ĐÓI TRÀ (Khẩn cấp chí nguy)

By Lê Thuận Nghĩa

Trong một cuộc phỏng vấn của báo Morgenpost về vấn đề môi trường người ta hỏi tôi "Điều gì trong cuộc sống làm cho ông kinh sợ và khủng khiếp nhất. Tôi trả lời "Hết trà".
   
Và hôm nay điều "khủng khiếp rợn người" đó đã đến với tôi.
 
Bạn trà và bằng hữu nào có trà ngon (Trà Thái Nguyên- không ướp hương) xin cứu trợ cho một ít. Sẽ hậu tạ thõa đáng. (Rượu mạnh dầu thơm...gửi đến tận nhà)
 
Đa Tạ!!!!!
 
Thuận Nghĩa
 
Xin gửi về địa chỉ

 
zH. Dr. Le
Health Center Ghori
Fruchtalle 83
20259- Hamburg
Germany

 

More...

CHÂN DUNG "THÁNH THI" BÙI GIÁNG (Tranh ghép lá- Collage Art))

By Lê Thuận Nghĩa

 

alt
BÙI GIÁNG (1926- 1998)
Cựu Giáo Sư Đại Học Vạn Hạnh- Hành Giả Mật Tông- Triết gia- Thi Sĩ- Lãng Tử
  
Tranh khảm ghép bằng 100% lá cây và cánh hoa khô (Collage Art)
Kích thước: 50/40 cm
Thời gian thực hiện: ca. 120giờ
Ngày hoàn thành: 01.05.2011
Tác giả: QN- Thuận Nghĩa
  
Bùi Giáng còn có bút hiệu là Trung Niên Thi Sĩ Báng Dùi...Ông là một Bậc Giác Ngộ một vị Thánh Thi Xuất Thế Gian và Ông cũng là một nhà Hiền Triết kỳ tài một Nhà Giáo kiệt xuất một Thi Sĩ kỳ dị và cũng là một Lãng Tử Hành Khất rất kỳ ngộ....
  
  
alt
...Mọi trước tác của Ông không những đã tỏ ra là một người có trí tuệ siêu phàm mà còn thể hiện tâm thức của bậc giác ngộ. Đôi mắt tưởng chừng như nhìn vào vô định của Ông thường gợi ra cho người đời có căn cơ về Đạo Trung Dung liên tưởng đến vị Sơ tổ Thiền Tông
Bồ Đề Đạt Ma....
  
  alt
...Tư tưởng Triết học trong các tác phẩm Ông là Thế Giới  Quan Nhất Nguyên. Ở Ông có sự giao hòa nhất thống giữa hai nền Triết Học Đông- Tây. Những Triết Luận của Ông được nhiều Học Giả đương thời sánh Ông như một Albert Einstein trong Huyền Học....
  
 
   alt
...Ấn tượng Thi Pháp của Ông có thể nói mang tính Minh Triết của đời sống còn cao hơn cả những tác phẩm huyền thoại của Thánh Thi Tagore...
    
 
alt
Ông là một nhà Ngôn ngữ học kiệt xuất một Triết gia uyên bác. Trước tác của ông không những mang đậm dấu ấn của Triết học Á đông mà còn có sự tỏa sáng tư tưởng của nền Triết học hiện đại phương Tây. Đọc ông người ta không thể không liên tưởng đến đến những Trí tuệ xuất chúng như Nietzsche Freude...Sự đóng góp của Ông cho Ngôn ngữ Thi Ca Việt Nam có tầm cở như Goethe với Văn Học Đức và Puskine với Văn học Nga vậy...
  
 
  
 
alt
...Và cũng có thể nói Ông là một người đã thấu ngộ được cái Đẹp của thế gian. Ông say mê cái Đẹp và tận hưởng"Tiên Vị"  của nó chẳng khác nào như Lý Bạch đam mê Thơ và Rượu...
   
 
 
alt
...Tiếc rằng những học giả đương thời cùng Ông và những học giả đương đại không đủ tâm thế Trí tuệ để thâm nhập vào thế giới ngôn ngữ của Ông. Cho nên đến bây giờ cuộc đời sự nghiệp và tác phẩm của Ông vẫn luôn còn là những bí ẩn...
Cho đến bây giờ  đã qua thập niên đầu của thế kỷ 21. Cuộc đời và sự nghiệp của Bùi Giáng vẫn chưa được khám phá đúng mức. Một phần do hậu thế chưa có được những tâm thức đồng cảm được với tâm thức xuất thế của Ông. Một phần do những học giả đương đại những người đại diện cho trí tuệ Văn Nghệ của nước nhà được đào tạo trong hệ nhận thức của Chủ nghĩa Duy vật biện chứng và được trang bị một Thế giới quan Hiện thực Xã hội chủ nghĩa vì vậy hệ nhận thức của họ đã trở thành xa lạ với tư tưởng huyền nhiệm của họ Bùi.
Chính vì vậy mà một đóa "kỳ hoa dị thảo" trong khu vườn Văn chương của Nhân loại đã dần dầ bị quên lãng...Vì những vị học giả ấy họ đang còn phải dồn hết tâm trí và nhiệt huyết của mình để tôn vinh những thứ na ná Văn chương!!!!
 
  
 
_______
  
Tôi nhớ lại vào đầu thập niên 80 của thế kỷ trước. Khi Giáo sư Nguyễn Hoàng Phương vào thính giảng ở trường Đại học tổng hợp Huế. Vì ngưỡng mộ những công trình nghiên cứu về Huyền học của Giáo sư cũng như những đóng góp của Giáo sư trong việc hòa nhập văn hóa Đông-Tây. Tôi có đề nghị ông Lê Phước Thúy một người bạn cùng thời với Ngô Kha Hoàng Phủ Ngọc Tường Trịnh Sơn Trịnh Cung...Lúc đó là Trưởng Phòng giáo dục tp Huế kiêm phó chủ tịch thành phố Huế (Ông Thúy là người có bản lĩnh có khả năng "chống" lại Ông Trần Hoàn lúc đó là trưởng ty Văn hóa Thông tin tỉnh Bình Trị Thiên để vận động cho Trịnh Công Sơn về Huế biểu diễn lần đầu tiên sau 1975). Mời Giáo sư giao lưu với giới Nhà giáo Huế tại Cung thể thao "Xẹc"  trên đường Lê Lợi.
   
Trong buổi giao lưu thân mật đó. Tôi có đặt một câu hỏi với Giáo sư Nguyễn Hoàng Phương về hiện tượng nhà Thơ Bùi Giáng.
  
 Giáo sư không trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi mà mượn một câu nói của Khổng Tử khi có người hỏi Khổng Tử về Kinh Dịch. Giáo sư nói rằng "Khi xưa Khổng Tử than : Trời không cho ta sống thêm mấy chục năm nữa để học Dịch. Còn tôi bây giờ thì ước rằng trời cho tôi sống thêm trăm năm nữa để chứng kiến người đời "biết rõ" Bùi Giáng"
 
Có lẽ câu nói trên của Giáo Sư Nguyễn Hoàng Phương người mà giới học giả uyên bác trên thế giới đánh giá là "bộ óc kim cương" (Einstein chỉ được đánh giá là "Bộ óc Vàng") Câu nói của tác giả "Hàm Số Sinh Học"  về Bùi Giáng có lẽ nào là dự đoán cho tương lai "số phận"  về sự nghiệp và trước tác của Ông?
 
Từ lâu tôi đã có một tham vọng là tự mình sẽ vẽ chân dung của những "Kỳ hoa Dị thảo" trong khu vườn Văn Chương mà mình ưa thích và ngưỡng mộ.
  
Vẽ chân dung những "Dị Nhân Quái Khách" trong Văn chương không có gì hay bằng cách dùng bút pháp Collage (cắt ghép) bằng các loại kỳ hoa dị thảo đích thực. Và tôi nghĩ rằng người đầu tiên mà mình vẽ sẽ là Bùi Giáng....
 
alt
Ông đúng là một đoá "Kỳ hoa Dị thảo" quái lạ trong khu vườn Văn Chương của Nhân loại thật sự. Có lẽ trên thế giới này chưa có ai và liệu còn có ai nữa không. Trong một đêm (Đêm Noel  24/12/1996) có thể viết ra 130 bài thơ mà mỗi bài là một tuyệt tác như Ông được không? 
  
Sợ mình không thể "truyền thần" Ông vào tranh mình được. Vậy là tôi nghĩ đến sự huyền linh. Tôi chọn những loại lá cao sang và bắt đầu ép thẳng trực tiếp vào sách của Ông. Để mong rằng có một huyền lực siêu nhiên nào đó ướp "hồn chữ" của Ông vào trong lá (Lá nho đỏ ép trong cuốn Muời Hai Con Mắt của Bùi Giáng- Lá nho đỏ này sau khi khô ghép khoảng tối trên khuôn mặt  và bộ trang phục bụi đời của Ông)
    
 
alt
Hoa huệ Tây màu vàng ép trong cuốn Mưa Nguồn dùng ghép chiếc khăn quàng "Đặc thù" họ Bùi...
  
 
alt
Một loại lá rất lạ có hai mặt Âm-Dương (một bên trắng bạc một bên xanh sẫm như lá vú sữa nhà mình). Loại lá này bên này không có tôi phải nhờ người bạn Ấn Độ hái từ bên vườn Lâm Tỳ Ni Thánh địa Phật Giáo bên Ấn mang về. Lá này tôi cũng có ý định ghép tranh "Các Nhân Vật Phật Giáo Hải Ngoại"
  
    
alt
Cánh hoa ép khô dùng ghép mặt và trang phục được ép trong tập Rong Rêu
 
  
alt
Cánh hoa Bách Hợp trắng ép trong tập Mưa Nguồn dùng để ghép râu tóc và mặt sáng (Mỗi sợi tóc hay râu phải cắt tỉa từng sợi một rồi đánh keo ghép lên mỗi một sợi râu tóc được ghép lên mất khoảng độ 20 đến 30 phút)
 
 
alt
 
alt
Và cứ vậy từ từ mà cắt tỉa và dán lên thành Bùi Giáng của riêng mình...
   
  
 
alt
Chắc có lẽ các bạn sẽ không tin sự cầu kỳ "dị hợm" của tôi. Nhưng quả thật đây là một công việc rất tỉ mĩ mà tôi đam mê vì vậy tôi muốn nó có "hơi hám" Tâm Linh trong tác phẩm của mình. Ví dụ đây là phác thảo tranh ghép chân dung Nhà văn Nguyễn Quang Lập "Tổ sư gia và chưởng môn" đương nhiệm của trường phái "Khẩu Ngữ" trong Văn học đương đại. Ông có tác phẩm "để đời" đã được dựng thành phim là "Đời Cát". Vì vậy tôi muốn ghép tranh ông bằng cánh hoa xương rồng trên cát. Đến giờ vẫn chưa gom đủ cánh hoa khô cho nên tác phẩm vẫn còn dang dở...
 
  
alt
Một ví dụ khác Tôi không thích Thơ của Nguyễn Trọng Tạo bằng thích Nhạc của Ông vì vậy tôi chọn một loài hoa cực hiếm (hiếm như sự nghiệp đa dạng của Ông vậy). Loài hoa này có từ cây cổ thụ như loại cây lim nhà mình vậy. Hoa này có hình thù rất kỳ lạ là nó giống hệt những nốt nhạc "móc đơn" trên khung nhạc vậy. ...
  
 
  alt
   Chính vì vậy mà tôi muốn sẽ ghép chân dung Nguyễn Trọng Tạo toàn bằng chất liệu là loài hoa "nốt nhạc" này...
  
 
alt
Và đương nhiên là ép những "nốt nhạc" này vào trong tác phẩm của chính Nguyễn Trọng Tạo cho nó có hồn..hì hì...
 
alt
Chiều nào tôi cũng lang thang dọc những con đường và đi vào những cánh rừng để "vùi hoa dập liễu" hờ hờ....Có một giai thoại lúc tôi đang trèo hái hoa "nốt nhạc" này có người qua đường hỏi tôi "Ây Chine nhặt cái ấy làm gì đấy". Tôi trừng mắt trả lời: "Ông ăn nói cẩn cho cẩn thận nhé tôi không phải là bọn China chuyên làm hàng giả đâu tôi là người Bắc Triều Tiên đấy". Ông ta hỏi "Bắc Triều Tiên thì hái loại hoa này làm gì". Tôi nói: "Để về điều chế bom nguyên tử". Ông ta sợ chạy mất dép...he he...
 
  
alt
Có ai biết hoa này gọi là hoa gì không nhỉ?...
  
  alt
Loại hoa "nố nhạc" này là của loài cây cổ thụ cho nên hoa rất khô màu bền và không cần xử lý trước mà cứ vậy ướp vào sách là được...
    
Thực ra việc ướp hoa vào tác phẩm của ai là để ghép chân dung của người đó. Nói là mong được ướp "hồn chữ" cho có vẻ huyền bí chút vậy thôi (dù là mong muốn vậy). Chứ đó là sự tính toán nằm trong khâu chuẩn bị hàng tháng có khi hàng năm trời trước. Làm vậy thì sau này khi bắt đầu ghép dán đỡ phải vất vã kiếm tìm màu lá...
 
Ví dụ khác sắp tới tôi chuẩn bị làm bốn bức "Tứ Đại Mỹ Nhân Văn Chương Việt Đương Đại". Thì phải đợi đến mùa hè mới có thể gom đủ cánh hoa Kosmos được Tôi muốn ghép chân dung của Thi sĩ Tuyết Nga bằng loại hoa này. Vì tôi phác họa chân dung của Tuyết Nga theo "hồn vía" của câu thơ "9 mô đun của Điềm Phùng Thị/ Em ở ngoài không gian". Và đương nhiên phải đợi tàn Hạ mới có thể gom đủ lá cỏ hoa cỏ râu ngô bông lúa mạch...để ghép "hồn vía" của Cánh Đồng Bất Tận lên chân dung của Nguyễn Ngọc Tư...
 
Hiện nay mùa hoa táo đang nở rộ tôi phải gom đủ và ép vào tuyển tập thơ Hoàng Cát để sau này ghép hồn vía "Cây Táo Nhà Ông Lành" lên chân dung của Ông.
hờ hờ.....Sự cầu kỳ dị hợm này cũng là một lạc thú....
 
03.05.11

TN

More...

"BLOGER TRƯƠNG DUY NHẤT LÀ HÁN GIAN.." Ký sự...

By Lê Thuận Nghĩa

1.
Tôi cứ nghĩ rằng đó chỉ là một trò đùa. Nhưng không phải thế đúng như cổ nhân nói "lời nói là đọi máu". Tôi đã có nhiều "đọi máu" dội lên người của bạn tôi.
   
Thứ sáu ngày mồng một tháng tư. Vâng là đúng vào ngày "cá tháng tư" cái Huyền gọi điện thoại mời tôi lên ăn lẩu nấm. Trước đây khi thằng Kiệt chồng cái Huyền còn làm ở hãng nấm tuần nào tôi cũng được ăn lẩu nấm do Huyền nấu. Từ ngày hãng nấm ở Flensburg đóng cửa Kiệt sang Đan Mạch làm ở hãng cá tôi không còn được ăn lẩu nấm thường xuyên ở nhà chúng nó nữa.
 
Kiệt và Huyền đều là người miền Trung. Tôi quen biết Kiệt hồi còn ở Huế. Trường tôi dạy ở 11- Đống Đa. Đối diện với trường Đại học tổng hợp. Kiệt học Tổng hợp văn khóa 4 khóa 5 gì đó cùng khóa với nhà thơ Trần Huyền Trang vợ Nguyễn Thanh Mừng bây giờ. Ngay cạnh hàng rào trường Tổng hợp trước cổng trường Nguyễn Chí Diễu có cái quán cốc của bà Bóp. Tôi và Kiện đều có cắm sổ "nam tào" ở đó nên quen nhau
 
Qua Đức tôi và Kiệt đều quen Huyền một lượt. Huyền ở làng La Chữ ngoài Hương Trà thuộc dòng họ Nguyễn Đình nổi tiếng ở cái làng khoa bảng ấy. Huyền thuộc hàng mỹ nhân lại sành văn chương nên tôi và Kiệt đều là "thiêu thân"   cuối cùng thằng Kiệt may mắn "bắt được đèn".
 
Đến gần 5 giờ chiều cái Huyền lại gọi điện hỏi anh xuất phát chưa. Tôi cười khì khì tau đâu mắc lỡm cái ngày "cá tháng tư". Huyền ú ớ ui chà em không để ý ngày ni là ngày "cá tháng tư" có chuyện nhờ anh nên em mua một ít Steinpilz nấu lẫu mời anh ăn luôn thể.
 
Nghe cái Huyền nói có việc nhờ. Xưa nay Huyền- Kiệt ít nhờ tôi đa số là chỉ mời ăn. Nên khi nghe Huyền mở miệng nhờ lại có lẩu nấm. Tôi hối hả dồn việc cho nhanh và phóng xe lên Flensburg. Từ Hamburg lên Flensburg độ 200 cây. Vừa lái xe tôi vừa nghĩ cho dù nó có lừa mình cũng không sao nhưng để sót quả lẩu nấm Steinpilz thì quả thật là một tổn thất vô hạn.
 
Tôi không biết tiếng Việt gọi loại nấm này là gì nhưng quả thật là tôi chưa thấy loại nấm này ở Việt Nam. Nấm Steinpilz màu trắng ngà như nấm rơm nhưng xoè tán và có nụ như nấm mối vị thì ngọt đậm hơn nấm mối hương cũng trội hơn nấm bạch thố thảo. Rất nhiều lần tôi nói với bạn bè đây là thứ thức ăn tuyệt hảo hạng vào loại bậc nhất trên thế gian này.
  
Ở Đức loại nấm này được đóng bao bì tươi mỗi bịch độ 100g bán trong siêu thị 5 đến 7 euro. Có nghĩa là xê dịch trong khoảng 50 Euro một ký. Bột tinh chất loại nấm này có giá đắt gấp đôi vàng. Ở các khách sạn nhà hàng sang người ta thường dùng bột nấm này rắc lên đồ ăn trong suất ăn của VIP.
 
Hồi Kiệt còn làm ở hãng nấm chúng tôi thường được ăn loại nấm này. Loại nấm này không cần chế biến kiểu cách. Chỉ cần dùng khăn ướt lau nấm cho sạch (không nên ngâm rửa) chẻ nấm làm đôi bỏ vào chảo có tráng chút dầu ô liu lắc sơ với lửa thật nóng sau đó rắc ít muối là có thể đem ra ăn được rồi. Ngậm cánh nấm vào miệng nhắm mắt lim dim nhai từ từ mà thưởng thức cái vị béo ngọt vô tiền khoáng hậu và cái hương ngạt ngào huyền mị của nó.
 
