏ "Ông vô duyên thế cái Nụ đang mơ mộng ông lại tương một gáo nước lạnh". Quang gãi đầu "hì hì...có sao nói vậy".
 
 Khi Nụ rủ Tùng đi nhặt vỏ sò Quang hỏi tôi "ông đã đái trên biển đóng băng bao giờ chưa nó bốc khói lên hay lắm". Nói xong Quang vạch quần vểnh chim ra đái lên mặt biển đóng băng. Hắn rê một vòng thành hình trái tim. Nước tiểu nóng gặp băng lạnh nghe xèo xèo bóc khói lên nhìn cũng hay. Thấy vui vui tôi cũng vạch quần móc ra  bắn một tia xuyên qua trái tim của thằng Quang thành hình mũi tên.

 Hai thằng tôi nhìn tác phẩm được vẽ bằng nước tiểu của mình ôm bụng cười ngặt nghẽo.
  
 Tùng và Nụ thấy vậy chạy lại hỏi có gì mà vui vậy Quang vẫn ôm bụng cười chỉ hình trái tim và mũi tên trên mặt băng. Nụ cau mày trách "anh là đồ quỉ sứ". Thằng Quang vẫn ngặt nghẽo chỉ tôi "cái mũi tên là của nó". Cả Tùng và Nụ nhìn tôi không tin vì bọn nó đâu ngờ người đạo mạo như tôi cũng chơi trò này. Thấy hai đứa nhìn tôi tôi lăn đùng ra giữa cát cười ngất.
  
 Thằng Quang đột nhiên im lặng không cười nữa chạy lại giật lấy cái hộp đàn trên tay Nụ bật nắp và lôi ra chiếc đàn Violon cũ kỷ.
  
 Hắn như người thất thần đứng xoạc chân trên cát và từ đưa đàn lên kéo.
 
 Những tiết tấu đầu tiên vừa vang lên tôi thảng thốt ngồi xuống và lẩm bẩm "Luân Khúc của Johann Pachelbel". Nụ gật đầu và cũng kéo Tùng ngồi xuống.
 
 Tôi há hốc mồm nghệt lên như một thằng dở hơi nhìn thằng Quang kéo đàn. Bên cạnh thằng Tùng đã ngồi xếp bàng theo tư thế Thiền hơi thở nhẹ nhàng và tắt dần. Nụ cũng nhắm mắt chìm đắm vào tiếng Violon réo rắt.
 
Tôi đã nghe hàng trăm lần nói đúng hơn là hàng ngàn lần bản Luân Khúc Canon D của Johann Pachelbel. Kể cả nguyên bản dành cho piano và những biến tấu khác được trình bày bằng nhiều thứ nhạc cụ khác nhau của các nghệ sĩ lừng danh trên thế giới. Nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được nghe một bản biến tấu kỳ tuyệt được kéo trên đàn Violon như thế.

 Âm điệu nhẹ nhàng lặp đi lặp lại không dứt càng nghe ta lại cảm thấy như chính mình đang hòa mình vào một bức tranh muôn sắc màu của sự sống.

 Tiết tấu khi thì như đâu đó một nỗi buồn da diết bên cửa sổ mà mình đang cô đơn nhìn ánh tà dương dần lặng rồi có lúc chợt dâng lên một niềm vui lâng lâng khó tả như vào lúc bình minh với người yêu bên cạnh

 

 

 

 

 Đắm chìm trong tiếng nhạc tôi cảm giác thấy thật thư thái và nhẹ nhàng tôi cảm tưởng như có một dòng suối ngọt ngào đang chảy qua thân thể của mình tôi thấy tâm hồn mình bồng bềnh trải rộng ra như một thảo nguyên bao la bất tận trên thảo nguyên bình lặng đó có những hạt sương long lanh đang nhấp nháy dưới ánh mặt trời đong đưa trên những lá cỏ non tơ

Rồi có lúc tôi cảm thấy như trước mắt mình là dòng sông Kiến Giang hiền hòa của quê tôi tôi nghe thấy có tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền tôi thấy mình được dầm mình trong dòng nước ngọt ngào đó nước như bàn tay dịu dàng của người Mẹ đang vuốt ve tôi...

