PHẢN BIỆN HOA LỤC BÌNH ( Đọc Thơ Vương Cường)

By Lê Thuận Nghĩa

1.
Tôi vốn cực kỳ kính trọng các Nhà Văn và Nhà Báo đặc biệt là những Nhà Văn Nhà Báo chối bỏ mình là Nhà Thơ chối bỏ Thơ để chuyển sang viết văn và viết báo.
       
Không phải là tôi kính trọng văn phong của họ đâu vì điều đó có thể là đương nhiên có gì đâu để nói. Tôi kính trọng họ vì họ đã anh dũng kiên cường liều mình như chẳng có để có thể thoát ra ngoài cái cạm bẫy nguy hiểm nhất của đời người đó là Tình Yêu
     
Họ từ chối và né tránh Thơ tức là đồng nghĩa với từ chối Tình Yêu vì Thơ và Tình Yêu vốn cùng là một giống là cặp song sinh "tuy hai mà một"  từ một "Mẹ" sinh ra.
     
Trong sự cực kỳ kính trọng đó cũng có đôi chút "khinh khi" các nhà Văn nhà Báo mà suốt đời họ không viết nổi một câu Thơ lại còn lên mặt ta đây cho rằng những người  làm Thơ là những người "vớ vẩn" không biết vung bút.
        
Tôi khinh khi họ không phải vì bút pháp hay là tri thức của họ mà tôi khinh khi họ vì họ thật đáng tội nghiệp suốt đời họ đếch hề biết YÊU là giề....he he...
           
Tôi nhớ trong một cuộc gặp gỡ Bạn Đọc hải ngoại nơi tập trung nhiều tay Trí Thức đã chuyển nghề sang làm kinh tế và bán thức ăn nhanh. Họ là những người bị dòng xoáy cơm áo gạo tiền cuốn vào cơn lốc nhưng thi thoảng vẫn nhớ về "nguồn cội" nên cũng thi thoảng họp mặt nhau để "ôn cựu tri tân".
      
Trong buổi họp mặt đó người ta bàn tán xôn xao đến những tay bút đang lên những tay bút đang "hoàn hoành bá đạo" trong văn đàn ở nước nhà. Khốn nỗi những tay viết này đều là Nhà Văn và Nhà Báo chứ không có Nhà Thơ nào. Vậy là tôi nổi máu điên lên nói:
- Ối giời ơi! đời này có cái gì để nói ngoài Tình yêu ra đâu mà mấy tay Nhà Văn và mấy tay Nhà Báo ấy thì biết "quái" gì về Tình yêu mà bàn tán về họ cho nó hao hơi. (Câu này tôi dùng một từ rất chợ búa để nói nhưng vì để cho nó có "Văn Học"  chun chút nên tôi phải thay nó bằng chữ "quái"..he he he..)
    
Nghe tôi nói vậy mấy người hâm mộ kia sừng sộ lao đến định "làm thịt" tôi thấy vậy tôi mới vung tay thủ thế và hét lên:
- Này chúng mình là dân trí thức có gì thì đấu với nhau bằng võ mồm chứ không được đụng tay đụng chân đấy nhé. (May quá họ là những người biết điều chứ không hôm ấy tôi nhừ xương rồi. Khiếp! dân Trí Thức hải ngoại có khác cứ làm như mình ai cũng là Lý Tống hết vậy..)
     
Họ tha cho tôi nhưng lại chuyển sang cật vấn bằng võ mồm.
Có một người hỏi:
- Vậy thì ông nói Alexandre Dumas viết La Dameaux Camélias  thì sao ông nói Đại văn hào này không biết gì vì tình yêu à!
- Ặk..ặk..- tôi cười đến phát nghẹn và trả lời- chứ còn giề nữa mà hỏi Dumas biết chó gì về Tình yêu đâu bởi vậy Ông ấy mới viết ra cái Cô Trà Hoa Nữ kia. Đời này làm gì có chuyện gái điếm ca ve mà có cái đức thánh thiện ấy. Cho dù có vì hoàn cảnh đẩy đưa như thế nào thì những người làm cái nghề ấy cũng chẳng thể nào có cá tính như Trà Hoa Nữ cả. Có lẽ cụ Dumas bị ảnh hưởng bởi cái triết lý về người vợ lý tưởng là " đi ra đời thì như một mệnh phụ trên giường như một gái điếm khi vui chơi thì như một gái nhảy khi tĩnh lặng thì như thiên sứ và khi ở nhà thì hiền thục như một người mẹ...". Cho nên ông ta mới khát khao và cảm hứng viết nên Trà Hoa Nữ chứ thật sự thì biết gì về tình yêu đâu!
   
Nghe tôi trả lời mấy người kia đều tịt.
   
Tiếp đến một người khác hỏi:
- Thế thì Shakespeares thì sao? chả nhẽ người viết nên bản tình ca Romeo- Juliet bất hủ lại không biết gì về tình yêu sao?
- Hé hé hé...- tôi cười rống lên- Ông ta là nhà Thơ đấy có là nhà thơ thì mới viết được như vậy thôi
  
Nghe tôi trả lời mấy người kia đều tịt.
   
Lại có người cật vấn:
- Thế cái bà Colleen McCulough viết nên "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" thì sao?
- Ặk..ặk..tôi lại sặc lên làm quái gì có chuyện có con chim nào tự lao mình vào những cái gai để hót cho hay đâu. Bà này bịa ra đấy. Chỉ có Nhà Thơ mới có thể tự đâm cho mình vài "nhát yêu" để lấy cảm giác tìm vần tìm tứ mà thôi..he he..Chứ nhà văn thì làm chi có bản lãnh đấy!
  

Nghe tôi trả lời mấy người kia đều tịt.
   
Tịt một hồi lâu rồi cũng có người lại cật vấn tiếp:
- Vậy thì Hemingway thì sao? đừng có nói ông ta không biết yêu nhé ông ta viết những câu chuyện của trái tim thật là ngoạn mục!
- Ối giời ơi! có gì lạ đâu tuy rằng Hemingway không phải là nhà Thơ nhưng ông ta viết chuyện tình bá chấy như vậy nhất là những chuyện tình của những người trong hoang mạc và băng tuyết. Ông viết được vậy là vì ông ta cũng là một tuyển thủ đấm bốc lừng danh đấy. Mà tình yêu và đấm bốc vốn có một điểm rất chung. Chỉ có trong đấm bốc và tình yêu mới có chuyện knock aou thôi. Còn trong các lĩnh vực khác thì không bao giờ có. Kể cả trên chiến trường cũng vậy chỉ có đòm một phát chết hoặc bị thương chứ không có chuyện knok auo. Knok out là ngam ngáp chứ không chết hết ngam ngáp thì lại lao đầu vào chơi tiếp để có thể là đối phương bị ngam ngáp hay chính mình lại bị ngam ngáp thêm phát nữa. Chuyện này chỉ có thể xảy ra trong tình yêu và đấm bốc mà thôi
   
Nghe tôi nói vậy mấy người kia lại tịt
   
Lại có người phẫn nộ cật vấn tiếp:
- Thế thì theo ông nhà văn Nguyễn Quang Lập thì sao?
- Khơkhơkhơ...tôi cười lên cái kiểu cười của lão Tinh Túy trong truyện Trọc Phú của NQL và nói- Các ông có biết cái bài hát giề mà có câu "trái tim còn trinh.." không? đó chính là câu hát dành riêng cho Nguyễn Quang Lập đấy. Tình yêu vốn rất rạch ròi và sòng phẳng đã cười là ra cười không có chuyện cười pha thêm vài giọt nước mắt. Đã khóc thì khóc rất hoành tráng chả bao giờ lẫn một khóe cười nào. Tình yêu là vậy đó. Nhưng đằng này chuyện của NQL viết bao giờ cũng phải cười nhưng cái cười xé gan xé ruột cái cười đẫm nước mắt. Điều đó chứng tỏ NQL chưa bao giờ biết yêu là gì nên tớ mới nói câu hát "trái tim còn trinh" là dành riêng cho Nhà văn có văn phong khẩu ngữ hay cực kỳ này.
  
Nghe tôi nói mấy người kia lại tịt.
   
Cái tay vừa hỏi về Nguyễn Quang lập vốn là một tay lướt mạng có đẳng cấp cao là một tín đồ của văn mạng và Blog mà đã là dân cư mạng có dòng có giống hẳn hoi thì bướng và dai lắm hắn vẫn bất phục nên lại cật vấn tiếp:
- Vậy thì đối với Văn Công Hùng thì sao?

Sau một phút chần chừ suy tính tôi thủng thẳng trả lời.
- Trước đây tay này có thể đã từng Yêu nhưng bây giờ thì hình như quên mất Yêu là gì rồi. Bởi vì vậy mà dạo này viết ít và chẳng có hương vị yêu đương là gì cả.
Tay viết này đang có một cuộc giằng co giữa Tình Yêu và Tiền Yêu tức là giữa làm Thơ và viết Báo. Cuộc giằng co này làm cho VCH phải mang một cái sân bay láng cóng trước trán. Nếu cứ giằng co thế này mãi thì chắc chắn VCH sẽ chẳng còn một sợi tóc nào. Khi ấy chúng ta mới hy vọng tay này viết về Tình yêu thật lộng lẫy vì ông ta chẳng còn sợ ai nắm tóc nữa he he ..có tóc đâu mà nắm!
   
Tay tín đồ Intenet này mắt trợn lên vì tức tối vỗ mạnh xuống bàn gần như hét lên:
- Vậy Trương Duy Nhất thì sao? hả! hả!
- Tệ quá tệ tệ hết chỗ nói. Tay này đừng có nói là biết Yêu là gì thậm chí hai chữ Tình Yêu gã cũng chưa từng nghe chứ đừng nói chi là trải nghiệm. TDN là người say mê sự thật nhưng chỉ là những sự thật đã lộ diện còn những sự thật đang lấp ló thì tay này chịu mà Tình yêu vốn là một "sự thật lấp ló". Thì thử hỏi TDN làm sao mà có khái niệm Tình yêu là gì chứ.
     
Thế là người phản ứng cuối cùng với luận thuyết của tôi cũng đành phải tịt.
   
Họ tịt tức là tôi có lý!
   
Không có lý sao được vì Tình yêu và Thơ đều có xuất xứ từ những rung động của con tim đều phát tiết ra từ cảm xúc tinh tế nhất của tâm hồn. Bởi vậy cái "chân lý"  những người viết văn không bao giờ biết yêu đứng trên góc độ nào cũng đúng! hà hà...
   
(Nếu có vị nào phản biện lại mà làm cho tôi tâm phục khẩu phục thì tôi sẽ quyết tâm "quyết tử" để mời quí vị một chầu nhậu quí vị muốn nhậu lòng lợn Lò Sũ hay vịt cỏ Vân Đình chả cá Lã Vọng gì thằng em cũng chiều tất. Thậm chí có qua Nhật Tân nhậu thịt cầy bảy món em cũng chiều mặc dù em rất thâm thù những người ăn thịt chó. Và nếu quí vị có muốn vào tận Sài Gòn đến quán Mường Mán ăn món Huế original em cũng chiều. Em nói em "quyết tử" là vì xưa nay em keo kiệt lắm suốt cuộc đời chưa mời ai được một bữa nhậu cho ra hồn. Đấy như cái hồi về Việt Nam đấy đi nhậu ở quán Cây Cau ở dưới Linh Đàm thì Nguyễn Quang Vinh trả tiền nhậu ở quán Xanh nơi rạp xiếc Thống Nhất thì bọ Lập chi ăn cháo lòng ở Lò Sũ thì Trường Mỡ móc hầu bao xực lẩu thập cẩm ở quán Hải Xồm thì vợ chồng Đinh Vân Anh bị lưng ví uống bia ở quán Tao Đàn thì Hoàng Đình Quang xẹp túi ăn phở Lý Nam Đế thì Nguyễn Trọng Tạo móc bóp nhậu xả giàn ở Mường Mán thì gã Dami mất xừ nó mấy bài nhuận bút...he he...)
    
Tôi vốn coi thường chuyện yêu đương của mấy vị Nhà Văn Nhà Báo cho nên khi đọc cái bài tiểu luận về Đám Mây Hình Thiếu Phụ của Vương Cường do nhà Báo lừng danh Đặng Kim Oanh (nick Hoa Lục Bình) viết. Tôi rất "nóng máy" định vào chơi một cú còm viết rằng:  "Này cô bé kia trẻ con đi chỗ khác chơi để yên cho người nhớn người ta yêu". Nhưng sau đó nghĩ lại thấy cô bé này là nhà Báo nhưng cũng có cái nhìn về Thơ khá nhạy cảm nên lại thôi.
    