Nếu có được nhiều thì đem nhúng lẩu thì... không thể có bút vở nào tả được cái ngon kỳ tuyệt của nó.
 
Chính vì vậy mà dẫu cái Huyền mời tôi đúng vào ngày "cá tháng tư" nhưng tôi cũng phải "liều mình" chứ không thể nào tránh được sự cám dỗ của lẩu nấm Steinpilz.
 
2.
Huyền không "chơi" tôi vào ngày "bốc phét" 1/4. Quả đúng là có lẫu nấm thật đương nhiên là có tất cả loại nấm hảo hạng dùng để nhúng lẩu trong đó có gần cả nửa ký nấm Steinpilz.
 
Và cũng đương nhiên đó là một bửa ăn tuyệt vời vì không những lẩu nấm là thứ thức ăn tôi mê nhất mà cái quan trọng vẫn là được ngồi nhúng lẩu với những người mình thương mến.
 
Ăn xong Kiệt đi pha trà miệng lí nhí nói như xin lỗi hôm nay hết trà mạn rồi chỉ còn trà lài Bảo Lộc thôi. Tôi trừng mắt lên mịa trà lài Bảo Lộc uống cho nó phí mồm à phí cả lẩu nấm tau không biết đâu nhé mày kiếm đâu đó vài ấm trà mộc Thái Nguyên về uống đi chứ không phí lẩu của cái Huyền lắm đấy.
 
Kiệt cười định lười một phát nhưng khó có thể qua khỏi ải này quá. Nói xong Kiệt gọi thằng con rễ Hùng! mày lái xe đưa Ba đi đằng bác Thông kiếm ấm trà Thái cho Bác Nghĩa uống Ba uống mấy chai bia không tiện lái xe. Thằng Hùng rập chân như quân nhân he he "Tuân lệnh nhạc phụ đại nhân"
 
Kiệt và con rễ đang mặc áo chuyển bị đi thì cái Như con gái của Huyền từ phòng trong bước ra hỏi Hùng giờ này anh còn đi đâu đấy. Thằng Hùng giả bộ bá vai Kiệt cợt nhả anh và nhạc phụ tranh thủ đi rửa mắt giờ này chân dài đi tắm biển về đông như quân Nguyên. Cái Như biết tính bông lơn của chồng tiện tay tuột luôn cái áo phong trể vai hở ngực xuống bày nguyên cả bầu ngực núng nính gần như thả rong ra nói đi đâu rửa mắt cho mệt bộ  "nước thánh" này ở nhà bộ không thiêng hay sao.
 
Vợ chồng con cái Kiệt tuy là người Huế nhưng tính tình và cách sống rất cởi mở phong cách rất Tây. Có lẽ đó cũng là đặc điểm của dân Văn nghệ nó vậy.
 
Thấy cái Như tự nhiên "như chốn không người" tôi cười phá lên nếu mẹ mày ngày xưa cởi mở như chúng mày bây giờ không khéo bác bây giờ là bố chúng mày chứ không phải lão Kiệt đâu.
 
Cái Như trố mắt lên hỏi Bác nói gì cháu không hiểu. Thằng Kiệt cũng bật cười khùng khục trả lời ý Bác nói là nếu Mẹ con ngày xưa tự nhiên phóng khoáng như bọn con bây giờ thì Bác í chẳng nhường lại Mẹ con cho Ba đâu hơ hơ...
 
Thằng hùng tò mò là sao là sao hả Ba. Kiệt nói là Bác í nhầm thấy Mẹ mày hiền lành nhu mì kín đáo lúc nào cũng e ấp nên Bác í bảo với Ba là cữ ấy lấy về thì đêm nào cũng như ôm bao xi măng chết mà ngủ thôi nhường lại cho mày Bác í đâu ngờ tài tướng số của Bác ấy bị hố to đó là sự sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp "nhân tướng học" của Bác í..hơ hơ...
 
Cái Huyền đưa mắt nguýt thằng Kiệt rồi đằng hắng ho mấy tiếng. Tôi nhìn cái Huyền lại bật cười lên sằng sặc lần nữa thôi đi má đừng lấy vải thưa mà che mắt thánh nữa nhé tớ biết tỏng tòng tong từ cái hồi chưa có cái Như cơ đấy bọn bay cưới nhau chưa được 3 tháng thì thằng Kiệt đã tìm đến tớ xin toa "phục mệnh hoắc dương thang" về ngâm rượu uống làm tớ mất toi hai cặp hải mã đỏ tiếc đứt cả ruột.
 
Kiệt ngửa mặt chỉ thẳng vào tôi cười ngầy ngậy thế mới nói Bác nên đốt hết mấy cuốn sách tướng số của bác đi nhé....
 
3
Kiệt và Hùng đi rồi tôi bảo Huyền ngồi xuống hỏi này có chuyện gì nhờ cậy và có vẻ bí mật và hệ trọng vậy. Huyền nói chuyện anh Kiệt. Kiệt nó làm sao? tôi hỏi
- Anh Kiệt dạo này bị sao ý.
- Sao là sao nó liệt à?
- Không- Huyền đỏ mặt- là em không nói chuyện đó dạo này anh ý có vấn đề đó bất ổn đêm nằm ngủ thường ác mộng người vả mồ hôi đầm đìa thỉnh thoảng mê sảng la hét rất thảm thương. Nhiều khi giật mình thức giấc mặt tái xanh tái xám thở hổn hển như đứt hơi. Em hỏi cỏ chuyện gì anh ấy bảo nằm ác mộng rồi cứ thở dài thườn thượt
- Đã đi khám sức khoẻ chưa?
- Đã đi khám tổng quát không có chuyện gì hết sức khoẻ tốt chỉ số của máu tất cả đều bình thường. Bác sĩ còn nói hiếm có một cơ thể nào của người trên 45 tuổi mà tốt như vậy
- Công việc của nó ở hãng có vấn đề gì không
- Không thậm chí là rất tốt anh ấy rất hài lòng với công việc và đồng nghiệp
- Gia đình có vấn đề gì không?
- Không cả gia đình em và gia đình anh ấy đều tốt mọi người khoẻ mạnh làm ăn khá giả cả. Trong gia đình này của tụi em thì rất hòa thuận mọi chuyện đều tốt đẹp và mĩ mãn cả
- Nó có triệu chứng có đàn bà ở ngoài không?
- Không anh ấy là người chung tình thuộc typ người gia đình em hoàn toàn tinh tưởng và hạnh phúc với anh ấy.
- Nó có hay vào mạng chát chít gì không?
- Vào mạng thì có nhưng chát chít thì không và lúc nào cũng vào mạng cùng với em chỉ đọc tin tức báo chí thơ thẩn vậy thôi
- Nó có blog không?
- Dạ không bọn em chỉ vào đọc Blog thỉnh thoảng có comment trong Blog của người quen thôi
- Nó thường vào đọc những trang nào.?
- Bọn em thường vào Vnweblog thivien.net Vnexpress Ba sàm Bee.net Boxit Quê Choa và Trương Duy Nhất Blog.
- Nó thường vào trang nào trong mấy trang ấy?
- Ngày nào cũng vào Quê Choa và Trương Duy Nhất đọc bài và đọc các comment trong đó. Máy bọn em đặt Blog Truong Duy Nhất làm trang chủ
- Nghe nói nó và Truong Duy Nhất có quen biết phải không?
- Các anh ấy là bạn học cũ cùng khoa báo chí ở Tổng hợp Văn Huế nhưng anh Kiệt học khóa trước.
- Nó có hay nói gì về Trương Duy Nhất không? có hay commnet trong trang của lão ấy không?
- Dạ có anh ấy thường khen anh Nhất dũng cảm là nhà báo chân chính. Mặc dầu ít quan tâm đến chính trị nhưng anh ấy không bỏ sót bài nào của Nhất. Anh ấy ít bình luận nhưng rất hay thở dài và trách Nhất liều mạng
 
Tôi ngồi trầm ngâm suy ngẫm rồi nói với Huyền:
- Có lẽ là hội chứng "thần tượng" đấy
- Hội chứng thần tượng là sao hả anh
- Là một hiệu ứng của bệnh Tâm thần phân liệt thể "thần tượng". Hiệu ứng bệnh lý này có 3 cấp độ. Cấp độ thứ nhất là cấp độ tôn sùng ngưỡng mộ và đam mê một cá nhân nào đó hiệu ứng này ít tai hại nếu không cuồng nhiệt quá thì đó là một hiệu ứng có ích kích thích cảm xúc và làm cho chất lượng cuộc sống có chiều tích cực tốt đẹp thêm. Cấp độ thứ hai là cấp độ âu lo và sợ sệt cuộc sống của thần tượng bị tổn hại. Cấp độ này có chiều hướng tiêu cực rất dễ bị lâm vào tình trạng trầm cảm của việc "bất khả kháng". Cấp độ thứ ba là thần tượng bị sụp đổ cấp độ này khá nguy hiểm rất dễ đẩy người hâm mộ đến tình trạng tuyệt vọng và dễ xảy ra tình trạng tự sát.
- Theo anh là anh ấy bị tâm thần phân liệt thể thần tượng à và ở cấp độ nào?
- Theo triệu chứng mà em kẻ thì anh nghĩ Kiệt đã lâm vào tình trạng cấp độ hai.
- Anh có thể nói rõ hơn được không?
- Có thể Trương Duy Nhất đã là thần tượng của Kiệt vì không những họ là bạn bè mà Kiệt vốn tốt nghiệp khoa báo chí Kiệt lại không phải là typ người hoạt động xã hội và cũng không ưa thích chuyện chính trị nên bỏ nghề không theo nghiệp bút nghiên. Thấy Trương Duy Nhất thành công trong nghề nghiệp lại là là người trở thành của công chúng. Mỗi ngày blog của Truong Duy Nhất có hàng chục ngàn lượt người truy cập có hàng trăm hàng ngàn commnet. Blog của Nhất thu hút được giới trí thức Việt từ nhiều quốc gia. Điều đó làm Kiệt ngưỡng mộ Nhất là điều đương nhiên. Nhưng từ dạo Nhất vứt thẻ Nhà báo chuyên về viết blog thì các bài viết của Nhất "mổ xẻ" nhiều hiện tượng xã hội sắc sảo và liều lĩnh hơn. Những vấn nạn xã hội mà Nhất đề cập đến là những vấn đề rất nhạy cảm mà không phải ai biết cũng dám nói nhất là ở vào tình hình "báo chí bịt mõm" ở trong nước. Vì vậy có thể Kiệt lo lắng cho đời sống của Nhất bị đe dọa. Ngay cả anh nhiều khi đọc bài của Nhất cũng phải lạnh tóc gáy vì sự liều mạng như thiêu thân của tay hot blogger này.
- Có lẽ anh nói đúng vì có đêm anh ấy ngủ mê cứ la lên "cẩn thận Nhất ơi sao chú liều mạng thế..". Những lúc đó em thấy anh ấy toát mồ hôi đầm đìa và thở dốc như hụt hơi nhìn thê thảm lắm
- Vậy là đúng rồi nó có thể lâm vào tình trạng trầm cảm nếu cứ vậy hoài. Sự lo lắng thái quá sẽ làm tổn hại đến Tâm- Phế kéo theo Tỳ hư Thận yếu. Lâu ngày gây nội thương Tâm mạch làm cho Thủy hỏa vị tế Tâm Thận bất túc đó là tiền thân của chứng Suy nhược thần kinh hay nói đúng hơn là bệnh tâm thần là bệnh điên đấy.
- Có cách nào chữa trị không anh?
- Nếu bệnh nội thương đơn giản thì chỉ cần vài toa "Thiên Vương Bổ Tâm Đan" là được. Nhưng bệnh của Kiệt thuộc vào loại Tâm bệnh. Bệnh từ Tâm sinh thì phải từ Tâm diệt. Phải "diệt" cái mầm bệnh là thần tượng trong tâm khảm của nó thì bệnh mới tuyệt nọc được
- Nhưng Nhất xưa nay vốn là người anh í coi trọng và ngưỡng mộ về tài năng cũng như tư cách thì làm sao mà đánh đổ thần tượng trong anh ấy được.
- Cũng khó vì Nhất là một hiện tượng hot-blog không những chiếm được cảm tình nhiều phía công chúng mà còn có khả năng thuyết phục được nhiều bậc trí thức kiệt xuất khác ngay cả anh cũng coi nhất là người dũng cảm phi phàm nên việc đánh đổ thành tượng trong Kiệt không phải là chuyện dễ
 
Huyền thở dài thật tội nghiệp Kiệt dạo này giấc ngủ đối với anh ấy là "địa ngục". Nhiều khi nhìn thấy anh ý mê man nói sảng thở dốc trong mơ mà cầm lòng chẳng được. Có lúc nửa đêm nhìn anh ý ấy nằm ngủ với tình trạng mồ hôi đầm đìa thổn thức không yên em đã khóc đấy.
 
Tôi trầm ngâm thêm một lúc rồi vỗ tay đánh đét vào đùi nói to có cách rồi.
- Cách gì hả anh- mặt Huyền rạng rỡ lên hỏi
- "Nam Mộ Dung Bắc Kiều Phong"
- Là sao?
- Em còn nhớ trong sách Lục Mạch Thần Kiếm của Kim Dung có kể chuyện Mộ Dung Phục ở Cô Tô không? Ý anh nói là các tuyệt chiêu "gậy ông đập lưng ông" của Mộ Dung Cô Tô đấy. Mộ Dung Cô Tô chuyên dùng các tuyệt chiêu trấn sơn của các môn phái trong võ lâm để đối đãi với người của các môn phái ấy
- Chuyện ấy thì em biết rồi nhưng có liên quan gì đến chuyện Trương Duy Nhất và anh Kiệt.
- Em có biết đặc điểm giao diện của Blog Trương Duy Nhất là gì không
- Là "Một Góc Nhìn Khác"
- Đúng vậy đó là "tuyệt chiêu" của họ Trương mình phải dùng tuyệt chiêu này để tận diệt thần tượng trong lão Kiệt.
- Là làm sao?
- Đơn giản là anh nói "đáng giỡn" đấy. Này nhé tôn chỉ Blog của Nhất là "một góc nhìn khác". Vậy thì mình dùng thuật Mộ Dung Cô Tô cũng có "một góc nhìn khác" về Nhất. Mình sẽ đưa ra những "góc nhìn" dị biệt về Nhất để làm giảm sự ngưỡng mộ Nhất trong Kiệt. Này nhé Nhất vốn được các chí sĩ các bloger xem là một hiện tượng rất đặc biệt của làng báo chí Việt với những đặc điểm: Có nhân cách tài năng của nghề báo là người trung thành với sự thật dũng cảm nói lên sự thật. Đó là đặc điểm cần thiết của một Nhà Báo chân chính. Bây giờ mình đứng trên thế đứng của Mộ Dung Cô Tô  có "một góc nhìn khác" về những đặc điểm mà chính Nhất và mọi người cho rằng đó là "Sự Thật".
- Nhưng đó là Sự Thật thì làm làm sao mà có "một góc nhìn khác" đi được?
- Hô ..hô..sao em ngây thơ thế. Em tưởng những sự thật được liệt kê ra dưới cái mỹ từ "đưa ra ánh sáng" là Chân Lý của cánh Nhà Báo à. Em đã nhầm. Nếu sự thật chỉ được đưa lên như kiểu nhà chính khác kia nhịp tay khi họp Quốc hội cô hoa hậu nọ để lòi quần chíp nữ diễn kia chỉa phòi lông nách siêu mẫu ấy gãi dái trong hậu trường vị học giả lừng danh móc cứt mũi khi báo cáo đề tài...Thì những sự thật ấy đâu gọi là "bài báo". Cái quan trọng là những sự thật đó được cánh nhà báo đưa lên theo một định hướng ngôn ngữ nhằm kéo người đọc về một khía cạnh tâm lý nào đó. Mà cánh nhà báo xưa nay vốn là công cụ của thể chế công cụ của toà soạn. Nếu không để phục vụ cho một "âm mưu" nào đó trong chính trường thì cũng nhằm mục đích để câu khách mua báo mà thôi. Sự thật sẽ trở thành "chân lý". Khi những "công cụ" ấy đang phục vụ cho "thế mạnh" một "đại gia báo chí" nào đó. Chân lý bao giờ cũng thuộc về kẽ mạnh kể cả mạnh tiền và mạnh cả về sự trâng tráo và trơ trẽn.
- Anh có thể nói đơn giản hơn được không? xưa nay em vốn dị ứng với lý luận
- OK đơn giản thế này Nhà Báo thường khoe công trạng của mình là dám nói lên sự thật có khả năng phanh phui những sự thật bị khuất lấp và bị cố tình đè nén khuất lấp. Đó là sự láo toét. Sự Thật nào cũng được pho bày ra dưới sự "tráo trở" của ngôn ngữ tất. Cái gọi là Báo chí chính là trò chơi "ma thuật" là làm trò "phù thủy" trên Sư Thật bằng cách "xiếc chữ" để định hướng người đọc vào ý đồ riêng mà "công cụ" ấy đang phục phụ theo sự "chỉ đạo" của Tòa soạn. Cùng một Sự Thật ấy chỉ cần ma mãnh lật lộng vài ba con chữ là có thể trở thành "một góc nhìn khác" ngay tắp lự. Em cứ yên tâm tuy anh không phải là Nhà Báo nhưng anh vốn là con mọt báo anh hiểu họ muốn gì và quá hiểu cái trò à uôm của họ. Một phát lộng ngôn để có một góc nhìn khác về Nhất có gì đâu là khó
- Có nghĩa là anh sẽ "ngậm máu phun người" lên Nhất à anh có đủ bản lĩnh đó không?
- Em có vẻ coi thường anh bút pháp của anh nhẩy
- Là em nói là bản lĩnh "ngậm máu phun người" cơ vì đó đâu phải là phong cách của anh
- Thì vì thằng Kiệt có làm Nhà Báo một phát cũng đâu có sao..hề hề...
...
 
