HỆ LỤY... .phần 2 (Chuyện Đời)

By Lê Thuận Nghĩa

Thiên hồi ức Thời Hoang Dại Cuối Cùng (Hệ Lụy) này viết để tặng CC NTP và Phạm Văn Hội.
______
  
Tiếp theo phần 1:
http://thuannghia.vnweblogs.com/post/7291/244746    )  

 
Hội với tôi có một thời chung lưng sát cánh bên nhau làm chuyện phạm pháp thời ấy nếu mà bị bắt chắc bị không ít ngày tù.
   
Đó là chuyện tôi và Hội tự thành lập một "băng đảng" chuyên đi đốt quán thịt chó. Tôi làm hội trưởng Hội làm hội phó hồi mới bắt đầu hành sự chỉ có 2 thằng sau thu nạp thêm mấy đứa học trò làm "vây cánh" nữa.
   
Trước 1975 Huế không có quán nhậu thịt chó. Vì Huế là cái nôi Phật Giáo nên dân tình không bao giờ ăn thịt chó. Sau giải phóng người ngoài Bắc vào mới nảy sinh ra có quán nhậu thịt chó. Dù không trương bảng hiệu công khai nhưng có quán xá đặc sản hẳn hoi.
Hội là Phật tử ròng không nói làm gì tôi cũng là dân Bắc vào Huế. Nhưng tôi rất thù ghét mấy người ăn thịt chó.
  
Số là hồi nhỏ nhà tôi có con vện. Con vện lớn hơn tôi 1 tuổi. Bà nội tôi nói khi chuyển từ Tân Thủy về Xuân Thủy đã mang con Vện theo. Về đến Xuân Thủy thì tôi mới được sinh ra đời. Con vện là một thành viên luôn gắn bó với gia đình tôi trong thời cơ hàn của sự qui chụp thành phần Địa Chủ.
  
 Nghe nói có mấy lần ủy ban xã Xuân Thủy gửi thông tư cấm gia đình tôi nuôi chó họ nói thành phần địa chủ không được phép nuôi vật bốn chân chỉ được phép nuôi gà vịt và ngan ngỗng thôi. Ba tôi phải đem tất cả giấy tờ hoạt động cách mạng cán bộ tiền khởi nghĩa có chứng nhận của mấy ông trên Trung Ương mới bảo vệ được con Vện khỏi bị đường lối chủ trương của mấy ông cường hào mới trù dập.
  
Con vện có linh tính rất hay trong thời bắn phá hình như nó có linh cảm về đạn bom nên đã nhiều lần cứu được gia đình tôi khỏi bị bom Mỹ giết. Anh Hai tôi có lần trú trong hầm chữ A khi bị toạ độ con vện cắn lai quần anh tôi kéo đi chỗ khác Anh tôi theo con Vện đi chỗ khác trú ẩn ngay sau đó căn hầm ấy bị một quả bom tấn đánh ngay trúng nóc cả căn hầm biến mất tiêu chỉ còn cái hố to đùng to đoàng.
  
Hồi tôi mới 6 7 tuổi theo mấy anh mấy chị đóng bè chuối đi chơi lụt khi ngang qua hói Hoàng Giang bị nước xoáy xoáy ra giữa dòng ai cũng tưởng tôi bị cuốn trôi và chết đuối rồi. Ai dè con Vện lao theo dòng nước bì bõm lôi được tôi lên bờ. Sau vụ đó con Vện càng trở nên thân thiết với cả gia đình tôi và chòm xóm quanh vùng.
 
Ngày con Vện già mắt mũi kèm nhèm da dẻ ghẻ lở đầy thân bỏ ăn bỏ uống quằn quại đau đớn khôn nguôi. Ba tôi dắt qua bên miếu thành hoàng dưới gốc cây đa Lệ Bình Ba nói cho nó ở bên đó vì để chó chết trong nhà xui. Hôm sau qua bên ấy thăm nó không tìm thấy nó tôi về đổ thừa là Ba đem con Vện bán cho người khác giết thịt.
  
Ba nghe tôi càm ràm trách móc cả ngày không nói gì hai ba bữa sau tôi bỏ ăn khóc hù hụ suốt ngày. Ba tôi tức tối bực mình chẳng nói chẳng rằng lôi tôi ra quất một trận phọt cả máu lưng.
  
Sau này mới biết Ba tôi đã đem con Vện đi chôn và đắp cho nó một nấm mồ nho nhỏ. Vì sợ ủy ban xã để ý qui chụp mê tín dị đoan nên Ba không nói cho tôi biết.
 
Từ đó tôi không bao giờ ăn thịt chó và rất ghét người ăn thịt chó.
 
Khi ở Huế bắt đầu lác đác có mở quán thịt chó dạo ấy họ chỉ mới dám công khai mở quán cóc nho nhỏ thôi. Tôi và thằng Hội thù lắm quyết định rình đốt hết quán thịt chó của mấy người ngoài Bắc.
  
Tổng cộng tôi và Hội đốt phải trên 20 chục quán thịt chó từ Hương Trà đến Huế và xuống tận Hương Thủy.
 
Tôi và hắn hành sự rất bí mật có sự điều nghiên và hoạch định kế hoạch hẳn hoi nên không bao giờ bị phát hiện.
 
Trận tranh cãi nảy lửa nhất giữa tôi và Hội cũng là cuộc tranh cãi về việc đốt quán thịt chó.
 
Khi quán thịt chó mở ra nhiều quá và đã có nhà hàng đặc sản thịt chó. Hội nản chí không dám đi đốt quán nữa. Hắn nói "phải diệt từ gốc rễ căn cơ chứ cứ đi đốt quán thế này có ngày bị tù rục xương mà mấy người ngoài Bắc vô căn cơ của họ tàn bạo lắm không phân biệt đâu là bạn đâu là thù của loài người sướng là họ bắn họ giết. Đến người mà họ còn không coi mạng sống ra gì nói chi đến chó".
    
Tôi nghe hắn nói thế bẽ mặt sừng sộ quặc lại hắn "Mi nói rứa là trật hung rồi. Là người thì ở mô cũng có kẻ tốt người xấu kẻ ác người hiền thế mới gọi là chúng sinh là ta bà chớ có phải phân biệt là người Bắc hay người Nam mô". Hắn tằng tằng nói "Có chớ răng người Bắc thích ăn thịt chó mà người Nam không thích là răng". Tôi nói "mi nói như cứt căn cứ vô mô mà mi nói người Nam không ăn thịt chó mấy cái quán mình đốt hơn phân nửa là quán của mấy người theo Đạo Thiên Chúa. Dân đạo Chúa ngày Nô-en mô mà  nỏ xực thịt chó. Hắn cũng trương cổ lên quặc lại "Mấy người đạo Chúa cũng di cư từ ngoài Bắc hồi năm tư vô cả chính họ dạy cho người Nam biết ăn thịt chó chứ tự xưa nay người Nam không biết ăn thịt chó". Tôi bực mình chửi hắn "mi nói như ẻ chỉ vì việc phong tục có ăn thịt chó mà mi phân biệt  cái Tâm của người Bắc và người Nam như rứa là mi nỏ biết chi về nhân tình thế thái hết".
  
Hội thấy tôi nổi đoá nên xuống nước cười hì hì "răng mi sân si dữ rứa tau có nói chi mi mô mà mi sừng sộ hè thì mi cũng là người Bắc nhưng mi có ăn thịt chó mô hè". Tôi đang bực nên xẵng giọng "tau ẻ vô mần người Bắc hay người Nam tau mần người Trung thôi". Hai thằng ôm nhau cười hòa.
 
Từ đó Hội không theo tôi đi đốt quán thịt chó nữa tôi đốt thêm mấy cái nữa rồi cũng ngưng luôn.
  
Tôi và Hội không thuộc loại người cố chấp không phân biệt "bộ đội" hay ngụy quân ngụy quyền cứ ai tốt người có Tâm thì chơi. Nhưng hắn không mấy ưa chính quyền và trong thâm tâm hắn có nghĩ người ngoài Bắc dã man hơn người Nam.
 
Cũng chả trách hắn được vì hắn ám ảnh chuyện cải cách ruộng đất khi xem bộ phim phát hành trước giải phóng là bộ phim "Chúng tôi muốn sống". Phim này là phim tư liệu tuyên truyền kể về sự tàn bạo trong chiến dịch cải cách ruộng đất ở ngoài Bắc. Và cũng chín hắn tận mắt chứng kiến chuyện xảy ra hồi Mậu Thân 68. Ba hắn chỉ là thợ cắt tóc hay nói chuyện thời sự mua vui cho khách. Khi giải phóng vào chiếm Huế. Có người xì báo gì đó bộ đội đến nhà bắt Ba hắn ra giữa sân dí súng vào mang tai bóp cò. Chính hắn chứng kiến Ba hắn chết thảm như vậy nên ám ảnh cũng đúng thôi.
    
Nhưng có lẽ chuyện ám ảnh nhất của hắn là chuyện của Yến. Người yêu của hắn. Yến với hắn là bạn học từ hồi tiểu học và cùng sinh hoạt chung trong một Gia Đình Phật Tử. Lớn lên vào trung học thì phải lòng nhau có thề non hẹn biển với nhau. Yến là người yêu thích văn nghệ nằm trong ban hướng đạo của Gia Đình Phật Tử Thủy Biều. Khi giải phóng được một thời gian Yến tham gia thành lập và ấn hành một tờ báo truyền tay. Báo có tên là "Tự Nguyện". Báo Tự Nguyện chỉ phát hành tin tức Phật sự và có in thêm thơ văn. Yến phụ trách trang Thơ. Tờ báo bị chính quyền qui chụp là phản động. Yến bị bắt và bị kết án tử hình. Bị bắt chỉ mấy ngày sau là đem đi thụ án ngay. Người ta đem Yến và mấy người nữa ra sau lưng sân vận động Huế bắn. Hội chứng kiến người yêu của mình tuổi chưa tròn 20 đã phải chết dưới những viên đạn oan nghiệt. Từ đó mối tình đầu trở thành nỗi ám ảnh cay nghiệt trong trái tim của hắn.
   
Cho đến những năm đầu của thập kỷ 80 mối tình và cái chết đau đớn của Yến không bao giờ nguôi trong lòng của hắn. Chuyện tình của hắn ít ai biết. Nếu như Mùi Tịnh Tâm là anh ruột của hắn không kể cho tôi nghe tôi cũng không biết. Chắc chắn là tôi cũng nghĩ như mọi người là thằng ni lại cái nên mới không màng đến chuyện vợ con gái gú.
 
Có rất nhiều cô gái đã từng yêu hắn hắn có vẻ cũng thích người ta. Nhưng mỗi khi tình cảm có chiều hướng đi sâu hơn là hắn chạy làng lẩn tránh người ta. Có nhiều cô gái hận hắn nhiều người thì trách hắn ngu hay là nhẫn tâm. Những lúc đó tôi rất thông cảm với hắn và hỏi "Mi còn nhớ chim én à". Hắn quạu mắt trừng tôi "nhớ chi mà nhớ tau ẻ vô đàn bà". Nói xong hắn quay mặt đi chỗ khác khuôn mặt thẫn thờ mơ hồ thở dài nhìn về hướng sân vận động.
      
Có lần tôi khuyên hắn " đến và đi với cõi đời này là tùy duyên người rời khỏi cõi tạm này sớm cũng vì duyên biết đâu đó là sự giải thoát khỏi phải nấn ná với cái cõi đời ô trọc ni mắc mớ chi mà mi mang nó theo mãi cho nó nặng lòng chẳng phải biết buông bỏ là chân của hạnh phúc đó ư". Nghe tôi nói vậy   hắn xịu mặt xuống rồi làm bộ hùng hổ "tau ẻ vô đàn bà đàn bà là cái cứt chi mà phải đeo vô cho nó nặng kiếp ẻ vô..ẻ vô". Nói xong là hắn nhảy lên xe cắm đầu cắm cổ đạp đi.
  
