EM ĐÀN BÀ VÀ CHÂN LÝ (Phóng Sự ...)

By Lê Thuận Nghĩa



Trong một lần ngồi nhậu...trà với mấy bạn Thơ trẻ. Tuổi đời thì chúng nó nhỏ tuổi hơn mình. Nhưng nói như gã Hồ Bắc thì : "về tuổi đời thì anh sắp lên lão nhưng riêng khoảng tuổi "EM" thì anh phải gọi tụi em là tiền bối". HB- một Thi Sĩ lãng tử khá nổi tiếng hậu du của Tam Tổ Yên Tử khi nghe một câu chuyện tình khá lý thú của mình hỏi:
- Chú có biết anh nghĩ gì khi mà người ta bán cái xe máy cưới chồng cho người yêu không?
- Anh nghĩ sao?
- Anh nghĩ là hắn chả hiểu gì về Đàn Bà hết.
- Thế anh hiểu gì về  Đàn Bà nói cho em út nghe coi.
Nghe nó hỏi mình mới giật thọt cả mình tự nhủ:
- Ừ nhỉ Đàn Bà là gì nhỉ?
Thấy mình ấp úng gã HB nói:
- Con đường để từ EM trở thành ĐÀN BÀ trong ta còn khó hơn là thõng tay vô chợ nữa đấy đừng có mà bỡn!
....

Có một giai thoại về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Hầu như ai yêu nhạc Trịnh cũng đều biết đến những bông hồng (EM) đi qua đời ông. Cứ mỗi EM ngang qua là để lại một ca khúc bất hủ nào Diễm nào Nguyệt nào Quỳnh Hương nào Bích Khê   Michiko VA Dao Ánh Hồng Nhung v..v...Cứ mỗi EM như vậy lại có Diễm Xưa Quỳnh Hương Nguyệt Ca...EM thì ông có nhiều nhưng hình như ông chưa đủ công lực để tiến đến cảnh giới tiếp cận được với Đàn Bà. Duy chỉ một lần hồi Ông mới 26 tuổi xém nữa là Ông tiến cái cảnh giới tương tự với cô Vũ Nữ gốc Hoa tên là Thanh Thúy tục gọi là Hoa Cưng. Nhưng tiếc thay khi hai người bạn thân của Ông là Họa Sĩ Trịnh Cung và HS Đinh Cường sau khi chứng kiến họ Trịnh trao nhẫn cưới cho Hoa Cưng dưới ánh đèn mờ ảo và chứng kiến cảnh:  "Một giọt nước nóng bỏng rơi xuống lưng bàn tay suýt làm Sơn co tay lại đó là giọt nước mắt hạnh phúc của Thanh Thúy". Và khi h đưa họ Trịnh đến phòng tân hôn rồi ra về...thì bỗng nghe tiếng chân lộp cộp hối hả phía sau ngoảnh lại thì té ra là Tân Lang họ Trịnh vừa chạy theo vừa hổn hển nói :"Bỗng dưng ở lại một mình với một người đàn bà trước mặt mình hoảng quá không biết làm gì đành bỏ chạy cho khỏe!"     ...
Ngoài những bản tình ca những ca khúc bất hủ Trịnh Công Sơn để lại cho hậu thế. Câu nói này của Ông còn chỉ ra cho lớp đàn em biết con đường tiến từ EM đến ĐÀN BÀ chông gai lắm...he he.....
  
Tác giả của ca khúc vượt thời gian "Làng quan họ quê tôi" Hoạ sĩ Nhà Thơ Nguyễn Trọng Tạo hơn nửa đời lăn lộn trong cuộc sống đa tầng đa phương diện mãi cho đến lúc hơn 60 tuổi Nhạc sĩ Nhà thơ tài ba này còn phải thốt lên trong một tập thơ dài: -  " Em- Đàn Bà" ôi khó lắm thay!!! he ..he ...he cú nữa.

 TN : - Tại sao anh lại đặt tên tập thơ là Em Đàn Bà vậy chứ bộ có EM không phải là đàn bà à
- Nguyễn Trọng Tạo: - Ngày không Em ngọn cỏ khát  đâm mù tia nắng...Em Đàn Bà đơn giản vậy..vì.. yêu em ...he he...
- TN: !!!!!!!!!
  
_____
Nhà Văn Hoàng Đình Quang Tổng Biên tập Nhà Xuất Bản Văn Nghệ khu vực Miền Nam suốt cuộc đời bôn ba giữa giông bão với Chân dài chân ngắn cho mãi đến lúc lên cơn sốt hơn 40 độ mới tìm ra được một chân lý là giữa Em và Đàn 2 thế giới hoàn toàn khác nhau : "Tôi đi tìm Em lại gặp Đàn Bà....- Thơ viết trong cơn sốt"...
 

  
________

Nguyễn Quang Vinh: - Để tui dạy cho ông mấy chiêu chinh phục mấy EM chân dài nhé.
Nguyễn Quang Lập:- Thằng Vinh biết gì về EM mà dạy hắn lớn lên là may mắn đi đường tắt đến cảnh giới Đàn Bà ngay sau đó mới quay lui lại tìm Em nên chẳng có kinh nghiệm gì đâu. Vụ này để anh chỉ cho chú mấy chiêu. Muốn chinh phục các EM  để tiến tới cảnh giới cao hơn đầu tiên chú phải học thuộc câu thần chú điều khiển gậy như ý của Tôn Hành Gi hô to là to đến bao nhiêu cũng được hô nhỏ là nhỏ lại được ngay..he he he....
TN: !!!...??????

_________
 ___________

TN: - Anh hạnh phúc thật làm sao mà anh có được người Đàn Bà của mình hay thế
 Trương Đình Tuấn:- Hè hè...thế mới chiến chứ nếu như chị của em mà không tranh với anh hai cái gốc xoài để treo võng ngủ trưa thì đúng thật chị ấy là một người Đàn Bà thật rất
tuyệt vời
TN: ??????
 
________
  
..

- Từ Linh Nguyên: - Khi nào thì đại ca  " một hôm ngựa bỗng thấy thanh bình thảm cỏ tình yêu dưới chân mình..". hay là: Chỉ mong làm cỏ bên nguồn/ Mềm chân lơ đãng suối hồn ngây thơ...để vén gió nhìn mây
 Dami: -  Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi o nớ chiều tà
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội!
(Qua mấy ngõ hoa- Mường Mán)
TN:-  he he.....Bác Mường Mán ơi cho thêm mấy cái bánh tráng và ly trà đá chân lý cuối cùng là uống mà uống thơ uống trà hay uống bia thì cũng là uống cả thôi.

....
08.03.10
tn

More...

Liên Khúc "THƯA EM" (nhạc..he he...)

By Lê Thuận Nghĩa

Đáng lý ra ngày 8/3 tôi không cần phải chúc mừng chị em bởi vì tôi là người luôn luôn coi trọng Chị Em cho nên cái ngày Vùng Lên này đối với tôi không có ý nghĩa. Về vấn đề kính nể chị em nếu như tôi bị xếp hạng nhì thì không có ai được xếp hạng nhất. Bằng chứng đây:

  
 
THƯA EM! (1) (thơ)
thuannghia | 01 October 2009 04:44
.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Mắc mớ gì đâu mà buồn

Gần với xa cũng thế

Khi nghĩ về  nhau luôn

.

Thưa  em!

Rằng em rất đúng

Áp má kề vai

Chan chán ngày dài

Xa xa trong cách trở

Nhớ nhớ..

Tình đâu phai

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Lửa nhen đâu có vĩnh hằng

Mình nghĩ về nhau thật tốt

Ấm hoài đến ngàn năm

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Lời nói không mất tiền mua

Lỡ như giận nhau chuyện nọ

Nắm tay

Nháy  mắt cười trừ

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Đôi khi anh như ngẩn ngơ

Đương nhiên vì môi em thắm

Nụ hôn thì đang còn chờ

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Hết khuyết là đến rằm

Tháng giêng hay tháng tám

Cũng là một vầng trăng

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Méo tròn gì cũng là anh

Không phải duyên thì phận

Vui vui tại bởi lòng lành

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Chúng mình đâu còn xuân xanh

Nghiêng đầu nhổ cây tóc bạc

Ai nói lòng  không yên bình

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng.
....

01.10.09
thuận nghĩa
____________
   

THƯA EM! (2)
thuannghia | 14 November 2009 19:41
.
Thưa em rằng anh đã sai

(Có nghĩa là em rất đúng)

Ừ thôi   không mười thì chín

Chẻ gì cho một thành hai
.
Thưa em! rằng anh đã sai

Biết rồi em nở nụ cười

Ngày mai đúng ngày phiên chợ

Tạ tình một đóa hoa tươi
.
Thưa em! Khi anh có lỗi

Bao giờ cũng thế lặng thinh

Nếu muốn cúi đầu tạ tội

Anh cũng quì rất ngon lành
.
Thưa em! rằng anh đã sai

(Vì em lúc nào cũng đúng)

Thế thì cần chi nói mãi

Cho đời thêm chuyện mông lung
.
Thưa em!  rằng anh đã sai

Chỉ xin một bữa yên bình

Câu thơ hôm nào viết dở

Há để dòng cuối trắng tinh
.   
Thưa em! rằng anh đã sai

(Có nghĩa là em tối thượng)

Cầu em hải hồ độ lượng

Cho anh một phút ngọt lành

.
Thưa em! sai hết về anh

Nhường em tất tất lẽ đúng

Với anh chút thơ mỏng mảnh

Đã dư tới cõi vô cùng!
____________
   
THƯA EM (3)
       
Thưa em!
Là anh có nhớ
Thỉnh thoảng mới chút  quên quên
Cái ngày chúng mình gặp gỡ
Hình như anh khắc bên em
.
Thưa em!
Là anh không quên
Đôi khi chỉ không kịp nhớ
Vài hôm anh về hỏi Mẹ
Em sinh tháng mấy biết liền
.
Thưa em!
Anh không lỗi hẹn
Bởi vì gặp bạn ham vui
Vì chắc vài lời ve vuốt
Bỏ qua em sẽ mỉm cười
.
Thưa em!
Anh rất chung tình
Lỡ như ngang đường mắt liếc
Yêu em thì như em biết
Nhưng vì người ta quá xinh
.
Thưa em!
Anh rất đàng hoàng
Tuần này vẫn chưa nói dối
Cho nên trong đêm chờ đợi
Chớ nghĩ rằng anh tắt ngang
.
Thưa em!
Thôi đã muộn màng
Dẫu rằng anh như củ chuối
Cũng đừng kêu trời lại hỏi
Khi đời lỡ buớc sang ngang...
       
08.03.10
thuận nghĩa

More...