4.
Thằng Kiệt đem trà về. Huyền nấu nước định pha cho chúng tôi. Tôi bảo Huyền đi để mình tự pha lấy. Tôi vốn không tin Phụ nữ nhất là trong việc pha trà. Cho dù đàn bà có đẹp cỡ nào dễ thương cỡ nào trà có ngon cỡ nào mà để cho họ pha thì coi như là hỏng. Không cho họ pha trà và tối kỵ ngồi uống trà với Phụ nữ đó là phong cách "Trà Đạo" của tôi.
 
Nhấp vài ngụm trà và chẳng mấy khó khăn gì để gợi chuyện thằng Kiệt nói về blog Trương Duy Nhất.
 
Khi nhắc về Nhất Kiệt buông tầm mắt rười rười:
- Thằng này liều quá rồi cũng sẽ mất đi một tay bút cự phách thôi
- Cái gì mày nói Nhất là tay bút cự phách à...hô hô ....mày loạn óc rồi hả Kiệt. Nhất là Nhà Báo thì sao gọi là tay bút cự phách được- Tôi giả bộ kinh ngạc
- Sao? Bác bảo Nhà Báo không thể thành tay phút cự phách được sao?
- Không bao giờ? Nghiệp bút là cái nghiệp Nhân văn là để diễn cảm về cảnh giới Chân Thiện Mỹ của vũ trụ của con người. Chỉ có ngọn bút mô tả về cái Đẹp vì cái cái Thiện cái Mỹ của thế gian này mới có thể trở thành cự phách được. Trong khi Nhà Báo chỉ là là những ngòi bút đi phanh phui cái xấu đi lật tẩy những vùng u tối chỉ để bôi nhọ hạ bệ nhau xoi mói và làm nhục nhau Báo chí ít có đặc điểm kéo xích con người lại gần nhau bút pháp của Nhà Báo chỉ đẩy con người đến chổ tận diệt nhau báo chí dùng để châm ngòi cho những cuộc chiến tranh báo chí không hướng con người đến hòa bình tương ái...- Tôi cố tình đưa ra những lý luận cố chấp và phiến diện ấy nhằm "đánh" vào chức danh Nhà Báo của Nhất để thực hiện bước đầu tiên của chiêu thức "Mộ Dung Cô Tô" mà Huyền gọi là "ngậm máu phun người".
 
Kiệt nhấp trà và cười hiền hậu:
- Bác có vẻ có thâm thù với Nhà Báo nhể bị ông Báo nào chơi khăm hay sao mà phản ứng ác liệt vậy
- Có đếch gì mà thâm thù tớ chỉ là một cọng cỏ không tên tuổi một loài rong rêu mạt hạng thì có quan hệ gì đến Nhà Báo chứ đó chẳng qua là tớ nói lên sự thật mà thôi.
- Chả có cái sự thật nào nó vô lý và điên như thế cả
- Ơ hay mày là dân học Văn mày cũng là thợ đọc chả lẽ cái cái vấn đề hiển nhiên mười mươi như vậy mày cũng không biết sao? Này nhé mày thấy đã bao giờ có Nhà báo nào trở thành Nhà Văn hay Nhà Thơ chưa chỉ có những Nhà Thơ Nhà Văn đã cạn kiệt cảm xúc về cái Đẹp của Nhân văn và đã "biến chất" mới trở thành Nhà Báo thôi. Còn Nhà Báo chuyên nghiệp không thể trở thành Nhà Thơ và Nhà Văn được là vì cái "Nghiệp" bút của họ là xoi mói là xỉa xói vào những cái xấu. Lâu ngày những tích lũy về lượng nhiều trong nghề nghiệp của họ đã làm biến chất về xúc cảm của họ về tính Nhân bản. Vì vậy họ không thể nào khai thác được cái Thiện cái Đẹp trong những hiện tượng xã hội được. Cái Thiện trong nội tâm con người thuộc về âm bản đời sống nó ẩn dật và luôn vận động ở dạng "trầm tích". Cái Ác vận động như dương bản luôn hiển lộ ra ngoài. Vì nghiệp báo luôn luôn đi khai thác cái Ác cái  "lộ thiên". Cho nên họ không thể nào tiếp cận được những nét diệu huyền của "trầm tích" đời sống được. Vì vậy họ làm sao có trình độ bút pháp của Nhà Thơ Nhà Văn được. - Quả này là tôi ngụy biện cho Nhân cách nghề nghiệp của Nhà Báo. Cho dù là một Nhà Báo lừng lẫy đến đâu thì cũng chỉ để lại những trước tác có tính thời vụ mua vui cho sự hiếu kỳ bổ sung cho cái đặc tính tổ truyền của loài người từ thời khỉ vượn là tính ngồi lê đôi mách mà thôi. Chưa bao giờ trên thế giới này có những bài báo gọi là những "kiệt tác sống mãi với thời gian" được. Nói với Kiệt như vậy để gieo vào nó cái ấn tượng dù Nhất có là Nhà báo "kinh dị" đến đâu thì cũng chỉ là dạng Nhà Báo là đẳng cấp thấp nhất trong nghiệp Văn nghệ mà thôi. Mày có biết "ông tổ" của nghề báo là ai không? là chú "mõ làng" đấy là đẳng cấp cùng đinh mạt hạng nhất trong xã hội phong kiến nó không được xếp hạng vào loại "Sĩ-Nông-Công-Thương" đâu
 
Kiệt nghe tôi tràng giang đại hải mĩm cười:
- Nếu là một nhà báo chân chính cái trước tiên họ phải là con người chân chính
- Phì...chân chính là cái gì vậy thước đo của nó đặt ở góc độ nào. Chân chính với hệ thống tư tưởng này lại là tà đạo với hệ thống tư tưởng khác. Theo tớ con người chân chính chỉ khi họ biết hướng về cái Đẹp sống vì điều Thiện mà thôi. Nhà Báo chỉ luôn đi khui những cái xấu xoi mói tọc mạch cái mảng tối tăm của đời sống thì họ làm sao có đủ nhân cách để làm con người chân chính được.
 
Tôi biết những lý lẽ ba láp ba xàm của tôi khó có thể thuyết phục được một người bình thường chứ đừng nói chi có ảnh hưởng đến Kiệt một người trí thức tốt nghiệp khoa Văn trường Tổng hợp. Nhưng kệ điều đó không quan trọng cái được của tôi là gieo vào đầu Kiệt những "chủng tử" xấu về Nhà Báo cái đã. Những chủng tử đó cho dù chưa có đất để đâm chồi nẩy lộc vì có sự ngăn ngừa của tư duy logik. Nhưng chúng nó đã được gieo chúng nó cứ nằm đó và chơ cơ hội tư duy lung lay sao nhãng là chúng tự đâm chồi mà sinh sôi thành ý niệm. Đó phải chẳng là phong cách "xiếc chữ" của cánh Nhà báo khi nói về Sự Thật đó ư.
 
Chơi xong quả "Mộ Dung Cô Tô" về nhân cách nghề nghiệp của Nhất tôi lại chỉa mùi dùi "ngậm máu" sang lòng dũng cảm của Nhất.
 
- Mày cho rằng Nhất rất dũng cảm trong nghề nghiệp chứ gì. Tớ nói Nhất là đồ hèn. Đã là một chiến sĩ kiên cường trên mặt trận báo chí sao không đàng hoàng bày tỏ "góc nhìn khác" của mình ở các tòa soạn báo đi mà phải lấp khấp bỏ sang viết Blog như một gã "thất thế" hận đời vậy. Blog là một trang nhật ký cá nhân tớ muốn viết chả được sợ chó gì thằng nào. Không thích thì chúng hack. Hack trang này mở trang khác cứ mở ra và chửi cho sướng mồm. Đồ ảo cả chúng chả có hàng trăm ngàn cái Blog loại ấy đó sao. Ngon thì cứ trụ trên một tờ báo nào đó mà "một góc nhìn khác". Trên blog thì tớ cũng có thể có trăm ngàn góc nhìn chứ đâu phải chỉ một góc nhìn.
 - Thôi dẹp chuyện này đi bác cùn bỏ bu đi được làm mất cả vị trà
 
Hà hà....hắn đã bắt đầu "phùng mang trợn má" là tôi thành công rồi. Được đà tôi chơi luôn quả "Mộ Dung Cô Tô" quyết định cuối cùng oánh vào cái "góc" yêu nước yêu công bằng của Nhất. Cú "trúng tủ"  ngậm máu này là đòn quyết định đánh vào sự căm ghét bọn Đại Hán của Kiệt. Lợi dụng cái "hận thù" cái Boxit cái Trường Sa Hoàng Sa Bản Giốc của Kiệt tôi đánh cú này ngang với điểm vào "tử huyệt"  để làm suy giảm sự ngưỡng mộ thần tượng Nhất trong Kiệt:
-  Mày có biết không tớ nghe nói Trương Duy Nhất là Hán gian đấy- Tôi hạ giọng thì thầm
- Ạk..ặk..ặck..- Kiệt xém nữa sặc nước nói trời đất ơi Bác lại nghe ai nói bậy nói bạ nữa đây
- Tớ nghe đồn vậy. Này nhé thế mày có biết vì sao Trương Duy Nhất ghét cay ghét đắng các Nhà thơ không?
- Chuyện này thì mình có biết vì thỉnh thoảng trong các topic khác nhau Nhất có biểu hiện này
- Chứ còn gì nữa có rất nhiều bài Nhất xuống giọng mạt sát nhà Thơ nhất là trong các bài nói về cụ Rùa và các bài nói về chọn Quốc hoa Quốc tửu Quốc thi.
- Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến Nhất làm Hán gian chứ.
- Quá liên quan ấy chứ. Này nhé mày nghĩ lại mà xem tất cả các anh hùng hào kiệt từ xưa đến nay của lịch sử chống ngoại xâm của nước ta nhất là kháng chiến chống lại ách đô hộ và xâm lược của giặc phương Bắc họ đều là những Thi Nhân lừng lẫy của Văn đàn Việt Nam. Từ Lý Thường Kiệt cho đến Trần Nhân Tông Hưng Đạo Vương Nguyễn Trãi....cho đến thời kỳ cận đại sau này những nhà lãnh đạo các cuộc kháng chiến chống Tàu là các Nhà Thơ. Nhất phỉ báng các Nhà thơ hạ bệ Thi ca Việt chính là nhằm vào việc làm mất ý chí quật cường chống giặc phương Bắc của Tiền nhân. Chưa hết Nhất chỉa mùi dùi công kích vào các phong trào nhằm kích động khơi dậy ý chí quật cường lòng tự tôn của dân tộc qua các vụ như tôn vinh cụ Rùa Hồ Gươm tôn vinh Quốc hoa Quốc thi Việt. Trong tình trạng nhạy cảm "nước lạ" đang nhe nanh vuốt ra chờ cơ hội nuốt chửng nước ta. Sự hô hào có tính chất kích động bạo loạn chỉ có lợi cho giặc có cớ xâm lược. Việc tôn vinh những kỳ tích có tính chất khơi dậy lòng tự tôn dân tộc là một động thái hết sức nhu nhuyễn có tầm chiến lược sâu sắc. Không phải Nhất không biết điều đó nhưng Nhất công kích và phỉ báng các động thái đó chẳng phải là Nhất là người của Tàu là gì.
 
 Kiệt trừng mắt:
- Bác đúng là đồ gàn thật lý luận gàn dở quá chừng có lẽ bác nên xem lại tầm tư duy của bác đi thôi nghĩ quẩn thành ra nói bậy.
 
Tôi bình tỉnh quật đòn cuối cùng:
-  Này nữa nhé. Với tình trạng "tự do ngôn luận" trong nước mình như vầy làm sao mà có thể tồn tại một Bloger có thể ngang nhiên công kích chính phủ công kích những chính khác quyền lực tối cao như vậy được. Một Cù Huy Hà Vũ có thế lực truyền thống cách mạng đầy đặn như vậy mà vẫn bắt bỏ tù thì một Trương Duy Nhất là cái gì mà có thể nhơn nhơn bạo mồm bạo miệng như thế được. Trừ phi Nhất là người của một thế lực cực mạnh được sự bảo trợ cực nghiêm ngặt của họ không những bảo trợ về tính mạng bảo trợ về tự do mà còn bảo trợ cả về tài chính sinh hoạt. Thế lực nào có thể bảo trợ được Nhất như vậy mày thử nghĩ xem nếu không phải là các thế lực đang manh nha nuốt chửng cả thế giới bằng chính sách của "Tần Thủy Hoàng" hả.
 
Kiệt dằn mạnh ly trà xuống bàn gằn giọng:
- Thôi Bác dẹp cái mớ lý luận rác rưởi của bác đi mình uống trà nói chuyện gái hay hơn.
 
Lúc tiễn tôi về Kiệt vỗ vai tôi ân cần:
- Bác xem lại sinh hoạt của bác thế nào chứ tôi cảm thấy tâm lý bác có vấn đề rồi đấy hình như âm dương mất cân bằng là nguồn gốc của bá bệnh đấy.
 
Tôi không nói gì bụng thầm nghĩ hà hà công phu điều dưỡng của mày cũng thâm hậu lắm biết là không lung lạc được chú mày nhưng những chủng tử tớ gieo vào đầu mày rồi cũng có ngày sinh sôi thôi chú em ạ.
 
Về nhà tôi nghĩ lại chơi đòn "Mộ Dung Cô Tô" này chưa đủ thấm thía gì với lòng ngưỡng mộ Nhất của Kiệt tôi cần phải chơi thêm một đòn cổ điển khác là đòn "Tăng Sâm Giết Người" trong thuật đắc nhân tâm của tiền nhân
 
Tăng Sâm ăn ở hiền lành thiện đức hiếu thảo. Tăng Sâm đi làm xa có người dèm pha với Mẹ của Tăng Sâm là Tăng Sâm giết người. Mẹ Sâm hiểu con mình nên không tin. Hôm sau có người lại đến nói "Tăng Sâm giết người". Mẹ Sâm vẫn không tin. Hôm sau nữa lại có người nói "Tăng Sâm giết người". Mẹ sân vẫn chưa tin. Sau nữa có người nghe đồn cũng nói "Tăng Sâm giết người". Mẹ Sâm bán tin bán nghi. Lại có người nghe đồn vậy mà đến nói với Mẹ Sâm. Mẹ Sâm tin là Tăng Sâm giết người buồn phiền sinh bệnh mà chết. Sau này Sâm về biết có người ghen tỵ đặt chuyện nhưng đã muộn. Mẹ Sâm đã chết....Đó chẳng phải là một trong trò "xiếc chữ" tạo "một góc nhìn khác" về sự thật của cánh Nhà Báo đó ư.
 
Chủng tử "ngậm máu" thì tôi đã gieo vào đầu Kiệt bây giờ chỉ còn có người "tưới" thêm vào Kiệt theo đòn "Tăng Sâm Giết Người" để mà "phun người" nữa là chủng tử ấy có cơ hội nảy mầm là cái chắc.
 
Nghĩ vậy nên tôi gọi điện cho mấy người bạn hay tòm hem chuyện chính trị có quen biết Kiệt kể rõ mọi chuyện và nhờ họ đặt thêm chuyện về "Nhất làm Hán gian" để nói với Kiệt.
 
5
Cũng là thứ 6 nhằm vào ngày lễ Phục sinh tuần rồi. Huyền gọi điện thoại cho tôi nói tình hình Kiệt trầm trọng hơn. Không những chỉ trong giấc ngủ bị nằm ác mộng mà ngay cả lúc tỉnh cũng vậy trầm mặc ít nói biếng ăn tinh thần ủ rủ hay cáu giận tính khí thất thường và chỉ thích yên tĩnh ngồi bó gối một mình và thở  dài thườn thượt.
 
Nghe Huyền kể vậy tôi hốt hoảng nghĩ thầm không lẽ chủng tử "ngậm máu phun người" theo chiêu "Mộ Dung Cô Tô" của mình đã sinh sôi. Không những thế còn sinh sôi ồ ạt thì bỏ mịa. Nếu vậy Kiệt sẽ lâm vào tình trạng cấp độ 3 của hội chứng tâm thần phân liệt thể "thần tượng sụp đổ" thì chết. Hội chứng này rất dễ làm cho người trầm cảm làm việc khờ dại với mạng sống của mình.
 
Nghĩ vậy nên tôi hơi hốt hoảng nói với Huyền OK anh biết rồi tuần này nghĩ lễ Phục sinh 4 ngày anh sẽ lên xem sao.
 
Chết thật chỉ tưởng là một trò chơi nhảm nhí có thể giúp cho thằng bạn trừ được tâm bệnh ai ngờ trò tương tác của tôi hơi thái quá đẩy bạn mình vào cái thế trầm cảm do thần tượng sụp đổ. Muốn "chữa cháy" không phải là chuyện dễ vì việc xoi mói lăng mạ và nhục mạ một con người thì dễ nhưng để ca ngợi và tôn vinh một thần tượng  trong thời đại "nghiền văn hóa chửi" như thế này thì quả thật là một việc nan giải
 
Cuối tuần trời nắng đẹp tôi không đi xe lên Flensburg mà ra bến cảnh nhảy tàu thủy lên đó để thư giản và chầm chậm nghĩ kế "khôi phục thần tượng" cho Kiệt.
 
Biển đầu hè mát dịu chiếc thuyền buồm có phong cách trung cổ chạy ven bờ ngược lên phía Bắc. Tôi lên bong đứng tựa lan can tàu nhìn vào phía xanh thẳm một màu như tấm thảm nhung. Làn gió miên man phả hơi mặn nồng nàn nên mặt tôi tôi bâng khuâng trước một cảm giác rất rất yên bình. Tôi nghĩ trái đất này thế giới này không thể nào băng hoại và tận thế được chỉ có con người và lòng người đang băng hoại vì tham vọng và quyền lực đang đẩy thế giới vào ngày tận thế mà thôi.
 
25.04.11
TN
 

More...

TẦM NHÌN HỦY DIỆT CỦA GIỚI BÁO CHÍ VIỆT (Tạp bút)

By Lê Thuận Nghĩa

Các cụ ngày xưa có nói "biết nhiều thì khổ nhiều". Câu này mình cảm thấy chẳng đúng mấy. Sướng khổ tùy theo quan niệm. Vả lại sướng hay khổ ranh giới của khái niệm cũng mù mờ tơ lơ mơ lắm. Nhưng theo mình "biết thêm nhiều" nhiều khi chẳng có ích lợi gì đôi khi lại ngược lại hoàn toàn. Nhất là cái sự "biết thêm" do tò mò thì lại càng tai hại nữa. Khổ thì chẳng có gì gọi là khổ nhưng loại biết thêm này rất dễ làm mình "tụt hứng(n)".
 
