CHÚT SÓT ẤM NƠI EM (những bài thơ tháng 9)

By Lê Thuận Nghĩa

chầm chậm thôi chầm chậm thôi thu nhé
phía nơi ta đã mất một hè rồi
sao nhanh thế lá vàng nhanh đến thế
nghe tuổi đời nheo nhéo gọi xa trôi
    
ngày líu ríu chân luôn nhầm bên trái
ngước mắt nhìn đâu cũng ánh mắt xui
em thì cứ cuối trời kia mài mại
dấm dứ lao xao lại dấm dứ vùi
    
chầm chậm thôi chầm chậm thôi thu nhé
đã lỡ rồi trễ nải một lần vui
cho ta chậm để tìm điều có thể
nơi chưa từng toang hoác nẻo buông xuôi
   
đêm lấn cấn gối nhầm lên mạn gỗ
cũng giật mình thảng thốt tưởng là em
cơn gió luồn ngỡ mùi hương trên tóc
vạt trăng khuya dối vuốt ngón tay mềm
    
lá đàn bà xen kẽ lá đàn ông
ngoài ô cửa rung vờn như trống mái
ta mình ta nhìn hàng cây bải hoải
thu đến rồi lá phải rụng chia phôi
   
gió đàn bà quấn ngọn gió đàn ông
như đắm đuối cuốn lên trời ngạo nghễ
thu đến rồi gió ơi rồi cũng thế
cũng bạc lòng nguây nguẩy để heo may
    
chầm chậm thôi dẫu chỉ chậm một ngày
hay vài phút đôi ba giây thu nhé
cho ta chậm hứng chiều nghiêng nhè nhẹ
rơi sót về chút ấm của em thôi.
        
08.09.10
tn

 

More...

CHÂN DUNG NÀNG (phần 3) ( Đọc Thơ Vương Cường)

By Lê Thuận Nghĩa

(Phản Biện Hoa Lục Bình phần 3)
Xem trước ở đây:
 Phần 1: http://thuannghia.vnweblogs.com/post/7291/254052  
Phần 2: http://thuannghia.vnweblogs.com/post/7291/254128   
Tiếp phần 2:
  
Làm thế nào để vẽ nên "bức tranh yêu" hay nói cách khác là bức chân dung Thơ của Vương Cường qua Đám Mây Hình Thiếu Phụ đây?
 
Vẽ thế nào để mình không phải phết lên những thứ hoa hòe hoa sói của sự nịnh bợ.
 
Vẽ thế nào để mình không phải vướng vào những đường nét đố kỵ ghét ghen!
 
Vẽ thế nào để không phải nhìn thấy sự lấp lấp ló ló của Tình Yêu.
 
Vẽ một "Vương Cường" như một cánh đồng tóc bạc quị lụy yếu hèn không dám nhìn trực chỉ vào Nàng.
 
Vẽ một "Vương Cường" đang gào thét xé bung những xiềng xích ràng buộc của chính mình.
  
Hay là vẽ "Vương Cường" như con bạch tuộc nhiều xúc tu mà chẳng có xúc tu nào bám chặt vào đâu cả.
   
Không! tôi sẽ không vẽ như vậy bởi có kết hợp tất cả những thứ đó lại để tạo nên một Vương Cường đa tầng đa sắc đa phương chiều đi nữa thì vẫn cứ là một Vương Cường mờ nhạt một Vương Cường có thể lẫn lộn với muôn ngàn Vương Cường khác.
   
Tôi vẽ Vương Cường là "con chó đá". Chỉ có một Vương Cường là "con chó đá ngồi canh chừng lãng quên" mới đúng với một Vương Cường đã hả hê chiến thắng đã thỏa mãn qua một đêm huyền diệu với Nàng thơ. Chỉ có hình ảnh ấy thì Tình Yêu của Vương Cường mới không thể lẫn lộn mới đúng là một Vương Cường thực sự là của Vương Cường.
   
  
Khi cầm cuốn Đám Mây Hình Thiếu Phụ trong tay tôi đã có tham vọng là nhìn thấy một Vương Cường thật đặc biệt thật khác thường thật mới lạ và thật đúng như một dòng chảy ngọt ngào tiết ra từ những năm tháng cần mẫn của con ong Vương Cường đi hút mật.
  
Tôi thật sự bị cuốn hút vào trong muôn cung bậc muôn màu sắc ngôn ngữ ý tưởng của VC. Nhưng chỉ một cái bóng hụt hẫng chạy theo sau Vương Cường mà thôi. Trong khi đó VC lại đang mang đôi hài vạn dặm để đuổi theo Nàng.
  
Có khi tôi cuồng nhiệt như một cổ động viên môn túc cầu của Brazin phanh hết xiêm y hổn hà hổn hển hét lên "Vương Cường Vương Cường...sút sút đi...". Nhưng lại ỉu xìu thấy VC rê dắt những đường bóng đột phá trước khung thành của thể loại Thơ vần điệu rồi lại để banh đó không sút mà bỏ đi qua sân tenis...(he he..)
   
ngày đã cạn đêm còn bao phủ gió 
trăng bỏ đi hoang phế tám phương trời
mây choàng lạnh phạc phờ vô nghĩa
xốn xang lòng mấy độ chơi vơi
   (đêm rớt mạng)
   

tiếng hát bay theo đàn chim sẻ

tan trời đôi lẻ mình anh
ghế đá mở dưới vòm cây gió
trống nụ cười tít tắp màu xanh
(sáng nay)
     
áo xiêm mây gửi bên bờ giậu
trăng một mình trăng đến đẫy đà
em nhỉ rồi ngày như chợt biến
chỉ còn ngày ấy tháng mười hai
  (Ngày ấy)
   

anh khất thực dòng sông mê mải cuốn
anh theo sông chảy mãi tới chân trời
sông òa vào nỗi lòng của biển
anh với chiều không trọng lượng chơi vơi
(khất thực)
   

  Rồi có khi tôi mặc áo quần hip hop cổ đeo xích quần trễ rốn lẽo đẽo... theo VC đi trẩy hội techno
   
Thời gian ép mỏng như tờ giấy
Vẽ lên bóng hình con
(Nói với con)
   
hồ Tây vò mây già trước tuổi
em trở về giông bão lặn vào thơ
(hy vọng)
   
vừng trăng hé nhìn khuyết tật
..
ngọn gió giật mình sổng chuồng hoang dại
rắc tro tàn bị thương
...
đêm đắp xong nấm mộ
ngoái nhìn chờ một tiếng chuông
 (Hà nội 3 giờ sáng)
  
Đang say sưa nhún nhẩy rú gào lên "Vương Cường Vương Cường..bis..bis..." ngoảnh đi ngoảnh lại lại thấy Vương Cường đang ngồi bên khán đài đua ngựa..(hì hì...)
 