Khi thằng Quang ngừng kéo phải mất một thời gian khá lâu tôi mới trở lại thực tại.

 Nhìn sang bên cạnh thấy khuôn mặt của Nụ chan chứa hạnh phúc với hai giọt nước mắt long lanh như hạt châu lăn trên gò mà nồng nàn yêu thương đang ửng đỏ.

 Nụ thì thầm như nói với không gian chứ không phải nói với Quang hay nói với tôi "Em không ngờ bản biến tấu Canon D em soạn cho violon lại được anh chơi hay đến như vậy".

 Tôi nói "tớ không thể tưởng nổi   thằng Quang cái thằng nói tục như hát hay tay chân như thợ sắt ấy là một nghệ sĩ violin tài ba đến vậy nó biết chơi đàn từ khi nào vậy?  đây là lần đầu tiên tớ thâm nhập vào được thế giới của Luân Khúc mặc dầu đã nghe bản này hàng ngàn lần rồi".

 Thằng Quang nói "tớ biểu diễn tấu thành công là nhờ được thể hiện trước những con người mà tớ yêu thương đấy".

 Nụ an nhiên nói với "Đến bây giờ thì em mới hiểu tại sao anh lại từ chối không theo lời mời của Giáo sư âm nhạc Chechanov khi ông ấy nhận ra thiên tài âm nhạc ở trong một người lính quân khí".

 Quang ân cần nói "Tài năng đó chỉ thể phát tiết được khi đời anh có em mà thôi".

 Nãy giờ thằng Tùng vẫn ngồi bất động như ngưng thở. Cát đông cứng dưới chổ ngồi của hắn từ từ mềm nhũn ra.

 Nụ định đập lay Tùng dậy. Tôi dang tay cản Nụ lại thì thầm "Để yên hắn đang ở trong trạng thái đại định cứ để hắn tự xả Thiền đừng đánh động nó đó là giây phút hạnh phúc tột đỉnh nhất của một hành giả đấy".

 Chúng tôi ngồi đợi Tùng xả thiền đợi mãi mà hắn vẫn chưa thèm nhúc nhích. Gió bắt đầu thổi hắt từ dưới biển lên lạnh buốt tôi thít thà run lên cầm cập định đến dụng pháp gõ gậy lai tỉnh thằng Tùng.

 Đến gần nó tôi thấy một luồng hơi ấm từ thân thể nó ùn ùn tỏa ra. Tôi gọi Nụ và Quang đến đến chúng tôi ngồi bao quanh Tùng hai tay huơ huơ trước thân thể của hắn như người đi rừng đốt lửa và hơ tay chống lạnh vậy.
 
 Chúng tôi không nói với ai điều gì mỗi người đeo đuổi một ý nghĩ.
 
Tôi thì đang lý giải không biết hơi ấm từ thằng Tùng tỏa ra trên biển lạnh là do hơi nóng của lửa tam muội từ công phu Đại định Thiền hay là do hơi ấm từ tình yêu vị tha và nồng nàn sâu lắng của trái yêu của Tùng.

  Nhưng biết đâu hơi ấm đó cũng có thể kết tinh nguyên lực từ những tiết tấu âm nhạc diệu kỳ mà có cũng nên.
 

Canon D nghe ở đây

 

Bản nguyên gốc

 

Bản biết tấu được cho là hay nhất

 

Bản biến tấu Rock "ầm ỉ" nhất soạn cho ghita điện


 

Bản biến tấu dảnh cho bass

 

Bản biến tấu viết cho ghita thùng

 

Biến tấu Rock Violin điện:

 

Biến tấu rock


 

(Và cuối cùng là bản biến tấu dành cho Violin do Nụ soạn cho thằng Quang chơi ở đây):

  ____________

.
03.03.11

tn


More...