Cho đến bây giờ hắn vẫn còn độc thân đã hơn 50 tuổi đời rồi mà vẫn cứ là trai tân. Ai không biết thì nghĩ hắn có vấn đề. Tôi thì biết trái tim của hắn đã chết. Cho dù bây giờ cuộc sống của hắn thênh thang hoan lộ muốn gì có nấy. Nhưng trái tim của hắn không rung cảm được nữa trước phụ nữ. Trái tim hắn đã dành trọn cho Yến và cái chết của cô gái chưa qua tuổi trăng tròn nơi trường bắn   mãi mãi là vết thương không bao giờ lành được trong tâm hồn của hắn.
 
Tôi cũng vì ám ảnh hệ lụy với một người con gái khác cũng mang tên một loài chim. Chuyện tình của tôi không đến nỗi kết cục thê thảm như của Hội nhưng ám ảnh cay nghiệt về mối tình ấy cũng khó có thể phai nhòa trong ký ức của tôi...
    
(còn nữa..)

More...

HỆ LỤY ..phần 1 (Chuyện Đời)

By Lê Thuận Nghĩa

  Thiên hồi ức Thời Hoang Dại Cuối Cùng (Hệ Lụy) này viết để tặng CC NTP và Phạm Văn Hội.
_______
  
  Nếu nói tôi với hắn là bạn nối khố thì không đúng vì chúng tôi không có cùng chung tuổi thơ. Dù cũng là khúc ruột miền trung cả nhưng trước giải phóng Hội ở phía trong vĩ tuyến 17 tôi ở phía ngoài vĩ tuyến.
 
Nói là bạn bè chí cốt thâm giao cũng trật vì thời gian chúng tôi chơi với nhau chỉ có đúng 7 năm thời gian ngắn ngủi này chưa thể kể là sinh tử có nhau được. Cho dù thời đó chúng tôi rất nghèo và phong trần cũng có kề vai sát cánh nhưng chỉ để thực hiện những chuyện vặt vãnh của cuộc sống thôi chứ chẳng có gì hiểm nguy hệ trọng.
  
Cũng chưa thể dùng hai cái từ vĩ đại là Bạn Thân để mô phỏng tình bạn giữa tôi với hắn. Vì hai chữ Bạn Thân ngoài tình bạn cao cả ra còn có tình thân ái như ruột thịt nữa. Tôi và Hội không có điều đó.
Giữa tôi với hắn có lẽ chỉ dùng được hai chữ Cố Nhân là đúng nhất.
 
Tôi về Trung Tâm Dạy Nghề trước hắn 1 năm. Cuối năm 1983 Hội tốt nghiệp khóa 2 khoa Sinh Tổng Hợp Huế. Tốt nghiệp xong là về Trung Tâm ngay.
   
Trung Tâm có hơn 50 thầy cô giáo nhưng chỉ có 3 người là độc thân. Tôi Hội và Cẩm Vi. Tôi thường nói với hắn "Trong Trung Tâm ni chỉ có tau với mi và Cẩm Vi là người khôn nhất". Hắn vừa nghe tôi nói vậy đã biết tôi ám chỉ cái gì rồi nên cười hề hề tiếp lời " chớ răng chớ răng..không có gì quí hơn độc lập tự do mà các Thầy Cô kia dại  cho nên họ mới bị gông cùm xiềng xích đó chớ"
  
Có một điều rất lạ là cả 3 đứa độc thân chúng tôi đều là tuổi Hợi 1959 cả. Tôi nói với Hội "hay là vì tuổi Hợi nó cao số mi hè". Hắn cười phá lên "cao số cứt mi thì gàn gàn tau tưng tửng lại nghèo kiết xác đã rứa lại còn trèo cao cứ đòi phải đẹp tướng số phải sang mới chịu. Còn Cẩm Vi thì quá sắc sảo không những đẹp mà còn quá thông minh tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Tây Ban Nha tiếng Nga nói như gió đã thế gia thế lại quí tộc giàu sang nữa thì thời buổi ni kiếm mô ra người môn đăng hộ đối được. Ế cả thôi chứ cao số chi mà cao số". Tôi nghe hắn nói cũng gật gù "e rứa e rứa .."
  
Hội và Vi dạy ở môn Sinh Hóa và cả hai cùng nghiên cứu về Công Nghệ Sinh Học. Cẩm Vi chuyên về gen và nuôi cấy mô tế bào Hội thì chuyên về công nghệ chiết xuất Aga và cái chất khỉ gió gì đó từ cây rong mơ. Tôi thì dạy ở môn cơ khí. Tuy rằng giữa tôi với Hội và Cẩm Vi khác "hệ" nhận thức nhưng chúng tôi chơi với nhau rất thân. Vì cả Trung Tâm chỉ còn chúng tôi độc thân và cái quan trọng nhất là cả 3 đứa đều rất nghiền đọc sách.
  
Tôi thì mạnh về cái mảng sách mới xuất bản một phần vì tôi toàn chơi thân với các cô bán hiệu sách và làm ở phát hành sách nên dễ kiếm được sách hay sách quí. Hội thì có nguồn sách cũ trước giải phóng từ chùa Huyền Không đặc biệt là các pho chuyện kiếm hiệp quí và sách về tôn giáo. Cẩm Vi thì ngoài nguồn sách cổ học của gia đình ra lại có tài đọc sách ngoại ngữ nên hay kể chuyện sách dịch cho chúng tôi nghe. Bởi vậy mà trong thời buổi khan hiếm sách. Chúng tôi lúc nào cũng có cái mà giải nghiền.
  
Hồi đó giới văn nghệ sĩ của Bình Trị Thiên mạnh lắm tập trung toàn những tay bút thượng thặng trên văn đàn. Tạp chí Sông Hương là một trong những tạp chí nổi tiếng đậm đặc chất văn nghệ trên toàn quốc.
  
Tuy tôi không thuộc giới này nhưng tôi có bộ sưu tập sách hơn chục ngàn cuốn sách hay khá có tiếng tăm trong giới đọc giả Huế. Mặt khác hồi ấy tôi chơi thân  với thằng Tuyến cháu ruột của nhà Thơ Ngô Minh và nhà báo Bạch Diệp một cây bút nữ nổi tiếng về sắc đẹp của báo Công An nên bọn họ hay dẫn tôi đi dự các cuộc hội họp của giới văn nghệ sĩ Huế. Qua các cuộc hội hè của giới văn nghệ sĩ tôi mới biết thêm được Nguyễn Trọng Tạo Nguyễn Quang Lập Tô Nhuận Vỹ Xuân Đức Trần Vàng Sao Nguyễn Khắc Phục Hoàng Vũ Thuật Bửu Chỉ Hải Kỳ....
   
Sau này nhờ quan hệ chiến hữu giữa Ông Lê Phước Thúy là thủ trưởng trực tiếp của tôi với Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường nên tôi biết được hầu hết giới văn nghệ sĩ Huế. Cũng từ ở căn nhà ở đường Nguyễn Trường Tộ của hai vợ chồng Hoàng Phủ Ngọc Tường và Lâm Thị Mỹ Dạ tôi mới có cơ hội "kỳ hình" những nhân vật nổi tiếng như Trịnh Công Sơn Trịnh Cung Phùng Quán Trần Dần... Và cũng nhờ đó mà tôi có cơ hội theo họ vào Sài Gòn để gặp cho kỳ được thần tượng của mình là Trung Niên Thi Sĩ Bùi Giáng.
  
Chẳng có gì thú vị bằng khi trong cái nghiệp đọc của mình mình không những đọc được những trước tác văn nghệ hay mà còn được chứng kiến tận mắt bằng xương bằng thịt người đã viết ra nó. Nhất là được tận tai nghe những giai thoại của làng văn từ chính người trong cuộc kể ra.
  
Tôi và Hội không thuộc loại người háo danh nên không cầu cạnh sự quen biết với họ. Khi đến dự các cuộc nhậu của giới văn nghệ sĩ thường chỉ là người điếu đóm vòng ngoài nghển cổ lên nghe họ tán chuyện là sướng lắm rồi.
  
Sau này anh Phạm Văn Mùi một cư sĩ Phật Giáo có bút danh trong giới văn nghệ là Mùi Tịnh Tâm lập nên Tao Đàn Tịnh Tâm thì cơ hội tiếp xúc với giới văn nghệ sĩ gạo cội của tôi càng cao.
  
Vì Mùi Tịnh Tâm là anh ruột của Hội lại là bạn thâm giao chí cốt với Phương Xích Lô một nhà thơ giang hồ rất nổi tiếng của Huế.
  
Tao Đàn Tịnh Tâm là nơi hội ngộ thường xuyên của giới văn nghệ sĩ.
   
Dạo đó tôi cũng đã biết tòm tèm làm thơ và khá thông thạo về câu đối. Đã có rất nhiều lần trong mấy ngày Tết tôi ra chân cầu Tràng Tiền viết câu đối tết và "cho chữ" khách thập phương. Những câu thơ viết bằng chữ thảo có liên quan đến vận khí trong năm của thân chủ hồi đó của tôi cũng được giới giang hồ thi tửu đánh giá cao lắm. Chính vì vậy mà dân hay lui tới Tao Đàn gọi tôi là Đồ Gàn và trong những cơn say chén tạc chén thù đó họ đã "tấn phong" cho Mùi Tịnh Tâm Phương Xích Lô và tôi là Cố Đô Tam Tuyệt. Kiểu như danh xưng hảo hán của Côn Luân Tam Tuyệt trong Cô Gái Đồ Long của Kim Dung vậy.
   
Cũng từ Tao Đàn Tịnh Tâm này tôi đã được tận tay mình điếu đóm hầu trà hầu rượu với những nhân vật kiệt xuất trong giới Văn Nghệ Việt Nam như Trịnh Công Sơn Trần Dần Phùng Quán....Và kể cả Ngô Minh Nguyễn Trọng Tạo Nguyễn Quang Lập..nữa.
  
Sau này đã quen thân với mấy vị này rồi mới dám xưng anh xưng em chứ hồi ấy tôi coi các ông ấy là thần tượng ở trên trời chỉ được ngồi hóng mỏ lên nghe Nguyễn Quang Lập kể chuyện tục nghe Nguyễn Trọng Tạo Ngô Minh đọc thơ nghe Trịnh Công Sơn vừa đàn vừa hát là sướng râm ran như được diện thánh rồi. Chứ có phải như bây giờ được bàn chuyện nhân tình thế thái thi ca với mấy ổng đâu.
  
Mỗi lần đi dự một cuộc nhậu của giới văn nghệ sĩ về là tôi và Hội bàn tán rất xôm tụ. Ông ni viết hay rứa mà ngoài đời lại rứa hè ông ni viết sang trọng rứa mà bình dân hè...Đôi khi hai thằng nhắc lại các giai thoại làng văn nghe được cứ như chính mình trong cuộc vậy. Sướng râm ran!
  
Cẩm Vi nghe tôi với Hội bàn tán cứ há hốc mồm ra nghe thỉnh thoảng lại thốt lên "bui hè bui hè.."
  
Biết Cẩm Vi cũng thích gặp các tác giả mà cô ấy yêu thích đôi lần tôi rủ cô ấy đi theo. Nhưng lần nào Cẩm Vi cũng lắc đầu. Tôi hỏi răng rứa răng rứa... Cẩm Vi chỉ lắc đầu mà không trả lời. Sau này thằng Hội nói với tôi "mi ngu rứa Cẩm Vi là dân quí tộc Huế răng mà dám tới mấy chỗ ăn nhậu dân dã nớ được". Tôi trương cổ lên nói mấy chỗ nớ có chi xấu mô răng không tới được. Hắn nói "mi ngu mi ngu con gái Huế là rứa đó"
   
Hội thì thích đọc các loại sách về Thiền học và sách nghiên cứu khoa học còn tôi thì thích sách văn học và thơ hơn. Nhưng cả hai thằng đều nghiền chuyện chưởng.
  