Có khi tôi như đang theo VC vào cuộc đỏ đen khi tôi thấy Vương Cường đặt cửa bên Tài hai tay tôi bíu chặt lấy nhau hô lên theo nhịp người hồ lỳ "VươngCường..tài..tài".
Khi lật hồ lỳ những con xúc xắc đổ ra Tài quay lại thấy Vương Cường đã kéo đặt qua cửa Xỉu. Lại thấy VC tay đút túi quần mồm huýt sáo như "anh hùng máu nhuộm bãi thượng hải" lững thững bước đến Nhà hát Opera (khe khe...)
 
ngày mai ngày mai ư có thể ngày mai
khi lông ngỗng trắng một miền ký ức
đêm không còn là một trại giam nhốt một mầm cây
trăng sao kết hoa môi giới ban ngày
(ngày mai)
   
đêm sài gòn là đêm không để ngủ
..
sông đắp bồi nguyên vẹn nỗi sâu xa
  (Đêm Sài Gòn)
 
anh uống cạn một bình rượu hạ
tận đáy bình còn xác một chú ve
(thưa với mùa thu)
  
anh đóng gói những thùng mây con gái
..
anh đóng gói một thùng môi đỏ ấy
...

anh gom lại mảnh pha lê buồn tóc
(gom gió)
   
anh vượt ngàn cây số
chỉ để ở với Cần Thơ một mình
..
Anh như câu văn viết lặp
Như dòng sông vo chưa kịp về với biển
...
Đổi ngàn đêm anh có một đêm
Ngọn gió đàn ong bay gõ vào khung cửa
(Mặc Định với Cần Thơ)
   
Rồi có khi tôi ngồi lại với Vương Cường để nhặt lá mồng tơi hái rau tập tàng bên góc vườn xưa bên giếng làng bên hàng cau giàn trầu và có bóng áo gụ lưng còng của Mẹ.
   
tôi nhoài người giang tay ôm giá sách
nghe lao xao bước chân thiếu nữ từ trong ca dao tục ngữ trở về
   
thương mẹ con con cò ướt cánh cuối trời
vục mặt xuống tháng ngày tìm con tép rớt
không có ngọn khói nào vạch nét phía làng xa
có gì đó ở chân trời nào đó
hút hồn tôi suốt năm tháng ăn mày
   (Ở chân trời nào đó)
   

 mưa bão quật cong xương sống mẹ
mắm chụm lưng ngửng mặt với triều cường
tiếng bìm bịp ngầu lòng xa xứ
cuốc khẩn hoang Lũng Cú vọng lòng đau
(Viết trong chiều Lũng Cú)
 
Đang say sưa trong tiếng hời ru nhẹ nhàng thăm thẳm huyền diệu ấy chợt nghe tiếng thình thịch vang dội hoá ra VC đã vùng dậy chạy mất tiêu đi về một hướng trời vô định nào đó (hu..hu...)
 
Tôi đang chán nản bụng bảo dạ thôi ứ thèm vào theo anh ta nữa anh ta chưa mệt nhưng tôi sụm gối rồi...
  
Chợt phía trước tôi một tia sáng bùng lên một Vương Cường lấp lánh hào quang sáng rực cả một vùng trời. Chỉ có một sự đồng cảm một sự hóa hợp đồng điệu nồng nàn như một đôi trai gái đang thăng hoa vào nhau trong sự cuồng nhiệt của xác thịt trong sự bay bổng của tâm hồn mới có cái thứ ánh sáng kỳ diệu ấy thôi. Vương Cường đã có được một lần  đích thực "mưa móc" với Nàng Thơ của anh ta:
   
Những chàng trai áo đất
súng va vào gió
Lịch sử khoác áo tang tươi tốt trở về
bia gợn sóng
..
Tôi ngồi trong chiều gió lộng
còn nửa nụ cười
còn nửa nỗi đau
bia uống mãi mặt không hồng lên được
(Những người lính Thành Cổ uống bia chiều Hồ Tây)
     
Nếu không có cặp mắt thuở Cùa sót lại
tôi làm sao nhận được bạn tôi?
cụ già ngồi kia hát dỗ
hai cụ già con ú ớ cười
(Thăm đồng đội cũ)
  
Và đây là ánh sáng kỳ diệu của VC qua lần "mưa gió" ấy:
 
 Tôi Mơ
   
Hồn khói đã bay
cõi vô vi tôi thức
 
Thành Cổ ơi mỗi ngày tôi mất một trăm năm mươi người bạn
tám mốt tầng tháp lửa và hoa
 
Giờ bạn cỏ non hát về tương lai
giờ bạn thông ru bảo tàng lòng đất
 
Tôi mơ làm chó đá
đứng canh chừng lãng quên

...
Đó cũng chính là bức chân dung Thơ của Vương Cường như "Con Chó Đá Canh Chừng Lãng Quên" ấy mới đúng chất của "Đám Mây Hình Thiếu Phụ"
Chỉ có Trái tim nồng nàn tình bạn trái tim kiêu hãnh của người lính ấy trong Vương Cường thì mới có thể có một Tình Yêu :
  
Ta nhóm lửa khi trời còn vần vũ
củi đang tươi mưa lắt thắc bắt đầu
không thể có lửa diêm nào cháy được
ta lấy lửa tim mình đốt đỏ cả đêm thâu
(Có Khi)
 
(P/S Với Hoa Lục Bình:
Cái mặt bằng mà Vương Cường "thuê" để làm bệ phóng cho Thơ của anh ta thăng hoa đến chót đỉnh thi ca không phải là Phụ Nữ và Tình Yêu trai gái như em nói. Mà chính là tình Bằng Hữu Tình Đồng Đội. Chỉ có cái bệ phóng này mới đưa Thơ của Vương Cường bay lên tới "81 tầng tháp lửa và hoa" thôi. Còn những cái "bệ phóng" như em nói cho dù VC phải tốn rất nhiều "tài sản" nhưng chỉ bay lên cái tầng lẹt đẹt lẫn lộn với nhiều "đám mây" muôn màu muôn dạng khác thôi.
  