DER DIE DAS...(Chuyện Vui)

By Lê Thuận Nghĩa

Thuở nó lên 5 đã  chững chạc như người lớn. Khi thấy anh vừa lụi cụi nấu ăn vừa lẩm bẩm..der die das (giống đực giống cái giống trung) học tiếng Đức. Nó đang chơi trò cô Tiên một mình nơi hành lang chạy vào gõ gõ cái bút chì cô Tiên vào anh hỏi:
- Nào cô Tiên đến đây cho nhà ngươi ba đều ước. Ba muốn ước điều gì nào?
Nó có một trò chơi rất đơn giản với hai cái bút chì một cái là nó một cái khi thì cô Tiên khi thì ông Bụt khi thì con người máy bằng nhựa chưng ở cửa hàng đồ chơi mà Ba nó hẹn kỳ lương tới sẽ mua cho nó. Đã gần nửa năm rồi thỉnh thoảng nó hỏi anh:
- Kỳ Lương Tới  đi đâu xa mà lâu về Ba nhỉ?
Anh cười cười ngượng nghịu nói với nó:
- Kỳ Lương Tới có hai loại một loại là Kỳ Lương Tới dư và một loại là Kỳ Lương Tới thiếu. Loại Kỳ Lương Tới dư thì hư ham chơi nên lâu lâu mới về nhà Kỳ Lương Tới thiếu thì ngoan nên lúc nào cũng về nhà đúng ngày đúng giờ con ạ.
Nó lại hỏi:
- Thế Kỳ Lương Tới nào thì có thể mua được người máy hả Ba?
- Thì là kỳ lương tới dư đó - Anh trả lời.
- Vậy thì con chẳng thích ngoan đâu con thích hư thôi.
Anh thương nó định lôi con lợn đất mà cả hai cha con ngày nào cũng bỏ tiền lẻ vào chờ đầy là lấy mua ô tô định đập ra mua người máy nhựa cho nó thấy thế nó nhỏ nhẹ hỏi anh
- Ba biết con ghét nhất cái gì không?
- Con ghét nhất cái gì nào- anh hỏi
- Là người máy bằng nhựa đấy...
Hai cái bút chì ấy là một thế giới trò chơi phong phú nhất của nó nó có thể chơi say mê hàng mấy tiếng đồng hồ liền mà không chán. Một cái là nó một cái là cô Tiên luôn sẵn sàng cho 3 điều ước. Hai cái bút chì theo nó suốt những buổi chiều nơi phòng đợi ở phòng mạch mà ba nó thực tập. Cùng với nó suốt cả buổi tối nơi nhà hàng ba nó rửa bát và phụ bếp cuối tuần...
 
Lúc nó gõ gõ cái bút chì vào anh nói cô Tiên bút chì của nó cho anh 3 điều ước anh cười hề hề xoa đầu nó:
- Ba ước là có một cái Die nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa giúp ba còn cái Das thì khoẻ mạnh ngoan và học giỏi riêng cái Der thì sẽ lấy được bằng cấp và Kỳ Lương Tới dư lúc nào cũng về nhà.

Ngày sinh nhật nó 18 tuổi anh hứa mua cho nó cái Caprio. Khi đưa nó đến nhà xe Audi chọn cái nào nó cũng lắc đầu. Anh buồn lòng hỏi nó thật sự thích cái nào nó hề hề trả lời:
-Thật ra thì con chưa thích đi xe đâu vì chạy xe tốn kém lắm học sinh làm gì có tiền mà nuôi xe.
Anh giật mình thấy nó còn chững chạc và chín chắn hơn cả mình.
Anh rút cái bút bi trên túi áo xuống gõ gõ vào vai nó:
-  Nào cô Tiên đến đây cho nhà ngươi ba điều ước nhà ngươi ước gì nào
- Con ước cái Der sẽ có một cái Die còn cái Das thì đủ điểm vào học nghề Y.  Der Die Das immer unter dem Dach *
Anh ôm  nó vỗ vỗ vào vai:
- Du bist richtig schon einer Erwachsener (Con thật sự đã là một người lớn).
- Nói tiếng Việt đi mai mốt về Việt Nam không biết nói chuyện với ai đâu- Nó giả bộ nghiêm mặt nhại lại câu nói của anh thường nhắc nó hồi bé- Hì hì...ngoan! về Việt Nam Ich kiếm cho Du một cái Die sehr đẹp nhé- Nó lại chua thêm một câu làm như nó là bố của anh không bằng.
- Cái thằng dịch vật- anh mắng yêu nó
- Dịch vật là cái gì vậy Ba?
Biết mình lỡ lời anh chống chế:
- Là một cái Die tuyệt vời.
Anh và nó nhìn nhau cười vang cả nhà xe.
   
   _____
       
Chú thích:
Die: giống cái
Der: giống đực
Das. giống trung
Ví dụ: Die Frau là người vợ người Phụ Nữ Der Männer là người chồng Đàn Ông Das Kind là con cái.
Câu nói đùa: "Der Die Das immer unter dem Dach" có nghĩa là Vợ Chồng con cái luôn ở chung dưới một mái nhà

______
04/03/10
TN

More...

CỔ TÍCH SIÊU HIỆN ĐẠI - THẠCH SANH.(.ặc ặc..ặc..)

By Lê Thuận Nghĩa

THẠCH SANH



....Thạch bà sinh một con trai khôi ngô tuấn tú đặt tên là Thạch Sanh
________________________________
 

Xưa ở quận Cao Bình có gia đình bác tiều phu Thạch Nghĩa vợ chồng tuổi cao mà vẫn không con. Ông bà lo buồn và ra sức làm việc nghĩa. Ông thì sửa cầu sửa cống khơi rãnh đắp đường. Bà thì nấu nước cho người qua đường uống. Việc làm của gia đình họ Thạch thấu đến trời Ngọc Hoàng cho Thái tử đầu thai xuống trần làm con nhà họ Thạch. Thạch bà thụ thai ba năm chưa sinh con thì Thạch ông mất. Sau đó Thạch bà sinh một con trai khôi ngô tuấn tú đặt tên là Thạch Sanh.  
    
    
_________
   

    
   
   ...   với một mảnh khố che thân và một cái búa đốn củi.
____________
  
   
Thạch Sanh sống côi cút một mình trong túp lều tranh dưới gốc đa 
____________
  
....Cách ít năm sau Thạch bà cũng mất Thạch Sanh sống côi cút một mình trong túp lều tranh dưới gốc đa với một mảnh khố che thân và một cái búa đốn củi
.
    
    
    
   
    _____________________________________________
   
  
  

Năm Thạch Sanh mười ba tuổi Ngọc Hoàng sai tiên ông xuống dạy cho chàng các môn võ nghệ và mọi phép thần thông.
  
   
 
      Ngoài thập bát môn võ nghệ....
_______
        
     
    
 
        
....Ngọc Hoàng còn cho người truyền dạy 72 tuyệt kỹ lướt mạng..
_____
     
   
   
 
   

  
....và 36 chiêu cua gái cho Thạch sanh
    ___________
   
   

   108 cách ăn...
_____

       
  
  

   và 365 cách uống..
   ________
  

ngoài ra còn dạy dỗ phương cách hoạt động chính trị...
   
  ___________________
   

    
 .... tập làm chính khách
    _____________
        
  
    cũng như điều khiển các phương tiện giao thông
  __________
        

   nói tóm lại là đào tạo Thạch Sanh không những liều lĩnh như côn đồ..
     _______
  
  
mà còn là tinh nhạy hoàn hảo như điệp viên 007. 
    

     
    ____________________
    


Một hôm có anh hàng rượu tên là Lý Thông đi bán rượu ghé vào gốc đa nghỉ chân thấy Thạch Sanh khỏe mạnh lanh lợi ở một mình bèn kết làm anh em và đưa Thạch Sanh về nhà.
______
         
    

Bấy giờ ở trong vùng có một con Trăn Tinh thường bắt người ăn thịt quan quân nhiều lần vây đánh không được. Vì nó có phép thần thông biến hóa; nhà vua phải cho lập miếu thờ và mỗi năm nộp một mạng người cho nó. 
_______
    
 
.....Thạch Sanh vui vẻ nhận lời và đi ngay.
________________________
 
   
đến lượt Lý Thông phải nộp mình. Mẹ con Lý Thông nghe tin hoảng hốt bàn mưu tính kế đưa Thạch Sanh đi thế mạng. Khi Thạch Sanh đi lấy củi về Lý Thông đon đả mời chàng uống rượu và nói: "Ðêm nay anh phải đi canh miếu thờ trong rừng nhưng trót cất mẻ rượu anh đi sợ hỏng nhờ em thay anh canh miếu một đêm". Thạch Sanh vui vẻ nhận lời và đi ngay.
   
   
    


Nửa đêm Trăn Tinh hiện về giơ vuốt nhe răng hà hơi nhả lửa định xông vào miếu ăn thịt Thạch Sanh. 
   _______________________________
 
   
    
  
Thạch Sanh bình tĩnh trổ tài đánh nhau với Trăn Tinh
_____________________________
   
Thạch Sanh bình tĩnh trổ tài đánh nhau với Trăn Tinh cuối cùng chàng chém được đầu nó đốt xác nó thành than và thấy hiện lên trong miếu một bộ cung tên bằng vàng ngời sáng. Thạch Sanh mừng rỡ giắt búa đeo cung và xách đầu Trăn Tinh chạy thẳng một mạch về nhà. 
   

    


    xách đầu Trăn Tinh chạy thẳng một mạch về nhà....
___________________________
   
Nghe tiếng Thạch Sanh gọi mẹ con Lý Thông hoảng sợ cho là oan hồn của Thạch Sanh sau khi bị Trăn Tinh ăn thịt trở về nhà oán trách - bèn cất lời cầu khấn van xin: "Sống khôn thác thiêng em hãy tạm đi ngày mai mẹ cùng anh sẽ mua sắm vàng hương cơm canh cỗ bàn cúng em chu tất!".
   

        ______________________________
      


   nhưng chàng không giận vẫn vui vẻ kể chuyện giết Trăn Tinh cho mẹ con họ Lý nghe
______________________
  

Bấy giờ Thạch Sanh mới biết rõ tâm địa và mưu kế của mẹ con Lý Thông nhưng chàng không giận vẫn vui vẻ kể chuyện giết Trăn Tinh cho mẹ con họ Lý nghe. Lý Thông liền nảy ra một mưu thâm độc mới. Nó nói Trăn Tinh là báu vật nhà vua nuôi ai giết sẽ bị tội lớn. Thạch Sanh lo sợ Lý Thông bảo Thạch Sanh trốn đi cho an toàn một mình y sẽ tự lo liệu thu xếp giúp cho.

       ______________________________
  
    
  
   

Sau khi Thạch Sanh từ giã mẹ con Lý Thông trở về gốc đa xưa
     
   
   
    
  
.....phong cho Lý Thông làm Ðô đốc quận công.
__________________________
 

Lý Thông đi ngay về Kinh tâu vua là đã trừ được Trăn Tinh. Nhà vua vui mừng trọng thưởng và phong cho Lý Thông làm Ðô đốc quận công.
   