Hội có một chiếc xe đạp cui cui   không gác đờ bu không chắn sên không chuông sơn màu mận chín. Tôi cũng có một chiếc không khác gì hắn chỉ khác là sơn đen. Cả hai chiếc đều thuộc dạng như dân gian nói "Mọi thứ đều kêu trừ cái chuông".
  
Tan sở   hai thằng thường lòng vòng đạp quanh phố dạo chơi. Hội gọi chiếc xe đạp cà tàng của hắn là con "huyết hãn thần câu" còn tôi thì gọi chiếc của tôi là "hắc lý thiên mã". Hai thằng vừa đạp tàn tàn vừa nói chuyện. Dân đi đường nghe chúng tôi trò chuyện ai ai cũng cứ há hốc mồm kinh ngạc hết vì câu chuyện chúng tôi dù nghiêm túc đến đâu thì cách xưng hô với nhau cứ như trong chuyện chưởng vậy nào là mỗ là tại hạ là tiên sinh búa xua hết...
   
Lòng vòng một hồi là chúng tôi tấp vào một quán cà phê nào đó để làm một cữ chót và chia tay. Thông thường quán nào có người phục vụ là phụ nữ đẹp có nhạc trữ tình là chúng tôi ghé không kể cà phê ở đó ngon hay dở. Quán chúng tôi hay ghé là quán Cây Sứ trên đường Hùng Vương hay quán Sông Xanh dưới Vĩ Dạ hoặc là quán Phượng trong Đại Nội.
   
Một lần ngồi dưới quán Sông Xanh Hội hỏi tôi "mi bấm một phát coi trong ba đứa độc thân tụi mình đứa mô ngu trước".
  
Tôi biết coi Tử Vi và học được cách bấm lá số từ mấy ông thầy mù nên không cần giấy bút. Bấm bấm một hồi tôi nói "hóa ra Cẩm Vi ngu trước mà ngu lâu". Hắn day lại răng kêu là ngu lâu?. Tôi nói "Thì nó yêu có một người lấy luôn người đó lấy đến trọn đời thì kêu bằng ngu lâu chớ rắng". Rứa còn tau với mi thì răng. "Tau thì nhì nhằng phiêu bạt đó đây có có như không không còn mi thì thảm". "Thảm răng thảm răng nói nghe coi". "Mi hả nỏ có số xuất ngoại vì cung Thiên Di của mi có Hóa Kỵ và Cự Môn lại nằm ở cung Thổ khắc mạng Thiên Mã lại nằm ở cung Hợi ngộ Tuần Trung không vong nên không có số xuất ngoại. Cung Thê của mi lại nằm ở hãm địa có Hồng Loan ngộ Thiên Không lại gặp Triệt lộ không vong. Trong ba đứa mình mi khôn nhất vì suốt đời mi được tự do". Mặt hắn rầu rầu nói "rứa thì thảm thiệt thảm thiệt..". Tôi động viên hắn "Nhưng mà mi là đứa có cơ nghiệp sáng lạn và giàu sang nhất. Tau có số bần hàn có tích đức lắm cũng chỉ mò đến được đến chỗ có tiếng mà không có miếng. Còn Cẩm Vi cho dù thông minh thành đạt có học hàm học vị cao nhưng cung Phu và cung Tử Tức nằm ở cung sinh xuất lại có các cát tinh hội ngộ. Thanh Long Bạch Hổ Phượng Các Giải Thần Lâm Quan Tả Phụ Hữu Bật chi cũng có cả vậy là nhằm vào cái số ích tử vượng phu. Đàn bà nhằm vào số này là tướng Quí. Cho nên nó sẽ bỏ cơ nghiệp không đeo đuổi hoài vọng của mình mà chỉ đam mê vun vén cho gia đình thôi. Bởi vậy sự nghiệp của nó không hoạnh phát được. Còn mi thì lại khác. Cung quan lộc có Trường Sinh Đế vượng lại hội đủ cách quân thần khánh hội Tử Vi và Thiên tướng đều đắc địa. Cho dù cung Thiên di ngộ Tuần trung không vong. Nhưng Thân cư Tài Bạch có xương khúc Hoa cái và có Tam hóa triều nguyên nên vận hạn của mi trên 36 tuổi cứ lên như diều gặp gió quan lộ thênh thang".  Hội nghe tôi nói không tin "Cứt cứt.. thênh thang chi nỏ biết chừ nghèo kiết xác tương lai mù mịt có chi mô mà hoạnh phát hoạnh tài nghe mi nổ mắc mệt". Biết hắn chống chế ra vẻ khiêm tốn vậy thôi chứ trong bụng chắc sướng âm ỉ vì hắn không những tin vào Tử Vi mà còn rất rõ cái tài thần đồng của tôi về Tử Vi.
  
Cẩm Vi sang Pháp làm luận án tiến sĩ rồi gặp ý trung nhân là một nhà Toán Học hàng đầu của thế giới. Lấy chồng và định cư ở Paris. Cho dù tốt nghiệp hạng ưu có bằng tiến sĩ từ một trường đại học nổi tiếng ở châu Âu. Nhưng sự nghiệp của Cẩm Vi cũng chỉ nhì nhằng ở chức phụ giảng chứ không thể đeo đuổi được hoài bão của mình trong công nghệ gen hiện đại.
  
Tôi xuất ngoại và định cư ở Đức có được chút tiếng tăm trong nghề Đông Y nhưng cơ nghiệp lao đao lận đận vì quá có nhiều đam mê vọng tưởng. Gia đạo thì có có như không không không không như có có .
   
Còn Hội thì sau những năm 2000 tự nhiên cơ nghiệp phát lên dữ dội. Hắn là chủ rất nhiều đề tài khoa học hợp tác với Nhật. Không những danh tiếng nổi như cồn mà tiền của cũng bộn bề ra phết. Bây giờ đi ô tô đời mới có tài xế riêng. Kẻ đón người đưa đời sống đúng nghĩa với cái từ dân dã hay nói là "Đại Gia". Chỉ duy có một điểm tương đối bất hạnh là đến nay vẫn chưa có vợ. Thậm chí cũng không màng đến gái gú nữa. Rất nhiều người kể cả người nhà của hắn nghi ngờ nói hắn đồng cô đa hệ.
  
Tôi không tin điều đó vì tôi biết và hiểu hắn. Vì cả tôi và hắn đều vướng vào hệ lụy với chuyện tình đầu.
  
Hắn cũng vì mối tình đầu quá sâu đậm mà trái tim hắn không còn chỗ để chứa thêm hình ảnh của một người con gái nào khác.
  
Tôi còn thê thảm hơn hắn tôi cũng dính vào một mối tình nghiệt ngã để rồi dấu ấn ấy suốt cả cuộc đời khó có thể phai nhạt được.
   
Hắn hơn tôi ở chỗ là không đem cái hệ lụy kia của hắn làm khổ người khác. Còn tôi thì tội lỗi chất chồng. Dấu ấn trong mối tình đầu lãng mạn đã ru ngủ tôi trong sự hoài niệm vu vơ nên tôi mang nó đi "đầu thai" vào những mối tình khác và đã làm khổ lụy rất nhiều phụ nữ trên những chặng đường tôi đi qua.
  
Người con gái mang hệ lụy đến cho Hội tên là Yến còn người hệ lụy của tôi tên là Phượng. Hai đứa cầm tinh con lợn cuộc đời đều bị "bầm dập" vì những người con gái mang tên của loài chim. Có phải đó là định mệnh chăng...
   
   
(Còn nữa..)

More...

"LẠI QUẢ" (Thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

Mùa rửng dại nắng chua lòm cuối mắt
Bãi người phây gió lõa hướng chiều trôi
Chân lởm khởm vấp cơn mưa nặng hạt
Ngoác hoàng hôn ráng chột nhách mây cười
     
Dòng tình tự khỏa tay ròm mấy bụm
Trường tương tư cánh nhạn rạc bên trời
Lom khom phố bước hoài hương hủ nút
Chợt tia còi thảng thốt nụ mắt côi
    
Và rất lẻ một con đường phía trước
Lá rất dày mà nhánh vẫn độc cô
Ba bữa nữa Thu lại mặt trứng cuốc
Lốm đốm màu ngây dại đến bất ngờ
      
Nghe tin bão hơi thở oằn chân sóng
Phía bùn lầy ngao ngán cuộc sò nghêu
Thôi cắm cọc giữa bãi buồn đưa võng
Ru âm ba căng sợi thả cánh diều
   
Loáng loáng ấy nâu lại ngày khói mộc
Nụ cười chay nghé ọ một bờ vui
Hình như thế dòng trăng xưa cạn khóc
Ứa ngược mùa lăn đá cuội ngậm ngùi
       
Ba bữa nữa Thu lại mặt trả nghĩa
Màu hoài ân vàng buốt sắc Tỳ Kheo
Ba bữa nữa Thu lại mặt trả lễ
Niệm khúc nào chọn gửi tiếng chuông treo?
      
24.07.10
TN

More...

THI NHIÊN: HẠ CẨM TÚ (thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

 
thì em là nắng anh là gió
cứ thế rong rêu dệt thảm trời
thì em là diễm anh là phố
rót trắng cơn mưa trải chiều phơi
   
thì em là gió anh là lá
mình cứ rêm rêm rung ngọ về
khảy cung phượng đỏ khêu lửa hạ
đốt trọn mùa nhau cháy tiếng ve
   
thì em cẩm tú anh chỉ se
cùng đan xiêm gấm quấn đêm hè
lỡ mai trăng lạnh tàn hạnh ngộ
khâu ánh sao trời lấp lánh che
    
rồi anh là khói em là sương
sương khói miên miên quyện vô thường
mai ấy buốt nứt nền hạ cũ
tháp đổ lăn trầm bóng tịch dương
     
rồi em là men anh là say
rót cũ mời xưa chén vơi đầy
uống tiễn hoàng hôn về cổ độ
chôn một chiều quên mưa bóng mây
     
và em còn nắng anh còn gió
hai nẻo mù tăm hai cuộc chơi
chợt khi nhớ lại mùa hạ đỏ
còn cháy nữa không một khoảng trời?
      
23.07.10
Yên Như Cư Sĩ
(TN)

More...

TÔI ĐÃ BIẾT KHÓC (chuyện đời)

By Lê Thuận Nghĩa

Đã từ lâu lắm rồi không biết đã bao nhiêu năm tôi không còn nhớ nữa bởi vì không có một  điểm mốc nào để hồi tưởng "để tính sổ"  một điều thật hệ trọng với cuộc đời: Tôi đã không còn biết khóc nữa tự bao giờ nhỉ?
    
Thật là bất hạnh khi cuộc đời cạn kiệt cảm xúc để không thể còn nhỏ ra được nước mắt.
   
Xưa kia tôi đọc được trong một tác phẩm văn học hay là trong một luận cứ khoa học nào đó. Người ta nói rằng nụ cười và nước mắt chính là điểm phân biệt rõ ràng nhất giữa loài Người với cầm thú. Tôi tin vậy.
   
Cho đến khi tôi chứng kiến sự việc xảy ra giữa chị ruột của tôi với con chó Nhật tên Lyli của chị thì tôi lại nghi ngờ cái học thuyết phân biệt giữa Người và động vật kia.
   