"Đám Mây Hình Thiếu Phụ" đẹp lên nhiều vật vã lên nhiều khát vọng lên nhiều ảo vọng hơn nhiều mỡ màng và sang trọng hơn nhiều lần là nhờ có ánh "hào quang" của "mỗi ngày tôi mất một trăm năm mươi người bạn" đấy chứ không phải là nhờ cái tiếng gào của "chú mèo hoang" đâu.
Đó cũng chính là nội dung cơ bản nhất từ những lời phản biện của anh đối với bài viết của Em.
Thân Mến)
TN
  
Hết.

More...

PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường)

By Lê Thuận Nghĩa

Phần 1 xem đây: 
 http://thuannghia.vnweblogs.com/post/7291/254052   
Tiếp phần 1:
2.
Cũng như Hà Linh và Trần Thị Ngọc Lan những người đã từng khám phá chân dung Thơ của Vương Cường qua Tình Yêu của chàng thi sĩ "yếu đuối" này. Hoa Lục Bình cũng như họ bám vào hình bóng của đối tượng. Đó là "đối tác" trong Tình Yêu của VC để xác định "đường nét" "tông màu" "bố cục" "ấn tượng" ...để phác thảo nên chân dung Thơ của tác giả đang quằn quại nhức nhối đến tuyệt vọng này.
      
Lấy bài thơ Anh Gọi Tên Em làm điểm tựa cái bài thơ có "cánh đồng mọc đầy tóc bạc" có "đám mây hình thiếu phụ" có "hàng cây không mặc áo" và có "chỉ có gió cứ lồng lên thành bão"...Tưởng rằng Hà Linh đã nắm được "gót chân Asin" của người Thiếu Phụ có Hình Đám Mây kia của Vương Cường. Ai dè đâu "Gọi Trong Miền Ảo Vọng" cũng chỉ dừng lại ở chỗ vẽ nên bức chân dung Thơ có hình hài đường nét mờ nhạt để mô tả một Vương Cường.
     
Tôi thật không ngờ Hà Linh một người có những bài thơ tưởng chừng như thoát ra khỏi không gian ba chiều của đời sống. Một người có thể qua thơ anh để mường tượng ra được sẽ có một cái gì đó như "Bổ đề cơ bản Langlands" trong Văn Học. Sẽ lật được "tẩy" nắm được "thần" của Vương Cường. Nhưng không! Hà Linh cũng chỉ dừng lại ở chỗ :
.."Vương Cường lạc từ không gian thực vào không gian ảo từ gọi hắt lên thành tiếng đến gọi vô thanh trong miền ảo vọng. Anh thành ra người "ngây ngô" chập choạng giữa ảo và thực gửi lời đến chân trời xa mà lại cứ muốn nhặt lại lời rõ ràng là phi vật thể mà cứ muốn nó định hình như đá cuội. "Anh không nhặt lên được những mảnh hạt lời anh gọi em". Câu thơ cuối cùng này lộ rõ Vương Cường đang lãng du phiêu diêu trong hoài nhớ ảo tưởng trong đời thực. Chỉ có tình yêu đằng đẵng chung tình mới thôi miên câu thơ đạt đến hay và hư ảo như vậy...."
     
Chỉ dừng đến đó thôi sao hả Hà Linh ơi! Cái tình yêu đằng đẵng ấy cái hình bóng ảo ảnh của người Thiếu Phụ nấp sau những đám mây kia là cái gì vậy? sao không "lôi cổ" nó ra đi. Sao cứ để "nó" phải cùng Vương Cường chìm nghỉm vào trong nỗi đau quặn quại thế kia.
   
Còn Trần Thị Ngọc Lan với Nỗi Đau Mỡ Màng Nỗi Buồn Sang Trọng qua bài thơ "Thơ Tặng Người Xưa" của Vương Cường thì lại càng mù mờ hơn về chân dung Thơ của anh ta. Cũng may bài này của TTNL chỉ lấy một bài trong tập "Bài Hát Đi Tìm Một Người" để vẽ cái "Bức ảnh Yêu" của Vương Cường. Chứ nếu không rút một bài trong Đám Mây Hình Thiếu Phụ ra để "vẽ" như vậy thì có lẽ Vương Cường chỉ biết ngồi  ôm Đám Mây Hình Thiếu Phụ mà khóc lên "Con ơi là con ơi! sao khổ cho cái thân con như thế này..."
    