Cô này có sự đọc cũng đáng nể và tay bút khá cứng cáp sắc bén. Và cũng biết cách khám phá ngôn ngữ của Thơ.  Tiếc rằng vì là nhà Báo nên sự hiểu biết về Tình Yêu quá non nớt cũng vì vậy mà bài tiểu luận về Tình yêu trong Đám Mây Hình Thiếu Phụ có tựa đề  "Vương Cường- Vật Vã Và Khát Khao" cho dù rất sắc sảo nhưng lại chưa đúng với chân dung Thơ của Vương Cường.
    
Vương Cường sẽ vui khi bạn văn chú ý và nhiệt tình say sưa bình luận về "đứa con tinh thần" của mình. Nhưng Vương Cường cũng sẽ chạnh lòng khi những người bạn văn- thơ của mình hiểu chưa đúng về "chân dung Thơ" của anh ta....
    
(còn nữa)
_____
Xem bài "Vương Cường- Vật Vã Và Khát Khao" của Kim Oanh tại đây
http://hoalucbinh.vnweblogs.com/post/4223/226614 
  

____
06.09.10
tn

More...

PHỐ CHIỀU (Tranh Dán Giấy-TN)

By Lê Thuận Nghĩa

   

   
  

 
   

PHỐ CHIỀU - tranh dán giấy (Collage of thuan nghia)
  
Chiều đi qua phố
Lạnh từ trăm năm
Cóng vài giọt nắng
Về trên vai nằm
   
Chiều qua trước ngõ
Lá cũng âm thầm
Hình như nắng vỡ
Xước buốt bàn chân
...
TN

  
   

   

   

  

     
____
02.09.10
TN

More...

CÓ MỘT TÂY HỒ (Tranh Dán Giấy-TN)

By Lê Thuận Nghĩa

   
 
CÓ MỘT TÂY HỒ
Tranh dán giấy Collage 40/60 cm
(Tranh Đặt)
   

  
   
 
Trích đoạn hồn sen trắng hoa lộc vừng
   
 
    
  

Sen trắng và Sâm Cầm

More...

PHỤ NỮ VIỆT NAM RẺ NHƯ BÈO (tư liệu)

By Lê Thuận Nghĩa

Này các Mợ đừng có lồng lên mà mạt sát em chửi bậy nhé!
  
Muốn chửi em hàm hồ thì cũng phải đọc qua đoạn tin này trước đã:
..... 

"Là công nhân lái xe buýt tôi yêu cô giáo NTPX (xin được dấu tên) và đang ấp ủ cho một giấc mơ về một hạnh phúc nho nhỏ; thì một ngày lãnh đạo Công Ty gọi tôi vào mà trực tiếp là Phó Giám Đốc: Phan Văn Cảnh sau một hồi trao đổi cho tôi hai điều kiện:
1-     Tiếp tục yêu và lấy cô giáo
2-     Sẽ bị khai trừ ra khỏi Đảng
Lý do: Cho dù Nhà Nước có thoáng hơn trong vấn đề Tôn Giáo Dân Tộc... Nhưng trên thực tế thì còn tuỳ ở từng nơi và Công Ty cũng là một trong số đó
Không chấp nhận cho Đảng Viên kết hôn vối người có đạo (Cô giáo NTPX theo đạo Thiên Chúa)
Tôi đã ngoan ngoãn vâng lời và từ bỏ tình yêu!
Cho đến năm 2007 tôi và cô Đào Thị Thanh Tâm nhân viên cùng Công Ty lên gặp lãnh đạo báo cáo sẽ đi đến hôn nhân.
Ngay buổi chiều hôm đó lãnh đạo Công Ty mà trực tiếp là Giám Đốc: Nguyễn Đình Bé ra quyết định chấm dứt hợp đồng với vợ tôi vì lý do: kết hôn


Nhân đây tôi cũng xin nói luôn cùng bị chấm dứt hợp đồng lao động  vì lý do lấy chồng  sau tôi có Hoàng thị Hạnh (ĐT 01216781205) Trần Thị Thọ (0935092939); Hoàng Thị Quyên (01222526996); Đỗ thị Anh (0987620023);  Nguyễn Thị Tin; Nguyễn thị Nga; Nguyễn thị Mỹ (2 chị em ruột- 05003838233); Nhân viên  tên Nghĩa nhân viên tên Hà(0906474755)...Và còn rất nhiều trường hợp Lao động nữ khác mà  tôi không nhớ  hết bị chấm dứt hợp đồng lao động vì lý do lấy chồng một cách oan uổng.
(Sự việc đã được BÁO LAO ĐỘNG số ra ngày 14/7/2010 phản ánh với bài: CÔNG TY CỔ PHẦN VẬN TẢI Ô TÔ ĐĂK LĂK CHẤM DỨT HỢP ĐÔNG LAO ĐÔNG VÌ LÝ DO KẾT HÔN)
Quá bất ngờ trước việc bị chấm dứt hợp đồng vợ tôi một cô gái nghèo quê Đô Lương -Nghệ An chỉ còn biết khóc!
Tôi  chỉ biết im lặng cam chịu! trong tôi đã hình hài suy nghĩ "  sắp sóng gió rồi đây". Tôi chỉ còn biết cầu trời mong được bình yên và làm việc."


Đọc thêm ở đây: 
  
 
http://vanconghung.vnweblogs.com/post/1026/251833

  
Thật không ngờ đến cái thế kỷ 21 này mà Việt Nam mình vẫn còn những luật lệ vô nhân đạo đến thế mà những luật lệ này được Chính Phủ bảo kê mới khiếp chứ. Không bảo kê chứ sao báo Lao Động đã đưa tin rồi mà cái luật sa thải lao động vì công nhân Nữ phạm tội kết hôn vẫn được thi hành tiếp tục. Khiếp đảm!
    
Không biết mấy cái ông Đại Biểu Quốc Hội trong Ủy Ban Hôn Nhân và Gia Đình ngồi đó làm cái gì nữa hay chỉ đem tiền của dân đi chơi gái như mấy ông lớn trên tỉnh Hà Giang. Và mấy cái ông Nghị bên Ủy Ban Tôn Giáo thì làm gì nhỉ hay chỉ để rủ nhau qua bên Nhật Tân nhậu thịt chó
    
Còn cái Hội Phụ Nữ Việt Nam mới thật là khốn nạn chứ không lẽ thành lập ra cái Hội này chỉ có chức năng gả Cô Dâu Việt cho bọn Đại Hàn hoặc bán trẻ em vị thành niên qua biên giới làm gái điếm thôi sao? Khó hiểu!
    
Thật là đáng ói mửa cho mấy cái cuộc thi Hoa Hậu cuối cùng cũng được cái đ. gì đâu chỉ là để tranh nhau cái vương miện của những cái thứ rẻ như bèo. Thật hết chỗ nói!!!
  
tn

More...

ĐI TÌM HẠT DẺ THỨ NĂM - 3 (Đọc Thơ Tuyết Nga)

By Lê Thuận Nghĩa

Tiếp phần 2
    
Trà Tam Điệp không được nước nếu om trà không cẩn thận thì trà đổ ngay ra màu nâu thẫm tuy vị chát đằm hương dậy ngan ngát nhưng nhìn màu nước trà cũng cảm thấy mất ngon. Loại trà này nấu nước thật sôi đổ vào bình chưa nên đậy nắp bình lại để khoảng 2 3 phút cho nước hơi nguội xuống một tý rồi mới đậy nắp thì nước không ngả màu vẫn sóng sánh màu xanh ngà uống nước đầu rất tuyệt và chỉ nên uống một nước thôi nước hai nhão mà kém hương không còn vị nữa. Thấy Ba Đen lập cập nghe tôi nổ chuyện bình thơ qua Âm Dương Ngũ Hành mà quên mất công đoạn om trà Tam Điệp nên tôi nhắc hắn
- Xưa nay Thơ vốn đi với rượu cổ kim chi cũng vậy thôi rượu chưng lời nên thơ làm cho thơ nồng nàn hơn. Bởi vậy cổ nhân chơi thơ bao giờ cũng có rượu nên bao giờ kèm nhau thành nên câu "bầu rượu túi thơ". Thi Nhân ngày nay ai ai cũng là con sâu rượu tất tần tật. Cũng vì vậy mà tớ muốn đọc thơ hay lúc nào cũng tìm mấy "con sâu rượu" Nhà Thơ mà đọc tất có thu hoạch. Tớ không biết uống rượu phải dựa vào trà mà chưng Thơ bởi vậy trà phải ngon pha phải đúng cách nếu không cái hồn thẩm thơ nó cũng nhạt theo.
- Thôi đi ông lẩm cẩm làm tiếp cái mấy cái "hạt dẻ" đi để tớ pha lại ấm khác cho.
- OK! Phản- Thiết theo Thuyết Văn và lập thế Âm Dương cho một bài thơ hay một đoạn văn chỉ mới là cái thế đại cuộc để biết thế cục của vận số tác giả ra sao còn muốn đi sâu vào chi tiết của Chiết Văn thì phải phân loại Ngũ Hành. Ngũ Hành của một bài thơ hay một đoạn văn phải dựa vào dấu mà phân ra.  Dấu Huyền thuộc hành Thủy dấu nặng và không có dấu thuộc hành Thổ dấu Sắc thuộc hành Kim dấu Hỏi thuộc hành Mộc và dấu Ngã thuộc hành Hỏa theo luật Ngũ hành tương sinh tương khắc mà qui nạp thì mối quan hệ của các dấu như sau:  Huyền sinh Hỏi Hỏi sinh Ngã Ngã sinh Nặng và Không dấu Nặng sinh Sắc Sắc sinh ra Huyền...cứ vậy là thành Tương Sinh của dấu âm tuơng tự vậy thì có vòng tương khác như sau dấu Nặng khắc dấu Huyền dấu Huyền khắc dấu Ngã dấu Ngã khắc dấu Sắc dấu Sắc khắc dấu Hỏi dấu Hỏi khắc dấu Nặng cứ vậy lần lượt là vòng tương khắc dấu âm. Khi đã có cục cuộc Âm Dương xác định được Bát Quái lại lập được trận Ngũ hành cho một bài thơ hay một đoạn văn rồi thì cứ vậy chiếu theo 64 quẻ Phục Hy mà luận đoán cứ phán là bách phát bách trúng cũng nhờ có quả này mà tớ luận ra mấy bài thơ của nữ sĩ Mai Gia Trang bên Vietshare và đoán cô này sống không quá nổi 3 tháng hồi đó cậu không tin sau đó 2 tháng thì cô ta mổ tim mà chết đấy.
- Nhưng sao khi luận cho Hạt Dẻ Thứ Tư thì ông lại đoán sai bét để đến nỗi phải đốt mất công trình "trí tuệ" của mình vậy
- Thế mới nói trên đời có cái gì là tuyệt đối đâu nhưng phải nói là cái chuyện dấu âm theo ngũ hành nếu đem khảo nghiệm theo bệnh tật thì xác suất chính xác cao lắm đấy nhé ví dụ người bị bệnh Gan khi viết một cái gì đó theo cảm xúc của mình thì lúc nào câu thơ hay câu viết cũng có rất nhiều dấu Hỏi (dấu hỏi hành Mộc ứng với Can Đởm) người bị bệnh về tim mạch thì viết lúc nào cũng có nhiều dấu Ngã dấu ngã thuộc hành Hỏa ứng với kinh Tâm) người bị bệnh suy Thận hay xương cốt thì viết có nhiều dấu Huyền (dấu huyền thuộc Thủy ứng với Thận) người bị bệnh về hệ thống tiêu hóa thì viết có nhiều dấu Nặng hay là nhiều từ không dấu (dấu nặng và không dấu thuộc hành Thổ ứng với Tỳ Vị)..tương tự vậy tớ đã sưu tập và kiểm chứng hơn 5 năm nay rồi xác suất cao lắm phải nói là có đến trên 90%  là đúng lận. Cậu có biết vì sao không?. Vì cảm xúc và sự nhạy cảm của con người với thế giới xung quanh đều có liên quan đến tố chất của người đó. Tình trạng của các cơ quan nội tạng có ảnh hưởng rất nhiều nhiều khi còn có tính chất quyết định đến cảm xúc của con người vì vậy câu chữ cũng có thể nói lên được trạng thái bệnh tật của lục phủ ngũ tạng và tình trạng khí huyết của người viết đấy.
-  Ông đã công bố cái khảo nghiệm này chưa
- Chưa mà vừa mới đốt xong rồi
- Ông đúng là đồ điên ông sẽ là tội đồ với chính bản thân của ông đấy biết đâu luận cứ của ông đúng thì có phải ông đã hủy diệt đi một mảng văn hóa của nhân loại đấy không?
- Nếu không thì thiên hạ đâu nói tớ là đồ Gàn nhưng nếu tớ là tội đồ thì Tuyết Nga phải chịu trách nhiệm với nhân loại chứ không phải tớ.
- Này ông đừng có mà ẩm ương nhé Tuyết Nga không có quan hệ trong vụ này ông chỉ mượn cớ Ngũ Hành luận để bình thơ Tuyết Nga vậy thôi chứ ông thẩm thấu thơ không phải qua cái Chiết Văn của ông phải không
- Ha ha....không trách gì khi Nguyễn Trọng Tạo đưa bài Bức Tranh Của Trịnh Cung của tớ qua bên Hội Ngộ Văn Chương bọn Org nó nói tớ và cậu là hai thằng gàn Bá Nha Tử Kỳ của Hamburg là đúng rồi hiểu ta chẳng phải chỉ có Ba Đen nhà người đó thôi sao.
- Có nghĩa là những gì ông nói về Tuyết Nga nãy đến giờ qua cái trận đồ ngũ hành chẳng qua là một trận giả có phải ông muốn nói rằng khi Tuyết Nga đã Chuyển Ngữ qua đến cái mô đun thứ 9 rồi thì không thể dùng ngôn ngữ của 3 hạt dẻ để mà thẩm thấu Thơ của Tuyết Nga có phải không?
- Ha ha ha. Ba Đen đúng là Ba Đen thật là nực cười khi Tuyết Nga đã chuyển ngữ đến một gầm trời khác đã "9 mô đun của Điềm Phùng Thị em đứng ngoài không gian" rồi mà  mình cứ quanh quẩn trong 3 hạt dẻ mà bình Thơ bình từ bình ý của Tuyết Nga có ẩm ương lắm không nhỉ
- Vậy là Tuyết Nga ngồi ôm bụng cười rồi
- Không với cá tính ngoài đời của Tuyết Nga thì cô ta chỉ có ôm mặt khóc và than " ý nghĩ xán lạn cảm xúc vẫn không được soi sáng bước đi mù mờ. Gai tự trọng đá vô cảm thập thững khúc quanh tối tăm bất chợt. Cảm xúc một ngày bỗng có khuôn phép ý nghĩ tự dưng bất mãn ngay đơ lễnh loãng mặt trời. Đành thôi gặp vịt cũng lùa gặp duyên cũng kết gặp chùa cũng tu" (Dưới Bóng Ca Dao) he he..tớ không muốn mình làm con vịt bị lùa trong đám vịt của Tuyết Nga nên mới dụng cái Âm Dương Ngũ Hành để hòng mong theo được Tuyết Nga cho đến tầng trời thứ 9. Âm Dương Ngũ Hành là Vũ Trụ thế mà tớ cũng đành phải quay lại phía 3 chiều không gian nằm trong "3 hạt dẻ" mới đọc được. Vì vậy tớ không đốt cái công trình của tớ đi thì để làm gì.
- Có nghĩa là sao?
- Có nghĩa là tớ cũng chỉ có trình độ của nhân gian trong 3 chiều của hạt dẻ để thẩm thấu thơ của Tuyết Nga thôi tớ chưa có thể thấu ngộ rốt ráo được chiều thứ tư là chiều của ý tưởng nơi ngôn ngữ viết và nói không còn có giá trị còn cái chiều thứ 5 của sự Tưởng Tượng cái chiều thứ 6 của Không Tưởng và cái chiều thứ 7 của Tâm Linh thì tớ vẫn còn chưa biết nó là cái gì thì nói chi đến được chiều thứ 9 nơi Tuyết Nga đã chuyển ngữ sang đó. Bởi vậy tớ đang đi tìm hiểu cái Hạt Dẻ thứ 5 nó là cái gì để mà còn tưởng tượng ra nó.
- Ông đã tìm ra hình hài của cái hạt dẻ thứ 5 trong Hạt Dẻ Thứ Tư chưa?
- Hình như đã mường tượng ra cái gì vì tớ chỉ có đủ bản lĩnh xoay xở trong ngôn từ của 3 hạt dẻ nên chỉ cảm nhận ra cái hạt dẻ thứ 5 là cái chất đàn bà cái chất Mẹ cái chất dịu dàng ngan ngát như ca dao trong những ngôn từ ngồn ngộn và bạo loạn của Tuyết Nga thôi. Theo cảm xúc của tớ:  "Dốc tận đáy lòng mà ngày tới biển sông Lam lửng lơ khép buồm thiêm thiếp di chỉ ta vào nỗi buồn...Như diều buông dây hư không biền biệt ta trôi tới nơi khói sương huyền mặc ta lạc tận miền trăng nguyệt thực.." (Di Chỉ) hay là "Vệt bùn/ vết nhăn ký ức/ tấm lưng trần làng quê/ Sót trên đồng tiếng Từ-quy/ ai đi qua cầu chiều sậm bóng/ mẹ nhóm rơm vàng đợi em/ Đưa anh về mà anh đi đâu/ ngơ ngác từng lối cỏ...Tóc chị giờ bối sau lưng/ tóc mẹ giờ rụng giữa tay cầm/ cánh đồng của thời anh thơ dại/ đom đóm còn ngủ mê".(Quê Chồng)" thì những câu thơ này nếu đứng phía trong 3 hạt dẻ thì khi đọc lên thấy rợn cả tóc gáy vì sự truyền cảm chất ngất của nó nhưng khi đứng ở chỗ "mô đun" cao hơn thì chả thấy nó có cảm xúc gì cả. 3 hạt dẻ là chiều không gian của nhân thế Tuyết Nga nếu đứng phía trong 3 hạt dẻ như đời thường của cô ấy thì với sự tài hoa trong thẩm thấu cảm xúc của đời sống với sự vốn hiểu biết sâu sắc về ngôn ngữ với khả năng thi ca thiên bẩm ấy chắc Tuyết Nga sẽ có rất nhiều bài thơ "đóng đinh" vào hồn nhân thế. Cô ấy đã chuyển ngữ đi rồi cho nên tớ chỉ biết vời vi trông theo đứng bên này phía 3 hạt dẻ để nhặt nhạnh những câu ca dao những lời ru mà cô ấy vô tình để sót lại trong con chữ chưa kịp chuyển đến cảnh giới "9 mô đun của Điềm Phùng Thị"
- Uống đi trà có thể làm vơi đi nỗi buồn đấy- Ba Đen đưa cho tôi ly trà vừa pha.
 