Nhớ ngày xưa mình mê một con "đào hát" hải ngoại. Xinh cực hát hay điện nước thì thôi rồi lượm ơi quả nào cũng thuộc vào loại "hàng khủng" hết. Cô này hát toàn nhạc Pháp và nhạc trữ tình chất giọng rất hàn lâm tính tình thì có vẻ rất nhu mì và đôn hậu. Thế mới chết mình chứ!!!!
 
Hôm cô ấy theo "băng đảng" Thúy Nga sang Đức trình diễn mình gọi cậu em có chân trong mấy bợm "bầu xô" lấy cặp vé mời đi xem để có thể "trăm nghe không bằng một thấy". Cậu em cười khè khè hỏi: Đạika có hiện tượng chuyển hóc môn hay sao mà lại có hứng đi xem đại nhạc hội vậy quả này lạ đấy nhé xưa nay đại ca vốn dị ứng với nghiệp "xướng ca vô loài" mà. Mình trân trọng tuyên bố:  "Tao mê mẹ nó con ca sĩ LT.. rùi con cái nhà ai mà vú vê eo co mông đít phân minh rạch ròi thế đã thế hát lại có hồn nữa chứ". Cậu em cười khè khè: Thện tai..thện tai..đọa lạc...đọa lạc...
 
Đại nhạc hội bắt đầu từ 9 giờ đêm đến 11 giờ nghỉ giải lao. Các ca sĩ tranh thủ giờ nghỉ chạy đến các quấy bán băng ký lưu niệm để  kiếm thêm "chút cháo". Mình cũng tranh thủ chạy lại bên cô đào mà mình mê tí tởn kề vai xin chớp một phát hình làm kỷ niệm.
 
Trời đất thánh thần ơi khi đứng sát bên nàng mới biết thế nào là lễ độ. Mùi hôi nách của nàng quyện lên với mùi dầu thơm Lu Lu tạo nên một thứ hương không phát ói không ăn tiền. Thằng bạn chưa kịp bấm máy mình đã vội vàng phắn ngay ra khỏi vùng "nhiễm xạ". Kể từ đó đến nay mình vẫn chưa "tậu" lại được con đào hát nào mới để mê và để tạo hứng thú với Nhạc Việt.
 
Tương tự như hồi phim Titanit mới ra cũng vậy. Mình thấy TV quảng cáo rùm beng cả mấy tháng trước đang thấp thỏm chờ ngày phim ra Kino là xem liền. Ai dè trước đó mấy hôm có thằng đồng nghiệp thó đâu được đoạn Treiner thất thoát ra trên mạng của bọn làm phim. Nhìn thấy cảnh quay lúc Jak và Rose đứng ôm nhau trên mũi tàu ưỡn tình ra với sóng nước mênh mông của đại đương là cảnh quay trong một tòa nhà ở trường quay chứ có phải là quay trên biển. Vì vậy lúc xem Titanit trong rạp mình mất hết cả hứng thú. Ai cũng cảm thấy phim hay phim hoành tráng còn mình thì thấy nó đêu đểu thế nào í.
 
Cũng như mấy tháng trước mình đang "thần thánh" hóa cái nụ cười "giết người" của "con đượi" Heidi Klum. Bất ngờ biết được một trích đoạn video cảnh Klum vén váy móc cái quần xịp ra để đóng góp quỉ từ thiện trong buổi liên hoan trao giải Osca. Mình phải đánh đổi "thần tượng" của mình bằng một câu cảm thán "đồ con đĩ ngựa.."
 
Thỉnh thoảng mình có vào YouTube để xem các băng hình tin tức của các đài báo tiếng Việt mình rất khoái bản tinh kinh tế buổi sáng. Nhất là khoái BTV Lệ Bình.
 
Nhiều lúc xem bản tin này với mấy tay làm kinh tế bên này mình hay nói: Mịa con cái nhà ai xinh đáo để thế nhể đúng là chất giọng Hà Nội gốc rồi nghe sướng lỗ nhĩ thế rất tự nhiên bơ bơ phớt phớt rất hay rất đáng hâm mộ.
 
Hôm rồi có sự cố trong bản tin phỏng vấn Ts Lê Hồng Lam bên Mỹ. Do trục trặc kỹ thuật cuộc phỏng có hình mất tiếng rồi lại có tiếng lại đột ngột. BTV Lệ Bình thấy sự cố nên đã "tùy biến" định cắt luôn cuộc phỏng vấn nhưng bộ phận kỹ thuật xử lý không kịp đẩy cô vào thế bị động. Cô bực bội thốt lên câu nói phản xạ trách móc "cái bọn điên này" ngay trong cuộc phát hình. Sự cố này đáng lý không xảy ra nếu bộ phận quay hình có trách nhiệm. Vậy là BTV Lệ Bình bị đẩy vào tình trạng như một số báo chí nói là "coi thường khán giả" .."vô trách nhiệm.."..v..v...
 
Khi nghe đến đoạn băng hình này mình vỗ đùi đánh đét một phát vui sướng kêu lên : "Rất thật rất đời thường đúng chất Hà Nội hay quá Lệ Bình ơi thế mới gọi là đời chứ". Đây là lần biết tạo thêm cho mình nhiều cảm xúc thánh thiện hơn. Càng quí người mình thích hơn...
  
Thật tâm mà nói mình chả thấy có gì to tát trong trong chuyện này cả một sự cố rất thường tình của xướng ngôn viên. Ngay cả những đài truyền hình khét tiếng của thế giới như BBC cũng không ít lần có sự cố như thế của xướng ngôn viên. Không một ai bị đuổi việc chẳng có một tờ báo nào lên tiếng "phỉ nhổ" họ cả. Bởi lãnh đạo của các đài truyền hình đó người xem và phóng viên báo chí họ đều nghĩ họ cũng là con người.
 
Thế nhưng sự cố của Lệ Bình đã được giới báo chí Việt thổi phòng lên thành một "quốc nạn". Khủng khiếp thật!
 
Không lẽ làm Nhà Báo Việt thì phải tận diệt hết tầm nhìn bao dung độ luợng để chuyển sang 100% có tầm nhìn xoi mói đâm thọc lăng mạ và hạ nhục.. người khác mới có thể trở thành một Nhà Báo danh tiếng được chăng?

xem đoạn video ở đây:

  

07.04.11

ĐG

 

More...

KHÚC CA NGUỒN CỘI (Tranh Ghép Lá )

By Lê Thuận Nghĩa

___________________________________________

  

alt

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ 2- ĐÒ DỌC

Thể loại: Tranh ghép (Collage)
Chất liệu: 100%  bằng lá cây
Kích thước: 120/70cm
Thời gian thực hiện: 4 tháng (khoảng 300 giờ)
Ý tưởng: Khởi nguồn cảm hứng khi nghe ca khúc "Khúc Hát Sông Quê" của Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo phổ thơ Lê Huy Mậu:


   

 (Tranh ít có ngôn ngữ Nghệ Thuật. Cấu tứ và bố cục theo phong cách tả thực phong cảnh. Nhưng tranh thể hiện được công phu kiên trì cao độ cộng với nổi nhớ da diết dòng sông trên quê hương tôi:



 

    


   

alt

Tranh được sử dụng chất liệu màu sắc của lá cây tự nhiên. Màu lá được xử lý với kỹ thuật ép lá cổ điển và được bảo vệ vĩnh cửu bằng cách phủ kín theo kỹ thuật "ướp xác" bằng hổ phách.

   

alt

Trích đoạn cận cảnh góc bên phải

 

alt

Trích đoạn cận cảnh gốc bên trái

  

alt

Cận cảnh hoa lục bình

  

alt

Cận cảnh đò dọc

 ___

  

05.04.11

 

More...

NGƯỜI VIỆT ĐÓI RÁCH Ở MỸ (Phóng Sự Truyền Hình)

By Lê Thuận Nghĩa

Rất nhiều người Việt Nam ở Mỹ lâm vào tình trạng đói rét và không có nhà cửa phải sống lang thang đầu đường xó chợ. 

Nhiều người Việt ở trong nước không ngờ rằng ở "Thiên Đường Nước Mỹ" cũng có những "Việt Kiều" vô gia cư họ cũng bị lâm vào tình trạng đói rét phải trải qua cuộc sống thiếu thốn cô đơn và bất hạnh trên hè phố khi bị thất nghiệp hoặc vì điều kiện không thể kiếm được việc làm.

  Bạn nên biết rằng ở đâu cũng vậy cả. Xã hội luôn có những người giàu và người nghèo. Tình trạng "người ăn không hết kẽ lần không ra" không phải chỉ có những nước nghèo và chậm phát triển mới có mà ở những đất nước vốn được tự hào là phồn vinh giàu có nhất cũng không tránh khỏi "nghịch cảnh" này. 

  Bên cạnh những Việt Kiều về thăm quê hương với "xúng xính áo gấm về làng" thì vẫn có những Việt Kiều hàng chục năm chưa được một bữa ăn no. Họ phải sống lây lất đói rét trên các vĩa hè ở các thành phố phồn hoa của nước Mỹ.

   Phóng sự truyền hình của Người Việt Online sau đây ghi lại một trong những hình ảnh rất thương tâm của Việt Kiều nghèo ở California. Họ cảm thấy rất hạnh phúc khi được ăn tô phở hảo tâm của nhà từ thiện Đào Bích Ty nguyên chủ tịch hội đồng hương Thái Bình ở Little Saigon- California tài trợ.

  Mời các bạn xem phóng sự truyền hình này (của báo Người Việt Online- Mỹ Quốc) để biết thêm một mảng khác của cộng đồng người Việt ở hải ngoại  

   

http://www.youtube.com/watch?v=X3I12wZH81c     

   

 09.03.11

TN

More...

ÔI NGƯỜI ĐẸP....

By Lê Thuận Nghĩa

 

Top những phụ nữ có cơ thể... “bất bình thường” nhất

Cơ thể của họ khiến ai cũng phải ngỡ ngàng...

1. Eo nhỏ nhất

Cô Cathie Jung sinh năm 1937 là người hiện đang sở hữu vòng eo nhỏ nhất thế giới vòng eo của cô có kích thước bằng 1 lọ mứt hay mayonnaise thông thường. Trong suốt hơn 12 năm qua ngày nào cô cũng mặc 1 chiếc áo corset và cô có tới khoảng 100 cái áo như vậy.

alt
Cô thường xuyên mặc chiếc áo corset như thế này.


alt

Cô Cathie Jung và vòng eo nhỏ xíu.


Cụ thể vòng eo của cô là 38cm tuy nhiên người thực sự có vòng eo nhỏ nhất phải kể đến bà Ethel Granger bà có vòng eo chỉ 33cm nhưng bà đã qua đời cách đây 30 năm.

alt

alt

Bà Ethel Granger có vòng eo chỉ 33cm.



2. Chân dài nhất


Cô Svetlana Pankratova được biết đến là người phụ nữ sở hữu đôi chân dài nhất thế giới. Nếu duỗi ra hết sức có thể chân của cô có thể dài đến 1m32. Cô cho biết đôi chân dài cũng gây khó khăn mỗi khi lên máy bay bởi cô không có đủ chổ... để chân.

alt

alt


Mặc dù có đôi chân dài nhất thế giới nhưng cô Svetlana Pankratova lại không phải là người phụ nữ cao nhất cô cao gần 1 96m.

alt
Đôi chân siêu dài...



3. Cao nhất


Cô Yao Defen người Trung Quốc hiện được công nhận là người phụ nữ cao nhất với chiều cao 2 36m đôi giày của cô theo cỡ chuẩn Châu Âu là 78. Khi sinh cô chỉ nặng gần 3kg đến năm 3 tuổi cô ăn khỏe hơn gấp 3 lần những đứa trẻ bình thường. Ở tuổi 11 cô cao 1 88m và năm 15 tuổi đã cao 2 07m. Tuy có bề ngoài to lớn nhưng cô lại rất ốm yếu.

alt

alt


alt


4. Lùn nhất

Sách kỷ lục Guinness ghi nhận cô Hatice Kocaman 21 tuổi người Thổ Nhĩ Kỳ là người phụ nữ lùn nhất thế giới với chiều cao 0 7m và cân nặng 6 8 kg. Cô được ghi vào sách kỷ lục thế giới là người phụ nữ lùn nhất và là người lùn thứ hai thế giới chỉ xếp sau anh người Nepal Khagendra Thapa Magar cao 0 6m.

alt


Khi mới sinh ra Hatice nặng 1 6 kg và phát triển như một đứa trẻ bình thường. Một vài năm sau cô bắt đầu phát triển chậm hơn các trẻ khác và đến 4 tuổi cô không cao thêm hay nặng thêm nữa. Nguyên nhân gây ra vóc dáng bé nhỏ của cô là chứng bệnh chậm phát triển xương rất hiếm gặp.

alt



5. Ngực tự nhiên to nhất


Kỷ lục này thuộc về cô Norma Stitz (tên thật là Annie Hawkins Turner) người Georgia cô đã được sách kỷ lục thế giới Guiness công nhận là người có bộ ngực tự nhiên lớn nhất thế giới và đồng thời cô cũng là người sở hữu chiếc áo ngực lớn nhất thế giới. Mỗi bên ngực của cô nặng 12 7kg và số đo 3 vòng của cô thời điểm được công nhận kỷ lục lần đầu là 178 - 122 -132cm. Sau đó ngực cô còn phát triển ra hơn nữa.

alt


 

alt


 

alt



6. Dẻo nhất


Cô Zlata 24 tuổi vốn là 1 diễn viên uốn dẻo người Nga nhưng hiện đang sống ở Đức cô có 1 cơ thể mềm dẻo siêu đẳng và là 1 trong những người uốn dẻo giỏi nhất thế giới. Cô phát hiện ra khả năng uốn dẻo đặc biệt của mình khi cô 4 tuổi. Và hiện nay cơ thể mềm dẻo của cô giúp cô có thể uốn cong về sau 1 góc 90 độ thậm chí cô còn có thể “nhét” gọn cơ thể vào trong chiếc tủ lạnh hay chui vào trong chiếc hộp chỉ rộng có 50 cm vuông.

alt

alt

Cô Zlata với cơ thể cực mềm dẻo.


alt
Chui gọn vào tủ lạnh.

alt

alt

alt


 

alt


 

alt



Theo VCTV

______

SAO VÀ NHỮNG DỊ DẠNG TRÊN CƠ THỂ

 

Hầu hết chúng ta thường nghĩ rằng những ngôi sao nổi tiếng luôn là người hoàn hảo hay ít nhất là về mặt hình dáng. Nhưng thực tế thì không phải vậy đâu nhé!

Một số nữ diễn viên nổi tiếng của Hollywood đang sở hữu những khuyết tật về thể chất vì đơn giản họ cũng là con người - giống như chúng ta vậy!! Những “bằng chứng” sau đây sẽ cho bạn thấy rõ hơn điều đó:

1. Lily Allen: Núm vú thứ 3

alt


"Khi bạn chạm vào nó nó trở nên cứng lại” - Lily không bỏ lỡ một cơ hội nào để nói về núm vú thứ ba của cô... như một phép lạ trên cơ thể. Lily thật may mắn được sống trong thế kỷ 21 vì ở thời xa xưa khi một người sở hữu một núm vú thứ ba sẽ bị coi là một phù thủy và bị thiêu sống. Ngày nay điều kì lạ này đã xuất hiện trên người cô nàng Lily Allen trông nó giống như một nốt ruồi lớn vậy!

2. Paris Hilton: Con mắt lười biếng


alt


Đã bao giờ bạn chú ý đến các bức ảnh của Paris Hilton? Cô có một con mắt trái “lười biếng” luôn rủ xuống như muốn nhắm lại. Một vài năm trước đây có thể sau khi phẫu thuật nâng mắt không thành công cô gái tóc vàng nổi tiếng này đã có một "mi mắt trái ủ rũ". Tuy nhiên Paris không cần thay đổi chúng nữa và cô thấy rằng việc đeo kính áp tròng màu xanh sẽ khiến đôi mắt "lệch" này trở nên độc đáo.

3. Megan Fox: Ngón cái biến dạng

alt


Phải sử dụng đôi tay trong clip quảng cáo cho Motorola nhưng Megan yêu cầu không quay cận cảnh bàn tay của cô. Hóa ra là "người phụ nữ gợi cảm nhất hành tinh" này đẹp ở khắp mọi nơi trừ ngón tay của cô. Nữ diễn viên này đã mắc một chứng di truyền: ngón tay cái bị phồng còn móng tay của ngón cái rất ngắn và rộng.

4. Kate Bosworth: Đôi mắt khác màu

alt


Kate Bosworth luôn rực rỡ trên thảm đỏ nhưng đến gần hơn bạn sẽ nghĩ rằng cô ấy đã có một nhầm lẫn tai hại với kính áp tròng màu của mình. Thực chất thì nữ diễn viên này có một mắt màu nâu và một mắt màu xanh. Hiện tượng này được biết đến với cái tên Heterochromia Iridium. Nó thường phổ biến ở chó mèo ngựa và các động vật khác nhưng rất hiếm hoi khi thấy ở người.

5. Vanessa Paradis: Răng cách


alt


Đừng vội vàng đến nha sĩ nếu bạn có một khoảng cách lớn giữa các răng cửa của mình. Một số người mẫu thậm chí còn “tác động” để có những chiếc răng như vậy. Do sự quyến rũ của Vanessa Paradis những chiếc răng cửa có khỏang cách lớn như vậy không còn là một khuyết điểm! Các "đại gia" ngành công nghiệp làm đẹp thậm chí còn đang hát ca ngợi cho răng cửa có khoảng cách lớn. Điều này làm cho cô ấy nhìn đặc biệt. Nhưng các nha sĩ gọi đây là lỗi diastema.

6. Kate Hudson: Ngực nhỏ

alt


Kate Hudson chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ về bộ ngực nhỏ của cô dù cô đang sở hữu bộ ngực trông như của một... cậu bé khi mặc bikini. "Cô ấy thật là đẹp nhưng cô có một bộ ngực như của tôi trong phim WhiteChicks vậy " nam diễn viên Marlon Wayans đã nói như thế sau lễ trao giải American Music Awards. Kate bảo rằng cô hoàn toàn hài lòng với cơ thể của mình. Tuy nhiên có tin đồn rằng vào ngày sinh nhật của cô tháng 4 năm 2010 cô đã có nâng ngực từ cỡ A đến B.