    
  
   Hội kén chồng kéo dài hàng tháng nhưng công chúa không chọn được ai vừa ý đẹp lòng
________
     
Tiếp đó nhà vua mở hội kén chồng cho con gái là công chúa Quỳnh Nga. Hội kén chồng kéo dài hàng tháng nhưng công chúa không chọn được ai vừa ý đẹp lòng. Một hôm công chúa đang dạo chơi vườn đào thì một con chim đại bàng khổng lồ khác sà xuống cắp đi.
 
         
    
   
 

   ...Thạch Sanh dương cung bắn
______
 Thấy chim cắp người bay qua Thạch Sanh dương cung bắn   đại bàng bị trúng tên vào cánh trái nó dùng mỏ ngậm tên rút ra rồi bay tiếp về hang ổ. Thạch Sanh lần theo vết máu tìm đến cửa hang đại bàng chàng đánh dấu cửa hang ác điểu rồi trở lại gốc đa.
     
    
 

Thạch Sanh đến thăm và kể cho Lý Thông nghe việc bắn chim đại bàng....
 ____
   
Nhà vua sai Lý Thông đi tìm công chúa tìm được thì sẽ được lấy công chúa làm phò mã nối ngôi vua không tìm được phải chịu tội. Lý Thông vừa mừng vừa lo y lập kế mở hội hát xướng mười ngày để nghe ngóng dò la tin tức. Ðến ngày thứ mười biết tin Lý Thông mở hội Thạch Sanh đến thăm và kể cho Lý Thông nghe việc bắn chim đại bàng Lý Thông mừng vui khôn xiết hậu đãi Thạch Sanh và nhờ chàng dẫn đường đến hang Ðại bàng cứu công chúa.
   

    


  
Không thấy Thạch Sanh trở về công chúa buồn thương rầu rĩ và bặt câm không hé môi nói nửa lời
____
Thạch Sanh dùng thang dây xuống hang gặp công chúa và đưa thuốc mê cho đại bàng uống. Công chúa hẹn ước kết duyên cùng Thạch Sanh rồi Thạch Sanh buộc dây đưa nàng lên mặt đất. Lý Thông sai quân lính đưa công chúa lên kiệu rước về cung còn y nói dối là ở lại đánh nhau với quái vật. Sau đó Lý Thông dùng đá lấp kín cửa hang và trở về triều đình mạo nhận công trạng. Không thấy Thạch Sanh trở về công chúa buồn thương rầu rĩ và bặt câm không hé môi nói nửa lời. Nhà vua buồn bã Lý Thông cầu đảo thuốc thang khắp nơi đều vô hiệu việc tổ chức cưới xin phải đình hoãn.

        
    
     
    
    
    và gặp Thái tử con vua Thủy Tề đang bị yêu quái nhốt trong cũi sắt
_____
   
Hết liều thuốc mê đại bàng tỉnh dậy hóa phép thần thông hãm hại Thạch Sanh chàng dũng sĩ "mặt đỏ mày xanh" đã dám cả gan "phá nhà cướp vợ" của nó. Thạch Sanh dùng tài võ nghệ và phép thần thông của mình tiêu diệt được đại bàng. Nhìn lên cửa hang kín bưng không còn một khe hở nhỏ Thạch Sanh dạo khắp hang động của đại bàng và gặp Thái tử con vua Thủy Tề đang bị yêu quái nhốt trong cũi sắt. Thạch Sanh phá tan cũi sắt giải thoát cho Thái tử. Thái tử mời Thạch Sanh về Thủy Tề gặp vua cha.
   

  
Vua Thủy Tề tặng Thạch Sanh một cây đàn thần
______
  

Vua Thủy Tề cảm ơn và hậu đãi chàng. Trong thời gian lưu lại thủy cung một hôm Thạch Sanh đang cùng Thái tử dạo chơi thì một con Hồ Tinh xuất hiện biến thành một cô gái xinh đẹp để cám dỗ mê hoặc hại chàng. Thạch Sanh bắt nó phải hiện nguyên hình là một con cáo chín đuôi và hóa phép giam nó lại. Vua Thủy Tề mời Thạch Sanh ở lại thủy cung và sẽ phong chức tước cho chàng nhưng Thạch Sanh từ chối. Vua Thủy Tề tặng Thạch Sanh một cây đàn thần và sai sứ giả rẽ nước đưa chàng trở lại trần gian. 
    
      
   

Quân lính nhà vua bắt Thạch Sanh tống ngục
_________
Thạch Sanh lại về với gốc đa xưa. Vắng bóng Thạch Sanh cây đa buồn ủ ê khi Thạch Sanh trở về cây đa lại xanh tươi như cũ. Hồn hai con quái vật bị Thạch Sanh giết (Trăn Tinh và Ðại Bàng) gặp nhau tìm cách hãm hại Thạch Sanh. Chúng vào kho châu báu của nhà vua lấy cắp vàng bạc ném vào gốc đa nơi Thạch Sanh ở. Quân lính nhà vua bắt Thạch Sanh tống ngục nhà vua giao cho Lý Thông xử tội. Lý Thông khép Thạch Sanh vào tội tử hình để bịt đầu mối. Trong lúc bị giam trong ngục chờ hành hình Thạch Sanh đem đàn ra gảy. 

       
   

Đàn kêu tích tịch tình tang...
_______
   

Cây đàn thần vang lên tiếng tơ tiếng trúc cung thảm cung sầu; cung thì kể tội Lý Thông vong ân bạc nghĩa cướp công Thạch Sanh; cung thì trách nàng công chúa sai lời hẹn ước dưới hang... Nghe tiếng đàn công chúa bừng tỉnh dậy cười cười nói nói. Nhà vua vui mừng nghe công chúa nói rõ ngọn ngành. Lập tức nhà vua hạ lệnh tha cho Thạch Sanh và bắt Lý Thông tống ngục. Tiếp đó vua làm lễ thành hôn cho Thạch Sanh cùng công chúa và truyền ngôi cho Thạch Sanh. Vua giao toàn quyền cho Thạch Sanh xử tội Lý Thông. Thạch Sanh tha tội cho Lý Thông cho mẹ con họ Lý về quê quán làm ăn. Nhưng về giữa đường trời nổi giông gió mẹ con Lý Thông bạc ác bị sét đánh chết Lý Thông hóa thành con bọ hung suốt đời chui rúc nơi bẩn thỉu.
    
         
      

 
Chàng có niêu cơm thần nhỏ bé nhưng xới bao nhiêu bát cơm vẫn đầy lên như cũ
________
   
Biết tin Thạch Sanh kết duyên với công chúa Quỳnh Nga và lên ngôi trị vì thiên hạ các hoàng tử công hầu của mười tám nước chư hầu những người đã từng kéo đến cầu hôn công chúa không được vô cùng ghen tức họ kéo quân đến gây sự với Thạch Sanh và công chúa. Thạch Sanh cùng công chúa ra tiếp đãi họ một cách tử tế. Tiếng đàn thần của Thạch Sanh phân rõ lẽ thiệt hơn phải trái làm cho quân sĩ các nước chư hầu mềm lòng nản chí. Kẻ nhớ mẹ nhớ cha người thương con nhớ vợ ai cũng muốn về và ngại việc binh đao cuối cùng các nước chư hầu đều thuận lui binh. Thạch Sanh mời họ ăn cơm. Chàng có niêu cơm thần nhỏ bé nhưng xới bao nhiêu bát cơm vẫn đầy lên như cũ khiến cho các nước chư hầu càng thêm kính phục.
  

   
khiến cho các nước chư hầu càng thêm kính phục.

   
hết
_____
Thực hiện Đồ Gàn

More...

HÀ NỘI ĐÊM RÙA NỔI (Phóng Sự Đểu…ặc ặc)

By Lê Thuận Nghĩa

 


      
Áo vét dạ mũ cát két dày ba đờ xuy bóng lộn hắn như một tay chơi thời "máu nhuộm bãi Thượng Hải". Tay xọc túi quần miệng huýt sáo giai điệu khúc hát "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa...". thông thả bước vào nhà hàng đặc sản biển trên phố  Gia Ngư.

Bồi bàn đến chào hỏi ra điều khúm núm đon đả  mời hắn ngồi vào bàn và đưa cho hắn quyển thực đơn. Hắn lật lật xem rất chăm chú món nào cũng trên 5 chục ngàn xót cả ruột! Mãi mới thấy có món dưới năm mươi ngàn . "Quyết định vậy đi" hắn tự nhủ mình vậy rồi gọi bồi đến chỉ vào thực đơn gọi món phở bò tái giá 35 ngàn 1 tô.

Bồi bàn lúng túng ấp úng:

•-       - Báo cáo anh món này nằm trong trong thực đơn ăn sáng ạ bây giờ đã tối chúng em không phục phục vụ món ấy nữa.

•-      -  Sao? hắn trố mắt lên nhìn gã bồi bàn hỏi

•-       - Báo cáo anh phở chỉ phục vụ ăn sáng thôi mời anh xem trong số thực đơn buổi tối để gọi món

Vứt cuốn thực đơn lên bàn hắn hầm hầm gằn lên từng tiếng:

•-      - Nhưng từ sáng đến giờ tôi chưa ăn nên bây giờ với tôi là mới ăn sáng vì vậy tôi cứ gọi phở đấy đúng tiêu chuẩn nhé

•-     -  Báo cáo anh ở đây không phục vụ theo tiêu chuẩn mà phục vụ yêu cầu của khách theo thực đơn thôi ạ.

•-      - Nhưng mà tôi chỉ thích ăn phở thôi thì sao?.

•-     -  Không được vì nhà bếp không còn phở nữa

•-      - Tôi là Nhà Thơ đấy có ưu tiên được không?

•-      -  Không!

•-      -  Chán nhỉ tưởng Nhà Thơ thì muốn ăn gì được nấy chứ.

Hắn lại xọc tay vào túi quần thong thả đi ra đường miệng ngậm tăm nhưng vẫn hư hử đọc một đoạn thơ của người bạn mới viết tặng hắn.

.."Đi và đi

Đã mấy chục năm rồi

Chốn cũ đường xưa như quen như lạ

Nhịp thời gian vẫn xoay hối hả

Chợt ngưng cho kỷ niệm òa về.

Ký ức năm nao

Hoang dại một miền quê

Giờ cao ốc chen chân sừng sững

Cầu vượt vắt ngang ráng chiều đỏ rựng

Nơi Ngã tư xưa giờ hun hút cánh cò

Quê hương vẫn hiền như một vần thơ

Dẫu cái nghèo còn hằn đuôi mắt mẹ..." *

  
Hắn mỉm cười thằng này không phải là nhà thơ mà viết khá phết có lẽ nhờ vào cảm xúc có thật nên câu thơ dễ truyền cảm. Ừ   mà nhiều nhà thơ dạo này đói cảm xúc lắm họ cứ ỷ vào cái tài múa chữ cái kỹ nghệ làm thơ lâu ngày thành lão làng để sản xuất thơ như trứng gà công nghiệp đọc nghe suôn sẻ câu thơ đẹp nhưng mà chán phè như uống nước trà nhão.