Ngoài kia trời đã hừng sáng biết đâu ngày sẽ rơi xuống cho tôi hạt dẻ thứ 5.
  
Hết
27.08.10
tn

More...

ĐI TÌM HẠT DẺ THỨ NĂM - 2 (Đọc Thơ Tuyết Nga)

By Lê Thuận Nghĩa

Tiếp Phần Trước
....
  
Nhấp một ngụm trà tôi nói với Ba Đen
- Cậu là dân trà thứ thiệt nhưng không phải là thuộc thành phần Trà Đạo. Cậu cũng hiểu là Trà Đạo có những nguyên tắc những chuẩn mực nhất định để qui định sự tinh tấn và hiểu biết trong nghệ thuật thưởng thức trà. Nhưng có một mảng "dân cư" khác của trà không lệ thuộc vào những chuẩn mực ước lệ đó của nghệ thuật thưởng thức. Họ thoát ra ngoài sự kiềm tỏa của nguyên tắc ấn định như một thứ ràng buộc có chiều hướng xã hội. Họ đi đến chỗ tận cùng của tinh túy trà bất chấp mọi qui tắc để trực chỉ đến cái đặc trưng nhất của trà. Trà Đạo không gây nghiện mà chỉ tạo nên thói quen lệ thuộc vào trình tự lệ thuộc vào nguyên tắc nếu có chăng sự gây nghiện thì cũng là nhằm thỏa mãn cái thứ hương phù phiếm mà người ta tẩm uớp lên trà mà thôi. Loại uống trà "vô chiêu" thực ra là họ đã thoát khỏi sự qui ước tập tục và những chuẩn mực ước lệ đó. Thơ hay Văn cũng vậy những khái niệm thế nào là truyện ngắn là tiểu thuyết là truyện dài hay tản văn là Thơ hay trường ca Anh hùng ca hay là hò vè kể cả những qui ước về thể loại là Lục bát hay Đường thi là Thơ mới Thơ tự do Thơ hiện đại Thơ hậu hiện đại ...vân vân nó cũng chỉ là những qui ước những chuẩn mực nghệ thuật ước lệ kiểu như Trà Đạo vậy mà thôi. Thực chất của  Nghệ Thuật tất cả mục đích cuối cũng chỉ là để đi đến chỗ tận cùng của ngôn ngữ cái có thể diễn tả được rõ nét nhất cho ý tưởng của người sáng tạo ra nó. Cũng giống như kiểu trực chỉ đi đến chỗ tinh túy nhất của Trà vậy. Chính cái đó mới là cái chất gây nghiện của chữ nghĩa chứ không phải là những chuẩn mực thế nào là truyện ngắn thế nào là tiểu thuyết thế nào là lục bát thế nào là thơ hậu hiện đại tất cả những thứ đó cũng kiểu như ướp hương cho trà để đánh lừa cảm giác đưa cảm giác đến chỗ chấp nhận những cái ngoại lai không phải là bản chất đích thực của nó. Tuyết Nga "ném" cái Hạt Dẻ Thứ Tư ra giữa dòng văn học có lẽ cũng như một tuyên ngôn của mình về Ngôn Ngữ Văn Chương của cô ấy. Ba Hạt Dẻ dành cho Lọ lem vốn như ba điều ước đi đến chỗ hoàn thiện những mong mỏi của đời thường. Tuyết Nga đã có đủ và hình như có dư ba điều ước ấy trong nghiệp văn chương của mình và cô muốn có "hạt dẻ" thư tư.
Cô vùng vẫy và bạo loạn đi ra ngoài ba điều ước ấy. "9 mô-đun kiểu Điềm Phùng Thị em phía ngoài không gian..". ...Không Nhà dù là miền đẹp trời....Không Người dù là căn nhà ấm...Nhưng trái tim đang đập ở đâu...sau lửa nước và sau tiếng nói sau vầng trán bộn bề sau cái nhìn giông bão sau chập chờn giấc mơ có còn cho em hạt dẻ thứ thư..". Tuyết Nga muốn thoát ra khỏi những ước lệ của Nghệ Thuật muốn thoát ra khỏi những giải thưởng văn chương thoát ra phạm trù của thể loại và muốn thoát ra khỏi cả chính mình không muốn bị một thứ ràng buộc gì hết. Cô muốn đứng giữa chỗ "Không Nhà" "Không Người" và đứng ra "phía ngoài không gian"- Nơi tận cùng của ý tưởng nơi kết tinh của ngôn từ. Cô không còn muốn nâng niu chăm bẵm "đứa con" tinh thần của mình như xưa nữa. Những "đứa con" một thời làm nên một Tuyết Nga "lộng lẫy" trên văn đàn. Những "đứa con" có xiêm y rực rỡ mang đầy mình trang sức ngọc ngà châu báu lấp lánh đi vào lòng ngưỡng mộ của người đọc để phát ra hào quang chói lọi. Cô không muốn còn những người mà họ ước ao khi nằm xuống dưới ba thước đất chỉ cần đặt lên quan tài của mình một tập thơ Tuyết Nga là đủ. Cô không muốn những "đứa con" ấy thênh thang đi trên tấm thảm nhung lụa mà cô đã trải ra để rồi "chúng nó" sẽ biến thành những cậu ấm cô chiêu trên Thi Đàn. Cô đã như người của dân tộc thiểu số ấy của miền Trung. Mới sinh ra đã nhúng "đứa con tinh thần" của mình vào giữa dòng ô trọc để tự nó trưởng thành và tồn tại với thời gian. Cô không muốn đùm bọc "chúng nó" trong vòng tay chở che của danh phận của ước lệ và định kiến của văn chương. Cô muốn chúng nó "sống" với bản chất đích thực vốn có của chúng. Cô muốn Hạt Dẻ Thứ Tư là thứ "không gian 9 chiều mà chẳng đủ"..(Không Đề)". Cô muốn Hạt Dẻ Thứ Tư "..Ta không cần vũ hội giả trang không cần chiếc giày may mắn không tin đàn chim có thể nhặt cho ta những ngày hạnh phúc.(Nước Mắt Lọ Lem)."  Cô chấp nhận cho dù "..Không ai đưa về dưới mưa người đi con đường trắng xóa có gì thừa trong lặng lẽ phút ngày ngã xuống lênh đênh..(Trong Mưa)." Cho dù thế nào đi chăng nữa thì Hạt Dẻ Thứ Tư cũng tự nó đứng dậy trên thảm lá đơn sơ trải bên dòng đời như "..vé tàu định mệnh đã cầm tay đã bấm khóa nhớ thương đã chốt trong ký ức đã tặng quà từ biệt đã ra ga..(Tháng Mười)...
- Ngưng ngưng!...lão Ba Đen hét toáng lên- Không được "ní nuận" dài dòng văn tự phải trực chỉ đi vào vấn đề vì sao ông đốt bản thảo của tập Chiết Tự Chiết Văn sau khi đọc Hạt Dẻ Thứ Tư chứ không được lang bang chuyện Tuyết Nga "nuôi con tinh thần"  ra sao.
Tôi giật mình cười thảng thốt:
- Ừ nhể tớ quên là mình đang nói chuyện với Ba Đen cứ ngỡ mình đang con cà con kê với Trịnh Quốc Dũng chứ..he he...Trực chỉ thì trực chỉ chứ sợ à. Làm ấm trà khác nhé có lạng trà sao tay của đứa học trò ở Tam Điệp mới gửi cho đấy. Trà không được nước nhưng chát quắn và hương có vẻ dậy mùi nắng ngàn uống thấy hay hay và gợi nhớ lắm.
- Ông để tôi pha cho ông bắt đầu đi sắp hết đêm rồi đấy!
- "..Cái nhìn dựng tháp hoang...Cái nhìn liếc dao cắt tiện ý nghĩ thành khúc đứt đoạn ngổ ngang một ngày...Người cầm gì lội nước người đi đâu đò đầy? này chân trời nghễnh ngãng! lời mẹ còn nguyên đây? (Dưới Bóng Ca Dao)
- Ấy ông lại mẹ con gì nữa đấy
- Hì hì..."sông không còn xác lũ mùa xuân chưa nói gì (Tự Khúc)...thì bởi vì muốn khám phá cái "..Hóa thạch những bí mật mỗi ngày mỗi cánh dơi treo ngược lam nham vách thời gian..(Như Đá) thì cậu phải để cho tớ nhâm nhi vài cái Tuyết Nga đã chứ.
- Ông chuyển sang hệ làm nhàm dẫn chứng từ khi nào thế.
- Ok được rồi cho nhâm nhi một vài câu cũng không được sao cho nó đỡ nghiền thôi mà...Như cậu đã từng nghe tớ nói cái Chiết Văn của tớ được hệ thống lại từ những nguyên lý kim cổ tớ muốn tổng hợp cái thứ tưởng chừng như tạp nham ấy thành một phạm trù dự đoán có tính qui luật. Bắt đầu từ khoa chiết tự của sách Thuyết Văn * ở đó lấy nguyên tắc Phản- Thiết.. Sau đó hệ thống nó lại thành từ ngữ có âm có dương. Lấy từ có vần Bằng làm Âm từ có vần Trắc làm Dương. Lại chia dấu huyền sắc nặng hỏi ngã thành Ngũ Hành những thứ đó lập thành thiên bàn 12 cung để phân loại một đoạn văn hay một bài thơ từ đó căn cứ vào nguyên tắc phù trầm của Âm Dương nguyên tắc tương sinh tương khắc của Ngũ Hành tham khảo thêm khoa phân tâm học chữ viết của Tây học để chiết ý. Cuối cùng thì tổng hợp lại và dự đoán tính cách vận hạn của người viết. Ví dụ trong bài Chuyển Ngữ của Tuyết Nga tớ phân loại như sau. Đầu tiên là "thuyết văn" cái đầu đề cái đã. "Chuyển" được chiết tự theo Thuyết Văn là Chơ Uyển và Uyển Chờ. "Ngữ" chiết thành Ngờ Ư và Ngư Ờ. Chơ Uyển là một thách thức Uyển Chờ là đợi cái thâm sâu. Ngờ Ư  cũng