7. Julia Roberts: Miệng rộng

alt


Vài năm trước đây nhớ lại khi diễn cùng với Julia Roberts Hugh Grant thú nhận rằng khi hôn cô ấy anh "đã cảm nhận được một chiếc miệng lớn đang chờ đón mình". Tất nhiên những điều anh chàng điển trai người Anh đang nói là đùa nhưng chiếc miệng rộng của người đàn bà đẹp này thực sự vi phạm các tỷ lệ lý tưởng của khuôn mặt. Tuy vậy phải nói thật rằng sự nghiệp ngoạn mục của Julia sẽ không được nhắc đến mà không có chiếc miệng rộng này.

8. Hayden Panettiere: Chân ngắn


alt


Cô bạn gái của Wladimir Klitschko không hạnh phúc về một số điều mình sở hữu. Không chỉ phải thường xuyên đấu tranh với trọng lượng của mình cô còn có một cặp chân ngắn. Để che giấu khuyết điểm của mình Hayden phải chọn lựa tủ quần áo của mình một cách cẩn thận và chọn một đôi giày cao gót tuyệt đẹp để hẹn hò với quý ông cao hai mét.

9. Katy Perry: Vấn đề về da

alt


Trước khi đám cưới với Russell Brand Katy ở tuổi 25 đã phải đấu tranh trong tuyệt vọng với sự thừa cân và cả các vấn đề da của mình. Cô thừa nhận rằng luôn luôn có mụn mọc trên da và nó làm cô mất tự tin. Cô phải dùng kem và phấn để che đậy mụn của mình. Tuy nhiên đến thời điểm này bạn vẫn sẽ dễ dàng nhận ra những vết mụn sần sùi của cô nàng nếu không có lớp phấn "phù phép"

10. Halle Berry: bàn chân 6 ngón

alt


Hàng năm những tạp chí dành cho nam giới luôn luôn bầu chọn và xếp Halle Berry vào trong top những người phụ nữ đẹp nhất trên trái đất. Mặc dù nữ diễn viên này được sinh ra với sáu ngón chân trên bàn chân phải của cô. Sự bất thường này được các bác sĩ gọi là polydactyl. Theo thống kê trong 5000 em bé được sinh ra thì một em bé được sinh ra với sáu ngón chân và thường phải phẫu thuật loại bỏ. Rất nhiều người tò mò muốn biết tại sao cha mẹ của Halle lại quyết định để lại ngón chân thứ sáu của cô nhỉ?

Tuấn Phạm
PLXH

 

More...

LỊCH SỬ PHẢI VIẾT LẠI

By Lê Thuận Nghĩa

 

Tập tin:Guido Cagnacci 003.jpg

Cái chết của Nữ Hoàng Cleopatra

 

Giả sử như cái mũi của  Nữ hoàng Cleopatra tẹt như mũi người Mông Cổ và bà không đến nổi đẹp như một Thiên thần. Thì có lẽ lịch sử thế giới phải viết lại hoàn toàn khác.

  Vì khi đó thứ nhất là nếu bà không đẹp thì khó có thể nào làm cho hai người đàn ông quyền lực nhất thế giới lúc bấy giờ là Caesar và Antonius phải điên đảo vì bà và cuối cùng vì bà mà chết thảm.

   Nếu bà không đẹp và cái mũi bà bị tẹt thì không thể nào có trận thủy chiến ngoài khơi Actium để kết thúc các triều đại Pharaoh ở Ai Cập cổ đại 

  Và nếu như cái mũi bà tẹt thì Thư viện Alexandria không bị đốt cháy bởi Caesar. Mà thư viện Alexandria không bị đốt cháy thì những bộ sưu tập vĩ đại về tri thức của loài người trước đó được sưu tập ở đây không bị mất đi. Biết đâu với cái vốn tri thức của nền văn minh rực rỡ đó thế giới bây giờ đã phát triển khác xưa rồi. Biết đâu Intennet đã có ở hàng ngàn năm trước cũng nên vì có những thành quả khoa học kiến trúc từ thời ấy đến nay người ta vẫn chưa lý giải nổi. Ví dụ như việc xây Kim Tự Tháp chẳng hạn.. 

 Và biết đâu Nữ hoàng Cleopatra xấu như Chung Vô Diệm thì bà và con cháu bà vẫn cai trị Ai Cập và thống trị toàn thế giới không đến nổi bị Augustus ghen tuông "ăn không được thì đạp đổ".

Nếu bà không bị "đạp đổ" thì lúc đó văn minh thế giới sẽ mãi mãi được phát triển theo chế độ Mẫu hệ của thời tiền sử.

  Và giả sử như thế giới vẫn mãi mãi phát triển theo chế độ mẫu hệ thì sao nhỉ? Chà chà ..lúc đó lịch sử của Nhân loại phải "viết ngược" lại từ đầu vui hè ..vui hè... 

 Lúc đó đến thời điểm này có thể toàn thế giới nước nào cũng đã tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội hết rồi chỉ còn duy nhất 4 nước vẫn còn lẹt đẹt phát triển ở thời kỳ quá độ Tư Bản Chủ Nghĩa là Trung Quốc Việt Nam Cu Ba và Bắc Triều Tiên vui hè..vui hè.... 

 Lúc đó đến thời điểm này biết đâu Việt Nam đã xâm chiếm đảo Hải Nam và Hongkong và người Trung Quốc không dám gọi đích danh con Hồng cháu Lạc mà họ chỉ dám nói là "tàu nước lạ" khi ngư dân họ bị bắt đòi tiền chuộc ở ngoài khơi biển Định Hải...vui hè...vui hè... 

 Lúc đó báo chí bây giờ chỉ thỉnh thoảng đưa tin để câu "hot". "Nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng lộ hàng trong lúc biểu diễn" (ghê chết đi được he he...). "Một người chồng ở Hải Phòng bị vợ đánh đập và ngược đãi đến thành tàn phế" (não lòng".  "Lực lượng Cảnh sát vừa đột phá một đường dây Nam cave bán dâm ở khách sạn 5 sao" (Kinh người)...

  Chà chà.. lúc đó biết bao nhiêu khái niệm bao nhiêu tên gọi phải viết ngược lại hết trọi.

Ví dụ chủ nhân của chiếu Quê Choa sẽ là một Mạ chứ không phải là Bọ và có tên là Mạ Nguyễn Thị Quang Lập gọi tắt là Mạ Lập (he he...) và đương nhiên cái chuyện ngắn hay thứ nhì của "Mạ Lập" là chuyện "Xóm bảy chồng" chứ không phải "Xóm bảy vợ" như bi chừ.

 Rồi Blog Trương Duy Nhất phải đổi cái Aváta  thành "nhìn ra một góc khác" chứ không phải "một góc nhìn khác"..phiền hè...phiền hè...

 Lúc đó bộ từ Thiền Viện toàn là "đực rựa" và đứa con đầu lòng của họ sẽ là "Tin Nhắn Ty Tỷ Chiều" chứ không phải là "Tin Nhắn Một Chiều". Hoa Lục Bình sẽ có tên là Lục Bình Hoa Nguyễn Lâm Cúc đặt tên Blog của mình là "Trăng Đãi" chứ không phải Đãi Trăng. Còn Hoài Vân thì có Blog tên là "Lối Đông Nay". Riêng Thành Chung thì có tên Blog hơi đặc biệt chun chút là "gửi gió cho hương" và nổi danh là "báo cãi nhau với TC" chứ không phải là TC "Cãi nhau với báo"...vui hè...vui hè...

 Nhà nghiên cứu và bình luận văn học Vương Cường sẽ được gọi là Cường Dương ủa lộn Cường Vương chứ nhỉ  

 Và Nhà thơ Hội viên bị ép buộc vào Hội Nhà Văm Trần Mạnh Hảo sẽ là một Nữ thi sĩ và "Chị" sẽ viết bài bình luận khen "Dị Hương" nức nở. Và đương nhiên "Chị" sẽ viết là "muối Thọ" chứ không phải là "Thọ Muối" cũng đương nhiên luôn là "chị" sẽ đề câp tới việc "muối Thọ" vào hội Nhà văn bằng cửa trên nóc...chứ không phải cửa sau ...hê hê....

 Rồi biết bao nhiêu tên gọi phải đổi khác nữa ví dụ Cu Vinh thì phải đổi thành Bẹp Vinh Cánh Buồm Thao Thức viết tắt thành TTCB (diễn nghĩa ra phiền toái lắm..". Ngày Xưa Ơi của Phương Phương thì phải đổi thành Ngày Nay Ạ...phiền hè ..phiền hè..

  Và đương nhiên thế giới phải có ngày mồng 3 tháng 8 để kỷ niệm ngày Đàn ông vùng lên...sướng hè...sướng hè... 

 Nhưng Nữ hoàng Cleopatra vẫn đẹp như thiên thần cái mũi của bà ta vẫn không tẹt như mũi người Mông Cổ cho nên lịch sử thế giới vẫn cứ giữ nguyên như cũ và ngày mồng 8 tháng 3 vẫn là ngày Quốc tế Phụ nữ ngày "Phụ nữ vùng lên..trên".. 

 Cho nên đáng lý ra mình phải đợi đến ngày 3 thánh 8 để nhận lời chúc mừng thì nay vẫn "phải" chúc mừng ngày mồng 8 tháng 3 thế mới "đau". 

 Nhân ngày Quốc tế Phụ Nữ mồng 8 tháng 3 Đồ Gàn xin gửi đến chị em Bloger Vnweblog lời chúc mừng nồng nhiệt nhất.

   

 08.03.11

TN  

More...

LUÂN KHÚC (truyện)

By Lê Thuận Nghĩa

 

    

 3 đứa chúng nó từ Nga sang Đức bằng những con đường khác nhau.
 
Nghe nói chúng nó đều là dân Mát. Nina và thằng Tùng đều học ở nhạc viện Tchaikovsky thằng Quang học ở Học viện quân sự.
 
Nina tên thật là Nụ quê ở Vĩnh Long hồi học ở khoa sáng tác bên Nga bạn bè nước ngoài không gọi là Nụ mà gọi là Nina. Có lẽ do cái tên Nụ nghe hơi nhà quê không phù hợp với phong cách của một cô gái hiện đại như Nụ nên bạn bè người Việt cũng thích gọi Nụ là Nina. Đến bây giờ thì rất ít ai biết cái tên cúng cơm của bà mệnh phụ xinh đẹp và tài ba Ninna là Nụ nữa.
 
Hồi ở Mát thằng Tùng là một thần đồng Piano rất nổi tiếng của Học viện Âm nhạc Tchaikovsky. Người ta đồn rằng trình độ chơi đàn Piano và khả năng thẩm thấu âm nhạc của thằng Tùng còn cao hơn cả Đặng Thái Sơn nhưng vì Tùng tính tình nhút nhát trầm lặng ít giao du nên nhận được ít sự giúp đỡ nhiệt thành của các Giáo sư vì vậy mà Tùng không may mắn bằng họ Đặng.
 
Hồi còn ở Nhạc viện Tùng và Nụ rất thân nhau. Đã nhiều lần Tùng ngõ lời với Nụ. Nhưng Nụ không chấp nhận. Nụ chê Tùng nhút nhát nhà quê và lúc nào cũng trọ trẹ giọng Huế. Nụ nói Tùng tâm sự bằng tiếng Việt mà nghe cứ tưởng như nói bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ.
 
Từ khi Nụ cặp bồ với thằng Quang bên Học viện Quân sự và bỏ khoa sáng tác chuyển sang học múa ba lê thì Tùng hết hy vọng và đắm chìm vào thế giới âm nhạc của riêng mình.
 
Quang là người Hà Nội gốc con một ông Tướng nổi tiếng trong quân đội được cử sang học khoa "Vũ khí không gây nổ" ở Học viện quân sự Mát.

 

Thằng Quang có khiếu ăn nói tính tình sôi nổi trào lộng.  Dù ở hoàn cảnh nào hắn cũng bịa chuyện pha trò làm trò cười được. Bạn bè thường trêu Quang là vì hắn học khoa "vũ khí không gây nổ" bí quá nên ra đời mới "nổ" banh thiên địa như vậy.
 
 Tùng hết hy vọng yêu Nụ nhưng vẫn thân với nhau. Vì vậy Tùng Nụ và Quang trở thành một bộ tam rất ăn ý hồi còn ở Mát.
 
Vào thời kỳ nhộm nhoạm của thập niên cuối 80 đầu 90 tình hình lưu học sinh của mình bên ấy cũng đa đoan lắm. Nụ bỏ trường múa theo thằng Quang đi đánh hàng từ Nam Tư sang Mát. Thằng Tùng thì vẫn cặm cụi với đèn sách và những cái phím đàn của nó.
 
Khi bức tường Berlin sụp đổ phong trào người Việt chạy sang Đức ty nạn rất rầm rộ. Nụ rủ thằng Quang sang Đức làm ăn. Quang trừng mắt nói em có điên không đấy bố anh là Tướng anh chạy sang đó tỵ nạn có mà loạn à.
 
 Thuyết phục mãi Quang không chịu đi nên Nụ bắt mối tự đi một mình.
 
Nụ sang đến Ba Lan thì bị kẹt lại đó vì hết tiền. Không còn tiền để trả cho đường dây dẫn người sang Đức. Nụ gọi điện về Nga thì đúng lúc Quang đang ở Nam Tư đành phải cầu cứu Tùng. Tùng nói em yên tâm anh sang ngay.
 
 Vậy là Tùng bỏ nhạc viện vay mượn bạn bè một ít tiền và tìm đường sang Ba Lan gặp Nụ.
 
 Tùng và Nụ đến Đức xin vào trại tỵ nạn ở Braunschweig. Vì không khai là vợ chồng nên khi bổ đi định cư. Tùng về định cư ở Bad Nenndorf ở phía tây thủ phủ Hannover của tiểu bang Nidensachsen. Nụ về Usla một thành phố nhỏ nằm ở vùng rừng núi phía cực nam của tiểu bang.
 
 Vì bặt tin Quang đã lâu nên Nụ chấp nhận lời cầu hôn của Tùng hai đứa muốn về sống chung với nhau. Tùng làm đơn lên sở ngoại kiều xin chuyển vùng về Usla ở.
 
 Đơn xin chuyển vùng của Tùng mãi đến gần một năm sau mới được chấp nhận. Tùng và Nụ chuẩn bị ra sở hộ tịch đăng ký kết hôn và đã thông báo cho hai gia đình ở Việt Nam cùng làm lễ đám cưới vắng mặt cho hai đứa.
  
 Sắp đến ngày cưới thì thằng Quang đùng đùng xách va ly đến. Hắn nhe răng ra cười hề hề nói với Nụ "Mịa nhớ em đéo chịu được anh lặn lội sang đây xin tỵ nạn cũng vì em đấy".
 
 Nụ dở khóc dở cười không biết làm sao vì Nụ vẫn còn rất yêu Quang mà đám cưới với Tùng thì đã hẹn ngày.
 
 Thằng Tùng hẹn thằng Quang ra ngoài bìa rừng chụp tay thằng Quang vặn ra sau lưng đè cổ xuống đám cỏ tẩn cho thằng Quang một trận. Quang to con và bặm trợn hơn thằng Tùng nhiều nhưng vẫn nằm chịu trận không một chút kháng cự.
 
 Đấm thằng Quang một chầu xong Tùng hổn hển nói "Mày mà còn làm Nina khổ nữa thì mày liệu hồn với tao đấy". Thằng Quang xoa xoa vào mạng sườn lại nhe răng hề hề "Mịa tay mày chuyên lã luớt trên phím piano mà oánh đau ra phết đấy". Thằng Tùng buồn bả nói "Bàn phím cái của khỉ mấy năm nay chuyên đi hái nấm đào măng tây móc ruột gà chứ có đàn sáo gì nữa đâu". Thằng Quang trố mắt lên hỏi "Thần đồng piano như mày mà không có đất dụng võ trên cái xứ âm nhạc này à". Quang xịu mặt nói "không đến phần những thằng tỵ nạn mạt rệp chúng mình đâu"
 
 Về danh nghĩa thì Nụ và Tùng là vợ chồng vì đã đăng ký kết hôn ở sở hộ tịch. Nhưng thực tế thì Nụ sống chung với Quang một nhà chúng nó mới là vợ chồng thực thụ.
  
 Quang vì có bằng kỹ sư điện tử ở Nga nên xin được vào làm ở một công ty lắp ráp thiết bị y tế ở gần Usla. Tùng thì lên Göttingen làm bếp trong một nhà hàng pissa của Ý.
 
 Hồi ở Göttingen tôi quen thằng Tùng. Ban đầu không biết Tùng là nghệ sĩ piano.
 
Một lần gặp Tùng ở chùa Viên Giác biết Tùng là người Huế lại ở cùng một thành phố nên hay đi lại với nhau.
  
Tùng hiền lành trầm lặng và có cuộc sống nội tâm ít tham vọng. Cái đặc biệt là Tùng có một trình độ hiểu biết về Phật giáo rất uyên thâm. Tùng rất sùng bái Thiền Tông và cũng là một hành giả Thiền có một chiều sâu chứng ngộ rất sâu sắc. Tôi cảm thấy rất thú vị và an lành khi mỗi lần trò chuyện và đàm đạo với nó.
 
Dạo ấy hầu như cuối tuần nào  Tùng cũng rủ tôi xuống Usla thăm tụi Quang Nụ.
  
Quang và Nụ đã có một đứa con gái. Nụ ở nhà làm nội trợ chỉ thỉnh thoảng có tham gia dạy thêm ở lớp múa ba lê ban đêm ở gần nhà.
 
Quang Tùng Nụ vẫn thân mật với nhau như ngày xưa. Thằng Quang có công việc ổn định thu nhập cũng vào loại khá nên nhân một dịp sinh nhật của Tùng hắn mua tặng cho Tùng một chiếc đàn piano vào loại cực xịn. Là loại đàn piano thực sự của hãng Knauer to tổ chảng để choán gần 1/3 phòng khách chứ không phải loại đàn điện tử vớ vẫn đâu.
 
 Vào các dịp sinh nhật của ba đứa hay sinh nhật của bé Hoài Anh con Quang Nụ. Thằng Tùng đều diễn tấu gần như thâu đêm.
 
Vào những dịp đó bọn chúng chẳng mời ai ngoài tôi.
 
 Nói đúng ra tôi chẳng có dính líu gì đến cáí tam giác oái oăm của tụi nó. Nhưng phải công bằng mà nói nếu không có tôi cái bộ ba của tụi nó chẳng thể bền đến bây giờ.
 