Nghĩ đến đó bất chợt hắn cười lên sằng sặc khi nhớ lại đoạn trả lời câu hỏi về Thơ  của Trần Đức Tùng trong cuốn Thơ Đến Từ Đâu:

"Cứ mỗi lần nói về hình thức và nội dung tôi có cảm tưởng chúng ta tách bạch chúng như những phạm trù khác biệt có chút tính đối kháng (cái thói quen tư duy nhị nguyên Tây phương du nhập mà!). Cặp hình thức-nội dung theo tôi thì là một quan hệ sinh hóa rất biện chứng.Chính vì thế mà khi nhấn mạnh quá nhiều đến hình thức ta có xu hướng hạ thấp nội dung rồi triệt tiêu luôn cả ngữ nghĩa.Từ đó ta  toàn thơ nhan sắc thơ rỗng ngực với cái xu-chiêng nylon hiệu wonderbra thơ tô son bôi mắt thơ lắp chữ làm dáng thơ tối nghĩa hơn đêm ba mươi mượn hơi ẩn dụ thơ đĩ thõa thơ văng tục...Nói chung đó là những loại thơ vô hồn và cô hồn có thời gian nhiều đến nỗi không còn ai muốn đọc trừ người viết và một nhúm thân hữu dĩ nhiên.Thơ cứ thế xuống cấp và tạo ra hiện tượng dị ứng thơ là một nguy cơ văn hóa. Bởi nói cho cùng văn học Việt ta nếu có một chút gì để tự hào thí là thơ ở đúng nghĩa của thơ và nhất định phải là thơ hay..."(tr.74-75)
- "...Nhan nhản trong thơ đăng báo đọc qua không xúc động khiến phải tự hỏi mình ơ kìa có phải chính ta là kẻ đã khô cằn trước cái chết sự sống tình yêu niềm hy vọng ... hay là thơ giả hình sáo rỗng đỏm dáng đã giết cho bằng hết cái rung cảm của lòng ta?..." (tr.75)

Ừ cứ như cụ Trần Đăng Khoa thế mà hay không có cảm xúc thì thôi không viết nữa chứ viết thơ mà sáo rỗng đánh lận con chữ với đời thêm mang tội. Bởi vậy mà Cụ cứ ung dung sống mặc cho người đời nói gì thì nói. Thậm chí có người (hình như là một trong ba Gã Đầu Bạc thì phải) nói rằng "Trần Đăng Khoa về hưu từ lúc 9 tuổi". Kệ Cụ vẫn cứ sừng sững với "Góc Sân Và Khoảng Trời" thế là oách rồi.

   
Hắn gọi tắc xi đi về phía Bờ Hồ.

Xe chạy qua khỏi nhà hát lớn đến phố Hàng Vôi thì tắc khự lại. Gã tắc xi lại càu nhàu chửi tục.
Hắn hỏi gã tắc xi.

•-     -  Có chuyện gì mà hôm nay tắc đường thế?

•-      - Dạ hôm nay đằng Bờ Hồ chặn đường để làm hội trưng bày hoa Xuân nên kẹt .

•-      - Ồ vậy hả thế đây là đoạn nào vậy?

•-     -  Dạ là Hàng Vôi anh ạ chút nữa là đến thôi. Anh vội lắm à? Gã tắc xi hỏi

•-      -  Cũng không vội lắm đây là Hàng Vôi hả vậy thì anh chạy vòng đến ngã Hàng Trầu thì không bị kẹt nữa đâu.

•-      - Hàng Trầu là chỗ nào Hà Nội làm gì có phố ấy?

•-      - Thế Hà Nội có phố Hàng Cau không?

•-      - Dạ có nhưng Hàng Trầu thì em chưa nghe bao giờ.

•-      - Hà Nội chán thế à Hàng Cau Hàng Vôi có đủ mà không sắm thêm cái Hàng Trầu không trách gì người ta nói:  "Hà Nội giờ còn chẳng bao nhiêu/ lấm lụa Hà Đông rách nhiễu điều/ trầu cau nay chuyển về Hàng Bạc/ thương nhau thì ít ghét nhau nhiều..". Vài bữa nữa rảnh rảnh tôi phải thiết kế cho Hà Nội thêm cái phố Hàng Trầu mới được.

•-      -  Anh là lãnh đạo hay sao mà muốn là làm được thế? Gã tắc xi hỏi lại.

•-     -  Lãnh đạo làm sao mà có cái khả năng ấy được. Chỉ có Nhà Thơ mới muốn gì là làm được ngay thôi

Gã tắc xi nhe răng cười khì khì...

•-     -  Cho  tôi xuống đây tôi đi bộ ra bờ hồ cũng được tắc đường kiểu này đi bao giờ cho đến.

  
Hắn lại thọc tay vào túi vượt qua khúc đường Lý Thái Tổ đi về hướng Hồ Hoàn Kiếm.

Đêm đã khuya mà phía gần đền Ngọc Sơn vẫn thấy nhộn nhạo bóng người hắn chạy lại vớ ngay một anh xe ôm hỏi: Có chuyện gì mà vui thế anh. Người xe ôm buông một tiếng trống không: - Cụ Rùa nổi ngắm hoa xuân ấy mà.

  

   
Nghe nói Cụ Rùa trong huyền thoại  của Hồ Gươm nổi lên hắn bươn tới chớp ngớp như đám người vây quanh nhìn ra mặt hồ.

Cụ Rùa chỉ nổi lên cái đầu từ từ lượn quanh cầu Thê Húc.

Ngắm nghía một hồi chớp được mấy cái ảnh Cụ Rùa Thiêng hắn đắc chí lắm buông một câu xanh rờn với đám người xung quanh:

•-    -   Cụ Rùa đã nổi lên rất nhiều lần tôi đố các Bác vì sao Cụ lại không mang kiếm?

•-     -  Chuyện dâng kiếm là chuyện cổ tích hoang đường thôi còn đây là rùa thật mà. Một đứa bé trong đám người hiếu kỳ nhanh nhẩu trả lời.

•-      - Bậy nào hoang đường thế quái nào được Cụ không mang kiếm là vì nhân gian cạn kiệt hết anh hào rồi nên Cụ chẳng tìm được ai để chọn mặt gửi kiếm đó thôi.

•-     -  Nhưng dâng kiếm để đánh giặc ngoại xâm cơ mà bây giờ đâu có giặc ngoại xâm mà dâng kiếm. Thằng bé cãi

•-     -  Ấy huyền cơ là chỗ ở ấy đấy. Không còn giặc ngoại xâm nhưng giặc nội xâm thì vô khối mà giặc nội xâm còn kinh hãi đáng sợ hơn ngoại xâm nhiều cháu ơi.

  
      
Hắn vừa nói xong câu ấy thì có mấy người thanh niên mặc áo thường phục chìa ra cái thẻ an ninh mời hắn ra chỗ khuất nói chuyện.

Họ nói hắn phát ngôn bừa bãi vô ý thức nói bậy nói bạ ảnh hưởng đến lòng dân.
Hắn chìa cái giấy mời đến dự hội thảo quốc tế  khuếch trương Văn Học Việt ra nước ngoài có ghi đích danh tên hắn là Nhà Thơ ra cho mấy người ấy xem và nói:

•-      -  Đã là Nhà Thơ thì nói xuôi nói ngược nói bậy nói bạ  gì cũng được chứ.

Mấy người an ninh không tin hắn là nhà thơ đòi hắn xuất trình thẻ Nhà Thơ kèm theo giấy chứng nhận giải thưởng Thơ. Theo ý họ đã  là Nhà Thơ tất phải có giải thưởng.

Hắn không mang theo thẻ Nhà Thơ hộ thân còn giải thưởng Thơ thì hắn ấp úng khỏa lấp:

•-      -  Giấy chứng nhận giải thưởng thơ cái thì trả lại cho ban tổ chức giải cái thì hết hạn chưa kịp đưa ra Phường gia hạn.

Mấy người an ninh kiểm chứng lại lần nữa bắt hắn ứng tác một bài thơ. Hắn tịt. Thế là bị phạt vi cảnh mất mấy trăm ngàn vì tội nói bậy.

Nộp tiền xong mặt hắn dài như cái bơm thầm nghĩ: "Đã thế thì sau này bố mày bỏ làm thơ chuyển sang viết Phê Bình Văn Học vừa oách vừa khỏi phải cần có cảm xúc lại dễ được giải nhiều người cần lăng xê nể nang mời mọc nịnh bợ vừa muốn nói hươu tán vượn gì thì tán muốn chém ai thì chém....vô tư ".

Chán xem Rùa nổi vì mấy gã an ninh hắn gọi xe ôm về Lò Sũ nơi bạn hắn đang chờ hắn với bữa ăn khuya.

Tay xe ôm thấy hắn ăn mặc sang trọng miệng cười cầu tài:

•-       - Chắc bác giai là Việt Kiều mới từ nước ngoài về ăn Tết.

•-       - Việt Kiều đ... gì đâu bác ở nhà quê ra đấy sắm bộ thế này cho dễ nhìn lừa được ai thì lừa. Bác coi chừng cái ví tiền của bác ở túi sau mất toi lúc nào không hay đấy.

Tay xe ôm không tin lời hắn nói nhưng vẫn vội vả rút cái ví tiền sau túi quần đưa lên găm vào túi ngực. Sợ hành động của mình khiếm nhã nên tay xe ôm buông lời cầu an:

•-       - Thế bác không dạo Bờ Hồ nữa à?

•-      -  Không có người đợi về ăn tối.

•-      -  Giờ này mà vẫn có người đợi cơm nhất bác rồi đấy nhé!

Hắn vênh mặt lên tự hào:

•-     -  Chứ sao hạnh phúc của đời người là có ai đó luôn đợi mình sau khung cửa. Nhất là đợi những bữa cơm chiều. Bác có biết hôm nay người ta đợi tôi về ăn gì không?

•-      - Ăn gì thế bác?

•-      -  Cá chuối kho dưa chua canh rau đay mồng tơi nấu riêu cua.

•-      -  Ngon nhỉ!

•-      -  Chứ sao Hà Nội trong tôi chỉ còn có vậy!. Hắn vừa nói vừa nuốt nước miếng ừng ực.

Nhà bạn hắn ở sâu trong hẻm nhỏ hẻm đã nhỏ mà cầu thang lên nhà còn nhỏ như không còn nhỏ hơn được nữa. Hắn nghĩ đến nồi cá kho dưa chua đến nồi canh rau đay nấu riêu cua lập cập leo vội lên cầu thang  sơ ý té lộn cú mèo xuống cái rầm.

...Hắn giật mình ngơ ngác dụi mắt

Cái Choe cười khúc khích hỏi:

•-      -  Bác nằm mơ thấy cái gì mà nói mớ nhiều thế?

•-       - Xụyt Choe không được hỗn. Cái Chóe lườm em nhắc nhở.