là một thách thức Ngư Ờ là một khẳng định. Chứng tỏ tác giả rất tự tin và rất có bản lĩnh tự tin vào chính mình chính sự hiểu biết thâm sâu ngôn ngữ và tiếng nói nội tâm của mình. Và có ý khẳng định mình đúng. Đó chẳng phải là cái kiên định vững chãi của phái mạnh chứ không phải cái thụ động chấp nhận của phái yếu đó ư. Kế đến phân loại âm dương và ngũ hành của bài viết như sau: Về Âm Dương thì toàn bài có 62 chữ trong đó có 41 chữ vần bằng và 21 chữ vần trắc tức là có 21 chữ Dương tính và có 43 chữ Âm tính. Như vậy là Âm đến độ cực thịnh vì nó có gần gấp đôi Dương. Trong tình trạng này có thể nói Âm đang thịnh mà Dương đang suy cũng có nghĩa là Âm sẽ có xu thế tàn mà Dương đang thế sinh để giữ trạng thái cân bằng. Điều quan trọng là sự sắp xếp của toàn bài như sau : 3 mô đun kiểu Điềm Phùng Thị người đàn ông đang nói 5 mô đun kiểu Điềm Phùng Thị người già điên cười 7 mô đun kiểu Điềm Phùng Thị người đàn bà ngồi khóc rỗng ký ức chằn chặn cảm xúc móc vào nhau xiết vào nhau những khúc cong ẩn ức 9 mô đun kiểu Điềm Phùng Thị em phía ngoài không gian. Như vậy nếu sắp xếp theo Âm-dương sẽ là: âm âm dương âm âm dương âm âm âm âm dương dương âm âm dương âm âm dương âm âm âm âm âm âm âm dương âm âm dương âm âm âm âm dương dương dương dương dương âm âm dương dương dương âm dương dương dương âm âm dương âm âm dương âm âm âm âm.
Nếu chú ý sẽ thấy ban đầu thì âm nhiều đến khúc giữa thì dương tăng lên đó cái tượng của âm tàn mà dương sinh cho dù tổng thể thì âm đang thịnh. Đoạn giữa dương đột ngột tăng nhiều về cuối thì kết toàn âm như vậy lập nên quẻ Bát Quái là thành Âm-Dương-Âm tức là quẻ Khảm. Sau đó kết hợp với các dấu lập nên thiên bàn Ngũ Hành mà luận thì có phải là luận được cái tính cách cá tính và vận hạn thịnh suy của người viết rồi không?
Ví như thông qua bài Chuyển Ngữ này tớ khẳng định là được tính cách của Tuyết Nga như tớ đã nói. Nhưng đem so sánh với một Tuyết Nga ngoài đời thì lại không đúng thế nên tớ mới nói tớ đã sai từ nguyên tắc cơ bản
- Nhưng đó chỉ có một bài tại sao cậu lại vội vã kết luận thế- Ba Đen hỏi
- Không cho dù có lấy một bài bất kỳ nào đi chăng nữa hay phân tích tất cả các bài theo nguyên tắc ấy thì thứ tự sắp xếp âm dương ngũ hành của từ ngữ vẫn không có gì khác nhiều với bài Chuyển Ngữ ngược lại nó giống nhau đến chỗ không ngờ được. Điều đó nó khẳng định một nguyên lý bất thành văn của dân văn nghệ đó là "Văn là Người".
- Cái nguyên lý "Văn là Người" theo kiểu "Người làm sao vác cái ngao làm vậy" có tuyệt đối không?
- Không biết nếu như cái nguyên lý của tớ sai thì cái nguyên lý "Văn là Người" cũng sai nốt
- Ông có thể cho ví dụ thêm được không?
- Nếu như cậu có hứng thú và không ngại lao vào "ma trận" âm dương ngũ hành thì tớ rất sẵn sàng
- Chuyện nhỏ vấn đề này có vẻ hấp dẫn đấy
- Ok làm ấm nữa đi rồi tớ nói cho cậu nghe.
- Là chỉ trong khuôn khổ Hạt Dẻ Thứ Tư thôi đấy nhé
- Đương nhiên chỉ với Hạt Dẻ Thứ Tư đã có thể nói đến 9 cái mô đun kiểu Điềm Phùng Thị rồi chứ đừng nói chi chuyện khác
...
(Còn nữa)
   ______
   

*  Sách "Thuyết-Văn" còn gọi là "Thuyết văn giải tự"do Hứa Thận thời Đông Hán biên soạn bao gồm 2 phần là Thuyết văn và Trọng Văn.

     - Phần Thuyết văn gồm 9.353 chữ chia theo 540 bộ chữ.

     - Phần Trọng Văn gồm 1 163 chữ chỉ ra những chữ cùng âm cùng nghĩa nhưng mà cách viết khác nhau.

       Sách Thuyết Văn gồm 14 chương chính và 1 chương mục lục tổng cộng có 133.441 chữ trong lời ghi chú để giải thích chữ nghĩa. Năm Vĩnh Nguyên thứ 12 (Công nguyên năm 100) sách Thuyết-văn được hoàn tất nhưng mãi đến năm Kiến Quang thứ nhất (Công nguyên năm 121 ) Hứa Thận mới giao cho con là Hứa Xung dâng lên triều đình Hán .

         Nguyên bản của Thuyết văn đã thất lạc cũng là nhờ các thư tịch khác thời Hán và các đời sau đã dùng Thuyết văn để dẫn chứng nhiều cho nên sau nầy người ta có tài liệu biên soạn lại sách Thuyết văn. Thời Bắc Tống rồi đến thời Mãn Thanh đều có người nghiên cứu và hiệu đính.

          Sách Thuyết văn dùng 2 phương pháp "Phản" và "Thiết" để tra chữ rồi giải thích nghĩa tạo ra tiền lệ và trở thành quyển từ điển đầu tiên. Các từ điển sau nầy là phỏng theo phương cách của Thuyết văn.

          -"Phản" là cách nói phản-nghịch (nói lái): dùng từ phản (nói lái) để đọc ra phát âm của chữ cần tra cứu. Ví dụ:

           Phát âm chữ "Thiên 天" là theo cách nói lái của "Tha-Tiền 他前" là "Thiên Tà" thì sẽ biết "Thiên" là phát âm của chữ  "Thiên 天": 天 = 他前.

         -"Thiết" là nhất thiết là tất cả: chữ đầu lại dùng luôn âm vần của chữ thứ 2 để phiên âm ra giọng đọc của chữ cần tra cứu. Ví dụ:

          Phát âm chữ "Thiên 天" là dùng chữ "Tha-Tiền 他前". Với cách đánh vần chữ "Tha 他" dùng luôn âm "iên" của chữ "tiền前" thì sẽ được Tha-iên-Thiên: 天=他前.

         Hai phương pháp "phản" và "thiết" có cách dùng trái ngược nhau nhưng nhập chung lại thì cách nào cũng được và gọi chung là "phương pháp phản-thiết" để phiên âm.

         Nhờ cách phiên âm phản-thiết của Hứa Thận cho nên người ta có thể căn cứ vào cách đọc của Thuyết văn để phục nguyên âm đọc Hán ngữ cổ. Cách giải tự trong Thuyết văn có nhiều đóng góp cho việc khảo cứu ngôn ngữ học. Qua đó người ta có thể phục nguyên cách đọc của thời cổ xưa. Đời nhà Thanh có bốn học giả nổi tiếng đã nghiên cứu và hiệu đính Thuyết văn.

More...

ĐI TÌM HẠT DẺ THỨ NĂM (Đọc Thơ Tuyết Nga)

By Lê Thuận Nghĩa

1.
Năm nay Chùa Viên Giác tổ chức Đại Lễ Vu Lan sớm hơn thường lệ thông thường
các lễ lớn ở Chùa chỉ tổ chức vào cuối tuần. Rằm tháng bảy năm nay nhằm vào thứ hai và thứ ba nên Chùa tổ chức vào cuối tuần nhằm ngày 12 và 13 tháng bảy
   
Đã gần chục năm nay mình không đến Chùa vào các dịp lễ chỉ thỉnh thoảng ghé
thăm Chùa vào những dịp thường nhật. Năm nay có việc cần thiết nên lại trở về Chùa trong dịp lễ Vu Lan này.
   
Mười năm mới gặp lại những người bạn cũ vốn luôn luôn ở trạng thái "đường ai nấy
đi" chỉ có cơ hội gặp mặt ở các dịp lễ lạt ở Chùa.
       
Tay bắt mặt mừng hỏi thăm nhau rối rít..rồi lại đường ai nấy đi. Nếu không có cơ hội
đến Chùa vào các dịp lễ thì có lẽ cũng sẽ mươi mười lăm năm sau mới gặp lại. Đời mà.
      
Gặp lại bạn bè ai cũng nói mình không thay đổi gì thậm chí có người còn nói mình
trẻ hơn 10 năm về trước. Mình không để ý vì đa số là xã giao ngay cả mình cũng khen bạn bè như vậy thôi. Mãi đến khi gặp cô bạn thân cũ người Hàng Chiếu ngoài Hà Nội cô này nói ông ăn nhằm thứ khỉ gió gì mà trẻ ra vậy. Mình vẫn chưa tin khi em trai cô ta cũng là bạn thân của mình nói bác trẻ và thần sắc tươi nhuận hơn hồi ở Göttingen thật đấy. Lúc đó mình mới tin là sự thật. Sướng âm ỉ.
        
Mình nói với cô bạn cũng may là nhờ có phước của cô đấy. Mắc mớ gì tôi mà ông lại
nói thế cô ta hỏi. Thì nhờ cô không thèm để ý đến tôi nên tôi mới được như vầy nếu mà cô để ý đến tôi thì bây giờ hai đầu gối tôi đã run cầm cập rồi. Cô ta cười khánh khách đúng là ông may thật đấy nếu không giờ này ông đã như cụ cố. Thằng bạn cười khì khì đừng đùa ông nói thật đi có phải có toa thuốc nào hay giữ làm của riêng phải không.
      