Lần ấy chị có việc đi đâu đó mà không muốn mang con chó đi theo. Lúc chị dắt xe ra khỏi nhà nó cứ bám theo không chịu ở nhà. Chị nhẹ nhàng vuốt ve nó và dặn dò rất cẩn thận hình như chị thanh minh hay xin lỗi nó về việc chị không cho nó theo thì phải. Chị nói mãi nhưng khi nổ máy nó vẫn cứ khăng khăng ư ử chạy quanh theo chị. Chị xua nó đi nó không chịu nên chị bực tức hét lớn lên đuổi nó chạy tất tưởi vào nhà. Nó tủi thân chạy nép sau khung cửa ngồi chống chân nhìn chị qua khe hở. Thấy tội   tôi đến vuốt ve động viên nó mắt nó ươn ướt và từ từ lăn ra mấy giọt nước trong veo. Nó biết khóc.
   
Đúng chiều hôm ấy chị bị tai nạn xe máy dù chỉ bị sai khớp chân chứ không có gì nguy hiểm lắm. Nhưng cú va chạm xe quá mạnh nên chị vẫn ở bệnh viện để theo dõi có bị chấn thương ngầm hay không. Tôi mang con Lyli vào thăm chị. Thấy chị nó lao đến và nhảy tọt vào lòng chị ư ử mừng mừng tủi tủi trông rất hay. Mừng một tý rồi nhảy xuống chạy vào góc phòng ngồi im nhìn nó rầu rầu thê thảm lắm. Chị tôi nói con Lyli giận chị đấy.
   
Rồi một lần khác nữa tôi cũng nhìn thấy giọt nước mắt rơi xuống từ mắt một con mèo già bị mù khi chủ nó bị chết và người nhà của bà ấy mang nó gửi vào một trại vật nuôi vô chủ.
   
Tôi lại càng khẳng định chân lý nước mắt không phải là điểm phân biệt giữa Người và động vật.
   
Từ đó tôi ít quan tâm đến nước mắt và rất sợ nước mắt trong hành trình làm Người của mình. Tôi chỉ chú ý "trau chuốt" cho nụ cười. Tôi chưa bao giờ thấy động vật cười nên tôi nghĩ có lẽ đó mới là điểm phân biệt giữa loài người và thú vật.
    
Bởi vì vậy dù biết rằng không còn biết nhỏ lệ là một tổn thất lớn của kiếp người phù du này nhưng tôi chẳng lấy đó làm quan trọng.
   
Vậy mà hôm qua tôi đã khóc khóc ngon lành nước mắt đầm đìa như đổ cả lít nước ra gối.
    
Giật mình tỉnh dậy vẫn biết là tôi đã khóc trong một giấc mơ nhưng cảm giác thống khoái vô cùng khi mắt tôi đã biết nhỏ lệ trở lại.
    
Tôi nhớ rất rõ mình mơ gì vì đó là một giấc mơ thuộc vào dạng hồi tưởng hình ảnh cũ.
   
Tôi mơ thấy mình hồi còn nhỏ và đang trò chuyện với Ba mình.
   
Giấc mơ hồi tưởng lại một chuyện có thực từ tuổi thiếu thời của tôi.
  
Ngày tôi cỡ độ 13 14 tuổi gì đó. Gia cảnh nhà tôi khó khăn lắm.
  
Mẹ tôi mất từ lâu trong chiến tranh. Ba lam lũ vất vả và bất đắc chí.
Việc mẹ tôi mất cộng với cảnh ngộ éo le của cuộc đời làm cho Ba rất trầm mặc. Từ một nhà hoạt động cách mạng tiền khởi nghĩa cùng thời với tướng Võ Nguyên Giáp Lê Duẩn..Ba tôi trở thành một người thợ đốt lò vôi vì bị qui kết là thành phần Địa Chủ. Rồi cảnh nhà tan nát vì chiến tranh nên trên khuôn mặt của ông rất ít khi xuất hiện nụ cười.
   
Hôm đó Ba đang lum khum đưa bổi tràm vào đốt lửa nơi cái lò vôi tọa lạc bên dòng Kiến Giang. Ba vừa làm vừa thầm thì hát. Rất hiếm khi thấy ông hát. Chỉ một vài lần hồi còn thơ dại tôi có thấy ông ôm đàn măng đô lin vừa đàn vừa hát cái bài hát có câu "..hình dung một chiếc thắt lưng xanh một chiếc khăn màu trắng trắng một chiếc vòng sáng lung linh..." (Sau này lớn lên tôi mới biết đó là bài "Nụ Cười Sơn Cước" của Tô Hải). Từ đó trở đi tuyệt nhiên không thấy ông còn hát nữa.
Nhưng hôm đó vừa cho bổi tràm vào lò Ba vừa hát say sưa "..nắng tỏa chiều nay chiều tỏa nắng đôi bờ anh ơi...kìa biển rộng con mực con măng lướt sóng chiều đôi bờ tung tăng con chuồn còn bay nơi nơi...con giang chiều gọi bạn đường khơi..."
   
Thấy tôi Ba đột ngột ngưng không hát nữa. Thái độ của ông bẽn lẽn như bị bắt quả tang làm một điều gì vụng trộm. Hồi lâu như để thanh minh ông đến xoa xoa vào đầu tôi nói:  "Bài ni hồi nớ Mạ mi hay hát ru mi lắm mi là đứa khóc dạ đề nhưng mỗi lần Mạ mi hát bài ni là mi nín liền". Nghe ba nói thế tôi mủi lòng và chợt òa lên khóc. Ba tôi lại xoa đầu và ôm tôi vào lòng vỗ vỗ lên vai tôi an ủi. Đó là một cử chỉ cực hiếm của Ba.  Hình như  đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng Ba ôm tôi âu yếm như thế.
  
Tôi tỉnh dậy đúng vào lúc hình ảnh hồi tưởng khi tôi khóc rưng rức trong lòng của Ba.
  
Cho dù không biết vì sao mà tôi lại có giấc mơ ấy nhưng cảm giác được rơi những giọt nước mắt vào tuổi ngũ tuần thật là sung sướng và hạnh phúc.
   
Tỉnh hẳn ra lời bài hát ấy vẫn còn văng vẳng đâu đó quanh căn phòng trống vắng của mình. Tôi nhớ lời bài hát cho dù bài này dễ có gần 40 năm nay tôi chưa nghe lại lần nào.
   
Tự nhiên tôi thèm được nge lại bài hát này đến thế. Nhưng không thể nhớ được tên bài hát là gì để gõ vào mạng tìm vì vậy tôi nhảy vào Quê Choa cầu cứu các còm sĩ bên đó.
  
May mắn quá mọi người cho tôi biết đường link để tìm đến bài Xa Khơi của Nguyễn Tài Tuệ do Tân Nhàn hát.
  
Tôi bấm vào đường link và ngồi nghe lại bài hát này.
Bài hát hay chi hay đến lạ lùng. Tuyệt vời đến thế là cùng. Giọng hát tròn trịa mộc mạc chân phương mà truyền cảm đến chất ngất. Nghe đi nghe lại mấy lần tôi có cảm giác hình như các tuyệt phẩm nhạc cổ điển của Mozart Bach Bethooven Liszt..mà tôi thường nghe nó trở nên rất nhạt nhẽo.
  
Có lẽ sự thẩm thấu nghệ thuật của từng cá nhân ấn tượng cảm thụ cái hay cái đẹp của một tác phẩm ít liên quan đến chất lượng tác phẩm thì phải mà nó liên quan rất nhiều đến ấn tượng kỷ niệm của cá nhân đó với tác phẩm mà mình đang nghe.
 
Không thế sao lúc này trước bài Xa Khơi tôi có cảm giác Phạm Duy Ngô Thụy Miên Trịnh Công Sơn và kể cả Bach và Liszt...đều rất vô duyên và nhạt như nước ốc....
     
Bài hát Xa Khơi
 
_________
 
Bài hát Nụ Cười Sơn Cước
  
_________

     

More...

BIẾT ĐÂU NÓ LÀ THƠ (thư giãn)

By Lê Thuận Nghĩa

Tạm dung  mình giữa một ngày phong kín cái hôm qua
Chẳng thể nào em hiểu nổi sự vĩ đại của công cuộc di trú một niềm vui qua ngày khác
Còn khó hơn cả việc trục xuất cái sự buồn ra khỏi nỗi nhớ
Ngay cả mặt trời cũng chỉ là tạm bợ
(trước hoàng hôn)
Nỗi buồn thì có thể di căn
Chứ niềm vui rất khó bảo hành tuổi thọ
   
Thì thôi em!
Mình bỏ phiếu bầu ra con đường quá độ
(theo kiểu dân chủ)
Hoạch định một phương án tối ưu nhất cho sự rũ bỏ
Kiểu như giữa mùa hạ
Nắng đục ngầu những cơn mưa và bão
(hay bất chợt lụt lội kiểu Hà Nội )
Với xác suất fifty/ fifty
Mình bỏ hết vốn an nhiên
Đầu tư cho một ngày trong veo. Thu
  
Biết chẳng thể nào câu lưu cảm giác của nồi canh chua cá bông lau bữa nọ
(dù thiếu rau ngổ và đậu bắp)
Để bảo hành (lại là bảo hành) cho việc tiết dịch vị nguyên mẫu của tuyến nước bọt khi nhai ổ bánh mì không trét bơ (và không còn gì để kẹp)
Nhưng không vì thế mà ngưng cái sự ăn (cũng có khi còn gọi là đớp)
Cũng như không thể câu lưu mùi vị của nụ hôn thưở trước
(dù là chưa đánh răng hay sau khi xực món thịt ba chỉ chấm mắm tôm)
Đến với cái nụ hôn
Của thì tương lai
   
Thì thôi
Mình bỏ quách cái  chức năng trạng từ hay là tính từ của Vui
Linh động sử dụng ngữ cảnh động từ của nó
Thì có thể chia thành ba thời
Tương lai bây giờ và quá khứ
Chẳng cần trục xuất cái sự buồn
(cho dù đời còn phong kín hôm qua)
Vẫn có hồ (cơm cháo) để gột nên Yêu.
    
20.07.10
TN

More...

"XE ĐẠP ƠI" (Hiện Tượng Y Khoa Kỳ Lạ)

By Lê Thuận Nghĩa

  
Một lần có người bạn hỏi tôi rằng:  "Tại sao dạo này ở Nước mình có nhiều người bị ung thư thế tỷ lệ người nhiễm bệnh tăng lên hàng chục lần so với mươi năm trước đây tuần nào cũng nghe tin người thân của bạn bè chết vì ung thư...".
Khi bị hỏi đột ngột khi tôi chưa chuẩn bị cho câu trả lời chính xác nên vô tư buông một câu đánh giá tự phát "là vì tỷ lệ người bị bệnh ung thư tăng theo cấp số sự chuyển đổi phương tiện đi lại từ xe đạp sang xe máy ".
   
Người bạn tôi trố mắt lên kinh ngạc vì một câu trả lời rất cẩu thả về một vấn đề rất hệ trọng.
  
Ngay lúc đó tôi cũng không hiểu vì sao mình lại đột ngột trả lời bằng một thái độ "thiếu trách nhiệm" như vậy.
  
Tối về ngẫm nghĩ lại thấy câu trả lời của mình không xa với thực tế bao nhiêu.
  
Có lẽ là vì tiềm thức của tôi luôn ám ảnh với mật độ xe máy "như tổ kiến" trong dịp ghé về Hà Nội và Sài Gòn trong dịp Noel năm ngoái. Ám ảnh về sự nườm nượp như mắc cửi và tiếng còi ran rít cũng như việc phun khói đặc đen đường phố của xe máy trong hệ thống giao thông đô thị của chúng ta. Cho nên câu trả lời tự phát của tôi nảy sinh ra từ tiềm thức đó.
  