Hắn đưa tay xoa đầu Choe nói:

•-       - Không sao đâu con trong giấc mơ mọi người đều bình đẳng.

Cái Choe ngước nhìn cái Chóe lại cười khúc khích:

•-      -  Bác ấy nói gì Choe không hiểu may mà nằm mơ đấy!

Hắn cũng rùng mình thầm nghĩ : "Ừ may thật chỉ trong giấc mơ hắn mới là Nhà Thơ thôi hú hồn nếu ngoài đời mà là Nhà Thơ thật thì bỏ mẹ sẽ không biết bị bạn bè đồng đạo "phanh thây" lúc nào không hay..."

 
    

___________________
Hamburg

05.02.10

tn

More...

THIÊN THUNG BANG NAI VỤN VẶT CHUYỆN ĐỜI

By Lê Thuận Nghĩa

 

1

Từ chỗ mình ở đến chỗ làm việc xấp xỉ khoảng một cây số. Đi ô tô thì không có chỗ đậu xe đi xe máy thì vút một tay ga là đến nơi mất độ 2 3 phút gì đó nhưng muốn đi xe máy thì phải đóng bộ áo quần bảo hiểm giày mũ mất hết 5 10 phút. Phí cả công mang vào cởi ra. Đi bus thì cũng bất tiện của đáng tội   chờ đợi cho có chuyến rồi nhảy lên đi hai trạm lại nhảy xuống đi bộ ngược lại chỗ làm mất gần 5 phút nữa. Nếu đi bộ từ nhà đến đó thì mất độ 15 phút. Mùa hè mùa thu thì không sao đi bộ lại đâm hay vừa hưởng được không khí thoáng mát lại vừa tằng tằng túc tắc vừa đi vừa chuốt kéo cảm xúc đôi khi lại có mấy tứ thơ hay cũng nên. Nhưng mùa đông thì hơi ớn. Hôm nào trời lạnh đóng băng thì vừa đi vừa như trượt tuyết ớn lắm không cẩn thận thì giáng mông xuống nền đường có bữa vỡ xương chậu chứ chẳng chơi. Còn hôm nào tuyết tan thì lủng bủng nhóp nhép chẳng khác chi đường làng ngập bùn náng chân trâu cũng ngại ra phết.

Thế đấy đời cũng vậy mà chuyện gì mà cứ không rõ ràng cứ nhập nhằng nửa nạc nửa mỡ ông không  ra ông thằng không ra thằng khoai chẳng ra khoai ngô chẳng ra ngô không đực không cái không xa không gần đầu Ngô mình Sở...thế là chán lắm. Thà rằng nó xa thì xa bà nó đi cho rồi để mình còn tính. Còn cứ dở dở ương thế này nhiều lúc đếch biết đâu mà lường.

Có lẽ trên đời này cái nửa nạc nửa mỡ hữu dụng nhất vẫn là thịt heo ba chỉ. Luộc lên thái phay xắt mấy lát khế chuối chát và sung vả gì đó rồi đem kẹp với tôm chua mà xực thì nhất lầu. Còn tất những thứ "nửa nạc nửa mỡ" khác đều vô dụng cả.

(Nhắc đến vụ thịt heo ba chỉ kẹp tôm chua chuối chát với khế và trái sung chắc gã Thương Hồ ĐM lại cười mình sằng sặc cho mà coi. Mình từ khi lưu lạc giang hồ tứ chiếng ba chìm bảy nổi chín lênh đênh đến giờ tiếng tăm và hỗn danh có vô khối vậy mà chưa thằng nào con nào dám tấn phong mình là "Dũng Sĩ diệt Trà Đá và Bánh Tráng" như gã này . Kể ra hắn cũng to gan thật. Nhưng thôi kệ em út nó tấn phong mình mà không nhận thì nó lại trách là đạo đức giả thêm mệt người... he he he....)

  
2.

Từ nhà mình đến chỗ làm đi bộ mất khoảng 15 phút vừa đi vừa về mất 30 phút. Có hôm không có việc gì vội mình chềnh chàng đi về cũng mất gần cả ba bốn chục phút. Mấy chục phút cuốc bộ đó trên con đường này mình vừa đi vừa "thả hồn treo ngược ở cành cây". Tính từ hồi chuyển về làm việc ở đó đến giờ mình sản xuất ra cũng có dư cả trăm bài thơ. Vì vậy mình đặt cho con đường này là con đường Bùi Giáng để tưởng niệm một thần tượng Thơ mà mình kính nể nhất là những bài thơ được làm trong thời kỳ "đứng phố ngồi hè" của Ông.

  
 Đường "Bùi Giáng" của mình đây cuối đường có căn nhà cao tầng là mình làm việc ở đó
    
Bước ra khỏi nhà mình là gặp ngay cái ga tàu điện ngầm. Qua bên kia đường là cái nhà hát Neu Flora cái nhà hát lớn nhất Hamburg và một trong những nhà hát xây dựng theo qui mô hiện đại vào loại bậc nhất nước Đức.

Nhắc đến nhà hát mình nghĩ mà thương mấy ông biên kịch và dàn diễn viên của các đoàn Nghệ Thuật ở nước mình.

Bên này người ta dàn dựng một vở kịch hay một vở tạp kỹ bao giờ cũng diễn đi diễn lại cả chục năm vẫn có người xem. Ví như cái nhà hát Neu Flora này chẳng hạn từ ngày mình về Hamburg gần chục năm nay mà chúng chỉ mới thay có 3 vở diễn. Vở Vampir rồi vở Drite và hiện nay là đang diễn vở Tarzan. Còn như cái nhà hát ở ngoài cảng thì hơn 10 năm nay chúng cũng chỉ diễn đi diễn lại cái vở nhạc kịch Der König der Löve (Vua Sư Tử) mà thôi. Diễn đi diễn lại riết rồi cái tên của nhà hát là Haffen Theate người ta cũng quên béng đi luôn mà chỉ nhắc đến cái tên của vở diễn mỗi khi nói đến nhà hát đó.

Vậy đó dàn dựng một vở diễn thời gian diễn lâu. Cứ mỗi lần có suất diễn thì người biên kịch lại có tiền phần trăm của nhuận bút. Viết một vở kịch tiền cứ vào đều đều cả chục năm. Thế mới sướng thế mới dốc hết tâm tư tinh túy và năng lực của mình ra trút cả linh hồn nhiệt huyết vào lời thoại chứ. Đằng này ở nhà mình có Ông đạo diễn có tháng nhận hợp đồng viết cả chục vở diễn. Vở nào viết xong nhận một cọc năm mười triệu (tiền VN) gì đó. Rồi quên luôn mình đã viết cho ai và viết cái gì.

Còn dàn diễn viên cũng vậy mỗi lần diễn là mỗi lần rút kinh nghiệm mỗi lần lột xác nhập hồn vào vai diễn cố công hoàn thiện vai diễn đến mức khả thi nhất. Diễn mãi một vai diễn như vậy sao mà không tạo được vai diễn hút hồn khán giả được. Còn diễn viên nhà mình dàn dựng một vở diễn đôi khi chưa kịp thuộc lời thoại đã phải chuyển sang diễn vở mới rồi. Thế thì làm sao mà có chất lượng vai diễn cho hoành tráng được.

Bởi vậy mà coi mấy vở kịch gọi là "chiến" được đưa lên mạng của các đoàn ca kịch nghệ thuật nhà mình thật là nhạt như nước ốc còn vai diễn thì ngượng nghịu nói những lời thoại vô hồn mua vui những trận cười nhão nhoẹt.

Trách sao được họ vì chụp giật cơm áo gạo tiền mà. Có vở diễn mất công dàn dựng cả nửa năm cũng chỉ để diễn mấy lần trong mùa hội thi của ngành hay của mảng văn hóa nào đó rồi bỏ. Phí vậy đó phí cả tài vật mà phí cả nhân tài diễn viên.

    
(Nhà hát Neu Flora)
   
Đối  diện bên kia đường với nhà hát Neu Flora là cái Ki-ốt bán báo thuốc lá bia rượu kẹo bánh và các thứ thức uống lặt vặt khác. Quanh cái Ki-ốt này bao giờ cũng có dăm bảy người ngồi lảng vảng xung quanh uống rượu và hút xách. Đa số họ là những người vô gia cư hoặc là những người có nhà nhưng thất nghiệp và vướng vào con đường nghiện ngập.

Dân hút bồ đà thì ít nhưng dân nghiện bia thì nhiều. Dân nghiện uống bên này khác với dân uống nhà mình. Thứ nhất là họ rất ít khi ngồi quán. Vì ngồi trong quán tiền đâu mà trả vì một chai bia uống trong quán giá của nó có thể mua cả két ở ngoài Ki-ốt. Thứ hai đã uống là không ăn. Không phải như dân uống nhà mình bao giờ cũng phải có cái gắp có mồi mới nhậu được.

Dân uống bên này túm năm tụm ba lại ở một góc đường hay một góc công viên nào đó gần chỗ có bán bia rượu. Cứ mỗi người nắm cổ một chai bia hay chai rượu mà tu. Tu hết chạy vô Ki-ốt xách chai khác cứ vậy mà nhì nhằng cho hết cả ngày. 
 
(Ki-ốt đối diện nhà hát cái gã đứng tựa lưng vô cửa là Hắn bình thường thì Hắn ngồi trên hàng gạch này hôm nay lạnh quá -13 độ mà)

   
3.

Trên đường mình tới chỗ làm bao giờ cũng phải đi ngang qua Ki-ốt này và lúc nào cũng phải lách qua mấy người nghiện này mà đi.

Trong số dân nghiện ở khu nhà hát này có một người rất lạ. Hắn không xì xà xì xồ hay là dốc cả chai vào cổ như mấy người khác. Hắn bao giờ cũng âm thầm lạnh như một tảng băng ngồi trên bức tường gạch bên cạnh để chai bia bật nắp và mắt bao giờ cũng như vô hồn buông thả vời vợi qua phía bên cổng nhà hát.

Một năm hai năm và bây giờ đã hơn 5 năm rồi. Buổi sáng mình đi làm đã thấy hắn ngồi đó buổi chiều đi làm về dù sớm hay muộn cũng thấy hắn vẫn còn ngồi đó. Vẫn cái chai bia bật nắp uống lưng nửa vẫn như một tảng băng nhìn vô hồn qua phía bên kia nhà hát.

Thấy lạ đã có lần mình tò mò ngồi xuống bên cạnh hắn chào hỏi xã giao và giả vờ bâng quơ hỏi có phải hắn ngồi đợi ai không. Hắn không trả lời mình chỉ gằm mặt xuống nhìn mình với con mắt thiếu thiện cảm rồi xách cái cổ chai bia đứng dậy đi ra chỗ khác như ý nói mình đang làm phiền hắn vậy.

Tức khí có bữa cuối tuần  mình xin một chai bia không đổ nước trà vào đó ra ngoài Ki-ốt ngồi bên cạnh hắn cũng giả vờ im lặng như hắn nhìn sang phía bên kia nhà hát.