Mình nói thật không có thứ thuốc gì đâu tớ cũng chẳng kiêng cữ gì sất ngày ngủ có
mấy tiếng thỉnh thoảng vẫn hút thuốc ăn toàn mì tôm nhưng tại bởi có tập khí công và quan trọng nhất có lẽ là nhờ trà Thái Nguyên nên chẳng bao giờ có bệnh tật gì người cứ phây phây lúc nào cũng hừng hực sáng tạo hết.
      
 Cô bạn hỏi nhờ trà thật à thế cái khoản kia thế nào có phây phây sáng tạo không
nếu đúng thế tớ nói ông xã tớ phải uống trà mới được dạo này hắn ta bết quá.
      
Mình cười thì vẫn thế mười năm không có gì cũng chả sao nếu một đêm có mười cô
cũng chẳng hề hấn gì. Cô bạn đỏ mặt. Mình hỏi thế nào gái Tây Hồ có 3 phần tiên 3 phần hồ ly 3 phần yêu tinh chỉ có 1 phần người mà cũng biết đỏ mặt à. Đỏ mặt quái gì con này sợ chó gì ai chỉ tại không ngờ dạo này ông cũng biết nói năng phũ ra phết. Thì cũng nhờ hồng phúc của cô đó thôi. Này đừng có mà vớ vẩn lôi tớ vào đấy nhé. Chứ sao nữa tớ biết nói tục là nhờ mê giọng nói Hà Thành của cô đấy. Cô ta đấm mình một phát cái gì không mê lại mê chửi thề chán ông thế. Mình đau điếng cả người.
         
Thằng bạn em cô bạn kia vốn là một tay lão luyện trong thương trường từ hồi ở Tiệp
cho đến sang Đức và sang cả tận Canada nữa dù thời thế có như thế nào thì hắn cũng là người rất sáng giá trong cộng đồng về mặt làm ăn. Hắn bôn ba đó đây lúc nào cũng ở vị trí "tiên phong" trong các phong trào làm kinh tế ở hải ngoại hết. Phải nói hắn là tay cao thủ trong giới "giang hồ" kinh tế ở bên này.
         
Có tài thì có tật cái tật của hắn lại rơi đúng vào điểm khá nhạy cảm trong đời sống gia
đình. Đó là con trai hắn.
       
Hắn yêu vợ hắn từ cái hồi cô ta còn bé tý teo mới 15 16 tuổi gì đó. Đến cho đến khi cô
ấy tốt nghiệp xong đại học thì cưới nhau và sinh con. Ở phương Tây mà có mối tình như vậy quả thật là hiếm hoi. Kính phục!
      
  Con trai hắn mới có 3 tuổi. Cha nào mà chẳng thương con nhưng hắn thương con
đến phát khiếp thương con đến cả nhăn nhó với người vợ yêu của mình khi cô ta cho con ăn quá nhiều thứ thằng bé thích. Mẹ thì hiền thương con nên chiều. Vậy là hắn lại cằn nhằn trách vợ bảo cho con ăn thế không đủ chất...
        
Thằng này dở bôn ba giang hồ đó đây từng trải đến thế mà chẳng biết cách thương
con thế nào cho đúng . Không ngờ cái thằng kiêu dũng thế mà lại thương con như phụ nữ. Chăm bẵm lo lắng nâng niu.. đến sợ luôn.
         
Chiều chủ nhật thằng bé thích chơi vọc nước nơi mấy cái hồ non bộ trong Chùa nên
có vẻ sụt sịt húng hắng ho. Vậy là hắn bảo mấy người làm dẹp tiệm không bán buôn gì nữa hết về! Thế là hắn cho dẹp cái cửa hàng văn hóa phẩm một kiểu kinh doanh lấy lộc ở Chùa mà hắn đã tham gia đến gần hai chục năm nay cho dù khách đang tấp nập vào mua.
      
Thương con kiểu ấy là không đúng kiểu thương của đấng trượng phu rồi. Cho dù ở
thời buổi nào cũng vậy. Ngoài việc chăm nom nuôi nấng và dạy bảo con nên người ra còn phải trang bị cho con một thân thể cường tráng một sức đề kháng mãnh liệt một nội lực uyên nhuyễn trước mọi tình huống của thời tiết và môi trường xung quanh. Tất nhiên cũng phải huấn luyện cho con một tinh thần vững chãi nhạy cảm để dễ dàng đối kháng thích nghi với mọi hoàn cảnh xã hội xảy ra. Cuộc đời biết đâu được mai hậu sẽ ra sao cứ trải ra con đường nhung lụa cho con cái đi đó đâu phải là đạo lý thương yêu ở đời chứ. Muốn thế thì phải cho tụi nhỏ quen với phong sương từ nhỏ nghiêm khắc không chiều chuộng chưa đủ mà con phải đày ải nó trong sự khắc nghiệt thậm chí còn phải cố tình cho nó đói cho nó bệnh để sớm biết mùi đời rồi sau đến lúc 11 12 tuổi chiều nó cũng chưa muộn miễn sao cho nó qua cái thời hình thành bản năng nhân cách cái đã..
  
Phải cho con trẻ biết mùi của đói khổ biết mùi của bệnh tật...có thế thân thể nó mới
tạo ra sức đề kháng mãnh liệt tinh thần nó mới vững vàng trước giông bão của đời người. Mai này nó mới thấu hiểu được lẽ sống ở đời cái gì là đáng quí.
  
Một số dân tộc thiểu số ở miền Trung nước ta có tục lệ con mới sinh ra đem xuống
suối tắm ngay rồi để trên vạt lá trải ven bờ cho qua một đêm đứa nào còn sống sót mới nuôi lớn thành người. Tất nhiên đó là một tập tục khá dã man nhưng đó cũng là một bài học cho các bậc làm cha mẹ ở đô thị. Trải tấm thảm nhung lụa cho con cái đi rồi sao  ám ảnh từ sự hư đốn của những cậu ấm cô chiêu đang xảy ra thường nhật trong xã hội. Chẳng phải là một nỗi nhức nhối nỗi đau cho các bậc cha mẹ có tầm cỡ là "đại gia" đó sao.
       
Mình biết mà không dám nói với hắn vì hắn vốn là người khá cương liệt và bảo thủ
nói ra không khéo hắn lại bảo mình là điên hay ghen tức với tình cha con của hắn thì bỏ mẹ. Nên đành lặng lẽ nhìn hắn cung cúc chăm bẵm lo lắng cho con nâng như nâng trứng vuốt ve nựng nịu như một nhành hoa. Mình thương thương buồn buồn.
     
 
2.
Tối thứ sáu sau khi làm việc ở công sở xong mình chở tranh bắn lên Chùa ngay cho
kịp lời hẹn với mấy người bạn lo việc triển lãm tranh nên quên mất cái túi đồ nghề uống trà. Thành ra hai ngày ở Chùa mình không có trà uống thèm ơi là thèm.
   
Thèm trà quá người cứ ngây ngây dại dại bí rì ất ơ thế nào ấy đi tìm thầy Hạnh Luận vốn là một người bạn cũ bây giờ là Đại Đức đang tu hành ở đây. Vì trong ngày lễ Thầy bận tối mặt với kinh kệ nên không chịu lấy trà cho mình. Lại càng thêm bồn chồn xốn xang vì nhớ trà.
       
Gặp sư huynh Thị Chơn hỏi ở đâu có trà. Thị Chơn nói trước cổng Chùa bán thiếu
chi. Ảnh dẫn mình ra đó. Trời thì ra là mấy thứ trà Tây bán cùng trong quán cà phê. Mình nói trà này làm sao uống. Thị Chơn vặc lại mình chú cứ cố chấp trà nào chả là trà chấp vậy thì đời sao hết khổ được. Chán gặp người chuyên uống trà tim sen làm sao mà thông cảm được với người nghiền trà mạn như mình.
        
Chiều chủ nhật mình mua vội mấy kg rau mồng tơi mấy ký rau dền và một quả bầu
một quả bí đao do Chùa trồng được rồi phắn nhanh về Hamburg. Phóng xe trên đường cao tốc cứ nghĩ đến ấm trà sẽ pha ở nhà mà lòng lâng lâng như sắp được gặp người tình mới hẹn lần đầu. Cảm giác sướng thật!
          
Hoàng hôn của những ngày chớm thu có sắc trời màu tím sẫm xe mình lao về phía
trước như hút vào một màu tím huyền mị của chân trời. Mình nghĩ đến Em và thế là trong đầu lại rưng rức mấy tứ thơ mấy tứ thơ đó tối về sắp xếp lại thành ra bài "Đêm Rất Tím" *. Một bài thơ khá tình củm và loãng mạn có hơi hướng chun chút tý phồn thực một tứ thơ tình rất hiếm khi mình có được. Không biết là do hoàng hôn tím hay là do mình thèm trà mà có cảm xúc ấy cho dù là do đâu đi nữa thì cũng đều có cái để mà sáng tạo vậy. Đời mấy khi....
     
Về đến nhà lôi ngay tách ấm và gói trà Thái Nguyên hôm trước lão Sát Thủ Sâm Cầm
tặng mình đang để dành chờ có bạn trà đem ra uống. Trà ngon thì cần có bạn hiền mới càng ngon mà.
     
Định pha uống một mình cho đã cơn nghiền ai dè nước vừa đun sôi thì không còn
thèm trà quay quắt nữa mà lại thèm có bạn trà. Thế mới khốn chứ. Ở cái đất này bói đâu ra bạn trà tương giao sẵn vậy. Mình nhấc điện thoại gào lên với lão Ba Đen. Lão nói bận lắm mới đi nghỉ hè về công việc giấy tờ cần giải quyết ngập cả mặt đ. rảnh đâu. Mình hạ giọng năn nỉ hắn hắn nói OK tối đến giờ lo xong mấy việc mai còn phải bay đi Pháp lo cái công ty bên ấy cho xong.
    
Thằng này vậy mà sướng hè vi vu với bạn bè từ Việt Nam sang hết Pháp Ý   rồi đến
Tây Ban Nha. Khi bạn bè về lại Việt Nam thì vợ hắn lại gọi về đi Caribe nghỉ hè với chị em vợ từ Canada và Mỹ đã bay sang chờ sẵn bên Cuba. Mình biết tin gọi điện thoại với vợ hắn nói em mà để cho thằng Ba Đen sang Cuba là nguy hiểm lắm đấy thằng này hồi ở Tiệp có khối bồ người Cuba em để cho hắn đến Cuba coi chừng tình cũ không rủ mà đến mất chồng như chơi. Vợ hắn cười khanh khách qua điện thoại ối giời ơi anh đừng có mà ném đá vào tổ chim kiểu ấy nhé xưa rồi không có chiêu khác hay hơn để giữ lão Ba Đen ở nhà uống trà với anh hay sao mà phải giở cái mánh cũ rích ấy tội nghiệp anh quá đi. Mình tức anh ách mà không biết làm sao. Đành cả tháng thui thủi uống trà một mình.
       
Tối chủ nhật mãi đến 10 giờ đêm lão Ba Đen mới mò tới. Mình cũng giỏi ra phết thèm
trà đến thế mà vẫn ngồi nhìn bộ ấm chén và gói trà cho đến khi hắn tới.
     