CHỈ CÒN TỦN MỦN CÂU THƠ (lục bát)

By Lê Thuận Nghĩa

khuyết bên này tròn bên kia

dài đi có thể ngắn về hay không 

  

thân cho lắm để dửng dưng

để oai oải cạnh để lừng khừng bên  

   

đến khi chợt nhận ra em

là lúc xa tận phải quên nhau rồi  

  

đục dòng khỏa bến sông trôi

mới hay sóng cũ rã rời mạn xưa  

  

tháng ba ôm ngọn giao mùa

đong đưa gió nựng còn nhừa nhựa nhau 

 

tươi trầu níu miếng héo cau

bạc vôi thắm bả cũng màu mè môi 

  

 "không thơm chẳng thể hoa nhài"

quạt mo còn độ dùi mài thanh cao  

  

sề bùn đánh lận qua ao

"miên thiên quá hải" câu chào nhị nguyên 

   

lừa mình nhập một thì thiền

ướm gieo thị nguyện lên miền tịnh hư  

  

lật trang kinh nhả niệm từ

gõ thời phổ độ mớm ù òa duyên  

  

bàng hoàng thấy giữa bạc tiền

mắt môi ngày nọ thấm nghiền hôm nay  

  

khuyết bên kia tròn bên này

ngắn đi về có được tày một gang?  

  

vỏ vàng gặp cái rõ ràng

tình như nhóm sỏi ô quan ngày nào  

  

nhón lên thả xuống ra sao

chẳn tay lẻ hạt hạt nào sẽ buông   

  

rõ ràng thành cuộc trần truồng

hết cơn chờ đợi đâu thèm thuồng sau    

   

thực thà là chỗ đục ngầu

tận nơi thăm thẳm mới sâu suối ngàn   

  

hạt nào lỡ thả ô quan

hạt nào cặm cụi ô làng hở em  

  

vốc nào đủ nhúm thân quen

kẻ nào hở lọt ngụm nghèn nghẹn cay  

  

chưa qua khỏi ngưỡng "mặt dày"

anh chưa hiểu nghĩa "rủi may được nhờ"  

  

chỉ còn tủn mủn câu thơ

đem chưng ra với vật vờ huyên thuyên  

  

biết đâu ngộ chút dịu hiền

để chưa đến nổi tận duyên cuộc người.

 

 03.03.11

TN 

More...

THƠ TÌNH 2

By Lê Thuận Nghĩa

Không còn gì để mới

Khi xoay nắm đấm cửa

Khi bật công tắc đèn

Ánh sáng lại đẩy lùi bóng đêm

Căn phòng sẽ hiện ra rất rõ

Tấm rèm phập phòng nhịp thở của gió

Ô cửa sổ bập bềnh nhịp thở của gió

Nhành lá đong đưa nhịp thở của gió

Bóng quằn quại nhịp thở của gió

Đã một năm

Đã mười năm

Đã trăm năm

Đã bao lâu rồi cũng không biết nữa

Anh ngồi bên ô cửa

Rì riết những cơn em

Ô cửa thật hiền...

 

02.03.11

TN

 

 

 

More...

Thái âm chân khí liệu pháp

By Lê Thuận Nghĩa


THÁI ÂM CHÂN KHÍ LIỆU PHÁP (Viết Nhân Dịp Ngày Thầy Thuốc Việt Nam)
  
Bài viết tặng bạn bè đồng nghiệp nhân ngày Thầy Thuốc Việt Nam
  
Vì là bài viết dành tặng cho đồng nghiệp nghề và  bạn bè quan tâm đến Đông Y cho nên để tiết kiệm thời gian tôi chỉ chú trọng vào phần trọng điểm.