Làm mấy lần như vậy rồi cuối cùng hắn cũng chào mình dù là xã giao nhưng có phần thân thiện hơn

Cho đến mấy bữa nay trời lạnh ghê gớm dễ âm có gần chục độ mà hắn vẫn cứ ngồi đó vẫn chai bia bật nắp uống dở vẫn vô hồn nhìn sang bên kia nhà hát.

   
 
(Trời lạnh quá dân nhậu rúc vào đây cả mỗi thằng xách cổ một chai...đứng uống)
     
Hắn nhìn cái gì bên ấy? hắn đợi gì bên ấy? Mình thật tò mò.

Vẫn là chai bia đựng nước trà mình quyết khám phá cho ra chuyện này mới thôi.

Ngồi xuống và chào hắn mình hít hà than trời lạnh quá để mở đầu câu chuyện.

Có lẽ hôm nay trời buốt quá nên hắn động lòng khi cũng có người như hắn ra ngồi trông ngoài trời và nhìn sang bên kia nhà hát.

•-      -  Ông cũng đợi à? - Hắn hỏi

•-      - Vâng thế còn ông? - mình hỏi lại

•-       -Vâng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ không đợi nữa- Hắn trả lời

 Qua những câu trả lời nhát gừng của hắn mình chắp nối thành một câu chuyện   mới mang máng hiểu ra.

  
Trước đây 5 7 năm gì đó khi hắn đang còn việc làm. Hắn đi xem vở diễn Vampir trong nhà hát này. Tình cờ ngồi bên một cô gái. Vở diễn đến cao trào cảm động nhất. Hắn và cô ta hôn nhau. Chỉ vậy thôi lúc tan vở diễn cô chào hắn và hẹn một ngày nào đó sẽ quay lại xem khi có vở diễn mới.  Hắn nói đó là nụ hôn ngọt ngào nhất mà cuộc đời hắn có được và hắn đợi nụ hôn như vậy sẽ đến với hắn lần nữa. Từ đó khi nhà hát có suất diễn là hắn ra đây để đợi cô ấy đến. 1 năm 2 năm ...cô ấy không đến. Hắn vẫn đợi. Hắn bỏ việc làm hưởng lương thất nghiệp để ra đây ngồi đợi. Đợi đến bây giờ và sẽ còn đợi nữa. Hắn nói vậy.

•-     -  Ông có tin là cô ta còn nhớ ông không?

•-      - Tin chứ tôi tin là cô ấy sẽ đến.

•-     -  Làm sao mà ông có thể có lòng tin vào một chuyện mơ hồ như thế được nhỉ?

•-    -   Theo ông lòng tin là cái gì?- Hắn day lại hỏi tôi

•-     -  À là hy vọng vào một điều gì đó mà tư duy của chúng ta cho phép chúng ta đặt vào đó sự tin tưởng nó sẽ xảy ra trong tương lai.

•-     -  Ông đã nhầm. Lòng tin không đặt vào những cái gì đã và đang hiện hữu có thể nhìn thấy sờ mó và chứng thực được bằng các giác quan. Cái nhà này số 17 ông nói ông có lòng tin đó là số nhà 17 à dư thừa. Con đường này là đường Fruchalle ông nói ông có lòng tin nó là con đường Fruchalle à dư thừa. Lòng tin là hy vọng của ông được đặt vào chỗ mơ hồ nhất khó tiếp cận nhất và nó chưa hiện hữu ra trước mắt ông bao giờ.

•-     -  Có nghĩa là ông vẫn đợi và tin rằng ông sẽ rất hạnh phúc khi có một ngày cô ấy sẽ đến và trao cho ông nụ hôn như thủơ nào ư?-  Mình  hỏi.

•-     -  Hạnh Phúc à đó là một vấn đề khác. Khi cô ấy đến và cho dù có ôm chầm lấy tôi hôn dồn dập lên tôi đi chăng nữa thì lúc đó tôi đã chắc gì hạnh phúc như những ngày tháng mà tôi đã đợi cô ấy như bây giờ

.......

  
4.

Mình đứng dậy ra về có chút gì đó vừa tức cười vừa mủi lòng và xen tý bỡ ngỡ.

Mình với hắn ai hạnh phúc hơn ai nhỉ?

Không lẽ hạnh phúc chỉ có trong những gì chưa tìm ra và đang chờ đợi!.

Thôi kệ đằng nào cũng thế uống trà hay uống bia  nào có khác gì nhau mấy đâu  uống riết thì đâm ra nghiền  cũng ngửa cổ đổ nước vào miệng nuốt xuống và sau đó là lại đái ra ....thì cũng là nước cả thôi...he he...

...

21.01.10

More...

TRỜI HÔM NAY ẤM - Ngôi Thứ Nhất Số Nhiều 5

By Lê Thuận Nghĩa

TRỜI HÔM NAY ẤM - Ngôi Thứ Nhất Số Nhiều 5 
    
  
   

Trời hôm nay ấm.

Đầu tháng 12 mà còn nắng nhiều hiếm đấy. Người ta nói nắng này là nắng dại dễ bị cảm lắm vả lại nắng muộn thế này là hứa hẹn một mùa đông dai dẳng tuyết đổ nhiều và lạnh về sẽ rất dữ dội.

Mặc xác nó nó dại hay khôn thì mắc mớ chi bọ. Có nắng được ngày nào là sướng ngày đó đã.

Tôi lại mò ra công viên nơi khu dạo ngoài trời của bệnh viện UKE (Universität Krankenhaus Eppendorf)

Hôm nay đã là mồng 5 tháng 12. Còn 20 ngày nữa là Noel. Còn bà nó! Lão chủ vẫn chưa chịu chuyển tiền vào trương mục. Đành rằng là kinh tế suy thoái dân chúng lo tiết kiệm tiền mua quà tặng Noel nên công ty thất thu. Dù là tháng này thu nhập của công ty bị âm nhưng mình đi làm vẫn đủ ngày 8 tiếng tuần 5 buổi. Thì cuối tháng cũng phải chuyển tiền lương cho mình chứ. Mình làm công ăn lương tháng chứ có phải ăn lương sản phẩm đâu mà so đo tính toán.

Ông ch thì không sao mình cũng không bị đói bữa nhưng khổ nỗi nếu mồng 1 đầu tháng lương chưa vào trương mục của vợ mình thì tối đó mình phải ngủ ngoài ghế bố. Mồng 2 lương chưa vào thì ngủ dưới nền nhà không chăn. Mồng 3 lương chưa vào thì ngủ dưới Keller (tầng hầm dùng để đựng đồ phế thải). May mà mình khôn luôn luôn kê sẵn bên mấy thùng rác một cái đệm cũ phòng khi bất trắc nên dù nằm dưới tầng hầm nhưng cũng ấm. Mồng 4 lương chưa vào còn nấn ná ngủ thêm được một đêm với mấy cái thùng rác. Còn mồng 5 mà lương vẫn chưa vào thì chắc chắn mụ vợ sẽ đòi lại chìa khóa tầng hầm. Ngủ gầm cầu là cái chắc.

Trời hôm nay ấm.

May quá!  "trời không phụ người mù". Quả đúng là dân gian nói không sai "trời sinh voi sinh cỏ". Hôm nay mồng 5 lương chưa vào. Cũng đỡ khổ. Biết là không được vẫn cứ  đi tới chỗ người quen hỏi vay tạm mấy trăm về lừa vợ là tiền thưởng cuối năm để dụ dỗ khỏa đi cái vụ tiền lương vô chậm may ra vợ nổi cơn hiền thục cho ngủ tạm ở dưới tầng hầm thì hay. Nhưng chẳng ai cho mượn. Ai cũng hỏi mượn làm gì. Chẳng lẽ mình nói là để mua cái chỗ ngủ ở Keller à. Người nào mà chẳng có sĩ diện. Không cho mượn thì thôi. He he...hôm nay trời ấm ngủ dưới gầm cầu đâm ra lại là lãng mạn nữa ấy chứ.

Đang mơ màng ngồi trên ghế đá ngắm bầu trời tạp chủng giữa mùa thu và mùa đông vàng ờn ợt nâu cũng ờn ợt. Nhìn ơn ớn như trời ma vậy  thì nghe tiếng chào quay lại hóa ra cu Thành.

Thành hồi xưa  ở trong bang độc thân cùng trại tỵ nạn với tôi. Loay hoay thế nào bọn kia cũng kiếm được rổ rá mà cạp lại chỉ còn tôi với hắn. Một hôm hắn đi chơi về ưng ức nói với tôi "Em phải phấn đấu làm thế nào thoát khỏi chế độ độc thân thôi chứ cứ ở cùng phòng với anh thế này bọn chúng nói em đồng cô đấy". Tôi nói với nó "chú suy nghĩ cho kỹ nhé hôn nhân khủng khiếp lắm". Hắn không nghe cuối cùng cũng tìm được mối để khẳng định mình là đàn ông. Trốn trời không khỏi nắng tôi cũng theo gót thằng Thành dấn thân vào sa trường hiểm lụy.

Thằng Thành 2 tháng trước bị sa thải. Công ty đền bù cho 3 tháng lương. Mặt mũi u sầu chạy đi tìm việc long cả tóc gáy. Tháng thứ nhất hắn lấy tiền thưởng đập vô trương mục coi như vẫn còn đi làm tháng thứ hai đập thêm phát nữa vẫn còn tạm ổn. Tháng này hắn còn một tháng lương đền bù nữa nhưng vẫn chưa tìm được việc làm. Éo le thật.

Hôm trước đến tìm tôi mặt dài như cái bơm thở dài thườn thượt. Tôi hỏi nó "Chú chưa nói với vợ là bị thất nghiệp à". Hắn nao nao trả lời :"Dạ em mà nói thì valy áo quần bay ra cửa sổ liền". Tội nghiệp.

Thằng  Thành đến ngồi xuống bên tôi nhìn nói như ghen tỵ

•-       - Anh sướng thật cuối tuần còn lại được ra công viên tắm nắng thư giãn nữa chứ người có việc làm ổn định đời ngon thế.

•-       - Ừa cũng đỡ- tôi ầm ừ cho qua chuyện- thế chú đã tìm được việc chưa

Thành mắt gần như rơm rớm:

•-       - Thời buổi này kiếm cái việc lương như cũ khó lắm anh ơi!

•-       - Rồi chú tính sao vẫn dối vợ là còn đi làm à

•-       - Vâng! biết làm thế nào được còn ở được trong nhà ngày nào là hạnh phúc ngày đó anh à. Đến ngày không còn tiền đập vô thì nói thật. Lại ngủ gầm cầu thôi đâu có chết đâu mà sợ.

•-       - Ừa cứ vậy đi!-  Tôi an ủi hắn

Thành mở cặp lôi cái hộp nhựa đựng mấy lát bánh mì của vợ hắn chuẩn bị bữa trưa cho hắn ăn ở công sở ra ngồi nhâm nhi. Ăn xong hắn gối đầu lên đùi tôi ngủ ngon lành.Thằng này giỏi thật chuyện tương lai hãi hùng  rùng rợn vậy mà vẫn ngủ ngon lành vô tư.