Đời sống kinh tế và văn minh xã hội được nâng cao. Việt Nam- đất nước của xe đạp cuối thế kỷ trước đã nhường lại cho một danh xưng khác đất nước của xe gắn máy trong thập niên đầu của thế kỷ 21.
   
Đời sống đô thị hóa đồng nghĩa với việc chối bỏ và xa rời tự nhiên. Những hệ quả của nó gắn liền với những căn bệnh của thời đại trong đó ung thư là một trong những bệnh phổ cập nhất.
Ngoài việc tăng áp lực tâm lý đô thị. Đời sống xã hội của "thế hệ  xe gắn máy" ở Việt Nam còn đồng nghĩa với thời đại kỹ thuật số. Tạm gọi là thời đại A-còng (@). Trong thời đại này những sóng độc hại chiếm lĩnh không gian trong môi trường sinh hoạt. Qui luật tự nhiên bị đảo lộn và môi sinh thay đổi theo chiều hướng nhiễm độc. Những yếu tố đó quyết định cho tỷ lệ người bị nhiễm ung thư tăng vọt trong những năm gần đây.
   
Còn việc lý giải cho tỷ lệ tăng vọt này bằng lập luận là do sự cải tiến chế độ Y khoa nhờ máy móc thiết bị hiện đại nên dễ phát hiện ung thư vì vậy mà con số thống kê người bị bệnh tăng lên...Đó là một lý giải không xa mấy với sự ngụy biện.
   
Mặt khác có lẽ tiềm thức của tôi cũng còn ám ảnh với những hiện tượng rất kỳ lạ có liên quan đến xe đạp mà tôi chưa tìm được câu trả lời cho những hiện tượng đó.
  
Đó là 7 trường hợp cụ thể mà tôi đã từng gặp. Trong đó có 5 trường hợp tôi chứng kiến tận mắt và 2 trường hợp đọc qua báo chí.
  
Đó là những trường hợp những bệnh nhân bị bệnh ung thư kỳ cuối Y khoa đã bó tay hồ sơ chữa trị gần như chấm hết. Nhưng họ thoát qua khỏi bàn tay của tử thần không nhờ một loại thuốc nào một phương pháp y khoa hiện đại nào chỉ nhờ vào một phương pháp duy nhất là đạp xe đạp.
   
2 trường hợp nghe thấy là trường hợp một tay đua xe đạp ở Mỹ. Theo báo chí đưa tin người này vốn không phải là 1 tay đua chuyên nghiệp nhưng khi bị phát hiện ung thư kỳ cuối anh ta chiến đấu với thần chết bằng việc luyện tập đua xe đạp. Ý chí luyện tập đua xe của anh ta không những xoá sổ được khối u ác tính mà còn đưa anh ta đến vị trí quán quân thế giới về đua xe đạp đường trường.
   
Trường hợp thứ 2 là cầu thủ đá banh nổi tiếng thế giới của đội tuyển Hà Lan tiền đạo Roben. Trước khi và kể cả trong lúc thi đấu ở world cup 2010. Chàng tiền đạo tài ba này đang chiến đấu với căn bệnh quái ác của thế kỷ mà anh ta bất hạnh nhiễm phải. Anh ta đã chiến thắng thần chết cũng một phần nhờ vào việc đạp xe đạp trong quá trình tập luyện.
   
5 trường hợp tôi chứng kiến tận mắt và đã từng trực tiếp chữa bệnh cho họ là 3 trường hợp ung thư gan 1 trường hợp ung thư phổi và 1 trường hợp ung thư tiền liệt tuyến. Họ đều là những người đã bị "bác sĩ chê". Đến nay họ vẫn còn sống khoẻ mạnh nhờ vào đạp xe đạp hàng ngày với đoạn đường nhiều cây số.
   
Có một trường hợp rất đặc biệt là một cụ già hồi trẻ vốn là một tay chơi nghiện ngập đủ thứ năm 60 tuổi bị ung thư gan  phải giải phẫu cắt bỏ 1/3 lá gan sau đó bị di chứng không thể chữa trị được nữa. Ông nhờ đạp xe đạp mỗi ngày trung bình 50 km mà sống đến bây giờ. Hiện nay ông đã 84 tuổi mà mỗi ngày vẫn đạp không dưới 50 km. Ông hy vọng sẽ là người lập nên kỷ lục thế giới là đạp xe 100 km mỗi ngày ở độ tuổi 100.
   
Chưa có một nghiên cứu nào cụ thể về tác dụng của việc đạp xe đạp trong việc chống ung thư. Nhưng theo ý kiến của tôi việc đạp xe đạp với vận động nâng chân lên đạp xuống nhịp nhàng kết hợp với hơi thở tự nhiên đã có tác dụng như một môn khí công. Và tác dụng này đã tạo nên phép mầu cho sức khoẻ.
   
Bằng chứng là hiện nay các cơ sở chữa trị theo phương pháp Tibetmedizin (phương pháp trị bệnh của Tây Tạng) đang phổ biến một môn khí công có tên là Ngũ Hành Mê Tông Bộ cho bệnh nhân để chữa trị các bệnh tiểu đường áp suất máu cao viêm gan virut và ung thư. Môn khí công này chỉ chuyên về luyện chân bước ( như khinh công) tư thế gần giống như vận động của chân khi đạp xe đạp. (Tôi sẽ trình bày môn khí công này trong một entry khác cho bà con tham khảo sau).
    
Có lẽ vì những nguyên đó mà tôi có câu trả lời bột phát cho câu hỏi đột ngột của người bạn kia chăng :
  
- " Là vì tỷ lệ người bị bệnh ung thư tăng theo cấp số sự chuyển đổi phương tiện đi lại từ xe đạp sang xe máy "
  
Bạn nghĩ như thế nào về câu trả lời của tôi nhỉ. Xin cho ý kiến
 
______
Đây là băng hình tôi phỏng vấn cụ già 84 tuổi bị ung thư gan năm 60 tuổi. (Cụ Kaucic  là bạn thân cùng thời với ông Müller cũng là người Hamburg. Ông Müller là người được ghi vào sách Ginet lập kỷ lục thế giới về người có nhiều Tatoo (xăm hình) nhất trên hành tinh. Cụ Kaucic toàn thân cũng dày đặc các hình xăm.)


    
  
(Vì quay bằng điện thoại di động nên chất lượng kém)
Phỏng vấn:
- Cụ đạp bao nhiêu cây số 1 ngày?
- 50 km
- Cụ không mệt và không có gì xảy ra chứ?
- Không hôm nay đã được 52 km rồi và còn đạp nữa
- Năm nay cụ bao nhiêu tuổi?
- 84 tuổi
- Woau...84 tuổi mỗi ngày đạp 50 km đó là điều kỳ diệu cảm ơn cụ nhé cụ Kaucic.
  
(Cuộc phỏng vấn ngay trước cửa phòng điều trị của tôi)
  
_____
18.07.10
TN

More...

CON HƯ TẠI TRỜI...(Chuyện Đời)

By Lê Thuận Nghĩa


        Huệ Trí
____________________________
  

 Hà Đình Chung chủ nhân của Blog Mùa Thu Vàng một trong những Hànội Bloger khét tiếng người đã đưa món "Sâm Cầm Hồ Tây" lên thành tuyệt đỉnh "ẩm thực tình yêu". Mà đến nay đã thành huyền thoại với một đàn con cháu đông đúc góp phần vào công cuộc làm kẹt xe Thành Thăng Long tráng lệ... he he he.
  
HĐC từ Franfurt đến Hamburg bằng tàu nhanh ICE. Nghe kể lại vì quên cái điện thoại di động ở nhà cô em gái nên đến Hamburg thành ra "đời bơ vơ không biết về đâu" vì không có số điện thoại nào để gọi ai.
  
Ai biểu chảnh làm gì cách đây 35 năm anh ta vốn là dân du học ở Đức vậy mà chẳng biết luật Đức là gì cả đến đâu cũng phải gọi trước mấy ngày  cho "chủ nhà" chuẩn bị thời gian và điều kiện đón tiếp chứ. Cha muốn làm một cú bất ngờ cho nên xém chút nữa là bất ngờ ngủ đường rồi. May mà vốn là dân du học tiếng Đức nói như bão Hà Nội nên mới lần vào intenet cà phê chát về Hà Nội hỏi điện thoại cô em người bạn cũ lấy chồng và lập nghiệp ở Hamburg mới khỏi làm Cái Bang thành Hà- Bảo đấy chứ.
   
Đang làm thì điện thoại lạ réo bắt lên nghe thì thấy một giọng phụ nữ ngọt ngào như hương cốm làng Vòng mà ngân nga thánh thót như 6 câu vọng cổ miền Tây Nam Bộ. Định không nghe vì tính mình vốn nhát như thạch sùng nghe giọng phụ nữ lạ là cứ ngỡ như giữa trưa ngày tết Đoan Ngọ vậy. (Nhiều người trách móc và chê bai là nhát như thỏ đế có người còn nói mình là đa hệ nên mới không dám nghe điện thoại phụ nữ lạ. Còn mình thì không biết tại sao nhưng có ai cật vấn thì chống chế trả lời rằng "Vì sợ người ta bắt mình đi thử ADN để nhận con" ..he he.....)
  
Lại nói cái giọng nói đa ng nửa Bắc nửa Nam kia mới alô mấy phát là xưng ngay tên của sát thủ "Sâm cầm Hồ Tây". Nên mình mới không dập điện thoại. Lúc đó mới biết là HĐC đã đến Hamburg.
  
Hôm đó nhằm ngày thằng con trai bỏ Ba "bơ vơ" để đi học xa vừa nghỉ hè ghé về thăm. Định tối ấy hai cha con đi ăn nhà hàng đồ biển nướng. Nghe HĐC gọi nên đành dắt nó đi theo đến ngay chỗ HĐC ở.
   
Mình là dân Hà- Bảo (Hamburg) nhưng rất ít đi lại nên không biết cái tiểu khu Nordensted nó nằm ở chỗ nào. Nghe chỉ dẫn nhảy tàu điện ngầm phi tới. Ai dè chỗ ấy xa ra phết vừa đi vừa về mất gần 2 tiếng. Xót cả ruột..hì hì....
    
May mà đến đó không những được diện kiến lại Sát Thủ Sâm Cầm Hồ Tây HĐC mà còn được chiêu đãi một bữa ăn toàn đặc sản quê nhà trong đó có món canh chua rau muống rất tuyệt hảo. Ngoài ra còn được HĐC tặng một gói trà Thái Nguyên chính hiệu lại còn lời thêm cái áo phông trắng nữa chứ. Cái "lời" nhất vẫn là cuốn Tuyển Tập Thơ Hoàng Cát.
    
Nghe nói trước ngày bay sang Đức HĐC có cuộc hội ngộ hội Bloger nhỏ do nhà văn Nguyễn Quang Lập chiêu đãi vì bán được cái nhà ở Linh Đàm tậu được cái nhà xịn ở Sài Gòn. Trong cuộc hội ngộ này Nhà thơ Hoàng Cát xách đến cuốn tuyển tập Thơ này bắt HĐC phải đưa tận tay cho Thuận Nghĩa. Lúc trao sách HĐC nói "Anh mà không vì lời hứa với Hoàng Cát anh chả thèm gặp chú đâu vì chú có biết đâu khi sắp xếp va li cái đầu tiên anh bỏ vào kẻo sợ quên là cuốn sách này đấy vì biết chú nghiền thơ nghiền trà sang không có hai thứ ấy chú lại bảo đ. thèm tiếp". Mình biết lão nói đùa nên cũng hùa theo "Nếu chẳng có cuốn thơ và gói trà em cũng đếch thèm đến gặp anh đâu". Hai anh em cười xòa.
   