  Lão Ba Đen tới khi mình đang ngồi đọc say sưa tập thơ  Hạt Dẻ Thứ Tư của Tuyết
Nga. Ba Đen thấy vậy kinh ngạc trời trước lúc tôi đi Pháp thấy ông đang đọc cuốn này tôi đi dễ có hơn một tháng rồi mà ông vẫn đọc chưa xong à hè không đi đâu cho khuây khỏa chỉ ngồi ôm có mấy cái hạt dẻ đó thôi sao. Mình ngửng mặt lên bình thản mỗi người có một kiểu du lịch khác nhau ông thì như mọi người thích đi đó đây ngắm phong cảnh thế giới còn tôi thì thích du lịch trong mấy tập thơ nói cho nó vuông thì cũng đều để chiêm ngưỡng cái vẻ hoàn mỹ của tạo hóa cả thôi. Ông có khùng không đấy vậy thì ngành du lịch mở ra cho chó nó đi tham quan à. Ok ông cứ muốn làm thứ gì cũng được để mà ngao du sơn thủy đó đây còn tớ tớ chỉ cần mấy câu thơ này mà còn không đủ thời gian du lịch trong vẻ đẹp tâm hồn của đời rồi thì cũng là chiêm ngưỡng vẻ đẹp cả vậy thôi có gì khác nhau đâu. Tôi thong thả vừa đứng dậy pha trà vừa trả lời.
- Hạt Dẻ Thứ Tư có gì hay ho mới lạ không mà ông có vẻ đắm đuối vậy. Ba Đen hỏi
- Nhiều thứ lắm nhưng cái hút hồn tớ không phải là thi pháp hiện đại của nữ thi sĩ
kiều diễm này mà là sự đổ vỡ một công trình trí tuệ của tớ khi tớ đọc Hạt Dẻ Thứ Tư của Tuyết Nga.
- Đổ vỡ cái gì vậy?
- Buồn lắm cậu biết đấy công trình sưu tập và nghiên cứu về nghệ thuật "chiết tự" cổ
kim của tớ đã được tớ nâng cấp thành nghệ thuật "chiết văn". Tớ đã hao tốn không biết bao nhiêu công sức ghi chép lại định viết thành một tập khảo luận in ra phổ biến cho cộng đồng biết một trò chơi mới trong nghệ thuật dự đoán học. Nhưng khi đọc Tuyết Nga thì tớ chưng hửng công trình của tớ thành ra công toi.
- Nói rõ ra coi có phải là cái kiểu nhìn chữ đọc văn mà đoán ra được vận số thịnh suy và hình dáng tính cách của người viết như cái hồi ông đã làm bên Vietshare không hồi đó thông qua việc phát động làm bài thơ kỷ lục chung Quê Hương Dấu Yêu mà ông đã đoán được tính cách vận số của tất cả mọi người tham gia đó sao. Hồi đó tôi cũng ngồi tổng kết với ông thấy đúng đến tám chín chục phần trăm mà nhất là cái vụ ông đoán cái vận số sống không lâu nữa của cái cô Nữ sĩ gì đó đấy sau đó mấy tháng cô này vì mổ tim mà chết đúng y chang vậy sao giờ nói công toi là sao.
     
Tôi đứng dậy mở tủ lấy tập bản thảo "Nghệ Thuật Chiết Tự và Chiết Văn" của tôi đang viết dở ra châm lửa đốt. Ba Den nhảy đến giằng lại nhưng không kịp. Ngọn lửa bùng lên đốt cái công trình hơn năm năm sưu tập nghiên cứu của tôi. Ba Đen hét lên:
- Ông điên rồi à
- Điên gì mà điên sai thì làm lại cảm thấy việc làm vô nghĩa thì đốt nó đi để đó lại tiếc lại mất thời gian vô ích.
- Ông phải nói rõ tại sao đọc Hạt Dẻ Thứ Tư ông lại nghĩ tiêu cực vậy lại xóa bỏ tâm huyết bấy lâu của mình một cách không thương tiếc. Nếu ông không nói rõ tôi không phục đâu.
  
Tôi buồn buồn nhấc ly trà lên tợp một ngụm nói.
- Tớ đã gặp Tuyết Nga rồi.
- Gặp rồi thì đã sao?
- Tuyết Nga là một phụ nữ đẹp rất thùy mị và hiền thục một vẻ đẹp rất hiền dịu rất Mẹ rất Việt Nam ở cô ta thấp thoáng có cái gì đó như lời ru như ca dao đằm thắm và đoan trang quyến rũ dịu dàng như một tứ lục bát vậy.
- Nếu thế thì cũng có liên quan gì đến công trình chiết tự của ông đâu mà ông chỉ mới gặp thôi làm sao biết được cô ta đúng thật như ông đã nghĩ không?
- Cậu cũng biết tớ có đẳng cấp trong tướng số học mà hơn nữa nghe bạn bè kể nhiều về Tuyết Nga rồi đúng như cảm giác của tớ qua lần gặp đó. Liên quan chứ sao lại không liên quan. Thơ của Tuyết Nga khác với hoàn toàn con người của cô ấy. Thơ của Tuyết Nga dữ dội và bạo loạn trong thủ pháp hiện đại và cực kỳ góc cạnh gồ ghề đầy cảm bẫy và chông gai trong ngôn từ. Khi đọc thơ của Tuyết Nga theo lý luận chiết văn của tớ thì cô ta phải là một người rất hiện đại nói năng bốp chát sắc sảo và ranh ma quỉ quái sẽ là một cô gái tóc cắt ngắn tân thời ăn mặc rất bụi tính tình rất thoáng và thậm chí có phần buông thả. Nhưng không cuộc đời và con người thực của Tuyết Nga hoàn toàn khác với dự đoán của tớ vì vậy tớ khẳng định công trình của tớ đã sai từ nền tảng cơ sở vậy thì không đốt nó đi thì để làm gì.
   
Ba Đen vốn xưa nay rất tin tôi nên thở dài:
- Tiếc nhỉ không trách gì ông ngồi ôm Hạt Dẻ Thứ Tư từ dạo ấy đến giờ.
- Ừ đôi khi vậy đó có những tuyển tập đọc xong như đọc một tờ báo lá cải có những tuyển tập đọc mãi không hết. Tớ ôm cái Hạt Dẻ Thứ Tư là để tìm cho ra bằng được hạt dẻ thứ năm đấy.
- Nó là cái gì vậy có hy vọng gì tìm ra không?
- Cũng đã có mường tượng ra nó là cái chất ca dao cái chất dân ca cái chất thuần khiết của phụ nữ Việt trong những ngôn từ mới lạ dữ dội và cấu tứ tân thời trong thơ của Tuyết Nga.
- Ông thử cho vài phát ví dụ xem ra sao!
- OK thôi nhưng cậu có thời gian ngồi với tớ nghe tớ rề rà hết đêm nay không đã chứ.
- Thì cũng thử xem để còn biết ông say đắm đi du lịch trong những thứ gì mới được.
....
(Còn Nữa)

TN
________
   
ĐÊM RẤT TÍM (thơ)

thuannghia | 23 August 2010 11:52

     
đêm võng lộng rước em từ nỗi nhớ
kiệu em về say khướt chén vu qui
em rất ấm dù chẳng còn đây nữa
dù tận cùng đã cuối hướng chia ly
     
trầm nẫm đắp nụ cười em dạo ấy
gối lên lời lên tiếng nói chưa quên
anh chối từ một bàn tay chiều trước
đợi mơ về nắm lại ngón em mềm
       
rồi lại hái lá trăng non xuống bói
đến  bao giờ tròn được phía chưa đau
trang đời nào em dừng thôi viết nháp
cho câu thơ lành lại thuở ban đầu
           
nụ đêm nẩy núm màu ngây tim tím
ngón gió thon nuôn nuốt vuốt hương tìm
em thẳm diệu giữa chân trời trắng phớ
nét giai nhân bừng dậy lửa hồi sinh
         
quây võng lộng rước em từ nỗi nhớ
kiệu khứ hồi gõ lại nốt xưa đau
mùi trăng xõa nơi em ngồi chải tóc
mái đêm cài miên dại một ngày sau
  
rồi lõa mộng trần vai lật hơi thở
chén thiên nhai quắn líu đỉnh môi mềm
lá ngậm sương hây màu say hơ hớ
quấn vào nhau song cửa vén trăng êm
 
em dữ dội giữa một ngày vũ trụ
nhưng rất hiền trong một tối kề bên
đem võng lộng rước em từ nỗi nhớ
kiệu em về ủ ấm giấc an nhiên
  
em bạo loạn giữa cuộc người dã thú
nhưng dịu dàng non dại lúc gần nhau
anh võng lộng rước em từ nỗi nhớ
gọi bốn mùa cho sương khói qua mau....
  
23.08.10
tn

More...

SỬA LẠI BỨC "MẠ ƠI" (Tranh Dán Giấy- Collage)

By Lê Thuận Nghĩa

    



MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

thuannghia | 17 August 2010 00:17

  "Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người...." (Gọi tên bốn mùa- Trịnh Công Sơn)
    
   
   
   
"Mạ Ơi.." Tranh dán giấy(collage) 60cm/70cm
     
______
 
Ý TƯỞNG:
  
Trước một căn nhà tranh trong một xóm nghèo một đứa bé đang bước qua sân đi ra ngõ hai tay đưa lên chùi nước mắt
 
Nó đi tìm Mẹ hay Mẹ nó không còn hay Mẹ nó đang ở nhà và đã xua đuổi nó đi....
 
Nó đi ngang qua sân có gà trống gà mái và đàn gà con đang cung cúc quây quần bên nhau nó khóc và gọi "Mạ ơi...". Phía trước nó là con đường dẫn đến dòng đời dâu bể. Chỉ còn con chó cắn kéo lai quần nó ở lại không muốn nó đi...
 _______
   
Trích đoạn từng phần:
   
   
 

      
 
   
 
  
     
      
 
    
    
    
 
   
  
      
    
    
  
  

    
   (Bức tranh vẫn chưa hoàn thiện giai đoạn cuối cùng mọi sự góp ý được cân nhắc có thể thay đổi được chi tiết )
   
Rất cảm ơn sự quan tâm của các bạn
 
Thuận Nghĩa
16.06.10 
____________
   
TRÍCH CÁC GÓP Ý:

Thơ họa của anh Bảy Thi: Lột tả hết ý tưởng của Mạ Ơi..bằng thơ:
  Re: MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

Mạ ơi! Kêu tiếng Mạ ơi
Liếp lau lách tách... rạ rời... mái tranh
Chiều đang rớt gió vô hanh
Bầy gà đứng lặng... tanh bành cươi khô

Mạ ơi nỏ biết khi mô
Mía lên thành lóng chuối bờ buồng đua
Bây chừ lá chuối te tua
Ôm mặt con khoóc... chó lùa áo tươm

Dà ni dà nớ lặng thinh
Cũng tre cũng lá búi rinh búi mù
Mây chiều thảng thốt âm u
Miền quê nghèo rứa quê mùa Mạ ơi

Con kêu: Mạ ở mô rồi?
Con đi. Con ở... ai người chự Con?
Một bầy gà dỏ lon ton
Ở nơi céng mạ cha còn sát bên

Mạ ơi cực rứa thân con
Đi mô? Phía trước chỏn hon con đàng
Chó ơi đừng níu chi mang
Thân tau rồi cũng bạt lang thôi mà

Gió qua vạt chuối trước dà
Có nghe mi tiếng tau òa: Mạ ơi!?

bảythi | 17/08/2010 10:23
_____
Re: MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

Ý tưởng của bức tranh rất tuyệt. Làm cho em nhớ ngày xưa đi sơ tán nhớ mẹ cũng khóc gọi mẹ ời ời.
Có 2 ý kiến nhỏ thầy đồ gàn thấy chấp nhận được thì vui không chấp nhận thì em cũng... vùi:
1) trẻ con khóc thường lấy tay quệt ngang lau nước mắt chứ không ôm mặt khóc như đứa trẻ trong tranh.
2) nên cho con bé mặc quần dài vắn ống thấp ống cao có thể thêm vài mảnh vá khác màu. Quần ngắn thường là đồ bộ cùng màu với áo.....

Thanh Chung | 17/08/2010 04:56 
  

Tranh của bác công phu lắm nhưng em góp 1 ít ý kiến.
Bác dùng màu tranh chấp quá nên thiếu điểm nhấn(có chỗ ko QT thì cho nhẹ đi 1 chút)...Chính vì thế nên cũng thiếu chiều sâu...con gà mái lại hơi giống gà trống(ko quan trọng) Tỷ lệ v.v thực ra với hội họa hiện đại thì cũng không quan trọng vì tranh của bác đang bị...thật quá dễ bị lẫn với tranh ...mỹ nghệ! Nhưng tóm lại bác là người rất yêu nghề và kỹ càng. Chúc bác thành công!
Bởi: ts ngày 17.08.2010
lúc 5:09 chiều
_____

TS | 18/08/2010 09:06
Re: MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

Cảnh quan thiên nhiên thì rất thật rất đẹp nhưng người và vật - theo em thì chưa ổn anh TN ạ! Nếu gắn với lời bạt cho ý tưởng thì chưa thể hiện được hết. Có lẽ là sẽ phải sắp xếp lại bố cục. Em thấy anh chưa khai thác sự khác biệt về đời sống giữa 2 ngôi nhà dù em biết anh đã đưa ra dữ kiện. Màu thể hiện ở góc tranh người và vật chưa hợp cảnh chung khi trời xanh và nắng lung linh. Mấy chú gà lại mập quá so với nếp nhà tranh mục nát. Hình ảnh con đường dẫn đến dòng đời dâu bể chưa thấy...

Vài thiển ý KN xin được tham góp cùng anh!

Khải Nguyên | 17/08/2010 08:15 
  

Re: MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

Sửa con gà mái đi bác màu tía của bộ lông và cái mào cũng nhữ phần đầu to quá lại đỏ quá thành gà trống mất.

Chú cún thì bác cho cái đuôi nó vòng cuộn vào hoặc thẳng ra phía sau cún đuôi cong lỡ nhỡ thế không thấy bao giờ.