Hoa Lục Bình cũng vậy qua bài "Vương Cường Vật Vã Và Khát Khao" : 
"..Vương Cường cô đơn ư khi anh đối mặt với đêm với đồng hồ với mây với gió mà không có ai hiện hữu. Không đâu. Chưa từng cô đơn một giây phút nào. Cô đơn chỉ là cái góc ẩn của người thơ. Anh yêu say đắm mãnh liệt hết mình trong tất cả khoảng thời gian anh có. Người ấy có thật nhưng tôi nghĩ người ấy rất nhiều khuyết điểm. Anh da diết với nàng nhưng trái tim người thơ lãng bãng bay lên để anh đi tìm những điều nàng còn thiếu đem về  trang sức cho nàng..."
...
"Vật vã nhớ. Nhìn vào đâu cũng ra hình hài người mình yêu nói với cái gì cũng là nói với người mình yêu đó chính là tâm trạng kẻ đang u mê vì tình. Vương Cường như thế.."
...
Cái vật vã nhớ của Vương Cường hướng đến một người anh khát khao.
Nàng thăm thẳm xa:
"mưa da diết dệt lụa nhớ hồng hào bốn ngàn cây số"
(Thơ viết từ Xiêng Khoảng)
...
Nhưng có thật không một hình hài như thế một tình yêu dữ dội như thế. Chắc cũng không có đâu. Nàng mang sự khát khao tình yêu của Vương Cường mà làm nên hình dáng vì thế có khi nàng là gió khi là mây khi là hương thơm thoảng đâu đó...là một tình yêu Vương Cường hướng đến trong cõi đời mà không bao giờ có được. Giống như tên tập thơ " Đám mây hình thiếu phụ" nhưng sẽ hoài công đi tìm bài thơ mang tên ấy. Cái khao khát vì thế càng thêm khát khao đến phập phồng giấy nóng ran chữ nghĩa. 
....
Ua chầu chầu..Nhà báo Kim Oanh ơi đã vẽ đến đây về Vương Cường Thơ rồi mà sao lại thế này:
"... Sẽ khó chấp nhận nếu tôi nói Vương Cường thơ là người cuồng nhiệt sẵn sàng cháy hết cả trái tim. Thơ anh rất sex chứa đựng một kiểu yêu bất chấp tất cả rất dại dột và đàn ông. Cái sex  hiện diện trong rất nhiều bài thơ nhiều chữ nghĩa nhưng nó kín đáo có khi không hề có một chữ "yêu" hay một chữ "hôn". Nếu chính Vương Cường không tìm thấy chân dung của  anh trong bài viết này của tôi thì tôi xin đưa  ra  một  lời phản biện..."
...
 Đẩy nỗi nhớ lên đỉnh điểm nửa đêm nhớ mùi hương em tỉnh giấc anh lồng lên đi tìm em để thổi bùng ngọn lửa cuộc đời anh khát khao quá mà xa xôi quá anh bị vò xé giữa những âu lo của thời gian đang lụi dần với cái vĩnh cửu của tình yêu anh hằng mong ước giữa kỷ niệm thơm mùi da thịt em với cái mong manh gió thổi đau đớn quá mà khao khát quá người si không thể thức không thể ngủ bồn chồn gào thét "muốn bế cả sân chùa". Tâm trạng ấy được diễn tả bằng 8 chữ "anh đứng ngồi như một chú mèo hoang".
....
Tiếc quá tiếc quá Hoa Lục Bình ơi! chỉ cần một "nhát cọ" quẹt nhẹ nữa thôi cái chân dung Thơ của Vương Cường sẽ lồ lộ hiện ra ngay thôi.
  
Nhưng mà trách làm sao được Nhà báo nhỉ. Họ có sắc sảo đến bao nhiêu có nhạy cảm đến bao nhiêu có đặc biệt đến bao nhiêu đi nữa thì họ không thể nào "vỗ được" tiếng chày cuối cùng đâu. Vì họ rất mù mờ và non yếu về lĩnh vực Tình Yêu.
   
Không một ai trong số họ biết rằng Đám Mây Hình Thiếu Phụ là đứa con "lỡ dại" của Vương Cường. Đứa con "mang thai" nên phải rặn ra mà "đẻ".
   
Đám Mây Hình Thiếu Phụ là đứa con "lỡ dại" của Vương Cường trong cuộc "phối ngẫu nhiều đêm" với "Người Tình Phụ" của anh ta.
   
Cái Người Tình Phụ kia để làm nên một Vương Cường "Vật Vã Khát Khao"   một cái "Gọi Trong Miền Ảo Vọng" một cái "Nỗi Đau Mỡ Màng Nỗi Buồn Sang Trọng"...Chẳng phải là một "người xưa" (TTNL) nào hết. Chẳng phải là "một hình hài như thế" (HLB) nào hết. Chẳng phải là "cố níu nỗi nhớ" (HL) nào hết. Cái "bà chằn" Thiếu Phụ có hình Đám Mây đã và đang thiêu đốt Vương Cường kia thật ra đã hiện ra quá rõ lộ lộ ra đấy rõ ràng vuông vức đến từng góc cạnh. Đó chính là THƠ vậy thôi. Đơn giản vậy thôi. Đó mới chính là chân dung Tình Yêu đích thực làm nên thơ của Vương Cường.
   
Có lẽ Vương Cường sẽ "căm ghét" tôi khi tôi không khen Đám Mây Hình Thiếu Phụ mà ngược lại còn nói "nó" chính là "đứa con hoang" thai nghén từ những cuộc mây mưa vội vã những cuộc ngấu nghiến chiếm đoạt trong sự bất lực khi không chiếm trọn hết được Nàng Thơ- Người Tình Phụ của chính mình vào vòng "ân ái"
   
Vương Cường ngao ngán trong "cánh đồng mọc tóc bạc" để rồi "chỉ có gió lồng lên thành bão" vì "không nhặt được những mảnh hạt lời" để cuối cùng gục  xuống đổ sụm xuống mà "gọi tên em". Để "rặn đẻ" ra "Đám mây hình thiếu phụ" trong sự đớn đau tủi nhục với riêng mình.
   
Vương Cường đi tìm hình cho Thơ. Có nhiều lúc anh ta cứ ngỡ đã tiếp cận được  với Nàng đã được hôn hít "sờ soạng" lên tấm thân ngọc ngà của Nàng. Nhưng rồi anh ta lại chỉ thấy đó là thứ "xiêm áo" những thứ "silicon" giả tạo. Nàng đích thực vẫn kiêu sa lộng lẫy đang tà tà lơ lửng phía trước. Vương Cường lại lao đến vươn đến..rồi lại nhầm tưởng mình đang được "mưa móc" với Nàng ai dè đó cũng chỉ là cái hình nộm của Nàng bỏ lại để thoát thân bay lên phía trước. Vương Cường lại ngước vọng và lao lên hòng đến được bên Nàng....Cái hành trình nghiệt ngã đó đã vắt kiệt hết sinh lực của Vương Cường. Vương Cường tưởng chừng như đổ sụm xuống và mệt mỏi "rặn đẻ" ra "Đám Mây Hình Thiếu Phụ". Kết quả của những cuộc hôn phối đầy vng ảo đó với Nàng Thơ.
      
Đám Mây Hình Thiếu Phụ "chào đời". Một tiếng thở hắt ra đau đớn và tuyệt vọng. Hình như Vương Cường đã cảm thấy mình cạn kiệt hết ham muốn để đi đến tận chân trời góc bể vượt qua từng sát na và cả hàng ngàn vạn năm để "túm" cho được Nàng. Nếu cứ như anh bây giờ vậy thì Đám Mây kia không còn mang hình Thiếu Phụ nữa đâu Vương Cường ơi mà "nó" sẽ mang hình một Lão Bà Bà nhăn nhúm đấy!!!!!
         