 Trong bài viết dành cho "cao thủ" này những phần lý luận căn bản của Đông Y như hệ thống huyệt vị nguyên tắc ngũ hành âm dương tứ chẩn bát pháp...đều không đề cập đến. Bài viết chỉ đề cập đến 2 vấn đề cơ bản sau:
1) Nguyên tắc vận hành của vòng Thái Âm Chân Khí

alt


2) Những kinh nghiệm của Y tế châu Âu dụng liệu pháp Thái Âm Chân Khí
  a) Ứng dụng liệu pháp Thái Âm Chân Khí trong điều trị Vô Sinh và Sản Khoa
alt

  b) Ứng dụng liệu pháp Thái Âm Chân Khí trong việc kéo dài tuổi xuân

c) Ứng dụng liệu pháp Thái Âm Chân Khí trong điều trị bại liệt

alt

 
  d) Kích hoạt Thái Âm Chân Khí bằng thảo dược tác động trực tiếp vào Ty thể trong việc phòng chống và điều trị Ung Thư

 e) Thái Âm Công: "Thánh Đạo" trong Y thuật Trường Sinh
 
Phần1- NGUYÊN TẮC VẬn HÀNH CỦA VÒNG THÁI ÂM CHÂN KHÍ:
  

  alt  alt

alt

Hội thảo Quốc tế lần thứ 2 về Thái Âm Chân Khí từ ngày 18 đến 24 tháng 2 năm 2011 tại Đức Quốc do Tiến sĩ Günter Köhls chủ trì
________

 

alt

Vòng Ngũ Hành Sinh-Khắc trong vận hành Chân Khí

  

 

alt

Ngũ Hành Đại Chu Thiên

 

  alt

Vòng Đại Chu Thiên và 3 vòng Tiểu Chu Thiên qua cách trình bày của những nhà nghiên cứu Y học Á Đông của Y học hiện đại

Cách của bánh luân xa tô đậm là các kinh Dương:

- Dü= Tiểu trường kinh

- B= Bàng quang kinh

- DE  = Tam tiêu kinh

- G = Đởm kinh

-Di = Đại trường kinh

- M = Vị kinh

Cánh của bánh luân xa tô nhạt là các kinh Âm:

N= Thận kinh

Ks = Tâm bào lạc kinh

Le = Can kinh

Lu = Phế kinh

Mp = Tỳ kinh

H = Tâm kinh

Vòng Đại Châu Thiên khởi từ Tâm kinh đi đến => Tiểu trường kinh => Đại trường kinh => Thận kinh => Tâm bào lạc kinh => Tam tiêu kinh => Đởm kinh => Can kinh => Phế kinh => Đại trường kinh => Vị kinh => Tỳ Kinh => Tâm kinh => Tiểu trường kinh....

Vòng Tiểu chu thiên thứ nhất : Khởi từ Tâm kinh đến Tiểu trường đi qua Bàng quang kinh đến Thận kinh

Vòng Tiểu chu thiên thứ hai:Bắt đầu từ Tâm bào lạc đến Tam tiêu kinh qua Đởm kinh đến Can kinh

Vòng Tiểu chu thiên thứ ba: Bắt đầu từ Phế kinh qua Đại trường kinh đến Vị kinh và kết tại Tỳ kinh

(Nhìn trên đồ hình)

Các con số ở vòng ngoài cùng trong đồ hình là thời gian trong ngày nơi mà Chân khí đi qua Nội tạng tương ứng mạnh nhất

 