 Chẳng phải là tôi tài giỏi hay đức độ gì để cảm hóa tụi nó hoặc có ảnh hưởng gì lớn để có thế kéo xệch cái "tam giác" tình cảm của chúng nó ra thêm một góc nữa. Vậy mà trong mấy năm ấy tôi và bọn Tùng Nụ Quang quả thật là trở thành bộ tứ khá ngộ nghĩnh.
 
 Nụ là một cô gái xinh đẹp. Nói là cực xinh thì không đúng lắm nhưng để nói Nụ là một người đàn bà cực kỳ quyến rũ thì không sai chút nào.

 

 Nụ biết cách ăn mặc và trang điểm. Không hở hang nhố nhăng hay lô lố như một số phụ nữ khác.

 

 Nụ có cách ăn mặc tôn tạo được nét khêu gợi hấp dẫn nhưng vẫn rất chừng mực trong sự đài các.

 

 Điều hay nhất ở Nụ là nụ biết cách phối màu đen trắng và màu xám ghi trong trang trang phục cũng như bài trí nhà cửa nên không những tôn tạo được nét huyền mị của người thiếu phụ một con có nhan sắc mà còn làm thăng hoa được nét dịu dàng chân chất của người miền Tây.
 
 Với tôi Nụ và canh chua bông lau là một "tuyệt phẩm" bậc nhất của thế gian.

 

 Tôi thường nói đùa với ba đứa tụi nó "Cái Nụ mà không có canh chua cá bông lau là đồ bỏ đi và canh chua cá bông lau mà không có cái Nụ cũng là đồ bỏ đi nhưng cái Nụ mà ở bên nồi canh chua cá bông lau thì đúng là cực phẩm trong những thứ cực phẩm của trần thế này".
 
 Những lúc như thế thằng Quang nâng ly bia tợp một ngụm mặt sáng lên như phát hào quang gật gật đầu mãn nguyện lắm. Còn thằng Tùng thì dồn tiết tấu của một bản xô nát nào đó đến cung cao nhất réo rắt nhất trên chiếc đàn piano mà thằng Quang tặng cho nó.

 

  Nụ thì không nói gì chỉ tủm tỉm cười nhưng sau đó thì chắc chắn tôi sẽ được Nụ gắp bỏ vào bát khúc má ngầy ngậy thơm lừng của cái đầu cá bông lau.
 
 Cả ba đứa chúng nó là những "nghệ sĩ" của trường đời và chỉ có một mình tôi là khán giả đắc ý nhất.

 

 Tôi là người khán giả duy nhất biết tận hưởng những gì tinh túy sở trường của từng đứa. Nếu không có tôi cái chất "nghệ sĩ" trong mỗi con người của chúng nó khó có thể mà khẳng định được.
 
 Nếu không có tôi thì không có ai có thể thấu cảm được những cảnh giới tâm linh mà thằng Tùng trải nghiệm được. Chỉ có tôi mới có thể ngồi hàng tiếng đồng hồ như uống lấy từng hớp từng hớp trong dòng chảy tâm thức của thằng Tùng cái thằng cạy không ra nửa câu trọn vẹn nhưng có thể thao thao bất tuyệt về những cảnh giới huyền nhiệm trong từng hơi thở Thiền.
 
 Chỉ có tôi mới ôm bụng cười lăn cười lộn trước những câu pha trò những câu chuyện tưng tửng có xen vài câu chửi thề nói tục của thằng Quang
 
 Và cũng chỉ có cái nhắm mắt lim dim của tôi để tận hưởng từng thớ cá trắng ngần từng cọng rau ngỗ từng nhành đậu bắp ..trong nồi canh chua cá bông lau của cái Nụ nấu. Chỉ có tiếng thít thà rung lên thực sự từ nơi sâu thẳm của sự thèm khát cộng với sự ngưỡng mộ chân tình trước sự hiền dịu từ ái và đoan trang của tôi trước Nụ thì cái Nụ và nồi canh chua cá bông lau của nó mới có thể trở thành món "tuyệt phẩm" của nhân gian được.
 
 Chỉ có một điều duy nhất mà chúng tôi khó có thể chấp nhận được nhau là vấn đề âm nhạc.
 
 Tôi thì sùng bái cái chất điên loạn cái hừng hực không có biên giới cái huyền bí thâm diệu khó có thể cảm thụ được nhưng lại có những va đập mài xiết vào tâm can của Bach. Thằng Tùng thì trước khi chơi nhạc của ai cũng phải dạo qua mấy bản của Listz người mà nó coi như thần tượng. Còn cái Nụ thì nhíu mày nếu như thằng Tùng không chịu chơi vài bản của Johann Pachelbel.

 

  Quang thì sao cũng được hắn nói tất cả những gì mà Bach Lietz Pachelbel có đều là những thứ không có sinh khí hết. Hắn hát rống lên "năm anh em trên một chiếc xe tăng như năm ngón tay trên cùng bàn tay..." hát xong hắn nói đó mới là thứ âm nhạc có sinh khí.
  
 Mùa hè năm 1997 một cô bạn người Cu Ba cùng học ở nhạc viện Tchaicovsky với thằng Tùng giờ định cư ở Mỹ và làm việc trong một dàn nhạc giao hưởng liên lạc được với Tùng và bay sang Đức lo giấy tờ hợp lệ kéo thằng Tùng sang Mỹ trở lại với thế giới âm nhạc.
 
 Thằng Tùng đi được không bao lâu thì thì thằng Quang cũng bỏ Usla đi sang Áo theo một chi nhánh của công ty lắp ráp thiết bị y tế ở bên đó.
  
 Quang Nụ không bỏ nhau và sao có thể nói bỏ nhau được nhỉ khi mà chúng nó đâu có kết hôn với nhau. Nhưng Quang không sống chung với Nụ nữa. Hắn nói với Nụ em không thể gắn bó với anh mà để thui chột đi tài năng của em được chúng ta không thể sống trọn kiếp mờ nhạt của một kiếp người không có hoài bão không có đam mê.. Chỉ cung cúc trong chuyện áo cơm thế này thà chết đi còn hơn em còn có rất nhiều thời cơ để phát huy sở trường của em.
 
 Quang bỏ đi mỗi năm chỉ ghé lại Usla vài ba bận vào các dịp sinh nhật của Nụ và Hoài Anh. Nụ cũng sống vậy chả đến với ai mặc dầu có rất nhiều người yêu thương mến mộ.
 
 Có lần gặp lại Quang tôi hỏi bọn mày già cả rồi đâu phải không có điều kiện để ở bên nhau sao lại để cảnh người Nam kẽ Bắc vậy mày không sợ cái Nụ lấy người khác à. 

 

Quang cười khùng khục "Ông ngu bỏ mịa đi được đâu phải sống gần nhau là hạnh phúc đâu có yêu thương mấy đi nữa mà cứ cận kề bên nhau chẳng có gì mới mẽ cũng trở thành nhàm chán thôi tớ cứ tự do thoải mái Nụ cũng vậy chẳng phải bị ràng buộc bằng một thứ ước lệ gì cả cảm thấy còn yêu thương còn hấp dẫn nhau cảm thấy còn vui thì cứ đến với nhau khi đã cảm thấy đã cũ kỷ đã mờ nhạt trong nhau thì có sống bên nhau cũng là thứ hạnh phúc giả vờ là thứ niềm vui ướm ép thôi Ông không thấy giữa tớ và Nụ lúc nào cũng mới lạ cũng cuốn hút quắn quít bên nhau mỗi lần gặp lại à. He he...những lúc như vậy tớ có cảm giác như lại được phiêu lưu tình ái một thứ hấp dẫn vụng trộm với một người đàn bà khác chứ không phải với vợ mình."
 
 Tôi trố mắt lên nhìn thằng Quang như một quái vật với thứ triết lý hôn nhân kỳ quặc của nó.
 
 Cho dù đã mười mấy năm nay không còn được ăn canh chua cá bông lau của Nụ nấu nữa. (Và thú thật tôi cũng đã rất nhiều lần thử cái món khoái khẩu của mình do nhiều người nấu kể cả nhà hàng đặc sẳn ở Việt Nam. Nhưng chẳng có nơi nào có món canh chua này tuyệt hảo như của Nụ cả). Cho dù hầu như năm nào thằng Quang trở lại Usla nhân dịp sinh nhật của Nụ hắn cũng gửi cho tôi cái thiệp mời về dự sinh nhật Nụ. Nhưng tôi chưa một lần trở lại vùng đó mặc dầu khi nào cũng khao được có một lần nếm lại món canh chua cá bông lau của Nụ
 
 Trong thiệp mời của thằng Quang cho dù gửi đi từ năm nào cũng chỉ ghi vẻn vẹn có một câu "Có điều kiện mời ông về dự sinh nhật của Nụ nhé không có ai đâu chỉ có tớ và Nụ cùng món canh chua cá bông lau".

 

 Đã có mười mấy cái thiệp mời như vậy đến với tôi vào dịp cuối tháng Hai hàng năm. Nhưng chưa năm nào tôi sắp xếp được để về lại Usla.
 
 Thiệp mời năm nay khác hơn mọi năm.

 

Trong thiệp Quang ghi "Năm nay thằng Tùng có qua Đức bọn tớ tổ chức sinh nhật Nụ ở biển Bắc ông có hứng thú thì đến dự nhé nhưng nói trước là không có canh chua cá bông lau đâu"
 
 Tùng qua Mỹ đã mười mấy năm bây giờ mới quay lại Đức. Bọn chúng vẫn liên lạc với nhau thường xuyên.

 

 Vì Nụ và Tùng trên danh chính vẫn là vợ chồng nên trên danh nghĩa bé Hoài Anh vẫn mang họ của Tùng.

 

 Tùng đến bây giờ vẫn chưa lấy vợ. Năm bé Hoài Anh học hết cấp 2 Nụ được nhận vào làm việc trong một đoàn ca múa tạp kỹ nên phải thường xuyên đi biểu diễn xa. Tùng nói bọn mày nuôi cái Hoài Anh đến đó đủ rồi bây giờ đến lượt tao.

 Tùng làm giấy tờ cho bé Hoài Anh qua Mỹ học. Nay bé Hoàng Anh đã học đại học báo chí ở một trường đại học nổi tiếng ở Mỹ.

 Nhân dịp bé Hoài Anh đi thực tập nghiệp vụ ở châu Á. Tùng sắp xếp công việc sang Đức.
 
 Nghe nói có Tùng sang địa điểm hội ngộ trong dịp sinh nhật Nụ cũng không xa nơi tôi ở bao nhiêu cho nên dù được báo là không có canh chua cá bông lau tôi vẫn cố gắng sắp xếp thời gian đến gặp tụi nó.
  
 Bọn Tùng Nụ Quang tổ chức sinh nhật Nụ ở Copenhagen bên Đan Mạch. Từ chỗ tôi chạy sang đó mất hơn hai tiếng.
 
 Trời tháng hai nhưng vẫn còn lạnh lắm hôm tôi lên Copenhagen thời tiết báo âm đến 5 độ. Vậy mà bọn chúng lại thuê khách sạn ở cạnh bãi biển và đêm sinh nhật của Nụ lại tổ chức dã ngoại ngoài bờ biển thế mới khiếp chứ.
 
 Gặp tụi nó tôi càu nhàu "lạnh bỏ mẹ đi được bọn mày điên hay sao mà kéo nhau ra tận đây vậy". Thằng Quang khà khà "Thế nó mới có sắc màu của Nga chứ". Tùng tủm tỉm "vì không có canh chua nên ông càu nhàu chứ gì". Nụ nhìn tôi có vẻ tiếc rẻ "lâu lắm rồi canh chua của em không có ai thưởng thức rất tiếc hôm nay lại không có điều kiện nấu.

 Tôi mồi chài "ở  Đan Mạch của hàng Á châu còn đầy đủ hơn ở Đức đấy". Nụ lắc đầu "Các anh ấy muốn có món khác đấy".
 
 Đóng trại xong chúng tôi lần ra bãi biển chơi. Thấy Nụ xách theo cái hộp đàn Violin tôi hỏi "Em chuyển sang chơi Violon từ khi nào vậy". Nụ bí hiểm nói "Em đâu có chơi đàn".
 
 Tùng đi bên Nụ thì thầm trò chuyện. Quang kéo tôi chạy dọc bờ cát. Chúng tôi dừng lại và ngồi xuống. Nụ nhìn ra biển và bâng quơ nói "Biển hôm nay không có sóng nhỉ". Quang cười lên hô hố "Sóng mẹ gì nổi nước đóng băng hết xừ nó rồi". Tôi ghé vào tai Quang nói nhỏ "Ông vô duyên thế cái Nụ đang mơ mộng ông lại tương một gáo nước lạnh". Quang gãi đầu "hì hì...có sao nói vậy".
 
 Khi Nụ rủ Tùng đi nhặt vỏ sò Quang hỏi tôi "ông đã đái trên biển đóng băng bao giờ chưa nó bốc khói lên hay lắm". Nói xong Quang vạch quần vểnh chim ra đái lên mặt biển đóng băng. Hắn rê một vòng thành hình trái tim. Nước tiểu nóng gặp băng lạnh nghe xèo xèo bóc khói lên nhìn cũng hay. Thấy vui vui tôi cũng vạch quần móc ra  bắn một tia xuyên qua trái tim của thằng Quang thành hình mũi tên.

 Hai thằng tôi nhìn tác phẩm được vẽ bằng nước tiểu của mình ôm bụng cười ngặt nghẽo.
  
 Tùng và Nụ thấy vậy chạy lại hỏi có gì mà vui vậy Quang vẫn ôm bụng cười chỉ hình trái tim và mũi tên trên mặt băng. Nụ cau mày trách "anh là đồ quỉ sứ". Thằng Quang vẫn ngặt nghẽo chỉ tôi "cái mũi tên là của nó". Cả Tùng và Nụ nhìn tôi không tin vì bọn nó đâu ngờ người đạo mạo như tôi cũng chơi trò này. Thấy hai đứa nhìn tôi tôi lăn đùng ra giữa cát cười ngất.
  
 Thằng Quang đột nhiên im lặng không cười nữa chạy lại giật lấy cái hộp đàn trên tay Nụ bật nắp và lôi ra chiếc đàn Violon cũ kỷ.
  
 Hắn như người thất thần đứng xoạc chân trên cát và từ đưa đàn lên kéo.
 
 Những tiết tấu đầu tiên vừa vang lên tôi thảng thốt ngồi xuống và lẩm bẩm "Luân Khúc của Johann Pachelbel". Nụ gật đầu và cũng kéo Tùng ngồi xuống.
 
 Tôi há hốc mồm nghệt lên như một thằng dở hơi nhìn thằng Quang kéo đàn. Bên cạnh thằng Tùng đã ngồi xếp bàng theo tư thế Thiền hơi thở nhẹ nhàng và tắt dần. Nụ cũng nhắm mắt chìm đắm vào tiếng Violon réo rắt.
 
Tôi đã nghe hàng trăm lần nói đúng hơn là hàng ngàn lần bản Luân Khúc Canon D của Johann Pachelbel. Kể cả nguyên bản dành cho piano và những biến tấu khác được trình bày bằng nhiều thứ nhạc cụ khác nhau của các nghệ sĩ lừng danh trên thế giới. Nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được nghe một bản biến tấu kỳ tuyệt được kéo trên đàn Violon như thế.

 Âm điệu nhẹ nhàng lặp đi lặp lại không dứt càng nghe ta lại cảm thấy như chính mình đang hòa mình vào một bức tranh muôn sắc màu của sự sống.

 Tiết tấu khi thì như đâu đó một nỗi buồn da diết bên cửa sổ mà mình đang cô đơn nhìn ánh tà dương dần lặng rồi có lúc chợt dâng lên một niềm vui lâng lâng khó tả như vào lúc bình minh với người yêu bên cạnh

 

 

 

 

 Đắm chìm trong tiếng nhạc tôi cảm giác thấy thật thư thái và nhẹ nhàng tôi cảm tưởng như có một dòng suối ngọt ngào đang chảy qua thân thể của mình tôi thấy tâm hồn mình bồng bềnh trải rộng ra như một thảo nguyên bao la bất tận trên thảo nguyên bình lặng đó có những hạt sương long lanh đang nhấp nháy dưới ánh mặt trời đong đưa trên những lá cỏ non tơ

Rồi có lúc tôi cảm thấy như trước mắt mình là dòng sông Kiến Giang hiền hòa của quê tôi tôi nghe thấy có tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền tôi thấy mình được dầm mình trong dòng nước ngọt ngào đó nước như bàn tay dịu dàng của người Mẹ đang vuốt ve tôi...

Khi thằng Quang ngừng kéo phải mất một thời gian khá lâu tôi mới trở lại thực tại.

 Nhìn sang bên cạnh thấy khuôn mặt của Nụ chan chứa hạnh phúc với hai giọt nước mắt long lanh như hạt châu lăn trên gò mà nồng nàn yêu thương đang ửng đỏ.

 Nụ thì thầm như nói với không gian chứ không phải nói với Quang hay nói với tôi "Em không ngờ bản biến tấu Canon D em soạn cho violon lại được anh chơi hay đến như vậy".

 Tôi nói "tớ không thể tưởng nổi   thằng Quang cái thằng nói tục như hát hay tay chân như thợ sắt ấy là một nghệ sĩ violin tài ba đến vậy nó biết chơi đàn từ khi nào vậy?  đây là lần đầu tiên tớ thâm nhập vào được thế giới của Luân Khúc mặc dầu đã nghe bản này hàng ngàn lần rồi".

 Thằng Quang nói "tớ biểu diễn tấu thành công là nhờ được thể hiện trước những con người mà tớ yêu thương đấy".

 Nụ an nhiên nói với "Đến bây giờ thì em mới hiểu tại sao anh lại từ chối không theo lời mời của Giáo sư âm nhạc Chechanov khi ông ấy nhận ra thiên tài âm nhạc ở trong một người lính quân khí".

 Quang ân cần nói "Tài năng đó chỉ thể phát tiết được khi đời anh có em mà thôi".

 Nãy giờ thằng Tùng vẫn ngồi bất động như ngưng thở. Cát đông cứng dưới chổ ngồi của hắn từ từ mềm nhũn ra.

 Nụ định đập lay Tùng dậy. Tôi dang tay cản Nụ lại thì thầm "Để yên hắn đang ở trong trạng thái đại định cứ để hắn tự xả Thiền đừng đánh động nó đó là giây phút hạnh phúc tột đỉnh nhất của một hành giả đấy".