Tại sao anh như không như những người kia. Họ cũng là những Người Thơ vậy thôi. Nhưng tại sao họ có đủ bản lĩnh để viết ra điều mình muốn viết. Như Tuyết Nga chẳng hạn người đàn bà ngoài đời hiền thục và yếu đuối mềm mỏng kia vẫn có thể đạp lên không gian ba chiều để bước ra ngoài 3 điều ước của hạt dẻ. Như một Vi Thùy Linh trẻ người non dạ ấy vẫn dữ dội và cuồng nhiệt ném ra đời cảm xúc thăng hoa của những điều sâu kín nhất. Cho dù Tuyết Nga chưa thể đến được chỗ 9 mô đun của Điềm Phùng Thị nhưng cô ấy vẫn mạnh dạn ném vào lòng người đọc điều ước thứ tư một cách đầy kiêu hãnh. Một Vi Thùy Linh chưa hiểu hết chỗ tận cùng của Văn Hóa Phồn Thực cho dù cô ta biết mình sẽ cạn cháy như bây giờ. Nhưng cô ấy vẫn viết ra được điều cô ta muốn. Hay như "đám mây" kiều diễm ấy của Đồng bằng sông Cửu Long. Cô ta vẫn ngạo nghễ tung ra Kiều Mây cho dù đó chỉ là những cảm xúc chưa đi hết con đường tìm tòi sáng tạo của mình.
     
Còn anh thì sao? Vương Cường! Anh đã có đủ chiều dài chiều sâu và có đủ trí tuệ để thăng hoa những điều anh đã nhìn thấy. Điều gì trói buộc anh? Điều gì ràng buộc anh ? Điều gì khống chế anh?. Để bắt anh phải chặn lại một cách phũ phàng cảm xúc của mình không cho nó phát tiết.
       
Danh vọng đã đạt được ư nghề nghiệp ư thể chế ư là học hàm tiến sĩ ư là nhà bình luận ư là hội viên ư..Chính những thứ đó đang trói đặt anh vào chiếc rọ quấn chặt anh vào và đem thả anh trôi sông ư.
        
Tôi biết anh đã có đã từng quằn quại say mềm mưa móc với Nàng Thơ cho dù chỉ là "người tình một đêm" đi chăng nữa anh cũng đã từng chiếm được Nàng kể cả "thân xác" "linh hồn" và cả "xiêm y" "chăn gối" của Nàng. Vậy thì tại sao anh phải gục xuống phải quằn quại đớn đau mà rặn đẻ ra "Đám Mây Hình Thiếu Phụ" trong sự khát khao được Viết ấy? để đến nỗi cái Đám Mây Hình Thiếu Phụ kia bỗng nhiên trở thành Người Tình Phụ là sao?
     
Tuyết Nga cô gái dịu dàng hiền thục đã nói một câu "Có lẽ điều hạnh phúc sung sướng nhất của người cầm bút là viết ra được điều mà mình muốn viết.."
     
Vương Cường có được niềm hạnh phúc đó trong tầm tay tại sao anh ta lại không muốn có Hạnh Phúc. Đó chính là chân dung cần phải vẽ ra một Vương Cường trong Đám Mây Hình Thiếu Phụ.
     
(xem tiếp phần cuối : Cánh Đồng Tóc Bạc hay là Chân Dung Của Nàng..)
  
07.09.10
tn

More...

PHẢN BIỆN HOA LỤC BÌNH ( Đọc Thơ Vương Cường)

By Lê Thuận Nghĩa

1.
Tôi vốn cực kỳ kính trọng các Nhà Văn và Nhà Báo đặc biệt là những Nhà Văn Nhà Báo chối bỏ mình là Nhà Thơ chối bỏ Thơ để chuyển sang viết văn và viết báo.
       
Không phải là tôi kính trọng văn phong của họ đâu vì điều đó có thể là đương nhiên có gì đâu để nói. Tôi kính trọng họ vì họ đã anh dũng kiên cường liều mình như chẳng có để có thể thoát ra ngoài cái cạm bẫy nguy hiểm nhất của đời người đó là Tình Yêu
     
Họ từ chối và né tránh Thơ tức là đồng nghĩa với từ chối Tình Yêu vì Thơ và Tình Yêu vốn cùng là một giống là cặp song sinh "tuy hai mà một"  từ một "Mẹ" sinh ra.
     
Trong sự cực kỳ kính trọng đó cũng có đôi chút "khinh khi" các nhà Văn nhà Báo mà suốt đời họ không viết nổi một câu Thơ lại còn lên mặt ta đây cho rằng những người  làm Thơ là những người "vớ vẩn" không biết vung bút.
        
Tôi khinh khi họ không phải vì bút pháp hay là tri thức của họ mà tôi khinh khi họ vì họ thật đáng tội nghiệp suốt đời họ đếch hề biết YÊU là giề....he he...
           
Tôi nhớ trong một cuộc gặp gỡ Bạn Đọc hải ngoại nơi tập trung nhiều tay Trí Thức đã chuyển nghề sang làm kinh tế và bán thức ăn nhanh. Họ là những người bị dòng xoáy cơm áo gạo tiền cuốn vào cơn lốc nhưng thi thoảng vẫn nhớ về "nguồn cội" nên cũng thi thoảng họp mặt nhau để "ôn cựu tri tân".
      
Trong buổi họp mặt đó người ta bàn tán xôn xao đến những tay bút đang lên những tay bút đang "hoàn hoành bá đạo" trong văn đàn ở nước nhà. Khốn nỗi những tay viết này đều là Nhà Văn và Nhà Báo chứ không có Nhà Thơ nào. Vậy là tôi nổi máu điên lên nói:
- Ối giời ơi! đời này có cái gì để nói ngoài Tình yêu ra đâu mà mấy tay Nhà Văn và mấy tay Nhà Báo ấy thì biết "quái" gì về Tình yêu mà bàn tán về họ cho nó hao hơi. (Câu này tôi dùng một từ rất chợ búa để nói nhưng vì để cho nó có "Văn Học"  chun chút nên tôi phải thay nó bằng chữ "quái"..he he he..)
    