6 đường Kinh Âm và các huyệt Đầu và Cuối đường kinh (Nơi Chân khí nối tiếp nhau giữa các đường kinh)

alt

h1: Thủ Thái Âm Phế kinh

 

alt
H2: Huyệt cuối Phế kinh: Thiếu Thương (Lu11)
 
 
 alt
H3: Huyệt đầu Phế kinh: Trung Phủ
_________________________________
 
 
alt
H4: Thủ Quyết Âm Tam Bào kinh
 
 
alt
H5: Huyệt cuối: Trung Xung
 
 
alt
H6: Huyệt đầu Thiên Trì
______________________________
 
 
 
alt
H7: Thủ Thiếu Âm Tâm Kinh
 
  alt
H8: Huyệt cuối: Thiếu Xung
 
 
alt
H9: Huyệt đầu Cực Tuyền
____________________________
 
 
alt
H10: Túc Thiếu Âm Thận kinh
 
alt
H11: Huyệt đầu: Dũng Tuyền
 
alt
H12: Huyệt cuối Du Phủ
_____________________
  
alt
H13: Túc Quyết Âm Can kinh
 
alt
H14: Huyệt đầu: Đại Đôn
 
alt
H15: Huyệt cuối: Kỳ Môn
 ________________
 
alt
H16: Túc Thái Âm Tỳ Kinh
 
alt
H17: Huyệt đầu Ẩn Bạch
 
alt
H18: Huyệt cuối: Đại Bao
_______________
 
6 Đường Kinh Dương và các huyệt đầu và cuối
  
alt
H19: Thủ Dương Minh Đại Trường kinh
 
alt
H20: Huyệt đầu: Thương Dương
  
alt
H21: Huyệt cuối: Nghênh Hương
________
 
alt
H22: Túc Dương Minh Vị kinh
alt
H23: huyệt cuối: Lệ Đoài
 
alt
H24: huyệt đầu: Thừa Khấp
 
_____________
 
 
alt
H25: Thủ Thái Dương Tiểu Trường Kinh
 
alt
H26: huyệt cuối: Thính Cung
 
alt
H27: huyệt đầu Thiếu Trạch
_________________
 
 
alt
alt
alt
H28: Túc Thái Dương Bàng quang kinh
alt
H29: Huyệt cuối: Chí Âm
 
 
alt
H30: Huyệt Đầu Tinh Minh
________________
 
alt
H31: Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh
 
alt
H32: huyệt cuối Ty Trúc Không
 
alt
H33: Huyệt đầu: Quan Xung
 
 _________
 
alt
H34: Túc Thiếu Dương Đởm Kinh
 
alt
H35: huyệt đầu Đồng Tử Liêu:
 