  
Trời hôm nay ấm.

Tôi cũng bắt chước thằng Thành kệ con bà nó! đến đâu thì đến khoèo cái đã.

Đang lim dim thì thấy thằng Nam đi  tới. Thằng Nam làm việc ở hãng Airbus lúc nào cũng comple củ xếch nách kẹp cặp oai phong lắm. Hôm nay có chuyện gì mà đi lại đi ngang qua đây

•-      -  Ây các cụ làm gì mà thảnh thơi ngồi hóng nắng cuối mùa lãng mạn thế này

•-      -  Ồ hôm nay trời ấm anh em ngồi nói chuyện chơi ấy mà thế đằng ấy đi đâu mà lạc đến đây vậy- Tôi hỏi

Nam hất đầu về hướng bệnh viện trả lời:

•-      -  À vào thăm lão quản đốc bị tai nạn nằm trỏng

Nam ngồi xuống bên chúng tôi mở cặp lôi ra mấy lát bánh mì hắn mời tôi ăn tôi lắc đầu hắn nhai ngon lành nhai xong lôi chai nước lọc ra tu một hơi rồi cũng lim dim ngồi nhìn trời. Nam ngủ gật  cái cặp rơi xuống đất tôi cúi xuống nhặt giấy tờ xòa vương ra cho nó và sửng sốt găm mắt vào một tờ giấy : Đơn Xin Việc Làm..kính gửi..tôi là  Kỹ Sư  chế tạo máy Đinh Quốc Nam...ngày..tháng ..năm..


Hôm nay trời ấm.

   
Đoạn kết

Tôi vừa gửi chuyện này lên web thì ngay sau đó nhận được điện thoại của cô bạn gái cùng học ngày xưa gọi từ Bochum  tới hỏi

•-       - Anh viết chuyện này là bịa hoàn toàn đấy à

•-       - Tớ mà bịa hoàn toàn thì ra đường xe nó đụng tớ tan xác-  Tôi trả lời

•-       - Vậy thì chết em rồi- Cô ta hốt hoảng

•-       - Có chuyện gì hệ trọng thế

•-       - Chồng em làm ở hãng Open nói đi qua Mỹ công tác đã năm ngày hôm trước nhà có chuyện em gọi vào hãng hỏi địa chỉ nơi chồng em công tác thì họ nói chồng em từ đầu tháng 12 đã thôi việc rồi

•-       - Vậy thì thường ngày cô đối xử với anh ta như thế nào về chuyện lương lậu ấy?

•-       - Dạ em thoải mái lắm chỉ cằn nhằn chun chút rồi thôi khi lương tháng nào hơi bị tụt ạ!

•-       - Ồ vậy thì đúng rồi ở vùng Ruhrgebiet mình có thằng bạn làm bên pháp y để mình hỏi xem từ đầu tháng đến nay có người nào tự tử mà chưa xác định được tên tuổi không rồi mình  báo cho hay

Cô ta thút thút nói trong hơi thở ân hận:

•-      -  Dạ anh cố giúp em nhé càng nhanh càng tốt để em còn kịp làm thủ tục với hãng bảo hiểm nhân thọ ạ

   
Hết
  

05.12.09
thuận nghĩa

More...

HỐI HẢ

By Lê Thuận Nghĩa

 

Nhanh lên em

Không còn mùa để quên đâu

Thơ đang đói ốm nguồn buồn tinh khiết

Tạp chủng cả ánh mặt trời

Tạp chủng nỗi đau mà sinh sôi

    
Nhanh lên em

Không còn mùa để nhớ đâu

Thơ đang bội thực góc cạnh của niềm vui

Tạp chủng đồ mi son

Tạp chủng màu để thành vũ hội

    
Nhanh lên nhanh lên em!

Không còn mùa để mỏi

Khi nhịp đời

Không qua được bước sân si

Tạp chủng nụ cười

Tạp chủng cái nắm tay cái gật đầu thân thiện

Quái đản nhân tình

    
Nhanh lên em!

Không còn mùa trôi nổi

Thế giới xung quanh

Đang hối hả hướng chìm

Tạp chủng thánh kinh

Tạp chủng điện thờ

Quái thai lời nguyện cầu nhang khói

   

Nhanh lên em

Kẻo nghiệp đời tôi mọi

Cũng chẳng còn đâu

Tạp chủng đại gia

Tạp chủng áo choàng mệnh phụ

Những cô Tấm ngày xưa sẽ không còn nữa

Váy lụa chân dài

Tạp chủng ánh mắt nâu

    
Nhanh lên em

Nhanh lên em

Bởi rồi đây "cánh nhạn qua đầu"

Cũng tạp chủng mặt hồ soi đáy

Quái mị vũng quay về!

       
Mùa trăng tròn tháng chín Kỷ Sửu

thuận nghĩa

More...

NGÔI THỨ NHẤT SỐ NHIỀU (4)

By Lê Thuận Nghĩa

 

Không biết hắn là bạn hay là thù của tôi

Tôi thì không biết đã đành nhưng tôi tin chắc rằng hắn cũng không biết chính hắn coi tôi là bạn hay  coi là thù

Hắn oằn mình vì đau đớn mắt hằn những tia máu  long lên sòng sọc và cứ ằng ặc trong cổ họng như ống cống bị tắc khi nghe tin hay nghe ai nói về sự thành công của tôi về một lĩnh vực nào đó. Kể cả khi thấy một cô gái nói chuyện với tôi mà mắt cứ hấp háy và ngực cứ ưỡn banh ra một cách chào mời hắn cũng lâm vào tình trạng như đã mô tả trên. Trong những trường hợp có tính cấp bách như vậy hắn thường sà tới bông lơn bắt chuyện và buông ra một quả hỏa mù nhằm mục đích cho cô gái kia biết rằng hoặc tôi là một thằng bất lực (khi cô gái kia có vẻ hừng hực như núi lửa). Hoặc tôi là một gã cuồng dâm (khi cô kia có vẻ đoan trang thục nữ).

Đó  chỉ là những ví dụ trong những hoàn cảnh có tính cận chiến và nằm ở vị thế tương lai gần. Còn hầu hết cách thức và ngón đòn chủ yếu của hắn là thọc gậy bánh xe hay là dao thọc mạng sườn ném đá dấu tay hoặc là quăng gạch vào ổ trứng vv.. nói tóm lại làm thế nào cho tôi phải điêu đứng mới thôi. Nhưng khi gặp mặt thì hắn không khỏi quá sượng sùng với những niềm đam mê bẩn thỉu chết người của hắn.

Nếu nói hắn bị mặc cảm vì hắn không bằng người khác nên sinh lòng đố kỵ là sai. Vì hắn vốn là một người thông minh nhanh nhẹn sắc sảo nhạy bén có ý chí kiên nhẫn sức chịu  đựng cao có rất nhiều tài vặt và có khả năng giao tiếp rộng cách ăn nói rất thuyết phục thậm chí có duyên và quyến rũ nữa là đằng khác. Vì vậy công bằng mà nói hắn là một người khá thành công. Thành công trong sự nghiệp và thành công trong hôn nhân.

Hắn có nhiều mặt nổi trội hơn tôi. Xe hắn đi loại sang hơn xe tôi nhiều. Trương mục của hắn dày hơn trương mục của tôi theo một cấp số rất cao. Chức vụ trong sự nghiệp thì hắn thuộc giới Ông Chủ còn tôi thuộc giới cu-ly (làm thuê hưởng lương). Hắn có vợ đẹp đảm đang con ngoan học giỏi và nhà riêng. Còn tôi thì vẫn ở nhà thuê sau 5 lần ly dị hiện tại vẫn coi như độc thân trừ những tuần có đối tác hôn và thú mang  tính chất thời vụ. Vậy mà hắn cứ chơi tôi đều đều vẫn xỉa sau lưng vẫn ném gạch vào ổ trứng nhà tôi (may mà ổ nhà tôi chưa có trứng). Không biết đã bao nhiêu lần tôi phải điêu đứng với hắn lên bờ xuống ruộng tơi tả vì sự đam mê quái đản của hắn. Ví dụ có lần tôi dùng ảnh hưởng của danh tiếng trong chuyên môn của mình giải quyết được một vụ tranh chấp có khả năng xảy ra bạo lực. Thì hắn đánh tiếng với ông chủ của tôi là có khả năng tôi có liên quan đến thế giới ngầm của Ba-lan. Khi tôi bị tạm thời ngưng một vài công tác chuyên môn có liên quan đến vấn đề nhạy cảm của xã hội thì chính hắn là người năng nổ nhất thành tâm nhất tìm ra những chứng cớ để minh oan cho tôi.

Và không phải chỉ có một mình tôi bị cách sống của hắn ảnh hưởng mà rất nhiều người trong cộng đồng bạn bè đồng nghiệp và kể cả người thân của hắn cuộc sống cũng bị những xáo trộn bất thường do những mũi dùi những que ngáng bánh xe của hắn thọc vào gây rối loạn.

Hắn không phải là kẻ ác tâm vì công bằng mà nói có rất nhiều người được hắn giúp đỡ mà thoát khỏi những hoàn cảnh hiểm nghèo. Chính tôi cũng vậy biết bao lần cuộc sống điêu đứng rơi vào ngõ cụt tuyệt vọng. Dù là nguyên nhân do hắn ra gây ra hay từ nguyên nhân khác thì hắn cũng vậy. Nhiệt huyết và chí tình không có một tý vụ lợi không cần tôi có cần nhờ cậy hay không cũng không cần tôi phải đội ơn nó hay không hắn vẫn giúp tôi đến nơi đến chốn san sẻ động viên kề vai sát cánh bên nhau để tìm cho ra được lối thoát khả thi. Ví dụ tháng trước hắn vừa thọc gậy bánh xe để cho vị hôn thê của tôi chán ngán bỏ tôi đi lấy người khác. Tháng sau tôi bị tai nạn ô tô thì chính hắn là người chăm sóc tôi tận tụy như một người thân. Túc trực 24/24 nơi phòng hồi sức cấp cứu cho đến khi tôi tỉnh dậy. Sau đó thì cũng chính hắn là người kề cận chăm nom đỡ đần tôi khi sự vận động của tôi chưa hồi phục. Kể cả việc kéo khóa quần móc đồ nghề cho tôi đái dìu tôi đi nhà cầu thậm chí còn lau cả đít cho tôi nữa. Hắn làm một cách tự nguyện thành tâm và rất chu đáo. Sau đó còn giới thiệu bồ nhí của hắn  và còn rất hào phóng nhường lại cho tôi trong thời gian tôi quá đau khổ và trống vắng.