Nghe tôi nói vậy mấy người hâm mộ kia sừng sộ lao đến định "làm thịt" tôi thấy vậy tôi mới vung tay thủ thế và hét lên:
- Này chúng mình là dân trí thức có gì thì đấu với nhau bằng võ mồm chứ không được đụng tay đụng chân đấy nhé. (May quá họ là những người biết điều chứ không hôm ấy tôi nhừ xương rồi. Khiếp! dân Trí Thức hải ngoại có khác cứ làm như mình ai cũng là Lý Tống hết vậy..)
     
Họ tha cho tôi nhưng lại chuyển sang cật vấn bằng võ mồm.
Có một người hỏi:
- Vậy thì ông nói Alexandre Dumas viết La Dameaux Camélias  thì sao ông nói Đại văn hào này không biết gì vì tình yêu à!
- Ặk..ặk..- tôi cười đến phát nghẹn và trả lời- chứ còn giề nữa mà hỏi Dumas biết chó gì về Tình yêu đâu bởi vậy Ông ấy mới viết ra cái Cô Trà Hoa Nữ kia. Đời này làm gì có chuyện gái điếm ca ve mà có cái đức thánh thiện ấy. Cho dù có vì hoàn cảnh đẩy đưa như thế nào thì những người làm cái nghề ấy cũng chẳng thể nào có cá tính như Trà Hoa Nữ cả. Có lẽ cụ Dumas bị ảnh hưởng bởi cái triết lý về người vợ lý tưởng là " đi ra đời thì như một mệnh phụ trên giường như một gái điếm khi vui chơi thì như một gái nhảy khi tĩnh lặng thì như thiên sứ và khi ở nhà thì hiền thục như một người mẹ...". Cho nên ông ta mới khát khao và cảm hứng viết nên Trà Hoa Nữ chứ thật sự thì biết gì về tình yêu đâu!
   
Nghe tôi trả lời mấy người kia đều tịt.
   
Tiếp đến một người khác hỏi:
- Thế thì Shakespeares thì sao? chả nhẽ người viết nên bản tình ca Romeo- Juliet bất hủ lại không biết gì về tình yêu sao?
- Hé hé hé...- tôi cười rống lên- Ông ta là nhà Thơ đấy có là nhà thơ thì mới viết được như vậy thôi
  
Nghe tôi trả lời mấy người kia đều tịt.
   
Lại có người cật vấn:
- Thế cái bà Colleen McCulough viết nên "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" thì sao?
- Ặk..ặk..tôi lại sặc lên làm quái gì có chuyện có con chim nào tự lao mình vào những cái gai để hót cho hay đâu. Bà này bịa ra đấy. Chỉ có Nhà Thơ mới có thể tự đâm cho mình vài "nhát yêu" để lấy cảm giác tìm vần tìm tứ mà thôi..he he..Chứ nhà văn thì làm chi có bản lãnh đấy!
  

Nghe tôi trả lời mấy người kia đều tịt.
   
Tịt một hồi lâu rồi cũng có người lại cật vấn tiếp:
- Vậy thì Hemingway thì sao? đừng có nói ông ta không biết yêu nhé ông ta viết những câu chuyện của trái tim thật là ngoạn mục!
- Ối giời ơi! có gì lạ đâu tuy rằng Hemingway không phải là nhà Thơ nhưng ông ta viết chuyện tình bá chấy như vậy nhất là những chuyện tình của những người trong hoang mạc và băng tuyết. Ông viết được vậy là vì ông ta cũng là một tuyển thủ đấm bốc lừng danh đấy. Mà tình yêu và đấm bốc vốn có một điểm rất chung. Chỉ có trong đấm bốc và tình yêu mới có chuyện knock aou thôi. Còn trong các lĩnh vực khác thì không bao giờ có. Kể cả trên chiến trường cũng vậy chỉ có đòm một phát chết hoặc bị thương chứ không có chuyện knok auo. Knok out là ngam ngáp chứ không chết hết ngam ngáp thì lại lao đầu vào chơi tiếp để có thể là đối phương bị ngam ngáp hay chính mình lại bị ngam ngáp thêm phát nữa. Chuyện này chỉ có thể xảy ra trong tình yêu và đấm bốc mà thôi
   
Nghe tôi nói vậy mấy người kia lại tịt
   
Lại có người phẫn nộ cật vấn tiếp:
- Thế thì theo ông nhà văn Nguyễn Quang Lập thì sao?
- Khơkhơkhơ...tôi cười lên cái kiểu cười của lão Tinh Túy trong truyện Trọc Phú của NQL và nói- Các ông có biết cái bài hát giề mà có câu "trái tim còn trinh.." không? đó chính là câu hát dành riêng cho Nguyễn Quang Lập đấy. Tình yêu vốn rất rạch ròi và sòng phẳng đã cười là ra cười không có chuyện cười pha thêm vài giọt nước mắt. Đã khóc thì khóc rất hoành tráng chả bao giờ lẫn một khóe cười nào. Tình yêu là vậy đó. Nhưng đằng này chuyện của NQL viết bao giờ cũng phải cười nhưng cái cười xé gan xé ruột cái cười đẫm nước mắt. Điều đó chứng tỏ NQL chưa bao giờ biết yêu là gì nên tớ mới nói câu hát "trái tim còn trinh" là dành riêng cho Nhà văn có văn phong khẩu ngữ hay cực kỳ này.
  
Nghe tôi nói mấy người kia lại tịt.
   
Cái tay vừa hỏi về Nguyễn Quang lập vốn là một tay lướt mạng có đẳng cấp cao là một tín đồ của văn mạng và Blog mà đã là dân cư mạng có dòng có giống hẳn hoi thì bướng và dai lắm hắn vẫn bất phục nên lại cật vấn tiếp:
- Vậy thì đối với Văn Công Hùng thì sao?

Sau một phút chần chừ suy tính tôi thủng thẳng trả lời.
- Trước đây tay này có thể đã từng Yêu nhưng bây giờ thì hình như quên mất Yêu là gì rồi. Bởi vì vậy mà dạo này viết ít và chẳng có hương vị yêu đương là gì cả.
Tay viết này đang có một cuộc giằng co giữa Tình Yêu và Tiền Yêu tức là giữa làm Thơ và viết Báo. Cuộc giằng co này làm cho VCH phải mang một cái sân bay láng cóng trước trán. Nếu cứ giằng co thế này mãi thì chắc chắn VCH sẽ chẳng còn một sợi tóc nào. Khi ấy chúng ta mới hy vọng tay này viết về Tình yêu thật lộng lẫy vì ông ta chẳng còn sợ ai nắm tóc nữa he he ..có tóc đâu mà nắm!
   