Bé gái phần tóc đen to quá làm mảnh chút. Hai tay to bự và dài quá thành thôn nữ rồi phần thân mình cũng mảnh chút vuông vức quá không hạp với cảnh mái rạ nghèo xơ bác ạ....

qx | 17/08/2010 08:39 
 
Re: MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

Đại ca.
-Nhìn tổng thể bức tranh rất ấn tượng gợi cho người xem những ý nghĩ không vui do sự bừa bộn của những loại cây lá nhọn hay lá rách tơi tả mà tác giả cố tình chọn. Bức tranh cũng khiến người xem day dứt nhất là cảnh một đứa trẻ có vẻ rất côi cút đứng giữa một không gian không bàn tay nào chìa ra.
Màu sắc rất chuẩn bố cục ổn.
Em thấy nếu theo ý em thì
-Bớt lá phía trên vì nhiều quá làm rối mắt. Chỉ để lại loại lá mía lá chuối bởi anh cần nó chuyển tải ý nghĩ của anh. (Ở quê anh cây cọ mọc được gần nhà luôn à)
-Con chó phải gầy gò hoặc phải là chó sinh đẻ rồi. Có câu "Đét như vú chó" thể hiện được ý này mới thấy rõ cảnh côi cút của đứa bé. Còn không thì một con chó con.
-Đàn gà quá ngon và mượt gà con thì đẹp là đúng vì nó chưa nếm mùi đời.
-.....nhưng tay che mặt thì mất cơ hội anh thể hiện rồi. Chỉ quẹt thôi chắc người ta có thể thấy miệng anh méo xẹo. Nếu anh định đi thì hai chân so le tí nữa và con chó hạ thấp người xuống.
...

kimoanh | 17/08/2010 08:41
  
 Nhưng đúng là mấy chú già và chó hơi mập. Ở quê NLC nhà nghèo thức ăn cho con người và vật nuôi rất hạn chế nên gà chó thường ốm nhách ( cách đây khoảng 10 năm là thế) Nguyễn Lâm Cúc | 17/08/2010 09:46 
  

Đẹp Thầy Đồ ạ. Ý tưởng cũng hay độc đáo gây cho người xem cảm giác nhớ mẹ nhớ tuổi thơ cơ cực một thời...

Góp ý: -Chú cẩu hơi to. Có thể để tạo cảm giác bé nhỏ cho chú bé nhưng mà chú cẩu vẫn hơi to. Cẩu nông thôn Việt với ngôi nhà nghèo nàn rách rưới như thế chỉ có ốm nhách. Đây chỉ có thể là cẩu Giéc-măng hehe!
-Ngôi nhà chưa tạo được chiều sâu so với hàng cây cọ phía sau vì thế trông nó mảnh như một tấm liếp.
-Cửa sổ nhà và cửa sổ bếp ấn tượng. Nó tạo được cái không gian tối tăm bên trong một cảm giác buồn chợt đến vắng vẻ đến rợn người đơn côi hun hút và trống vắng trong cõi lòng...
Cám ơn Thầy!
Bởi: Mèo Hen ngày 17.08.2010
lúc 4:42 sáng

  
Trả lời
Nhìn lại lần nữa con gà mái xấu tệ!
Bởi: Xuân ngày 17.08.2010
lúc 9:07 sáng
Em nhìn hình là đoán biết ngay tính tình của tác giả cụ Chánh ạ.
- Con gà trống rất đẹp đủ chi tiết rất tốt mã. Nhìn kỹ thì thấy: khi đứng trước con gà mái thì cái mặt hơi tái tái.
- Tác giả không bình đẳng giới tính. Ai lại vẽ con gà mái xấu tệ chi tiết ẩu tả chỉ có cái mào là hoành tráng.
hehe
Bởi: Xuân ngày 17.08.2010
lúc 9:14 sáng
  
Nếu như
tấm tranh có thêm khổ không gian lớn hơn chút nữa thì tầm mắt của người ngắm tranh sẽ thấy rộng rãi và cảnh vật sẽ tự nhiên thênh thang trải rộng mà không bị gò bó dưới không gian hạn hẹp!
MT | 17/08/2010 14:28 
  

Con gà trống trông "chiến" quá! Chắc mai em mượn về ôm qua cửa khấu Xà Xía cáp độ kiếm dăm "chai" thầy nhá! Con gà mái thì cũng "hùng dũng" không kém mào to bự quá trời bác em gọi gà như vậy là gà "ái nam ái nữ". Mới nhìn qua em tưởng hai con gà đực với bầy gà con (giống EX với Zhi nhà mình) ! (Thầy ơi! Sao nhà nghèo mà lo đi nuôi gà đá đẹp vậy?! Sao giống lước Lam ta quá à?!)

Bởi: Hiếu ngày 17.08.2010
lúc 10:07 sáng

hieu
| 17/08/2010 17:21 
 
nhất trí với TC là thằng bé đưa 2 tay che mắt có vẻ hơi diễn. Mần răng mà chùi mắt một tay thôi và cái mồm hắn thì nhọn ra hi hi
ngoài ra có 2 chỗ tôi lợn cợn: con chó và 1 2 con gà con trông chưa ưng. Có con ga con nhìn thoáng giống vịt con hay gà gôHai cái nhà bụi chuối là perfect

Bởi: Hồng Chương ngày 17.08.2010
lúc 10:21 sáng

hongchuong | 17/08/2010 17:
  

Đồng í với ý kiến của Cụ Mèo và mọi người con cún con gà đàn gà đều to khác thường so với kích thước chuẩn chung. Có lẽ vì nó ăn thuốc tăng trọng. ĐG nên chỉnh các con vật nếu ko hình ảnh em bé nhân vật trung tâm sẽ bị lút đi. vì hình ảnh em bé ôm mặt với chủ đề tiếng kêu: Mẹ ơi phải là chủ đề chính mờ.

Còn lại KD cho rằng cái nhà như thế là rất ổn. Nhà nghèo tạo cảm giác mảnh chênh vênh ko to hơn được cái cây...Nó bé tẹo tèo teo mới là của nhà nghèo.
Bố cục tưởng rối nhưng thực ra khá hợp lý hài hòa đó. Khi nhìn vào thấy cảm giác của quê nghèo lộn xộn. Chị KD rất thích phố cảnh này.

Hết í kiến..

kimdung | 17/08/2010 17:41 
  
Re: MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

Bác Đồ Gàn ơi cái chân sau của con chó bị sai thế rồi.

Ngo Thu Le | 17/08/2010 18:00 
  
  Re: MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

Gửi TN tui góp thêm một kiểu cày nữa nhé. Ngày xưa ông Hoàng Cao Khải đang học ở Huê sắp thi thì phải về vì mẹ sắp mất. Ông về chăm sóc mẹ mấy hôm mẹ chưa đi mà ngày thi lại đến. Ông quay vào nhìn mẹ và vái sống mẹ lên đường đi Huế. Chưa đi ra khỏi làng thì mẹ ông mất người nhà chạy theo báo ông về chịu tang. Ông quay lại vái mẹ mấy cái và nước mắt đầm đìa cứ thế ông đi như chạy về kinh thành Huế. Mọi người thấy lạ thậm chí cho là bất hiếu. 10 người thì 9 người rưỡi nghĩ vậy. Ông bảo đường nào mẹ cũng đã mất. Làm con nhất là con trai còn nhiều cách báo hiếu mẹ. Ông muốn bbaos hiếu mẹ bằng cách tạm quên nỗi đau trước mắt mà dồn tâm sức vào cuộc thi. Khóa thi đó ông đỗ đầu. Ông cho như thế ông đã báo đáp công ơn mẹ.
Tôi muốn nhắc lại câu chuyện ấy để phản biện TN đấy. Mạ ơi là tiếng kêu xé lòng không hiểu con đi tìm mẹ hay vì đói khổ mà mẹ xua đuổi nó đi. Dù nguyên nhân nào thì đứa bé cũng ra đi hình như thiếu đi một ý chí. Phút ra đi đó để lại cho mọi người nỗi thương cảm. Tôi vẫn thấy thiếu đi một cái gì đó con người khi đương đầu dâu bế rất cần. Thực tế nhiều người như vậy và rất có thể sẽ trở thành ăn mày ăn xin...Nhưng thực tế cũng có người ra đi trong hoàn cảnh đó với một ý chí mạnh mẽ vượt lên tìm con đường khác khắc phục và cũng có thành công. Tôi muốn xem bức tranh với con chó cắn quần đứa bé không muốn cho nó đi và em bé nước mắt vừa chảy ra ngoài vừa chảy vào trong. Toát lên một nghị lực ý chí phi thường không bằng lòng với người xem bằng sự thương hại mà thán phục.
Người nghệ sỹ có ý tưởng phi thường đậm chất đàn ông không chỉ khóc lóc trong hoàn cảnh đáng khóc! Vì thực tế khóc nhiều khi không có nghĩa lắm phải khóc như cụ Hoàng cao Khải! Khi đó trên bức tranh có hai cảnh tương phản một phần nhân vật và cảnh quan rách nát buồn như không lối thoát hai sau nước mắt dàn giụa người xem thấy một ý chí một nghị lực phi thường bất chấp đem lại niềm tin và sự cảm mến chứ k thương hại.

.....
xin dấu tên | 17/08/2010 19:36


_________________________
  
  
Bọn Tây nó xem tranh mình nó chỉ có khen lấy lệ nó thích bức nào thì mua không cần biết tranh nói cái gì. Chưa khi nào TN được học hỏi giữa "muôn sàng khôn" như entry vừa rồi
Và đây "tổng kết" các góp ý lại thành bức Mạ Ơi như ri đây. Chân thành cảm ơn sự chân tình của Quí Vị bằng hữu
Thuận Nghĩa
_______
   




Mạ Ơi đã sửa lại
_____
 
Tríc đoạn các phần đã "biến tấu"
  

    
 
    
   
 
   

   
 
 

   
 
   
  

More...

MẠ ƠI...(Tranh Dán Giấy)

By Lê Thuận Nghĩa

  "Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người...." (Gọi tên bốn mùa- Trịnh Công Sơn)
    
   
   
   
"Mạ Ơi.." Tranh dán giấy(collage) 60cm/70cm
     
______
 
Ý TƯỞNG:
  
Trước một căn nhà tranh trong một xóm nghèo một đứa bé đang bước qua sân đi ra ngõ hai tay đưa lên chùi nước mắt
 
Nó đi tìm Mẹ hay Mẹ nó không còn hay Mẹ nó đang ở nhà và đã xua đuổi nó đi....
 
Nó đi ngang qua sân có gà trống gà mái và đàn gà con đang cung cúc quây quần bên nhau nó khóc và gọi "Mạ ơi...". Phía trước nó là con đường dẫn đến dòng đời dâu bể. Chỉ còn con chó cắn kéo lai quần nó ở lại không muốn nó đi...
 _______
   
Trích đoạn từng phần:
   
   
 

      
 
   
 
  
     
      
 
    
    
    
 
   
  
      
    
    
  
  

    
   (Bức tranh vẫn chưa hoàn thiện giai đoạn cuối cùng mọi sự góp ý được cân nhắc có thể thay đổi được chi tiết )
   
Rất cảm ơn sự quan tâm của các bạn
 
Thuận Nghĩa
16.06.10 

More...

VÁN BÀI 3 (Chuyện Đời)

By Lê Thuận Nghĩa

xem phần 1 :
 http://thuannghia.vnweblogs.com/post/7291/248651  
   
xem phần 2:
http://thuannghia.vnweblogs.com/post/7291/248671   
      
(phần 3)
  ...
Cho đến bây giờ thằng Lâm vẫn thế chả thể nào mà dứt ra được.
  
Đời sống vợ chồng bên này nó không thể tròn vành vạnh như ở quê nhà được. Ở Việt Nam cho dù có ly thân hay ly hôn đi nữa thì cũng chuyện gì ra chuyện nấy. Không được tròn bên thuận hòa thì nó cũng vuông bên phía dứt khoát chia tay.
  
Còn ở chốn người tình cảm vợ chồng cho dù là rổ rá cạp lại hay có góp gạo thổi cơm chung và thậm chí có già nhân ngãi non vợ chồng hay vợ chồng cứ như hai kẻ tử thù sống như trong địa ngục nhưng họ cũng khó có thể rời xa nhau vì những ràng buộc có tên và không tên.
 
Có những cặp vợ chồng ở chung một nhà ăn chung một mâm cùng nhau lo lắng chăm sóc con cái. Nhưng tối đến vợ nằm ngủ chung với người đầu bếp chồng thì sang nhà cô bồi bàn tá túc. Đôi khi không hiểu được là cái quan hệ gì.
 
Thế nhưng ly dị hay chia tay để giải thoát cho nhau thì không vì còn dính đến cái quán dính đến con cái rồi bao nhiêu thứ ràng buộc khốn nạn khác ví dụ như tiền để làm một cuộc ly hôn cũng phải mất dăm bảy nghìn. Dại gì!
 
Nếu ba thằng kia có chuyện này chuyện nọ cơm chẳng lành canh chẳng ngọt với vợ thì thằng Vương lại rơi vào hoàn cảnh khác.
 