 
alt
H36: huyệt cuối: Túc Khiếu Âm
 
________
 
 
alt
Các đường kinh ở Tay bố trí theo hình cắt ngang
alt
 
alt
Các đường Kinh ở chân bố trí theo hình cắt ngang
 
alt
  
  
alt
Hình cắt ngang của Tay và Chân nơi có các đường kinh đi qua
 
_____
  
alt
Vòng Chân Khí Đại Chu Thiên:
Khởi từ  huyệt Cực Tuyền phía đường chỉ nách phía trong (hình H9) chạy dọc theo đường kinh Tâm (hình H7)  đến huyệt Thiếu Xung phía trong sau móng ngón tay út (hình H8) => Nối qua huyệt Thiếu Trạch của kinh Tiểu Trường (Hình H27) rồi chạy dọc phía ngoài cánh tay theo đường kinh Tiểu Trường (hình H25) đến huyệt cuối Thính Cung ở dái tai (hình H26). Từ huyệt Thính Cung chạy đến huyệt Tinh Minh (Hình H30) ở đầu lông mày của Bàng Quang kinh sau đó chạy dọc theo kinh Bàng Quang (hình H28) đến huyệt Chí Âm (hình H29) là huyệt cuối cùng của Bàng Quang kinh huyệt này nằm phía ngoài cuối ngón chân út. Từ huyệt Chí Âm chân khí tiếp tục chạy qua huyệt đầu tiên của Thận kinh là huyệt Dũng Tuyền (Hình H11) rồi từ đó theo Thận Kinh (hình H10) chạy qua vùng bụng gần rốn chạy thẳng đến huyệt cuối gần dưới cổ là huyệt Du Phủ (hình H12). (Đến đây cũng là vừa kết thúc vòng Tiểu Chu Thiên thứ nhất). Chân khí tiếp tục từ huyệt Du Phủ chạy đến huyệt thứ nhất của kinh Tâm bào là huyệt Thiên Trì (hình H6) tiếp chạy dọc theo đường kinh Tâm bào (hình H5) phía trong cánh tay đến huyệt cuối là huyệt Trung Xung (hình H5) phía ngoài ngón tay giữa. Từ huyệt Trung Xung ở ngón tay giữa chân khí vòng qua huyệt Quan Xung (hình H33) ở phía ngoài đầu ngón tay trỏ là huyệt đầu của kinh Tam Tiêu tiếp tục từ huyệt Quan Xung chân khí theo kinh Tam Tiêu chạy dọc theo đường kinh phía ngoài cánh tay (hình H31) đến huyệt cuối là huyệt Ty Trúc Không (hình 32) nằm cuối đuôi mắt. Từ huyệt Ty Trúc Không của Tam Tiêu kinh chân khí tiếp tục chạy đến huyệt đầu của Đởm kinh là huyệt Đồng Tử Liêu (hình H35) gần dưới mắt tiếp tục chạy theo Đởm Kinh xuống huyệt Túc Khiếu Âm (hình 36)  phía ngoài ngón giáp út của bàn chân. Từ huyện Túc Khiếu Âm phía ngoài ngón giáp út bàn chân chân khí chạy vòng trên mu bàn chân chạy đến huyệt đầu tiên của Can kinh là huyệt Đại Đôn (hình H14) nằm sau móng ngón cái phía ngoài ngón út từ huyệt Đại Đôn chân khí chạy ngược lên trên theo Can Kinh (hình H13) đến huyệt cuối cùng là huyệt Kỳ Môn ở dưới vòm ngực (hình H15). (Đến đây cũng là lúc kết thúc vòng Tiểu Chu Thiên thứ 2). Từ huyệt Kỳ Môn bên dưới ngực chân khí tràn qua huyệt đầu tiên của Phế kinh là huyệt Trung Phủ (hình H3) phía trên vòm ngực tiếp tực từ huyệt Trung Phủ chân khí chạy vòng qua nách chạy xuống huyệt cuối cùng của Phế kinh (hình H1) là huyệt Thiếu Thương (hình H2) nằm ở đầu phía trong ngón tay cái. Từ huyệt Thiếu thương ở ngón cái chân khí  chạy vòng theo hổ khẩu đến huyệt đầu của kinh Đại trường là huyệt Thương Dương (hình H20) chân khí tiếp tục chạy dọc theo kinh Đại trường (hình H19) lên trên kề mũi đến huyệt Nghinh Hương (hình H21) là huyệt cuối của Đại Tường kinh. Chân khí từ Nghinh Hương kề vách mũi chạy kép đến huyệt đầu của Vị kinh là huyệt Thừa Khấp gần đầu hốc mắt phía dưới sau đó theo Vị kinh (hình H23) chạy xuống ngang vùng bụng và chạy dọc theo phía ngoài chân đến huyệt cuối cùng là huyệt Lệ Đoài nằm phía ngoài đầu ngón chân thứ 2. Từ huyệt Lệ Đoài ở ngón chân thứ 2 chân khí vòng xuống dưới bàn chân chạy đến huyệt đầu của Tỳ kinh là huyệt Ẩn Bạch (hình H17) nằm ở phía trong đầu ngón chân cái chân khí tiếp tục theo Tỳ kinh (hình H16) chạy đến huyệt cuối là huyệt Đại Bao nằm phía bìa hông dưới vòm ngực. (Đến đây cũng vừa kết thúc vòng Tiểu Chu Thiên thứ 3) . Và cũng bắt đầu một vòng Đại Chu Thiên mới. Chân khí từ huyệt Đại Bao là huyệt cuối của Tỳ kinh chạy đến huyệt đầu của Tâm kinh là huyệt Cực Tuyền để rồi từ đó theo Tâm kinh làm một vòng Đại Chu Thiên khác.
(Vòng chân khí Đại Chu Thiên chạy theo 12 kinh mạch chính ở từng vùng khác nhau trong cơ thể có lưu chuyển theo các lạc mạch để giao lưu với Nhâm Mạch và Đốc mạch)
 