Tay tín đồ Intenet này mắt trợn lên vì tức tối vỗ mạnh xuống bàn gần như hét lên:
- Vậy Trương Duy Nhất thì sao? hả! hả!
- Tệ quá tệ tệ hết chỗ nói. Tay này đừng có nói là biết Yêu là gì thậm chí hai chữ Tình Yêu gã cũng chưa từng nghe chứ đừng nói chi là trải nghiệm. TDN là người say mê sự thật nhưng chỉ là những sự thật đã lộ diện còn những sự thật đang lấp ló thì tay này chịu mà Tình yêu vốn là một "sự thật lấp ló". Thì thử hỏi TDN làm sao mà có khái niệm Tình yêu là gì chứ.
     
Thế là người phản ứng cuối cùng với luận thuyết của tôi cũng đành phải tịt.
   
Họ tịt tức là tôi có lý!
   
Không có lý sao được vì Tình yêu và Thơ đều có xuất xứ từ những rung động của con tim đều phát tiết ra từ cảm xúc tinh tế nhất của tâm hồn. Bởi vậy cái "chân lý"  những người viết văn không bao giờ biết yêu đứng trên góc độ nào cũng đúng! hà hà...
   
(Nếu có vị nào phản biện lại mà làm cho tôi tâm phục khẩu phục thì tôi sẽ quyết tâm "quyết tử" để mời quí vị một chầu nhậu quí vị muốn nhậu lòng lợn Lò Sũ hay vịt cỏ Vân Đình chả cá Lã Vọng gì thằng em cũng chiều tất. Thậm chí có qua Nhật Tân nhậu thịt cầy bảy món em cũng chiều mặc dù em rất thâm thù những người ăn thịt chó. Và nếu quí vị có muốn vào tận Sài Gòn đến quán Mường Mán ăn món Huế original em cũng chiều. Em nói em "quyết tử" là vì xưa nay em keo kiệt lắm suốt cuộc đời chưa mời ai được một bữa nhậu cho ra hồn. Đấy như cái hồi về Việt Nam đấy đi nhậu ở quán Cây Cau ở dưới Linh Đàm thì Nguyễn Quang Vinh trả tiền nhậu ở quán Xanh nơi rạp xiếc Thống Nhất thì bọ Lập chi ăn cháo lòng ở Lò Sũ thì Trường Mỡ móc hầu bao xực lẩu thập cẩm ở quán Hải Xồm thì vợ chồng Đinh Vân Anh bị lưng ví uống bia ở quán Tao Đàn thì Hoàng Đình Quang xẹp túi ăn phở Lý Nam Đế thì Nguyễn Trọng Tạo móc bóp nhậu xả giàn ở Mường Mán thì gã Dami mất xừ nó mấy bài nhuận bút...he he...)
    
Tôi vốn coi thường chuyện yêu đương của mấy vị Nhà Văn Nhà Báo cho nên khi đọc cái bài tiểu luận về Đám Mây Hình Thiếu Phụ của Vương Cường do nhà Báo lừng danh Đặng Kim Oanh (nick Hoa Lục Bình) viết. Tôi rất "nóng máy" định vào chơi một cú còm viết rằng:  "Này cô bé kia trẻ con đi chỗ khác chơi để yên cho người nhớn người ta yêu". Nhưng sau đó nghĩ lại thấy cô bé này là nhà Báo nhưng cũng có cái nhìn về Thơ khá nhạy cảm nên lại thôi.
    
Cô này có sự đọc cũng đáng nể và tay bút khá cứng cáp sắc bén. Và cũng biết cách khám phá ngôn ngữ của Thơ.  Tiếc rằng vì là nhà Báo nên sự hiểu biết về Tình Yêu quá non nớt cũng vì vậy mà bài tiểu luận về Tình yêu trong Đám Mây Hình Thiếu Phụ có tựa đề  "Vương Cường- Vật Vã Và Khát Khao" cho dù rất sắc sảo nhưng lại chưa đúng với chân dung Thơ của Vương Cường.
    
Vương Cường sẽ vui khi bạn văn chú ý và nhiệt tình say sưa bình luận về "đứa con tinh thần" của mình. Nhưng Vương Cường cũng sẽ chạnh lòng khi những người bạn văn- thơ của mình hiểu chưa đúng về "chân dung Thơ" của anh ta....
    
(còn nữa)
_____
Xem bài "Vương Cường- Vật Vã Và Khát Khao" của Kim Oanh tại đây
http://hoalucbinh.vnweblogs.com/post/4223/226614 
  

____
06.09.10
tn

More...

LẺ MỘT NGƯỜI QUEN (Lục Bát)

By Lê Thuận Nghĩa

cho dù em cứ là ai
cái đêm mụ mị đủ lai rai buồn
   

trót mùa dặt dẹo mây nguồn
trời xòe góc thiếu ráp luồn vào đâu
    
đất dư mấy thớ bể dâu
em dư nhịp ván rút cầu ngày xưa
      
còn bao nhiêu nhánh mận chua
để cho em đủ lên chùa ghẹo sư
   
đành thôi làm kẻ ậm ừ
tai đui mắt điếc lưỡi mù tửng tưng
   
anh từng xuống biển lên rừng
nhặt hoa sim tím đá lục bình chơi
   
bên em chung một đoạn đời
chung cơn thốn ruột chung lời gian ngoan

   
anh không là gã từ quan
tìm chi cái động hoa vàng hả em
      
nên nghìn lẻ ấy mỗi đêm
bao năm lẻ một người quen đang chờ!
    


05.09.10
tn

_____

More...