 Chúng tôi ngồi đợi Tùng xả thiền đợi mãi mà hắn vẫn chưa thèm nhúc nhích. Gió bắt đầu thổi hắt từ dưới biển lên lạnh buốt tôi thít thà run lên cầm cập định đến dụng pháp gõ gậy lai tỉnh thằng Tùng.

 Đến gần nó tôi thấy một luồng hơi ấm từ thân thể nó ùn ùn tỏa ra. Tôi gọi Nụ và Quang đến đến chúng tôi ngồi bao quanh Tùng hai tay huơ huơ trước thân thể của hắn như người đi rừng đốt lửa và hơ tay chống lạnh vậy.
 
 Chúng tôi không nói với ai điều gì mỗi người đeo đuổi một ý nghĩ.
 
Tôi thì đang lý giải không biết hơi ấm từ thằng Tùng tỏa ra trên biển lạnh là do hơi nóng của lửa tam muội từ công phu Đại định Thiền hay là do hơi ấm từ tình yêu vị tha và nồng nàn sâu lắng của trái yêu của Tùng.

  Nhưng biết đâu hơi ấm đó cũng có thể kết tinh nguyên lực từ những tiết tấu âm nhạc diệu kỳ mà có cũng nên.
 

Canon D nghe ở đây

 

Bản nguyên gốc

 

Bản biết tấu được cho là hay nhất

 

Bản biến tấu Rock "ầm ỉ" nhất soạn cho ghita điện


 

Bản biến tấu dảnh cho bass

 

Bản biến tấu viết cho ghita thùng

 

Biến tấu Rock Violin điện:

 

Biến tấu rock


 

(Và cuối cùng là bản biến tấu dành cho Violin do Nụ soạn cho thằng Quang chơi ở đây):

  ____________

.
03.03.11

tn


More...

CĂN HỘ BÊN SÔNG ELBE (Chuyện Đời)

By Lê Thuận Nghĩa

Lời Đầu:
 
Nhiều tổ chức nghiên cứu về Xã hội học cũng như Phân tâm học đều có thống kê tên họ của những cặp vợ chồng có tình trạng hôn nhân bền vững trên thế giới.
  
Con số thống kê cho thấy hầu hết những cặp vợ chồng có đời sống hôn nhân lâu dài và đầm ấm đều có tên gọi rất gần gũi nhau về cách phát âm hoặc có liên quan đến một khái niệm chung nào đó hoặc đều gợi cảm định hướng về một vấn đề một qui luật hay cái gì đó như một mẫu số chung vậy ....
 
Họ lý giải rằng những tên gọi gợi cảm về một khái niệm "tương tự" nhau. Được lặp đi lặp lại nhiều lần trong suốt chiều dài của cuộc sống đã hình thành một chuỗi âm thanh như "khẩu quyết" như một "mặc ngôn" (Thần Chú) để tạo thành một "nhịp điệu" điều hòa làm tăng khả năng hòa hợp trong hôn nhân. Chính vì vậy mà những cặp vợ chồng có tên gọi như theo cách trên dễ có đời sống hôn nhân lâu bền và chan hòa hơn các cặp vợ chồng có tên gọi "trái khoáy".
 
Theo các nhà nghiên cứu về huyền học cũng như khoa học thực dụng thì tần số giao động âm thanh có ảnh hưởng rất lớn đến đời sống tinh thần cũng như sự trao đổi năng lượng sống trong cơ thể con người. Chính vì vậy mà Âm nhạc hò vè ca hát nhạc cụ trong lễ hội ...đóng một vai trò rất hệ trọng trong đời sống Tôn Giáo cũng như những hoạt động sinh tồn của loài người.
 
Những nghiên gần đây nhất của Y học hiện đại cho thấy ảnh hưởng của các loại tần số Ánh sáng cũng như Âm thanh đến từng cấu tạo và chức năng hoạt động vi tế nhất của cơ thể còn mạnh hơn nhạy cảm hơn cả tác động của hóa chất và các tác động vật lý va chạm khác.
 
Ví dụ trong công trình nghiên cứu "NHỊP SỐNG" (LEBENS- schwingung) của Giáo sư Andreas Günther và Tiến sĩ Georg Salcher có một số thông số như sau:
  
- Âm thanh (ton) có tần số dao động 218 02 Hz có tác động ảnh hưởng trực tiếp đến tiểu não tai mũi và sắc diện của khuôn mặt tác động mạnh vào tuyến hóc môn Hypophyse ở não bộ kích thích hoạt hóa hóc môn Thyronin và Vasopressin TSH.
  
- Âm thanh (ton) có tần số giao động 230 86 Hz có tác động trực tiếp đến cấu tại và hoạt động của các cơ quan nội tạng như tất cả các thành phần mỡ cột sống xương răng móng tay móng chân hai bắp chân ruột máu và bồi đắp hoạt chất cho tế bào...loại âm thanh có giao động này có tác động mạnh lên tuyến hóc môn thượng thận và ảnh hưởng đến sự điều tiết của hóc môn Adrenalin Noradrenalin Aldosteran...
 
- Âm thanh có tần số dao động 145 35 Hz có tác dụng trực tiếp đến các cơ quan bộ phận của bụng dưới như vùng xương chậu thận bàng quang hệ thống tiêu hóa và hệ thống sinh dục. Có tác dụng đến các tuyến hóc môn ở buồng trứng dạ con..và tiền liệt tuyến. Kích hoạt các loại hóc môn Ostregene Testosterone.
 
- Âm thanh có tần số dao động 174 52 Hz có tác động trực tiếp lên vai trên vùng ngực   tim da hai bàn tay hệ thống tuần hoàn máu hoạt động của phổi...và có khả năng kích hoạt tuyến giáp trạng và các loại hóc môn của nó.
...
Tất nhiên có rất nhiều ngưỡng dao động khác nữa và mỗi ngưỡng giao động đều có ảnh hưởng đến một số bộ phận và chức năng cơ thể khác nhau. Tôi sẽ có dịp trình bày về đề tài này trong một dịp khác.
 
Đưa ra những ví dụ trên để chứng minh cho luận cứ của các nhà Phân tâm học là tên gọi của vợ chồng có ảnh hưởng không ít đến sự bền vững và hài hòa của hôn nhân.
 
 Do tần số dao động "TON" âm thanh của những tên gọi đó có tần số có khả năng tương tác hổ trợ và cộng hưởng để tạo ra sự cân bằng hài hòa. Đó là nguyên nhân để những cặp vợ chồng có tên gọi nằm trong hệ "tương tác" thường có xu thế hôn nhân bền vững và hạnh phúc.
  
Nếu các bạn chịu khó để ý các bạn sẽ thấy lý thuyết của các nhà Phân tâm học đưa ra theo thống kê không phải là không có căn cứ thực tế. Nhất là đối với tên gọi đơn âm nhưng lại có âm sắc và ngưỡng phát âm đa dạng theo dấu của người Việt thì lý thuyết trên càng tỏ ra có bằng chứng thực tiễn rõ rệt hơn.
 
Tôi ví dụ bây giờ bạn hãy cố nghĩ lại xem bạn có bao nhiêu người bạn quen biết bao nhiêu người thân trong gia đình hoặc là người giao thiệp sơ ngoài xã hội có tên là gọi là Tuấn. Rồi bạn làm một phép đếm có bao nhiêu người đàn ông tên Tuấn có vợ tên là Thủy. Bạn cứ nghĩ lại và liệt kê ra đi bạn sẽ bị bất ngờ đến kinh hoàng khi có một tỷ lệ người tên Tuấn có vợ tên là Thủy nhiều đến mức không thể tưởng tượng nổi.
 
(Tôi đã thống kê tất cả những người tên Tuấn mà tôi quen biết thì có đến 14 cặp vợ chồng tên Tuấn-Thủy trong 21 cặp có chồng tên Tuấn. Và đa số những cặp Thủy-Tuấn này đều hoạt động trong những lĩnh vực có liên quan đến sức khoẻ con người một vài cặp buôn bán đồ trang sức một cặp bán sách báo và đồ Ki-ốt một cặp hoạt động trong lĩnh vực cho vay nặng lải...hè hè....
 
Có lần trên một chuyến tàu cao tốc tôi gặp một khách đầu đen khi lên tàu anh đến ngồi bên tôi và hỏi "Anh người Việt Nam hả". Tôi trả lời "Vâng tôi tên là Nghĩa". Anh ta đáp lại "Tôi tên là Tuấn người Hà Đông". Tôi hỏi "Chị Thủy dạo này ra sao hả anh Tuấn". Anh ta bình thản "Vâng nhà tôi vẫn khoẻ...ơ mà này anh có quen biết với nhà tôi à". Tôi cười nói "Quen biết gì đâu đàn ông tên Tuấn nào mà chả có vợ tên Thủy hỏi đại vậy thôi". Anh ta nghệt mặt ra một hồi rồi đáp "Ơ mà hay nhỉ mình có mấy người quen tên Tuấn cũng đều có vợ tên Thủy đấy". Tôi khẳng định "Đương nhiên chuyện ấy có gì lạ đâu"...Chuyện này có thật 100% đới tôi mà bốc phét tôi chết liền...hì ..hì...)
 
Một loại cặp đôi khác thường gặp nữa là cặp "Dũng-Hiền". Cũng tương tự thống kê như cặp "Tuấn-Thủy". Bạn cũng sẽ bất ngờ vì sự ngẫu nhiên đến kỳ lạ như thế: Đa số những đàn ông tên Dũng đều có liên quan "tình ái" với đàn bà tên Hiền. Và hầu như tất cả những cặp đôi có tên "Dũng-Hiền" đều không có cặp nào bị tan vỡ hôn nhân cả.
 
Thống kê những đàn ông tên Dũng mà tôi đã gặp và quen trên nước Đức thì có 11 người tên Dũng trong đó có 9 người có vợ tên Hiền. 9 cặp Dũng-Hiền này hiện vẫn đang sống với nhau hạnh phúc và tất cả họ đều là những người mới kết hôn một lần (Trừ đám cưới giả). Trong hai người tên Dũng không có vợ tên Hiền thì một người bỏ vợ và một người khác bị vợ bỏ..(he he he...đừng chửi í em đấy nhé).
 
Ngay ở thành phố Hamburg này đây tôi đã biết có đến 4 cặp Dũng-Hiền. Trong đó có 3 cặp làm nghề nhà hàng một cặp có tiệm làm móng tay giả.
 
Chuyện tôi muốn kể là chuyện của cặp Dũng-Hiền gần chung cư tôi ở. Hai người này có một nhà hàng loại vừa ở tiểu khu Altona gần khu St.Pauli là khu ăn chơi đèn đỏ nổi tiếng thế giới.
 
Có lẽ do qui luật bù trừ người ăn nói chụp giựt cục mịch như dùi cui chấm nước mắm khi viết lách điều gì thì cứ hay tràng giang đại hải vòng vo Tam quốc. Còn người có tài ăn nói có tài hùng biện thì lúc viết lách thì câu chẳng nên câu chữ không ra chữ.
 
Tôi thuộc loại biếng nói lúc trò chuyện hay đàm thoại qua điện thoại tôi thường có phong cách kiểu "gạch đầu dòng" những ý chính và bao giờ kết thúc câu nói cũng là câu "Còn vấn đề gì nữa không?". Vì biếng nói cho nên lúc viết thì "bù trừ" thành loại "thiên thung bang nai". Cũng chính vì đặc điểm này mà tôi phải bị hệ lụy mấy cú thất tình rồi đấy.
 
Cú thứ nhất cách đây đâu dăm bảy năm gì đó tôi quen được một em. Tuy không phải thuộc loại chân dài như Trường Thành nhưng cũng thuộc loại có thể gọi nôm na là mỹ nhân. Tôi với em cũng khá tâm đầu ý hợp. Chỉ hơi trục trặc một tý là chúng tôi ở và làm việc không cùng một thành phố. Vì vậy chỉ có gặp gỡ nhau vào dịp cuối tuần.
 
Trong tuần thỉnh thoảng em lại gọi điện cho tôi "anh ơi anh đang làm gì đó em nhớ anh lắm anh có nhớ em không ...". Tôi: "Có còn vấn đề gì nữa không?". Tình trạng đó kép dài một thời gian. Rồi vào một cuối tuần nọ tôi đến thăm em. Khi tôi gõ cửa em hé hờ cánh cửa và nói "anh đến làm gì đấy". Tôi: "Anh nhớ em lắm nên đến thăm em". "Còn vấn đề gì nữa không". Em hỏi tôi xong đóng cửa cái rầm. Thế là xong một cuộc tình.
 
Cú thứ hai là cách đây 3 năm. Tôi cũng quen một em khác. Tuy ở gần nhau và hầu như ngày nào cũng gặp nhau. Nhưng tối nào chúng tôi cũng gửi mail cho nhau. Rồi một ngày nọ khi thời cơ đã chín muồi tôi thấy đời mình không thể thiếu em được nên viết một bức thư ngõ lời. Ý chính của bức thư là tôi cảm thấy rất thích em và muốn tiến xa hơn tình bạn. Không biết tôi tràng giang đại hải thế nào mà thư em trả lời như vầy "...Cảm ơn anh về thông tin về dự báo thời tiết của trái đất trong những thập niên tới cũng như tình hình chiến loạn ở Biển Đông và nguy cơ hiểm họa của việc khai thác Boxit ở Tây Nguyên. Đặc biệt là những thông tin quí báu về việc luyện tập dưỡng sinh và cách ăn uống vệ sinh nhằm phòng chống những căn bệnh của thế kỹ. Em rất tâm đắc với những vấn đề anh đã đề cập đến. Em sẽ cố gắng lưu lại những thông tin này vào máy để khi nào em cưới chồng em sẽ truyền đạt lại cho chồng em biết những tin tức quí giá này...". Vậy là đời tôi lại phải gánh thêm một gánh nặng thất tình nữa..he he he...
 
Vẫn biết rằng văn viết trên mạng cần phải ngắn gọn súc tích ngắn câu nhưng phải dài ý mới có người ghé mắt vào đọc. Chứ loại chuyện kể nhìn vào đã thấy hun hút mút mùa Lệ Thủy như thế này thì chả có ai thèm để mắt tới đâu. Biết vậy nhưng vì đã thành tật nên khó mà bỏ được.
 
Chính vì vậy mà trước lúc kể chuyện về cặp đôi Dũng- Hiền của quán Asia Wok tôi cũng phải có thói quen đảo một vòng hươu vượn trước đã.
 
Còn bây giờ thì các bạn hãy nghe tôi kể một câu chuyện phải nói là khá ly kỳ và hy hữu nhưng có thật 100%  của cặp đôi Dũng- Hiền này.
   
   
                CĂN HỘ BÊN SÔNG ELBE
    
Dũng-Hiền của quán Asia Wok ở gần khu đèn đỏ St. Pauli sát bên cảng Hamburg là một đôi vợ chồng "song kiếm hợp bích" rất hi hữu trong giới làm nhà hàng ở vùng Bắc Đức.
 
Hiếm có cặp vợ chồng nào kinh doanh nhà hàng theo System (phương châm) "Chồng trong Vợ ngoài" mà được khả năng "song kiếm hợp bích" hay như cặp này.
 
System "chồng trong vợ ngoài" là phương pháp kinh doanh nhà hàng ăn uống theo kiểu "China Restaurant" vào thời "mt vận" của nghề làm ăn này ở nước Đức.
 
Vào thời kỳ kinh tế châu Âu khủng hoảng cộng với sự "khiếp đảm" trước các thương hiệu Madein China của người bản xứ. Đồng thời với sự xuất hiện các cơn sốt "cúm gà" "cúm heo" "cúm gia cầm".... Việc kinh doanh nhà hàng ăn uống có xuất xứ châu Á gặp rất nhiều khó khăn và trở ngại.
 
Để cứu vãn tình hình thất thu tránh bị phá sản các nhà hàng ăn uống loại vừa các quán ăn nhanh theo thương hiệu "đặc sản Á châu" phải giảm bớt chi phí đến mức thấp nhất. Trong đó biện pháp hữu hiệu nhất đó là giảm công nhân. Vì tiền lương lao động ở Đức rất cao cho nên giảm người làm cũng đồng nghĩa với sự tiết kiệm chi tiêu tối ưu.
 
Công việc kinh doanh nhà hàng ăn uống đòi hỏi rất nhiều công sức nếu thuyên giảm người làm không hợp lý sẽ rơi vào trường hợp "lủng". Có nghĩa là phục vụ không kịp cho khách hàng. Chính vì vậy mà hầu như các quán ăn nhỏ đều lui về cố thủ kiểu "công nghệ gia đình".
 
Mà mô hình điển hình nhất chính là mô hình "Chồng trong Vợ ngoài". Có nghĩa là phía trong bếp do chồng phụ trách phía ngoài ngoài do vợ làm bồi.
  
Nghề kinh doanh nhà hàng tiền chi tiêu nặng nề nhất là tiền lương phải trả cho đầu bếp và bồi chính. Nếu tránh được khoản chi tiêu này thì kinh tế suy thoái kiểu gì sự cố ngoại cảnh ảnh hưởng kiểu gì nhà hàng vẫn có thể "sống" được.
 
Chính vì đặc điểm ưu việt manh tính chất "sống còn" của System "Chồng trong Vợ ngoài" như vậy nên khi đảo qua các nhà hàng nhỏ các quán ăn nhanh của người Việt trên nước Đức chúng ta sẽ thấy hầu hết là kiểu "song kiếm hợp bích" này.
 
Tuy nhiên cái System sống còn này của dân kinh doanh nhà hàng cũng gặp phải trở ngại lớn. Đó là tình trạng "song kiếm hợp bích" bị suy thoái thành cảnh "ông chằng bà chuộc".
 
Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến cảnh suy thoái của Sytem này là do vợ chồng rất khó hợp tác với nhau trong công việc.
 
Về phần người chồng do công việc lu bu không ngưng ngh vừa ngơi tay xóc chảo là phải quay sang chuẩn bị đồ đặc cho cho "trận" tiếp theo. Từ sáng đến tối úp mặt vào lò quanh năm suốt tháng hít phải khí ga mùi dầu mỡ. Lại ăn uống toàn đồ nhà hàng mà chủ yếu là các loại thức ăn có tính nóng. Vì vậy hầu như đầu bếp nhà hàng nào cũng lâm vào tình trạng gan bị nóng. Chính vì đặc điểm đó mà hầu hết đầu bếp nhà hàng Tàu đều rất cục mịch và nóng nảy rất dễ bị kích động phẩn nộ vô cớ.
   