______
 
VÀ ĐÂY LÀ VÒNG "THÁI ÂM CHÂN KHÍ"
 
 
alt
Vòng Thái Âm Chân Khí:
Khởi từ huyệt đầu Phế Kinh là huyệt Trung Phủ ở chỗ tiếp giáp cánh tay với lòng ngực (hình H3) chạy dọc xuống theo Phế kinh phía trong cánh tay (hình H1) đến huyệt Thiếu thương đầu ngón tay cái (hình H2). Khí chân âm từ huyệt Thiếu Thương chạy vòng dưới lòng tay đến huyệt cuối của kinh Tâm bào là huyệt Trung Xung ở ngón tay giữa phía ngón út rồi từ đó chạy ngược lại kinh Tâm Bào (hình H4) đến huyệt đầu là huyệt Thiên Trì ở phía trên bên ngoài lòng ngực. Từ huyệt cuối Thiên Trì của Tâm Bài kh1i chân Âm chạy qua huyệt đầu của Tâm kinh cũng ở gần ngay chỗ đó là huyệt Cực Tuyền (hình H9) từ huyệt Cực Tuyền chân âm lại chạy dọc xuống theo Tâm kinh (hình H7) để đến huyệt cuối Tâm kinh là huyệt Thiếu Xung phía trong ngón út (hình H8). (Kết thức vòng thượng Chân Âm). Từ Huyệt Thiếu Xung chân Âm lại chạy ngược trở lại huyệt Cực Tuyền và tràn sang huyệt cuối của Thận Kinh nằm dưới xương đòn gánh dưới cổ là huyệt Du Phủ (hình H12). Từ huyệt Du Phủ chân âm lại chạy ngược đường kinh Thận (hình H10) tràn xuống huyệt đầu của đường kinh là huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân (hình H11). Từ huyệt Dũng Tuyền chân âm chạy sang huyệt đầu của Tỳ kinh là huyệt Ẩn Bạch (hình H17) ở đầu phía trong ngón chân cái. Từ huyệt Ẩn Bạch chân âm chạy thuận theo đường kinh Tỳ (hình H16) đến huyệt cuối là huyệt Đại Bao (hình H18) ở phía dưới vòm ngực. Từ huyệt Đại Bao chân âm chạy qua huyệt Kỳ Môn là huyệt cuối của Can kinh ngay gần đó (hình H15). Chân khí tiếp tục ngược đường kinh Can chạy xuống đến huyệt đầu ngón chân cái là huyệt Đại Đôn (hình H14). Từ huyệt Đại Đôn ở ngón cái chân khí chạy thuận trở lại đường kinh Can và về tụ ở Kỳ Môn (kết thúc vòng Hạ Chân Âm). Bắt đầu từ Kỳ Môn huyệt của Can Kinh chân khí lại chạy lên huyệt Trung Phủ của Phế kinh gần đó để bắt đầu một vòng Thái Âm Chân Khí Mới.
 
Chú ý:
-Vòng Thái Âm Chân Khí có vòng luân chuyển ngược chiều kim đồng hồ và ngược vòng tương sinh theo luật Ngũ Hành. Hay nói cách khác Thái Âm Chân Khí chuyển dịch theo vòng tương khác từ Kim đến Hỏa từ Hỏa đến Thủy từ Thủy đến Thổ từ Thổ đến Mộc rồi từ Mộc chuyển đến Kim tiếp tục lại từ Kim chuyển đến Hỏa...
 