PHỐ CHIỀU (Tranh Dán Giấy-TN)

By Lê Thuận Nghĩa

   

   
  

 
   

PHỐ CHIỀU - tranh dán giấy (Collage of thuan nghia)
  
Chiều đi qua phố
Lạnh từ trăm năm
Cóng vài giọt nắng
Về trên vai nằm
   
Chiều qua trước ngõ
Lá cũng âm thầm
Hình như nắng vỡ
Xước buốt bàn chân
...
TN

  
   

   

   

  

     
____
02.09.10
TN

More...

TA SẼ TẮT CHÍNH MÌNH (Thơ )

By Lê Thuận Nghĩa

Cũng có thể dòng sông không chảy nữa
Ta sẽ tắm nhiều lần
   
Tắm nhiều lần
Để rửa hết trong ta
Những cáu ghét phân vân
    
Cũng có thể mặt trời không mọc nữa
Đêm toàn phần
 
Toàn phần đêm
Không cần mắt để nhìn
Em chỉ còn trong tưởng tượng
 
Rồi ta sẽ tù đọng chính mình
Nơi dòng sông không chảy ấy
Rồi ta sẽ tắt chính mình
Khi mỗi mai thức dậy
     
Em
Có là dòng sông không cuộn chảy?
Cho bờ anh
Thôi quẫy sóng
  
Em
Có là mặt trời không bừng cháy?
Cho đêm anh
Khỏi khát một tia nhìn
 
Cho ngày mai
Khỏi lấp lánh một niềm tin..
  
 
01.09.10
tn

More...

CÓ MỘT TÂY HỒ (Tranh Dán Giấy-TN)

By Lê Thuận Nghĩa

   
 
CÓ MỘT TÂY HỒ
Tranh dán giấy Collage 40/60 cm
(Tranh Đặt)
   

  
   
 
Trích đoạn hồn sen trắng hoa lộc vừng
   
 
    
  

Sen trắng và Sâm Cầm

More...

TRẺ VÀ GIÀ.. (thơ cũ và mới)

By Lê Thuận Nghĩa

Lúc còn trẻ cứ muốn mình được già dặn. Khi và già thì lại mơ mình được trẻ mãi
  
Đây là hai bài thơ tôi làm trong hai giai đoạn của cuộc đời chứng minh cho điều đó
  
BƯỚC ĐẦU ĐỜI
   
Hữu thư chân phú quí
Vô tự thị bần hàn
Thiên lý chi hành thủy
Túc hạ hạ quan san  *
 tn  
Huế 09.1982

   
 

MỘT LẦN  
    

Một lần ra ngõ
Ngỡ mình còn xanh
Hỏi cô má đỏ
Có còn nhớ anh
 
Một lần đứng đó
Thoáng gót chân ngà
Tưởng như vô tận
Bước vào trong ta
 
tn   
Hamburg 09.2009
_____
*
Điển Ngữ cổ: "hữu thư chân phú quí": Có sách mới đích thực là giàu sang
   
Lão Tử: "thiên lý chi hành thủy ư túc hạ": Chuyến đi nghìn dặm là do từ bước chân đầu tiên mà có
 
Dịch ý bài thơ này:
  
Có sách mới thật là giàu
Nếu mà không chữ ở đâu cũng nghèo
Đường đời vạn nẻo cheo leo
Gập ghềnh phẳng lặng cuốn theo bước đầu
   ______
  ... 
Cuộc đời cũng như làm thơ hay đọc thơ vậy. Lúc mới tấp tễnh làm thơ biết đọc thơ thì muốn đi cho đến chổ tận cùng của chữ nghĩa của cấu tứ. Khi biết làm thơ biết thẩm thấu thơ rồi thì không còn muốn bị gò bó trong ý nghĩa của con chữ trong sự ràng buộc của cấu tứ chỉ muốn đột phá những điều thật mới lạ thật trẻ trung. Bởi vậy có thể nói sự già dặn từng trải trong Thi Ca chính là sự sáng tạo ra cái mới lạ của ngôn từ cái trẻ trung của ý tưởng.. Nếu bạn chưa có cái đó thì đừng vội nghĩ mình là Thi Sĩ ngược lại bạn đã đạt đến cảnh giới đó thì có viết như thế nào đi nữa thì nó cũng là Thơ. Gã đồ Gàn nói vậy...he..he...
       

Ví dụ gã đồ Gàn "đụt phá" (không phải đột phá) Lục Bát...ặk..ặk
   
LỤC BÁT NGƯỜI YÊU THƠ
   

thì anh tỷ dụ vậy rằng
biết đâu có cái trong hằng hà sa
biết đâu ở đó ngọc ngà
khi bên châu báu cũng là vậy thôi
   
rằng chưa cho đứng thì ngồi
bảo thưa anh dạ mấy lời thiệt chi
bảo đi khăn gói anh đi
bảo về về cũng chỉ vì em ưa
   
bảo không anh chẳng dám đùa
bảo thôi chẳng dám dây dưa gọi là
thì anh tỷ dụ nôm na
có như miếng giẻ em chà sao đâu
   
tỷ như em bảo đưa mau
bài thơ lỡ viết đôi câu bồng bềnh
là anh chẳng thể lặng thinh
dạ thưa em ạ!
thiệt tình
anh phắn đây
 
tn
30.08.10

  ____
   

31.08.10
tn

More...

CHIỀU ĐỨNG GIÓ (Thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

chiều nay đứng gió ta đứng đó
đứng để biết mình thổi về đâu
bao nhiêu nắng đỏ bao xanh lá
chỉ một mình ta hình như nâu
   
chiều nay đứng gió ta lặng đó
đứng phía chờ nhau phía không nhau
có bầy châu chấu vờn trên cỏ
có một mình ta đứng nguyện cầu
   
chiều nay gió đứng ta lúng túng
thấy một bình yên rất vô duyên
chuông chùa rơi xuống hình như cũng
thiếu cả an nhiên thiếu ảo huyền
   
chiều nay gió đứng ta chưng hửng
biết trôi về đâu để có em
con đường chợt nhọn như tên bắn
cắm thẳng vào ta mấy vết quen
   
là ta đa cảm hay gió đứng
để chiều ngây dại nắng rưng rưng
cành buông tán lá hình như trỉu
nặng một ngày xưa đến vô cùng
   
chiều nay gió đứng ta như cũng
chững giữa tàn đau nhói nét yêu
hình như là thế từ em vậy
nghiêng đổ qua đây một xác chiều
      
29.08.10
tn

More...