Vợ thằng Vương hiền lành siêng năng chịu khó và cam phận nhưng khốn nỗi hơi vụng. Được cái thằng Vương hiểu vợ và rất cảm thông chiều chuộng và yêu thương hết mực. Cứ ngỡ vợ chồng hắn được hạnh phúc. Ai dè!
  
Thằng Vương là Đức quay có nghĩa là là dân lao động bên DDR hết hạn về nước từ hồi trước bức tường Berlin đổ. Sau khi nước Đức thống nhất thấy anh em bạn bè cũ làm ăn tốt hắn cùng vợ con làm hộ chiếu du lịch sang Tiệp rồi quay lại Đức nhập trại tỵ nạn.
 
Muốn có giấy tờ cư trú hợp lệ hai vợ chồng hắn phải tách ra và làm đám cưới giả. Thằng Vương thì được vợ chồng của ông anh họ đã nhập quốc tịch cho nhận con.  Có nghĩa là hai vợ chồng ấy sống với nhau nhưng không đăng ký kết hôn. Bên này là vậy nếu muốn làm ăn thuận tiện thì vợ chồng coi như không có quan hệ gì để dễ bề lươn lẹo thuế má hay lỡ có chuyện gì thì người này không liên lụy người kia. Có người là chủ cả một hệ thống nhà hàng ăn uống trong tay có cả mấy trăm người làm nhưng vợ vẫn hưởng trợ cấp xã hội vì trên quan hệ giấy tờ họ chẳng liên hệ gì với nhau. Thằng Vương nhận đứa con của ông anh họ là con mình vậy là nghiễm nhiên được ở lại theo diện đoàn tụ gia đình.
 
Còn vợ hắn thì phải làm đám cưới giả với một người Đức. Mấy người Đức chịu làm đám cưới giả để lấy tiền hầu hết là những người vô công rồi nghề đôi khi là người vô gia cư là loại nghiện ngập. Khi làm đám cưới xong nhận một cục tiền mấy chục ngàn sống vi vu tiêu pha xả láng.
 
Cả hai vợ chồng Vương khi được giấy cư trú hợp pháp thì xoay xở làm ăn để trả nợ. Thằng Vương là đứa tài hoa giỏi tiếng Đức lại chịu khó nên chẳng mấy khi mà phất. Vợ chồng hắn tậu được một chiếc tàu biển cũ đâu trên biển Schwerin rồi sửa sang nó lại làm thành một cái nhà hàng đặc biệt chuyên bán đồ nướng theo kiểu Mông Cổ.
Nhà hàng độc đáo món ăn mới lạ cách phục vụ chu đáo nên khách đến ăn nườm nượp. Giàu phất lên trong chốc lát mỗi tháng trừ hết chi phí hai vợ chồng hắn cũng ẵm được vài ba chục ngàn lãi ròng.
   
Thế rồi cái gã chồng hờ làm đám cưới giả với vợ hắn tiêu hết tiền sanh tật thấy vợ chồng thằng Vương làm ăn được nên dăm ba bữa lại đến vòi tiền. Ban đầu thằng Vương còn ngậm bồ hòn chi cho nó. Nhưng sau này nó lại ăn quen bén mùi biết vợ chồng thằng Vương sợ rách việc khi nó xì đểu làm đám cưới giả nên không những đòi tiền mà còn đòi nằm ngủ với vợ thằng Vương nữa. Thế mới khốn nạn chứ.
 
Thằng Vương muốn yên thân liền bán cái nhà hàng đang làm ăn phát đạt rồi vợ chồng con cái đưa nhau sang Hamburg làm ăn để  lánh nạn.
   
Đến Hamburg vợ chồng hắn tạo dựng một cái quán khác sẵn còn tiền dư đem hùn hạp với bạn bè mở tiệm Nail cuộc sống coi như ổn định.
   
Rồi một hôm thằng Đức lợn kia tìm đến lần này ngoài vòi tiền ra hắn nhất định đòi ngủ với vợ thằng Vương mới chịu về. Chẳng biết làm thế nào thằng Vương phải ngậm đắng nuốt cay nhìn thằng kia ngủ với vợ hắn.
   
Chuyện ấy đáng ra không ai biết chỉ có mình thằng Vương ôm mối hận nhục nhã trong lòng. Nhưng tính nào tật ấy thằng Đức lợn lại mò sang lần nữa vậy là xô xát chuyện đổ vỡ ra. May mà hôm đó có người phụ bếp của thằng Vương liều mình túm cổ thằng kia lôi ra ngoài đường dọa giết mới yên chuyện.
   
Chuyện ấy đổ vỡ mọi người đều biết chuyện thằng Vương thấy nhục nên đâm ra oán vợ. Chỉ tội cho con vợ của nó suốt ngày chỉ biết ôm mặt khóc.
     
Sau cái ngày thằng Đức lợn kia một hôm uống rượu say và nằm chết luôn trong nhà vợ chồng thằng Vương thoát nạn. Nhưng kể từ đó thằng Vương lầm lỳ ít nói và thâm trầm hẳn đi. Con vợ của hắn thì tìm đến Hội Thánh Tin Lành suốt ngày cầu nguyện và lảm nhảm về đức tin. Vợ hắn trở thành một tín đồ cuồng tín đem bàn thờ Phật và bàn thờ Tổ tiên tống vào thùng rác hết chỉ thờ phụng đức tin của Hội Thánh Tin Lành mà thôi. Suốt ngày lang thang đây đó truyền đạo.
     
Đang yên ấm hạnh phúc không dưng vợ hắn đem Hội Thánh về nhà vậy là gia đình hắn biến thành cái địa ngục
       
Hắn chán nản tuy không bỏ bê công việc làm ăn nhưng sau ngày làm việc cứ vạ vật hết chỗ này đến chỗ kia với bạn bè rồi từ đó cũng sanh tật cờ bạc rượu chè be bét.
    
Trở lại chuyện hôm đó tôi làm hồ lỳ chia bài cho 4 đứa nó thử vận đỏ bạc đen tình.
     
Trước lúc vào cuộc tôi đề nghị chỉ được chơi vui vẻ cấm sạt phạt nhau vì vậy chỉ được tố tối đa đến 500 Euro không được tố cao hơn. Thằng Hòa phản đối.
- Chơi vậy thì chơi cái khu mấn gì
- Lỡ như có bài không được tố tất tay thì có mà vỡ thớt à- Thằng Lâm đệm theo.
- Tuy là tiền của các ông nhưng tớ yếu bóng vía các ông tố ngất trên trời các ông không sao nhưng tớ thì dễ bị đứng tim chết lắm.
- Đ. mẹ chơi vậy đéo sướng nhưng thôi chiều cha này đi - Đỉnh hất đầu sang phía tôi-  nghe nói cha này có lần đưa bạn cũ từ Nga sang bà này lấy chồng triệu phú đi phố gặp gì cũng mua đến khi mua cái áo lông 3 ngàn Euro thì cha xỉu phải gọi xe cấp cứu khi tỉnh dậy mở mắt ra đã hỏi nó còn mua nữa không đ. mẹ bà ấy mua tiền của bà ta không phải tiền của cha mà cha tiếc tiền đến xỉu luôn.
   
Thằng Lâm chỉ thẳng vào mặt tôi cười hô hố:
- Vỡ thớt vỡ thớt... ba vạn sáu ngàn ngày là bao keo kiệt thế nó phí cả đời người...vỡ thớt.
    
Bọn này chơi Poker là loại bài giống như xì tố vậy nhưng chơi kiểu châu Âu. Tôi làm hồ lỳ chỉ việc cầm bộ bài trong tay lần lượt phát cho mỗi thằng một con vì không hiểu luật chơi nên nhìn tụi này đánh chán lắm. Vì vậy vừa chia bài cho tụi nó đánh tôi vừa gạn hỏi chuyện đỡ buồn ngủ.
 
Câu chuyện quanh đi quẩn lại cuối cùng cũng là chuyện mấy bà vợ của chúng nó. Thằng Đỉnh nói đúng: "đàn ông bên này ngồi với nhau thì có đéo chuyện gì mà nói không ngoài chuyện cờ bạc thì chuyện về Việt Nam chơi gái hết chuyện thì than thở chuyện mấy con mụ trời đánh.."
    
Cứ thằng nào than vãn chuyện vợ mình bất trị là tôi lại phán
- Quá hèn chuyện ấy mà không giải quyết được à kém thế!
   
Nghe tôi nhai đi nhai lại cái điệp khúc ấy hoài thằng Hòa nổi khùng:
- Hèn cái khu mấn ông  may mắn chưa chui chăn nên chưa biết rận cắn là gì có ngon thì ông thử nói giải quyết bằng cách nào xem.
   
Tôi thong thả vừa chia bài vừa nói
- Tớ nghe các ông bàn chuyện làm ăn lớn mà ngứa tai quá đến mỗi một mống đàn bà trong nhà mà không quản chế nó nổi lại còn để cho nó đè đầu cưỡi cổ thì hỏi ra đời làm sao mà nói chuyện lớn được. Nhưng các ông không quản nổi cũng đúng thôi bởi vì các ông hiểu về đàn bà quá sơ sài. Quản chế một người đàn bà không những cần phải am hiểu thế thời và tâm lý phụ nữ mà còn phải sử dụng nhiều kiến thức tổng hợp như khống chế họ bằng phong thủy bằng huyệt vị và đôi khi còn phải dụng đến bùa chú nữa mới có cơ hội thành công được. Nghe các ông kể tình trạng của các ông nói thật nhé vào tay tớ chỉ cần xuất vài chiêu nhẹ là xong hết.
    
Cả bọn nghe tôi nói nhao nhao lên hỏi kế sách gì chiêu thức gì.. loạn cả lên
  
Tôi nói:
-  Nghe nói đằng quán An Khang mới có món lẩu nấm cực kỳ bá chấy dẹp mẹ nó chơi bài đi đến đó ngồi nhâm nhi tớ truyền cho vài chiêu phòng thân.
   
Cả bọn vốn đang chán kiểu qui định chơi bài của tôi không muốn đánh nữa nên đồng tình dẹp chơi đi ăn lẩu nấm.
   
Lúc tính toán lại thấy thằng thì thua thằng thì hòa chả có thằng nào thắng. Thằng Đỉnh nhìn tôi cười sằng sặc
- Ông xem tướng như cứt đỏ bạc gì mà chẳng có thằng đéo nào thắng cả thế này đ. mẹ tướng với chả số. Cuối cùng chỉ có ông đỏ nhờ vào tiền hồ.
      
Tôi cũng sằng sặc cười theo nó nói:
- Ván bài của cuộc đời cũng vậy thôi các ông sát phạt nhau cho dữ vào cuối cùng người chiến thắng là tớ chứ không phải các ông. Thực ra ván bài cuộc đời không có tẩy vì cái tẩy nào cũng chỉ là tẩy thua hết chỉ có kẻ bàng quang đứng bên ngoài mới có lợi thôi.
    
Đến quán An Khang gọi cái lẩu nấm đặc biệt cả bọn hì hụp khen ngon. Thằng Vương đủng đỉnh:
- Nhiều khi ăn không có thịt bữa ăn lại ngon cảm giác nhẹ nhàng hơn.
Tôi tiếp lời:
- Các ông có muốn biết phương pháp quản chế vợ như thế nào không?
- Đ. mẹ thì ông cứ nói đi làng chàng hoài nói không ra thì liệu hồn đấy.
  
Tôi đứng dậy giả vờ đi lấy tăm xỉa răng đi ra hướng cửa quán tôi day lại tụi nó nói:
- Các ông ngu bỏ mẹ thì cũng như bữa lẩu chay này vậy cần quái gì thịt mà vẫn ngon bá chấy   vợ con kiểu ấy thì bỏ mẹ nó đi chứ còn gì nữa mà tiếc. Nói xong tôi vùng chạy thật nhanh. Bên tai còn nghe văng vẳng tiếng thằng Đỉnh "địt mẹ" ỏm tỏi tiếng thằng Lâm "vỡ thớt vỡ thớt.." và tiếng cười sằng sặc của thằng Vương ngoái nhìn lại thấy thằng Hòa mặt đăm đăm cầm cái bát trên tay dứ dứ về phía tôi.
     
Chạy ra xa một khoảng cách an toàn tôi mới dám dừng lại dừng lại và thẫn thờ. Mẹ kiếp sao mình ngu thế hôm nay đến với tụi nó là cũng có ý định nhờ tụi nó tá túc mấy bữa. Vì tháng rồi tôi mới bị thất nghiệp không đem tiền về nhà vợ tôi đã tống cái va ly ra ngoài hành lang và cấm cửa. Khi nào có việc làm mang tiền về mới được vào nhà.
     
Tôi ngao ngán đi về phía cảng hôm nay lại phải ngủ chân cầu với tụi Obdachlos (vô gia cư) rồi. Không biết bao giờ mới tìm được việc làm để được trở về mái nhà xưa yêu dấu đây!
       
Hết.
  

More...