     
    
Cầm tuyển thơ nặng gần cả ký lô mình cảm động thật. Cảm động vì Nhà Thơ Hoàng Cát   người suốt đời lao đao lận đận vì kế sinh nhai do cái vụ án "Cây Táo Nhà Ông Lành" năm xưa. Cảm động vì nhà thơ nổi tiếng bạn chí cốt thâm giao của nhà thơ Xuân Diệu vẫn không quên thằng em vô danh tiểu tốt đang tha hương cầu thực xa xứ. Và cũng cảm động vì Sát Thủ Sâm Cầm Hồ Tây tận tình chu đáo và khá tâm lý khi kèm theo quà tặng là nửa ký trà Thái Nguyên. Cái đặc biệt là cha còn sợ mình nghèo không đủ cơm ăn áo mặc nên không quên "mang củi về rừng" tặng mình một cái áo dệt kim Đông- Xuân đặc sản Hà Nội he he....
   
Trong bữa ăn gia đình thân mật nơi HĐC trú ngụ khi gia chủ hỏi thằng con mình uống nước gì hắn buông một câu làm mình chấn động cả tâm hồn:-  Bia ạ!
  
Trời! xưa nay thằng này rất ghét người hút thuốc và bia rượu vậy mà hôm nay nó mới mở mắt cho mình biết thế nào là trưởng thành. Mình thì như muôn thuở không có trà thì chỉ có nước lọc ngoài ra không uống một thứ gì khác. Còn hắn thì ngang nhiên bia bọt thế mới kinh chứ.
  
Suốt bữa ăn mình cứ lấn cấn chuyện thằng này uống bia nên dù thức ăn ngon mà mình thì đang đói vẫn thấy không ngon miệng.
   
Lúc về ngồi trên tàu điện ngầm mình hỏi hắn:
- Con uống bia từ lúc nào đấy?
- Từ hồi lễ sinh nhật 18 tuổi- Hắn trả lời
Mình tin hắn vì thằng này xưa nay rất nguyên tắc nguyên tắc đến khô như ngói. Trẻ em bên này 16 tuổi mới được phép uống thức uống có cồn. 18 tuổi mới được phép mua bia rượu ở cửa hàng. Hắn là người rất nguyên tắc. Không bao giờ vi phạm luật lệ cho dù trong điều kiện khó khăn như thế nào.
- Con uống được nhiều không?
- Được hơn 1 chai
- Có hay uống không
- Thỉnh thoảng trong các cuộc hội hè thôi
- Ngon không?
- Cũng hay lắm!

Chết thật nó cảm thấy uống bia hay thế này thì nguy đấy.
  
Về nhà đến nhà dù đêm đã khuya mình cũng đem bịch trà HĐC  tặng ra uống thử cũng có ý bắt hắn uống thử trà xem có được không. Nếu mà hắn nghiền trà như mình thì chắc chắn các thứ nước uống khác sẽ không màng tới.
Pha trà ra mời nó uống nó bảo khuya rồi không uống uống sợ mất ngủ. Hẹn mai mới uống. Mình đành uống một mình cho dù còn lấn cấn chuyện hắn biết uống bia nhưng cảm thấy trà cũng ngon.
  
Trà HĐC tặng thuộc loại trà đóng gói trà chợ không phải trà thửa. Nhưng cái loại trà của công ty Tuấn Chè này uống cũng được. Không còn nguyên hương trà mạn như trà Hàng Điếu nhưng vị chát đằm không xóc nước sóng sánh xanh ngà cũng  được nước. Loại trà này kém hương nên pha nước cực sôi om hơi lâu một chút uống cũng khá lắm.
  
 
  
Sáng sớm pha ấm trà khác gọi hắn dậy nhâm nhi. Hắn nhấp một ngụm nói:
- Con không biết làm sao mà ba có thể uống nước cái thứ nước đắng ngoét này được nó lại vừa hôi vừa nóng có ngon lành gì đâu mà ba có thể ngày nào cũng uống và chỉ có uống nó mà thôi.
Mình thủng thẳng nói cho nó nghe muôn vàn tác dụng phi thường của chè xanh lại còn chỉ cho nó vào các trang web y tế để đọc hàng ngàn tác dụng như thánh dược của chè xanh. Nhưng hắn vẫn một mực bảo lưu ý kiến. Trà là thứ nước giải khát không thể nào chấp nhận được. Mình buồn.
   
Mình thấy hắn dạo này hơi bị mập. Nói với hắn là mập quá không tốt. Hắn nói hắn biết. Mình nói biết sao không kiêng cữ. Hắn nói khó lắm vì ở nội trú ăn toàn thức ăn sẵn và Mc. Donal. Nên dễ mập lắm. Mình dụ nó là uống trà cơ thể có thể tự điều chỉnh để có một vóc dáng lý tưởng. Hắn cười cười nói. Mập một tý không sao chứ uống cái thứ đắng ngoét ấy thì chịu. Chán thế!
  
Hắn năm tới là năm 13 và làm Abitur (tốt nghiệp phổ thông). Mình mong muốn nó theo nghề Y đề nghị hắn theo học trường Y. Hắn lắc đầu nói không thể. Hỏi vì sao?. Hắn nói hắn không thể đủ điểm để vào học trường Y được. Mình trố mắt lên nhìn hắn hỏi "Xưa nay con học lúc nào cũng đứng đầu lớp sao nói không đủ điểm được". Hắn cúi đầu ra vẻ ân hận nói "Đó là hồi học trường bình thường giờ vào trường chuyên khó lắm muốn vào được trường Y điểm bình quân của 3 năm học cuối cấp ít nhất là 1 3 tức là gần như tuyệt đối. Điểm bình quân của con may lắm thì chỉ được 1 6- 1 7 gì đó thôi". Hỏi hắn bây giờ studium cái gì. Hắn nói học Kinh Tế. Mình nói hay là học
Medizintechnik (Kỹ thuật Y tế) sau đó hàm thụ Y cũng được. Hắn nói "Hậu xét". Tức thế!
   
Hôm sau mình dẫn hắn vào phòng mạch giới thiệu với hắn các loại máy móc thiết bị y tế hiện đại nhằm mục đích gây hứng thú cho hắn. Hắn xem và nghe qua mình thuyết trình với thái độ rất dửng dưng.
  

      
Mình nói với hắn làm nghề y có nhiều cái hay lắm lỡ như mai này đời không may mắn không thành công ít có niềm vui thì khi chữa khỏi bệnh cho một người là có được một niềm hạnh phúc an ủi rồi. Hắn cười cười đáp "Hạnh phúc hay không là do thái độ của mình ra sao với cuộc sống chứ không phải cuộc sống có thành công hay thất bại". Kinh! nghe nó nói mà mình giật thột cả mình tưởng nó là Sư Phụ của mình chứ
   
  
Hôm qua chia tay để về lại trường hắn vỗ vỗ vai mình nói:
- Rảnh rỗi thì cố gắng ra ngoài đi dạo cho nó thoáng mát cứ ru rú ở nhà với đống giấy vụn là không tốt cho sức khoẻ . Mà hạnh phúc là niềm vui có được nhờ sự gạn lọc cảm xúc qua giao tiếp xã hội chứ không phải ngồi ôm cái bình trà đắng ngoét ấy là có được đâu. Cố gắng tự bảo trọng lấy nhé.
   
Tiên sư bố nó chứ mới 19 tuổi đời mà hắn lại dám dạy đời mình người đã trải qua hết mọi nẻo thăng trầm của cuộc sống.
  
Có lẽ là con hư tại Trời chứ không phải tại Mẹ. Vì thẳng thắn mà nói hắn có bao giờ được bảo bọc yêu thương từ một người Phụ Nữ nào đâu.Thậm chí còn bị xua đuổi ra khỏi tình Mẫu Tử từ lúc mới sơ sinh cho đến lúc lớn lên nữa chứ.
     
  
17.07.10
TN

More...

Thuận Nghĩa Cầu Mong Sự Góp Ý Chân Tình

By Lê Thuận Nghĩa

   
       Được sự động viên của sư huynh Thị Chơn và sự đồng ý của Viện chủ Học Viện Phật Giáo Âu Châu Phương Trượng và Trụ Trì  Viên Giác Tự- Đức Quốc. Tôi đang cố gắng hoàn thành bộ tranh dán giấy Thiền Tông Phật Giáo để triển lãm trong dịp Vu Lan năm nay.
    
Bộ tranh bao gồm 10 bức Mục Đồng Ca lấy ý tưởng từ Tranh Chăn Trâu của Thiền Tông (Thập Mục Ngưu Đồ). 
Một bức Tích Phước mô tả 108 con kiến đang tha một đài sen về tổ.
Một bức chân dung của Đạt Ma Sư Tổ
Và một bức về Mẹ lấy tựa đề theo câu hát của Trịnh Công Sơn: "Tin Buồn Từ Ngày Mẹ Cho Mang Nặng Kiếp Người"
   
Bộ Mục Đồng Ca làm đến bức thứ 8 xong thì lòng cảm thấy không yên tâm vì có gì đó chưa thỏa chí lắm nên tạm dừng.
  
Cứ chương tranh lên ngắm hoài mà vẫn không biết điều bất tòng tâm nguyện có nằm ở chỗ nào. Nên tạm ngưng và chuyển sang làm bức Tích Phước.
  
Ngày trưng bày tranh không còn xa mà công việc còn quá nhiều cứ lấn cấn hoài về Mục Đồng Ca. Vì vậy hôm nay tôi chưng lên 8 bức đã làm có trích lời dẫn là ý tưởng để thể hiện từng bức.
      
Mong bạn bè anh em bằng hữu xa gần chân thành góp ý hầu mong giúp cho TN một vài ý kiến thẳng thắn để tôi có thể biết được chỗ bất thành còn hoàn thành các bức cuối.
  
(Lưu ý: Mọi ý kiến khen chê đều được trân trọng và căn cứ vào đó có thể sửa chữa được vì tranh chưa hoàn thành giai đoạn cuối)
  
Vô cùng mong mỏi góp ý và chân thành cảm ơn mọi ý kiến
      
Quảng Nhẫn Lê Thuận Nghĩa kính bút.
     
    

  
  
_________
  1. 
  

  

    
 
   
   Dẫn: Xưa nay đâu có mất săn tìm mà chi? Bởi quay lưng lại với Giác mà thành ra lỏng lẻo sấn bước vào trần nên mới mất đi. Từ đó quê hương càng diệu vợi mà đường sá lại gập ghềnh. Cái lẽ được và mất đã cháy bừng bừng phải quấy mọc lên tua tủa.
__________
 
2.
  

   
 
   

   Dẫn: Mò Kinh để thấy nghĩa học Giáo để tìm ra tung tích. Rõ bao khí dụng chỉ một chất vàng. Hết thảy tạo vật chính là ta cả. Chính tà khỏi lựa chân ngụy khỏi phân. Bởi chưa vào được cửa đó nên mượn tiếng kêu là Thấy Dấu.
________________________
  
3.
   

   

   

    
  Dẫn:
Theo tiếng mà vào ghé mắt mà thấy! Cửa sáu căn tỏ rõ không nhầm ngay nơi động dụng rành rành hiển lộ- Chất mặn trong nước chất xanh trong màu. Vén lông mày lên là nó chứ ai
________
  
4.
   
  
    
 
    
 
   Dẫn: Từ lâu vùi lấp ngoài đồng hoang hôm nay đã gặp mi. Bởi cảnh đẹp nên khó lòng đuổi đắm say cỏ non mãi mãi không thôi. Cứng đầu còn quá lắm tánh buông lung chưa hết. Muốn cho chịu khép mọi bề cần cho roi vọt
 
________
  
5.
   