- Vòng Thái Âm Chân khí gần như có hai chu kỳ rõ rệt. Chu kỳ Thượng Chân Âm khí chân âm luân chuyển ở thượng tiêu và chu kỳ Hạ Chân Âm luân chuyển ở trung tiêu và hạ tiêu
  
- Vòng Thái Âm Chân Khí có huyệt Tam Âm Giao có một mạch lạc liên hệ với huyệt Túc Tam Lý để kích hoạt chân dương. Và có nơi hoạt khí chân Âm nằm trong tam giác ở lòng ngực nối từ huyệt Du Phủ (hình H12)  đến huyệt Trung Phủ (hình H3) và huyệt Kỳ Môn (hình H15).
  

(xem tiếp phần 2)
27.02.11
Biên soạn
QN- Thuận Nghĩa
  


More...

BÀI CA CHIM CÂU (Hình Như Là Thơ)

By Lê Thuận Nghĩa


Không còn chim câu nữa đâu
Không còn tiếng kúc kù nữa đâu
Tách trà buổi sáng bây giờ vắng lắm
Tách trà buổi sáng bây giờ đắng lắm
Chim câu chết rồi
Chim câu không về nữa đâu
 
Hôm tránh bão
Con chim trống đập va vào chân cầu cao tốc
Con chim mái không về
Con chim mái không kúc kù
Con chim mái bay đi tìm theo cơn giông
Gió xua mưa qua dòng sông
Gió xua mưa về phía biển
Chim câu kiệt sức
Chim câu xõa cách rơi trên ngọn sóng
Sóng đã nhận chìm
Chim câu không còn tìm
Chim câu đã chết
Chim câu không về nữa đâu
 
Ô cửa buổi chiều bây giờ vắng lắm
Mái hiên buổi chiều bây giờ trống lắm
Lá không vàng mà nâu
Trời không trong mà nâu
Tách trà không xanh mà nâu
Bóng anh ngồi khum khum cũng nâu
Chìm trong khói thuốc nâu
Đốt cháy ngày đã đau
Đang đau
Và còn đau
 
Buổi sáng không còn chim câu
Buổi chiều không còn chim câu
Ô cửa không còn chim câu
Mái hiên không còn chim câu
Và anh có còn ai nữa đâu...
 
Tách trà là người quen
Celine Dion là người quen
"The power of love" là em *
Anh ôm lòng đêm
Lời bài hát như những cánh chim câu
Bay vào mơ
Không chỉ là mái hiên
Không chỉ là ô cửa
Anh có cả một thiên đường
Có rất nhiều tiếng kúc kù
Của đàn chim câu
Trong giấc ngủ....
   
     
http://www.myvideo.de/watch/4612422/Celine_Dion_Power_of_Love 
   
18.02.11
TN

More...

VÓ TRĂNG XƯA (Thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

             
                      tặng T.A
    
    

  
Có bữa em về giữa ngọ
Tóc buông chải mái mặt trời
Có bữa em về rờ rỡ
Luýnh quýnh tôi cũng quên tôi
 
Có con vàng anh cánh sả
Hót bên khung cửa về chiều
Ngây ngây tôi ngồi đếm lá
Ử ư hát cùng câu yêu
 
Tôi khâu lại miền ký ức
Bằng sợi gió luồn ngu ngơ
Tháng Hai răng mà lạnh rứa
Áo đan em có còn chờ
 
Có bữa em về giữa khuya
Ngọt ngay như một khuôn rằm
Tôi ngỡ như đường Kênh Bắc
Vó dồn xe ngựa chở trăng
 
Giờ không còn hương bồ kết
Tóc em nhuộm màu anh đào
Chuyến xe ngày xưa lộp cộp
Tôi chở trăng về nơi nao?
 
Con chim vàng anh cánh sả
Vẫn còn hót đó bên chiều
Bây chừ tôi ngồi xé lá
Nhuốm mình vào cõi xanh rêu.
 

 
15.02.11
TN

More...