Phần người vợ phụ trách bên ngoài cũng không khá hơn mỗi ngày phải chạy đi chạy lại bưng bê lau dọn...Tính ra đôi chân cũng phải khua qua hàng chục cây số trong tình trạng bị nhiều áp lực thần kinh do phía khách hàng đưa lại
 
Chính vì hai đặc điểm này của đầu bếp và bồi chính nên System "Chồng trong Vợ ngoài" rất khó hình thành những cặp có tính "song kiếm hợp bích" một cách hoà thuận và ngoạn mục.
 
Vợ chồng Dũng-Hiền không phải đợi đến mùa suy thoái kinh tế mới sử dụng system này.
 
Ngay từ ban đầu mới mở nhà hàng. Cái Hiền đã nhận thức ra được ý nghĩa sống còn của System này rồi. Cho nên khi mới khai trương nhà hàng. Hiền đã sắp xếp cho nhà hàng hoạt động theo phương châm này. Dũng phụ trách trong bếp. Hiền chịu trách nhiệm phía ngoài. Vì vậy nhà hàng của chúng nó tuy không hoành tráng qui mô tầm cỡ "sao" như các nhà hàng khác nhưng hiệu suất kinh tế thì hơn rất nhiều nhà hàng có tiếng tăm trong vùng.
 
Hồi mới về Hamburg Dũng làm thuê cho nhà hàng Dynasty của tụi Tàu Đài Loan. Hiền thì mới sinh cái Phượng. Một hôm Dũng đi làm về mặt thuỗn ra như cái bơm. Hiền gạn hỏi thì Dũng bực bội nói hôm nay xào nhầm một loại sốt cho khách quen bị thằng chủ chửi là đồ đầu đất nên bực bội khó chịu.
 
Hiền nghe nghe chồng kể đứng nghiến răng trèo trẹo:  "Còn bà chúng nó chứ đã thế mai anh báo nghĩ làm. Kiếm cái quán nào nho nhỏ vợ chồng mình tự kinh doanh tự làm chủ khỏi phải bị con nào thằng nào đì cả". Dũng lưỡng lự "Em mới sinh một mình anh sợ xoay xở không nổi vả lại chúng mình đâu đủ vốn". Hiền tỉnh bơ "Vốn liếng khỏi lo mình mở một cái nho nhỏ thiếu bao nhiêu hú bạn bè giúp đỡ. Anh là đầu bếp xịn em là bồi thứ thiệt sợ đếch gì mà không làm".
 
Chẳng hiểu vì sao vợ tên Hiền mà chẳng hiền tý nào rất cương quyết nói là làm dũng khí ngất trời. Còn chồng tên Dũng thì tính tình trầm lặng hiền lành có phần như nhu nhược. Mọi sự quyết định lớn nhỏ gì trong gia đình cũng đều do Hiền quyết định.
 
Cũng nhờ cái cương quyết không chịu khuất phục thua kém ai không muốn chồng mình đi làm thuê làm mun bị người khác đì mà vợ chồng chúng nó có cái quán Asia Wok có tiếng tăm là làm ăn được ở cái xứ cảng này.
 
Hồi đầu mới mở quán. Nhà hàng chúng nó có một khách quen rất đặc biệt. Đó là một ông kỹ sư già về hưu. Ông già tên là Heiner bọn Dũng Hiền thường gọi theo cách phát âm tiếng Việt là ông Hai.
 
Ông Heiner là khách quen thường xuyên của quán Wok từ khi quán mới khai trương. Ông khách này có đặc điểm rất giống với một hiện tượng khách hàng mà tiếng Đức gọi nôm na là "Besondert Stamkunden" (khách quen đặc biệt).
  
 Loại khách quen này thường chỉ ngồi một chỗ nhất định ăn uống một loại nhất định và đôi khi chỉ vào đúng một thời điểm nhất định nào đó trong ngày hoặc trong tuần mà thôi.
 
Loại khách này nếu lúc vào nhà hàng thấy chỗ mình thường ngồi đã có người ngồi là họ bước ra khỏi nhà hàng ngay. Hoặc có nhiều khách quái đản hơn nếu người phục vụ không để ý đến thói quen của họ để phục vụ họ cũng rất dễ phật lòng bỏ đi. Ví dụ họ đã quen uống một thức uống gì đó trước lúc dùng bữa. Người phục phụ khi thấy họ không cần phải hỏi họ dùng gì cứ vậy mà bưng ra phục vụ. Nếu lỡ như vô tình hỏi họ như thói quen hỏi cách khách hàng khác họ cũng phật lòng và lần khác sẽ không đến nữa.
 
Ông Heiner thuộc loại khách quen đặc biệt này. Vì hầu như ngày nào ông cũng đến quán Wok dùng bữa. Vì vậy mà Dũng Hiền luôn luôn đặt mảnh giấy "bàn đặt trước" lên cái chỗ mà ông thường ngồi để giữ chỗ cho ông.
 
Hồi đầu quán mới mở Hiền chưa làm bồi được vì cái Phương lúc đó mới hơn một tuổi. Không làm bồi nhưng Hiền lúc nào cũng ở quán. Hiền chăm lo quán xuyến tất cả mọi việc liên quan đến sổ sách giấy tờ liên quan đến vấn đề kinh doanh và cả việc sắp xếp nhân sự.
 
Gặp lúc khách đông vào giờ cao điểm Hiền cũng tham gia làm việc như một "hậu vệ thòng". Lúc thì giúp ngoài lúc thì giúp trong. Những khi đó cái Phương được đặt vào xe đẩy và để vào góc quán.
 
Đôi khi có sự cố khách quá đông trong ngoài đều bận tíu tít cái Phương lại trọ trẹ khóc. Những khi đó ông Heiner từ một khách hàng đặc biệt trở thành người bảo mẫu bất đắc dĩ. Hoặc là ơ ơ ầu ầu rung rung cái xe đẩy cho cái Phương nín. Hoặc đôi khi ông phải đẩy xe ra đường khi cái Phương khóc to ảnh hưởng đến khách đang ăn.
 
Rồi dần dần từ từ ngày này qua tháng nọ cho đến khi Hiền không thể nào chịu được cách làm việc thiếu trách nhiệm và ít nhạy bén của mấy người làm bồi. Hiền tự mình đứng ra đảm trách nhiệm vụ làm bồi chính luôn. Và cũng không biết từ lúc nào ông Heiner đã trở thành Opa (Người Ông) "bất đắc dĩ" của cái Phương nữa.
 
Ông Heiner sống độc thân không có vợ con và có một căn hộ riêng gần quán nhà Dũng Hiền. Từ một khách hàng đặc biệt ông trở thành một thành viên gần như không thể thiếu trong cái "guồng máy " của quán Wok dưới sự điều hành của Hiền.
 
Cái chỗ ngồi luôn luôn dành cho ông vẫn lúc nào cũng đặt mảnh giấy "bàn đặt trước". Ông vẫn gọi thức ăn đồ uống như một khách hàng đặc biệt vẫn thanh toán tiền đầy đủ không thiếu một xu. Chỉ khác hơn là ông không phải ăn xong rồi về mà ăn xong và ở lại chăm nom và cùng chơi với cái Phương.
 
Cái Phương lớn dần lên đi học mẫu giáo học lớp 1 lớp 2 lớp 3 rồi cho đến lớp 5. Cái thế giới tuổi thơ của nó chính là một góc nhỏ trong quán Wok nơi có chiếc bàn đơn đặt tấm giấy "bàn đặt" dành cho ông Heiner. Cái Phương gọi ông là Opa. Ông Heiner từng ngày từng ngày chứng kiến cái Phương lớn lên.
 
Đã gần 10 năm trôi qua cái Phương đã là một cô gái nhỏ. Dũng Hiền đã trở thành một cặp đôi "song kiếm hợp bích" nổi tiếng thành đạt trong làng ẩm thực Á châu vùng Bắc Đức. Ông Heiner ngày một già đi khọm nọm thêm.
 
Dũng Hiền quá bận bịu với quán xá nhiều lúc gần như khoán trắng việc chăm sóc cái Phương cho ông Heiner. Mọi sự liên quan đến học hành và giải trí của cái Phương từ nhỏ hầu như đều do ông trong coi.
 
Cái Phương ngày một lớn nó có bạn có bè có những nỗi đam mê khác tuy nó vẫn luôn thân mật và kính trọng ông nhưng khoảng cách ngày một xa một xa ra.
 
Ông Heiner sau một cơn đột quị nhẹ sức khoẻ yếu hẳn đi ông bắt đầu đi đứng chậm chạp tay chân bắt đầu run. Nhưng vẫn như xưa ngày nào cũng như ngày nào ông vẫn đến quán Wok dùng bữa ở đó vẫn một chai bia một bát súp Bắc Kinh một dĩa Vịt chiên sốt chua ngọt hay sốt cay.
 
Cái Phương không còn đến quán thường xuyên nữa nó đã lớn. Nó đã tự biết chăm sóc mình. Nhưng ông Heiner thì vẫn cứ đến vẫn cái chỗ ngồi đó như từ mười mấy năm về trước. Ông ngồi từ khi nhà hàng mới mở cửa cho đến khi đóng cửa. Hôm nào cái Phương có ghé nhà hàng thì ông vui hôm nào cái Phương không ghé nhà hàng thì ông lại rười rượi đi về.
 
Ngày Hiền quyết định sửa sang lại nhà hàng chuyển từ cách phục vụ bình thường sang cách phục vụ búp-phê. Cái chỗ ông Heiner thường ngồi trở thành nơi đặt dàn búp- phê. Ông Heiner phải chuyển chỗ ngồi ra gần ngoài của để tránh cản trở khách hàng. Ông rất buồn nhưng cũng đành chịu và cũng không vì thế mà không đến thường xuyên nữa. Ông vẫn đến và gần như ngồi "đóng đinh" tại vị trí mới dành cho ông. Một bữa ăn nhâm nhi vài chai bia một ngày như mọi ngày của ông đều trôi qua nơi quán Wok như vậy. Niềm vui duy nhất của ông chính là mỗi khi có tiếng ríu rít của cái Phương.
 
Làm quán có thời có vụ nhằm khi có khách thì không sao. Gặp khi vắng khách Hiền thấy dáng ông Heiner ngồi bất động nơi chiếc bàn gần cửa ra vào thì nhấm nhảy cằn nhằn với Dũng là do ông Heiner ngồi ám. Nhiều khi Hiền đá bàn đá ghế xô cái này đẩy cái kia. Có lúc lại lấy tờ báo châm lửa huờ huờ quanh chỗ ông ngồi coi như đốt phong long. Ông Heiner không để ý đến thái độ của Hiền có ý đuổi khách. Ông vẫn ngồi đợi biết đâu cái Phương ghé lại.
 
Vào năm có Word Cup tại Đức dân tình ngồi nhà xem đá bóng ít ai đi ăn quán. Quán Wok vắng như chùa Bà Đanh. Hiền quyết định bắt Dũng đuổi ông Heiner đi. Dũng ngại không dám nói vì dẫu sao ông Heiner cũng gắn bó với quán với cái Phương hơn cả 10 năm nay. Hai vợ chồng cứ đùn đẩy nhau không ai đủ nhẫn tâm để nói với ông điều bất tiện khi ngày nào ông cũng đến ám từ trưa đến tối như vậy.
 
Cuối cùng Hiền đành phải nhờ cái Phương nói. Chờ một dịp cái Phương ghé lại quán Hiền nói với Phương điều mong muốn đó. Cái Phương nói Opa ngồi đó đâu có sao đâu có ảnh hưởng gì khách của Mẹ đêu. Hiền nói nhưng ông ngồi đó suốt ngày lại ngay cửa ra vào mà dạo này ông ốm yếu ít tắm rửa nên có mùi hôi ông ngồi đó từ ngày này qua tháng nọ có khác gì ám khách đâu. Cái Phương gân cổ lên cãi nhưng mà Opa là khách hàng Opa ăn uống trả tiền hẳn hoi Mẹ không có quyền đuổi Opa đi. Hiền năn nỉ con không phải vấn đề trả tiền hay không trả mà vấn đề tâm linh của nơi làm ăn quán xá mà có một người như vậy ám quanh năm suốt tháng là không ngóc đầu lên được đâu.
 
Cái Phương ngân ngấn nước mắt đến nói với ông Heiner : "Mẹ nói Opa đừng ngồi đây nữa Opa ngồi đây hoài nên quán không có khách Opa về đi"
 
Thoạt đầu ông Heiner chưa hiểu chuyện gì khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh của Hiền ông mới chợt hiểu ra. Ông luống cuống đứng dậy run run xuýt nữa té. Ông cúi gập người xuống hai tay chắp trước ngực gật đều lia lịa kiểu như người Thái Lan hay người Hàn Quốc tỏ thái độ có lỗi vậy. Ông gật gật đầu nước mắt lưng tròng nhìn cái Phương miệng lắp bắp líu ríu nói lời xin lỗi liên tục và từ đi giật lùi ra cửa.
 
Cái Phương nhìn dáng ông lầm lũi đi qua đường khóc òa lên quay lại nhìn Mẹ trách móc. Dũng cũng rơm rớm nước mắt dang nắm đấm đấm một phát vào tường bật cả máu. Hiền đưa tay lên ôm ngực nhìn chồng và con nói: "Tôi cũng đau lòng lắm nhưng không thể nào làm khác được vì cứ để ông ngồi đó thì ám quẻ lắm".
 
Từ ngày đó ông Heiner không ghé quán Wok nữa. Không ghé nhưng ông vẫn đi ngang qua quán Wok đến một quán bia đối diện bên kia đường ngồi uống. Ông chọn một chỗ ngồi quay sang hướng quán Wok. Ông vẫn luôn ngồi bất động như vậy trước chai bia uống dở. Ánh mắt vô hồn nhìn sang quán Wok. Chỉ khi nào ông thấy có thấp thoáng có bóng cái Phương ở đó thì khuôn mặt ông mới sáng rạng lên chút sinh khí.
 
Và cũng như hồi ở quán Wok ông trở thành người khách đặc biệt có chỗ ngồi đặc biệt dành cho Stamkunden (Khách Quen).
 
Đã mấy năm trôi qua như vậy ông không hề ghé lại quán Wok. Có những lúc vô tình Dũng thấy ông đi ngang qua quán Dũng muốn mời ông vào nhưng Hiền cản lại. Hiền nói mời ông vào biết đâu ông lại ngồi lì như ngày xưa thì sao. Dũng im lặng không nói gì lẳng lặng bỏ vào bếp.
 
Cái Phương thì rất ít khi gặp lại ông chỉ đôi khi tình cờ gặp ông trước lễ Noel trước dịp năm mới trước ngày sinh nhật của Phương thôi. Mỗi lần gặp như vậy ông đều nói rất vui khi tình cờ gặp lại cháu. Là tình cờ gặp nhưng khi nào ông cũng có sẳn một món quà rất quí giá đưa cho Phương nhân dịp gì đó.
 
Bẳng đi một thời gian khá lâu Dũng Hiền và cái Phương không gặp ông cũng không thấy ông ngồi ở quán bên kia. Sau này có lần gặp lại Dũng Hiền hỏi ra mới biết ông bị bệnh phải nằm nhà thương và khi ra viện ông đã chuyển chỗ ở vào viện dưỡng lão ở ngoại ô nên ít có dịp ghé lại Altona.
 
Biết thế nên sau này không thấy ông xuất hiện nữa nhưng Dũng Hiền cũng không còn lấy làm lạ.
 
Cho đến ngày sinh nhật cái Phương tròn 16 tuổi. Có một nữ Luật sư mang theo một bó hoa có 16 cành bách hợp rực rỡ và toàn bộ hồ sơ giấy tờ về quyền thừa kế hợp lệ một căn nhà ngh mát bên cạnh dòng sông Elbe phía tọa lạc về phía Đông của cảng Hamburg cho cái Phương. Người để lại căn nhà ngh có giá trị như một mơ ước này cho cái Phương là ông Heiner.
 
Bà luật sư nói trước khi ông Heiner về ở viện dưỡng lão. Ông đã bán căn hộ của ông trong phố Altona và mua căn hộ ngh mát nho nhỏ này với mong muốn để lại như một món của hồi môn cho người cháu gái thân thiết nhất của ông là cái Phương. Bà còn nói trong lúc làm thủ tục thừa kế ông Heiner nói sở dĩ ông mua căn hộ này cho Phương là vì ngày xưa khi cái Phương còn bé ông thường dắt nó đi dạo dọc bờ cảng cái Phương thường nói với ông nó mơ ước được ở trong một căn nhà bên bờ sông để đêm đêm được nghe tiếng sóng vỗ.
 
Mấy tháng sau khi cái Phương nhận quyền thừa kế căn hộ bên sông. Hiền giao lại toàn bộ việc kinh doanh quán xá lại cho Dũng và xin đi học nghề  Altepfleger (Nghề chăm sóc người già một nghề thuộc hệ thống bảo hiểm xã hội của Đức). Và nay đã trở thành một nhân viên nơi viện dưỡng lão mà hồi trước ông Heiner sống ở đó.
 
Hiền xin với con cho phép mình được sử dụng căn hộ ven sông cho đến khi Phương học hành ra nghề và lấy chồng. Hiền biến căn hộ ven sông thành một căn nhà ngh để cho thuê.
 
Giá thuê căn nhà ngh ven sông Elbe của Hiền cực rẻ rẻ gần như chỉ thu cho có lệ. Mặc dù những khu nhà ngh ven sông Elbe vốn là những địa điểm "hot" trong các kỳ ngh của khách vãng lai. Duy chỉ có điều kiện cho thuê hơi khác thường. Người thuê phải là người già trên 70 tuổi và ưu tiên cho các cụ già độc thân.
 
Hôm tôi có việc vào Viện dưỡng lão. Tôi có gặp Hiền ở đó tôi hỏi có phải cô ân hận chuyện ngày xưa đuổi ông Heiner ra khỏi quán nên mới bỏ nghề kinh doanh đếm tiền để đi làm công việc mang đậm tính nhân đạo này không. Hiền trả lời không! nếu như quay lại ngày xưa thì vì công việc kinh doanh em vẫn làm thế em bỏ nghề nhà hàng để trở thành nhân viên chăm sóc người già là vì qua sự việc ấy em mới thấu cảm được sự cô đơn cùng tột của những người già ở bên này....
 
14.02.11
TN
  

More...