   
 
     
  
    Dẫn: Niệm trước vừa khởi niệm sau tiếp theo bởi đã Giác nên thành Chân. Bởi tại Mê hóa ra Vọng. Chẳng phải do cảnh mà có nhưng chính do tâm mà sinh. Xỏ mũi cùm đầu còn chần chừ chi nữa
________
  
6.   
  

    
 
     

   Dẫn:
Đã hết cuộc can qua đã rồi câu được mất. Hát bài ca đồng của anh đốn củi thổi diều khúc quê của chú bé con. Vắt mình trên trâu mắt mở nhìn mây trời vời vợi. Kêu réo không quay đầu kéo lôi cũng chẳng dừng bước.
______
  
7.
    

    

    

     Dẫn: Pháp không là pháp phân hai mất trâu là tông chỉ mượn tiếng "bẫy thỏ" để dụ cho dị danh lấy chữ "dò cá" để nêu cái sai biệt- như vàng ròng rút ra từ đống quặng như trăng tỏ vén khỏi cụm mây- Một đạo hào quang qua khỏi kiếp Uy-Âm vô thỉ
   
  _____________________
    
8.
   

   

   Dẫn:Buông bỏ tình phàm ý thánh cũng không. Chỗ có Phật cũng không thèm rong chơi chỗ không Phật cũng không thèm ngó lại- Không vướng đầu này hay đầu nọ không liếc xéo nơi này hay nơi kia. Hàng trăm con chim ngậm hoa thẹn sao là thẹn
 
_______
Lời dẫn ý tưởng cho hai bức cuối: bức thứ 9- Khải. Bức thứ 10- Thõng
  
Khải
 Dẫn:
Phản Bản Hoàn Nguyên
Bản lai thanh tịnh không vướng một mảy trần. Quán sát vẻ tươi và héo của những gì là hữu tướng an thân trong cảnh ngưng tịch của đạo vô vi. Không đồng với huyễn hóa cần gì phải tu phải trị. Nước biếc non xanh ngồi mà xem cuộc thành bại.
  
Thõng
Dẫn:
Vào Chợ Buông Tay
Khép cánh cửa gai một mình một bóng dù thánh hiền vạn cổ cũng không hay. Chôn vùi cái văn vẻ của riêng ta bỏ lại lối mòn của cổ đức. Mang bầu vào chợ chống gậy về nhà hàng rượu hàng cá dạy cho thành Phật hết.
 
_______
   

   Một phần đang dán của bức Tích Phước mô tả 108 con kiến tha 1 đài sen về tổ
  
_____
16.07.10
tn

   

 

More...

PHIẾM LUẬN VỀ BẠCH TUỘC PAUL (Khảo luận Y Học)

By Lê Thuận Nghĩa

World Cup 2010 đã khép. Tây Ban Nha đã hào hùng đi vào lịch sử của nghệ thuật túc cầu thế giới và cũng làm nên một trang mới trong lịch sử cho chính tổ quốc của họ.
  
Word Cup đã khép. Và "cầu thủ" lừng danh nhất của giải năm nay đã sút tung khung thành kiên cố của nhận thức Nhân Loại chính là loài xúc tu 8 chân chú bạch tuộc Paul.
  
Paul không chỉ còn là một hiện tượng của giới cá độ bóng đá nữa. Paul đã trở thành câu hỏi lớn mà câu giải đáp sẽ trở thành một thách thức với hệ thống nhận thức lỗi thời của Khoa Học Thực Nghiệm.
  
Paul chỉ là một hiện tượng trong muôn ngàn hiện tượng bí hiểm khác của tự nhiên mà khoa học thực dụng đành thúc thủ bó tay khi tìm câu lý giải.
  
Nhưng nếu đứng về phía một hệ thống nhận thức khác ví dụ như thế giới quan trong Phật Giáo hay là một vài dòng khoa học huyền bí khác thì hiện tượng Paul chẳng có gì là bí hiểm hết. Nó là một hiện tượng tự nhiên rất bình thường nằm trong qui luật của Vũ Trụ.
  
Khoa Học Thực Nghiệm được dựa trên nền tảng tư duy duy vật biện chứng. Mà tư duy duy đó thực chất là những đối đãi nhị nguyên từ những yếu tố cơ sở do các giác quan đưa lại.
   
Cảm nhận các hiện tượng vũ trụ qua các giác quan để hình thành ý thức. Là một sai lầm trầm trọng trong Nhận Thức của con người.
  
Bởi vì đối tượng của tự nhiên được tiếp nhận qua các giác quan vốn là một sai lầm lớn. Tư duy được hình thành từ nền tảng Sai Lầm sao mà trở thành Chính Xác được.
  
Các giác quan tiếp nhận các hiện tượng không thông qua việc tiếp nhận bản chất của hiện tượng mà chỉ tiếp nhận hình thức của hiện tượng.
   
Ví dụ Mắt tiếp nhận hình dáng dáng màu sắc thể tích của vật thể. Cái đó là hình vuông hay hình tròn màu đen hay màu trắng lớn hay nhỏ dài hay ngắn....Những nhận thức đó chỉ là sự vay mượn từ phản ảnh từ một yếu khác là Ánh Sáng. Sự phản xạ của Ánh Sáng đã tạo cho mắt "ảo giác" về hình thức của sự vật. Còn bản chất của sự vật như thế nào thì "kiến thức" vay mượn từ ánh sáng Mắt không hề quan tâm.
     
Bây giờ ta thử thay đổi yếu tố khác ngoài ánh sáng ra để NHÌN sự vật thì sự vật đó lại có hình dáng màu sắc và thể tích khác hoàn toàn. Ví dụ ta đặt vật thể dưới một lăng kính thì tất cả đường nét màu sắc và kích thước của vật thể được Thị Giác đón nhận hoàn toàn khác đi.
  
Hoặc chúng ta đặt vật thể không dưới tác động của ánh sáng mà đặt dưới đối tượng  Âm thanh. Sự phản ảnh của Âm thanh lên sự vật cho ta một nhận thức hoàn toàn khác với định kiến mà tư duy "mắt" đưa lại. Lúc đó nhận thức của ta lại chuyển sang một "thị tuyến" khác. Vật thể này tịt vật thể kia vang..v..v...
  
Tương tự như vậy cho 4 giác quan còn lại. Cho ta thấy những kiến thức hình thành tư duy qua các giác quan luôn thay đổi không ổn định và biến chuyển tùy theo đối tượng vay mượn để so sánh phân biệt. (ví dụ như Mắt nhờ ánh sáng để phân biệt các thông số của Vật Thể).
  
Thực ra ngoài 5 giác quan tiếp nhận sự hiện hữu hình thức của tự nhiên ra chúng ta còn có những giác quan khác để tiếp nhận bản chất của hiện tượng vũ trụ tiếp nhận những qui luật bất biến của vũ trụ và tiếp nhận những "tri kiến" nằm ngoài tầm mô phỏng của Ngôn Ngữ và Định Kiến Tư Duy. (Phật Giáo định nghĩa những giác quan đó là TÂM và định nghĩa các hiện tượng vũ trụ là DUYÊN)
  
Đó là giác quan thứ 6 là trực giác là tiềm thức là ngoại cảm....v..v..mà tư duy ngôn ngữ đã nôm na diễn đạt nó như vậy trong giới hạn Tư Duy của Khoa Học Thực Nghiệm.
  
Ngoài con người ra động vật cũng có những giác quan thứ 6 thứ 7 và thứ n đó.
  
Chúng ta Con Người và Động Vật đều có những thứ giác quan giống nhau chỉ tại cách tiếp nhận hiện tượng khác nhau nên có Trí Tuệ không giống nhau.
     
Thứ Trí Tuệ của Con Người thì chúng ta gọi là Trí Khôn hay là Tư Duy Thông Minh. Còn nhận thức của Động Vật thì chúng ta gọi là Bản Năng. Thật ra đó chỉ là những tiếp nhận khác nhau từ một bản chất hiện tượng giống nhau mà thôi.
  
Cái nhận thức "Bản Năng" của con người đã được chúng ta "mã hóa" thành ngôn từ khác như đã trình bày là Giác Quan Thứ 6 Trực Giác Tiềm Thức Kinh Nghiệm Ngoại Cảm Dự Cảm Học...vân vân và vân vân....
  
Thực chất của nó chính là kiến thức tiếp nhận hiện tượng bằng các giác quan "vô hình" (Gọi là vô hình là vì chúng ta chưa xác định được chứ nó thực sự có hiện hữu).
  
Các giác quan này con người và động vật đều có và giống nhau và chúng tiếp nhận bản chất thực sự của hiện tượng.
   
Con Người vẫn có những thứ Giác Quan để định hướng phương vị như loài ong vẫn có những giác quan để định hướng siêu âm như các loài côn trùng và tất nhiên có những giác quan "bản năng" như các loài linh trưởng khác. Chỉ tại bởi chúng ta quá định kiến vào những tiếp nhận của các giác quan thực thể như mắt tai mũi lưỡi...mà che lấp đi hoặc phủ nhận tiếp nhận của những giác quan vô hình mà thôi. (Phật Giáo xác định sự tiếp nhận hiện tượng bằng các giác quan đó là Nhìn Bằng Tâm Nghe Bằng Tâm...để thành lập thế giới quan Chân Như - Sự Thật. Và từ đó mới có giáo lý : Vạn pháp (sinh linh)  đều có tính Phật (Tâm) là vậy.)
   
Hiện tượng Paul chỉ là một sự tiếp nhận Vũ Trụ qua giác quan vô hình mà chúng ta gọi nôm na là bản năng mà thôi.
   
Paul không phải là Linh Vật không phải là Thiên Tài. Paul không có con mắt xuyên lục địa Paul không có khả năng "thiên nhĩ thông".
  
Không phải chỉ có loài xúc tu này mới có khả năng đó. Với loài vật nào cũng có khả năng đó cả cho dù là con giun hay con kiến con chó tên Mr. Vang của nước Việt hay là con vẹt của Quốc Đảo tất cả đều làm được nếu như tất cả mọi người đều "đầu tư" xúc cảm của mình lên nó.
  
Việc tiếp cận với những dòng  sóng bức xạ từ hàng triệu triệu ý chí của con người. Giác quan "bản năng" của Paul cũng đồng thời tương thông với giác quan thứ 6 thứ 7 thứ n của các fan hâm mộ. Những kinh nghiệm trực giác của các fan hâm mộ mà đã bị khuất lấp bằng những định kiến phân tích từ tư duy duy vật qua giác quan thực thể (mắt tai mũi da...) đã thông qua sợi dây dẫn là năng lượng sinh học để tiếp cận với Paul. Paul chỉ thể hiện lại  "hiểu biết trực giác" của hàng triệu người hâm mộ bóng đá mà thôi.
  
Với sự cuồng nhiệt nhưng mơ hồ với kết quả đó của hàng trăm hàng vạn người nếu đặt lên một con vật khác thậm chí đặt lên trên một vật thể cũng có thể xảy ra những hiện tượng ly kỳ. Ví dụ đặt lên trên tàn tro của một cây nhang đặt lên trên hư ảnh của một pho tượng hay thậm chí là một cục đá cũng có thể xảy ra những hiện tượng huyền bí như Paul.
  
Hiện tượng Huyền Bí đó thực chất là một biểu hiện rất tự nhiên của năng lực vũ trụ. Hay nói cách khác là sự hiện hữu tất yếu của hiểu biết Trực Giác từ con người thông qua sự tác động của năng lượng ý chí.
   
Con kiến thiêng của Đà Nẵng Linh Vật của Sài Gòn con Paul của nước Đức Con Vẹt của Quốc Đảo..và còn muôn vàn con vật khác thậm chí là con giun con dế mèo chuột trâu bò dê chó gì cũng có thể trở thành Linh Vật hết. Bởi tất cả đều là Sinh Linh.
   
Lý giải hiện tượng Paul tôi không hề có ý định muốn tìm ra câu trả lời cho một hiện tượng huyền bí của Tự Nhiên. Vì vốn dĩ nó chẳng có gì là huyền bí hết nếu chúng ta loại bỏ bớt đi định kiến đối đãi phân biệt nhị nguyên của Khoa Học Thực Nghiệm.
  
Lý giải sơ bộ về hiện tượng Paul tôi chỉ muốn gửi đến bạn bè và người đọc một thông điệp rất hiển nhiên và đơn giản:
    
"Tất cả các loài động vật hiện hữu trên trái đất này đều có linh tính"
  
Cái linh tính đó triết học Á đông nói chung và Y lý Á đông nói riêng gọi  là "Khí Chất".
  
Việc sử dụng những bộ phận của động vật theo nguyên tắc "ăn tươi nuốt sống" để  xem đó như những vị thuốc tăng sinh lực thực chất là tiêu thụ một loại khí chất cực độc độc vô cùng vô tận với sức khoẻ về thể chất cũng như thần khí của người tiêu thụ nó.
  
Những con vật có linh tính đó bị đem ra phanh thây sau khi bị tra tấn hành hạ bằng sự trói buộc đe doạ sinh tồn. Bản năng hoảng sợ sự "thù hận" sục sôi cái dãy dụa điên cuồng đã thay đổi và tích tụ khí chất của nó thành một thứ khí chất cực kỳ tai hại tương t như bản chất trạng thái của nó trước khi bị đem ra hành hình.
  
Óc khỉ được múc ra từ não của một con khỉ đang sống. Máu phọt ra từ đầu của một con chim se s tiết của một con ba ba đang sống dãy dụa mắt của một con đại bàng đang trừng trừng hà nàm (bào thai) của những con vật sắp sửa làm mẹ...vân và vân...đang được giới sành ăn có tiền xem là những thánh dược. Thực chất đã bị "hóa kiếp" thành một thứ Khí Chất rất khủng khiếp đang được họ tiếp nhận vào cơ thể và "tiêu hóa" biến thành khí chất của chính họ.
  
Không những các thứ được gọi là "sơn hào hải vị" đó mà ngay chính cả những thứ thịt từ vật nuôi bình thường nếu bị giết thịt một cách dã man cũng có những Khí Chất hãi hùng đó.
   
Có rất nhiều người trong chúng ta lên án cách giết thịt động vật nuôi của phương Tây. Họ lý luận rằng đằng nào rồi cũng xực cũng nốc vào mồm thịt của những con vật ấy bày đặt "nhân đạo" làm gì qua cách giết con vật. Ví dụ như cấm hành hạ súc vật trước lúc giết. Như  việc kiểm tra  sự nhanh nhạy của súng bắn lợn. Nếu cơ sở giết thịt nào loại súng hơi này không đảm bảo mạnh để giết con vật trong 10 giây trước lúc đem đi mổ thì coi chừng bị phạt đến sạt nghiệp. Hoặc người ta sẽ phạt và cấm nuôi lợn gà công nghiệp trong những điều kiện chật chội chen chúc đông nghẹt lẫn nhau vì như vậy là ngược đãi động vật. Cho dù rồi những con vật ấy cũng bị đem đi giết thịt trong tương lai.
  
Người phương Tây không ấu trĩ trong việc làm đó. Cái thứ nhất là qui định đó tôn trọng đời sống "an lành" của vật nuôi. Cái thứ 2 là họ bảo vệ chính đời sống của chính họ để khỏi phải tiêu hóa những "khí chất" khủng khiếp được tích lũy kết tụ vào thịt ăn trong tình trạng bị hành hạ và đe dọa hãi  hùng.
  
Bạn có biết vì sao một tử tù đã bị chết trước khi những viên đạn găm vào họ không?. Bạn có biết vì sao một người ngất xỉu trước những hiện tượng hãi hùng không?. Chính vì trạng thái tâm lý khủng khiếp đã làm cho những tuyến nội tiết tiết ra những chất độc làm đứng tim làm liệt não liệt cơ..... Nếu một con vật bị giết trong tình trạng đó các chất nội tiết như chất độc đó vẫn còn tồn tại trong máu thịt của nó. Chính nó đã làm cho khí chất của thịt loại động vật đó trở thành độc tố.
  
Có lẽ vì cách ăn thịt những động vật đã bị hành hình dã man trước lúc giết đó mà người Á Đông đã tích tụ cái khí chất hoang dã man rợ và khát máu hơn người phương Tây chăng?. Cho dù người phương Tây vốn ăn thịt nhiều hơn người Á Đông.
  
Nhân tiện phiếm luận về Bạch Tuộc Paul tôi cũng xin lý giải với các bạn về món "thánh dược" cường dương đang được dân nhậu nhà mình coi là bửu bối quí hiếm và có tác dụng vô song là Tiết Ba Ba Mật Rắn và Hà Nàm Lục Xà Vương (bào thai rắn lục).
  
Những thứ đó có có tác dụng Cường Dương thật không?
  
Thưa vâng! có thật đấy. Nhưng là một thứ lửa rơm là cái "giấy báo tử" cho sinh lực cạn kiệt là độc tố làm liệt dương trong một tương lai rất gần.
  
Chính cái "khí chất" cuồng loạn dãy dụa trước lúc bị hành hình để ăn tươi nuốt sống là một "đạo dẫn" cho sự  "cuồng xã"  tâm lý của người tiêu hóa nó.
  
Cho dù là tiết hay mật của con gì ngâm vào rượu cũng đều có tác dụng đó cả không kể gì là tiết ba ba hay mật rắn. Vì cái khí chất cuồng loạn đó sẽ nhờ rượu thăng hoa để làm tăng thêm những ham muốn xác thịt. Người dùng nó tất nhiên sẽ có nhu cầu nhục dục hơn. Tất nhiên là nhu cầu "xuất bỏ" thú tính chứ không phải là thứ thăng hoa xác thịt "thánh thiện"  xuất phát từ xúc cảm của Trái Tim.
  
Mặt khác mật rắn tiết ba ba hay thậm chí thịt của những loài này vốn có khí Âm rất mạnh.( Bởi vậy người xưa thường gọi các loài như rắn ba ba và kể cả cá nữa là loài "máu lạnh" là vậy.)
  
Con người hay động vật đều hàm chứa trong cơ thể hai loại sinh khí (năng lượng để tồn tại)
  
Một loại gọi là "khí tiên thiên" tức là loại khí chất khi sinh ra đã có sẵn nó tương tự như bản chất tự nhiên đặc thù cho từng cá thể cái khí chất này quyết định cá tính đặc thù của từng cá nhân ví dụ như loại người trầm mặc hay sôi động loại người hoạt náo hay nội tâm..vân vân...Nó là Nguyên Khí tồn tại cho đến khi đời sống bị hủy hoại. Nó đầy đủ cường thịnh thì cơ thể tràn trề sinh lực khoẻ mạnh và tâm lý cân bằng. Nó thiếu hụt suy kiệt thì đời sống mỏng manh bạc nhược và thiếu sức sống.
   
Một loại khác gọi là "khí hậu thiên" khí này được sinh ra và thu nạp từ thức ăn.
 
Cả hai loại khí chất này đều có tính Âm và tính Dương. Hai loại khí chất này hóa quyện bồi bổ kích hoạt lẫn nhau để tạo nên Vinh Khí (chất bồi dưỡng sinh lực) và Vệ Khí ( chất tạo nên sức đề kháng) cho cơ thể.
  
Loại khí Dương chính là kích tố cho sự thăng hoa phát tán của nhục dục. Chính vì vậy mà khi nói đến Cường Dương Tráng Thận Bổ Dương ...là người đời thường nghĩ ngay đến "việc ấy".
   
Khí Tiên Thiên được tàng trữ và tích lũy thâu liễm ở hai quả Thận. Nên Y thư mới gọi Thận là bể khí là vậy.
   
Khí Hậu Thiên được chuyển hóa qua Tỳ-Vị nên khí hậu thiên cũng còn gọi là Khí Tỳ Vị. Khi nói đến một con bệnh suy nhược sinh lực người ta thường dụng đến thuật Bổ Tỳ Vị cũng không ngoài cái lý bồi bổ khí hậu thiên để chuyển hóa tăng cường cho khí Tiên Thiên tạo nên Vinh Khí dồi dào Vệ Khí bền vững cho cơ thể.
   
Khi uống mật rắn tiết ba ba ăn hà nàm rắn (bào thai) là chúng ta đã tống nạp vào cơ thể một loại Khí Hậu Thiên mang tính Âm cực mạnh.  (sản vật của giống máu lạnh mà).
     
Việc đưa vào nội thể một lượng khí Âm cực mạnh bắt buộc cơ thể phải vận động khí Tiên Thiên để chuyển hóa nó bằng sự cân bằng Âm-Dương.
  
Khí hậu thiên mang tính Âm thì cơ thể bắt buộc phải vận khí tiên thiên mang tính Dương để tiếp nhận và cân bằng. Đó là qui luật.
  
Khí hậu thiên mang tính Âm từ các loại thức ăn đó quá mạnh thì phải vận động hết khí tiên thiên cực dương ( khí Nguyên Dương) từ bể Thận ra để chế hóa.
  
Quá trình chế hóa đó tạo nên sự hoạt hóa sinh lực cho nên có sự đòi hỏi phát tiết bằng tình dục. Chính điểm này đã tạo nên ảo ảnh Cường Dương như người sử dụng mong muốn.
  
Nhưng về bản chất thực sự thì đó chính là sự dốc tuột hết Nguyên Dương ra để tham gia quá trình chế hóa khí âm của khí Hậu Thiên. Việc này đồng nghĩa với việc "dốc vốn" để tạo nên "lửa rơm".
  
Nếu một cơ thể có khí Nguyên Dương đầy đủ tràn trề và sung mãn (như tuổi trẻ) thì không nói làm gì. Động thái sử dụng cường Âm của khí hậu thiên qua tiết ba ba mật rắn...sẽ như một việc kích thích tình dục trong việc Cường Dương đúng nghĩa.
  
Nếu như khí Nguyên Dương đã bị suy cạn (tuổi già) thì động thái này chẳng khác gì là một ca "tự vẫn" trong tình dục. Còn chút nguyên dương cuối cùng đem ra dùng hết cho sự chế hóa sự cường Âm của khí hậu thiên rồi. Khác chi dốc hết "đồng vốn" cuối cùng đâu.
    
Thực chất nó là một liều độc tố một viên đạn "ân huệ" cuối cùng để đưa tiễn sự "cường dương" về "chín suối".
       
Với tuổi già và những người bị suy giảm sinh lực (cũng đồng nghĩa với việc tàn lụi của Nguyên Khí) nên biết bồi tẩm khí Nguyên Dương bằng sự tiết độ bằng sự luyện tập và thâu nạp khí Hậu Thiên cân bằng thì mới đúng cách.
  
Đó mới chính là ý chỉ tối hậu của thuật Dưỡng Sinh vậy.
______
  
  (Phiếm luận trên có lấy tư liệu từ cuộc phỏng vấn của một tờ nội san môn Dự Cảm Học với Lương Y Lê Thuận Nghĩa..hè hè..chảnh một phát lấy đà...)  
   

13.07.10
TN

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1194
» Error detail: Table 'bd_estore_online_users' is marked as crashed and should be repaired
» Query: SELECT * FROM bd_estore_online_users WHERE store_id = '7291' AND uid='0' AND usertype='0' AND ip='54.81.150.27' Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'7291','qgc0qrb2pdd5hktaksb8vt1ih0','0','Guest','0','54.81.150.27','2018-09-22 20:09:37','/news/page-17.html')