Có nhiều khi bị hắn chơi cho khốn đốn tôi thề rằng sẽ không thèm nhìn mặt hắn nữa. Nhưng hắn vẫn cứ nhơn nhơn coi như không có chuyện gì xảy ra. Kiểu như chơi cho tôi đến tàn hơi mạt vận là trách nhiệm của hắn và chăm nom  đỡ đần không cho phép tôi bị ngã gục cũng là hắn.

Thời gian đầu tôi bức xức vì không hiểu hành động và lẽ sống của hắn như thế nào. Sau này vì tình trạng cứ lặp đi lặp lại nhiều lần. Tôi cố công tìm hiểu mới biết hắn mắc phải một hội chứng gọi là hội chứng Thèm Khát Sự Biến Động. Những người mắc hội chứng này không chấp nhận sự bình lặng của cộng đồng xung quanh. Họ thèm khát  được thấy những người xung quanh mình nháo nhào vì lo toan quằn quại vì đau khổ và náo loạn bấp bênh trong cuộc sống vô thường. Ai đang yên thì phải làm cho họ cuống cuồng lên vì sự rủi ro. Ai đang bình lặng thì làm sao cho họ phải oằn lên ưng ức vì chuyện thị phi....Và ngược lại ai đang tanh bành nát vỡ thì phải hàn gắn lại cho yên lành. Hắn là vậy đó.

Hắn biết tôi cứ đến mùa trăng tròn  thì tinh thần rất bất ổn. Nên hôm nay  đúng vào ngày rằm hắn lại đến thăm tôi đem theo mấy ấm trà ngon và bàn cờ tướng để chơi với tôi kẻo sợ tôi buồn.

Lúc bày cờ ra chơi đột nhiên hắn hỏi tôi:

•-     -   Đời này ông có thù oán ai không vậy?

Bị hỏi đột ngột tôi trố mắt lên nhìn hắn hỏi lại:

•-     -   Cậu hỏi điều đó để làm gì mà động cơ nào làm cậu quan tâm đến vấn đề đó?

•-       - Thì mình hại ông không biết bao nhiêu lần mà chẳng thấy ông trách móc hay oán hận gì cả thấy lạ nên hỏi.

•-       - À là mình hiểu cậu mà- tôi bình thản trả lời.

•-       - Nhưng mà tớ hỏi thật đấy trong đời cậu đã từng oán hận ai không? Hay căm thù cái gì không? cậu thử nghĩ lại coi.

Nghe hắn hỏi tôi thộn mặt ra một hồi rồi bất chợt ruột quặn thắt lại xót đau như dao cắt từng nhát. Mặt tái nhợt mắt hằn lên ai oán mồ hôi tứa ra ướt đẫm toàn thân ngực co thắt lại từng cơn hổn hà hổn hển thở.

Hắn vội vàng ôm chặt hai tay tôi khép vào người rồi nâng tôi lên xóc xóc sau đó đặt tôi vào ghế xa-lon rồi hối hả chạy ra bếp rót cho tôi một ly nước lọc . Hắn nói uống vào 7 hớp là hạ hỏa ngay. Hắn đưa ly nước lên môi tôi bắt tôi uống đúng 7 hớp rồi lấy tay vuốt vuốt sau lưng tôi như vuốt nghẹn nói:

•-       - Kinh nghiệm dân gian để dằn cơn uất hận đấy rất hữu hiệu đúng không giờ ông thấy trong người đã nhẹ nhõm chưa?

•-       - Ừ thấy đỡ rất nhiều công nhận đơn giản mà hiệu quả thật.

•-      -  Này ông nói nghe xem nào ông uất hận ai dữ dội đến phải ra nông nỗi này

Nghe hắn hỏi cơn đau thắt của tôi lại quặn lên lồng ngực lại tắc nghẹn tôi nói mà  hụt hơi như đang ngáp:

•-      -  Cha  ..nen.. num.. bờ ..phai  (Chanel N° 5)

Vừa nghe tôi nói xong thì hắn ngã ngay xuống nền nhà người ngay quay đơ chân tay co giật như động kinh mắt lờ đờ và bọt méo phều ra trắng nhếch chảy lều bều trên mặt.

Thấy tình trạng hắn vậy tôi phải dùng biện pháp cấp cứu  hồi sức  của khoa cấp cứu tạm thời trong y tế mới cứu hắn tỉnh lại được. Lần này thì tôi lại hối hả rót ly nước lọc cho hắn chơi 7 hớp liên tục.

Khi tỉnh táo trở lại hắn mới lừng khừng hỏi tôi:

•-      -  Tại sao ông lại có thù oán với loại nước hoa này dữ vậy?

Tôi buồn buồn kể cho hắn nghe:

•-       - Đúng ra trên đời này tớ chưa bao giờ oán giận hay hờn trách ai một lần nào cả. Chỉ vì cái loại dầu thơm chết tiệt chanel 5 này nó đã đẩy tớ vào nông nông nỗi này.

•-      - Vì sao vậy ông kể rõ nghe xem nào

•-      - Số là thế này. Khi cưới con vợ thứ nhất bà này nghiện sưu tầm nước hoa cứ có loại nước hoa nào của hãng Co Co vừa ra là bà ấy tương một lọ mỗi lọ hơn cả trăm bạc. Mỗi lần bà ấy lượn vào cửa hàng mỹ phẩm là ruột tớ thắt lại. Con bà nó cái hãng Co Co này cứ vài tuần ra tung ra một mark mới. Thế là tớ không thể chịu nổi những cơn xót ruột thường xuyên nên đành phải ly dị. Đến con vợ thứ hai thì nghiền mỗi có loại Lu Lu. Tớ vốn đã một lần trúng tên  Co Co rồi nên thấy bà này lúc nào cũng xức loại nước khỉ gió này chịu không nổi đành lại phải dị tiếp. Đến con  vợ thứ 3 ban đầu chỉ có xức dầu gió mỗi lọ có 3 đồng xức mấy tháng không hết. Tớ cứ tưởng là số phận đã mỉm cười với tớ ai dè mới ở với nhau đâu được 6 tháng bà ta đổ đốn học đòi chơi luôn loại Chanel 5 oder Parfum thế  là bệnh xót ruột của tớ lại tái phát. Từ đó tớ bị bệnh dị ứng với dầu thơm ban đầu thì ngửi thấy mùi là bị lên cơn sau đó chỉ nghe nói đến tên Chanel 5 thôi là đã bị rồi sau đó không cần nghe mà chỉ cần nghĩ đến  là quặn ruột luôn. Con bà tụi Co Co không biết chúng nó bỏ bùa mê thuốc lú gì trong cái loại nước chết tiệt này mà đàn bà người nào cũng phải điêu đứng vì nó đến thế. Cậu có biết vì sao đến bây giờ tớ vẫn còn trong tình trạng độc thân không? Là vì phụ nữ nào trên thế gian này  cũng đều dùng dầu thơm cả. Tìm được một người đàn bà không liên quan đến Co Co khác nào như tìm kim đáy biển. Thế còn cậu cũng có ấn tượng với Chanel 5 à?

Vừa nghe tôi hỏi xong mặt hắn lại trắng bạch và lên cơn co giật tiếp trước khi đổ sầm xuống nền nhà hắn còn thều thào một cách uất ức như trăng trối:

•-      -  Ngày kia là sinh nhật vợ tớ...đấy.

Xưa nay tôi không biết tại sao giữa hắn và tôi có tình bạn được bây giờ mới rõ hóa ra tôi và hắn đều mắc một chứng bệnh như nhau. Bệnh này khá hiếm nên những người cùng bị mắc thường rất dễ gần gũi nhau.

Bệnh này gọi là Hội Chứng Quặn Thắt Ruột có nguyên nhân từ sự keo kiệt...ặc ặc.....

  

thuận nghĩa

02.12.09

More...

HUYỀN TÍCH LÁ PHẤT KIM

By Lê Thuận Nghĩa

 

Lời Phi Lộ

    
Ai là người Việt Nam cũng đều biết Đinh Bộ Lĩnh từ một đứa trẻ chăn trâu có chí hải hồ mà lập nên nghiệp lớn. Trong thời loạn lạc ra tay thao lược dẹp được 12 lộ anh hùng mà thống nhất giang sơn lập nên nhà nước tập quyền độc lập đầu tiên của lịch sử nước nhà. Nhưng rất ít người biết rằng Ông có những điểm rất giống với vị Hoàng Đế đầu tiên của Trung Hoa trước đó. Phải chăng nghiệp bá vương của những bậc khởi thủy đều có vận hạn như nhau và tuân theo mệnh trời là vậy.

Tiên Hoàng hay Thủy Hoàng đều có ý nghĩa là vị hoàng đế đầu tiên. Đinh Tiên Hoàng là vị Hoàng Đế khai mở nền độc lập chính thống của nuớc Việt thống nhất. Tần Thủy Hoàng là hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa. Và cả hai đều ở ngôi vị hoàng đế là 12 năm . Đinh Tiên Hoàng ở ngôi từ 968 đến 979. Tần Thủy Hoàng ở ngôi từ năm 221 đến năm 210 trước công nguyên. Trước khi lên ngôi Hoàng Đế cả hai đều đã có tước hiệu Vương. Tần Thủy Hoàng có danh hiệu là Tần Vương. Đinh Tiên Hoàng có danh hiệu là Vạn Thắng Vương. Sự thăng tiến trong danh hiệu này không những có ý nghĩa trong vận hạnh của cá nhân mà còn đều đánh dấu sự thay đổi lịch sử của hai quốc gia độc lập. Ở phía Trung Hoa từ thời nhà Chu   vua đứng đầu còn gọi  là Thiên Tử cũng chỉ xưng vương mà thôi tất nhiên các chư hầu cũng đều chỉ ở tước vị Vương. Từ thời Tần Thủy Hoàng chính thức thay tước hiệu là Hoàng Đế đó chính là sự nâng tước vị cho người đứng đầu thiên hạ. Đinh Bộ Lĩnh trong lịch sử Việt Nam cũng tương tự như vậy. Từ khi giành độc lập sau gần 1000 năm Bắc thuộc từ thời họ Khúc các nhà cầm quyền cũng chỉ xưng danh là Tiết Độ Sứ với tư cách là một quan trưởng cai quản một vùng lãnh thổ thuộc Trung Quốc. Tới nhà Ngô (Ngô Quyền) các vua mới xưng Vương. Và tới Đinh Bộ Lĩnh mới xưng là Hoàng Đế. Đó là một thay đổi cực lớn tạo dấu ấn một quốc gia độc lập thống nhất như Tần Thủy Hoàng của lịch sử Trung Hoa.

Đinh Tiên Hoàng xây dựng thành Hoa Lư bằng cách nối các dãy núi đá tự nhiên trong dãy Tam Điệp tạo nên tường thành nhân tạo cho hoàng cung. Tần Thủy Hoàng tạo nên Vạn Lý Trường Thành cũng bằng cách nối các tường thành của các chư hầu cũ lại với nhau. Và cả hai đều lập đô ở những vùng núi non hiểm trở.

Đinh Tiên Hoàng và Tần Thủy Hoàng cũng đều trở thành Hoàng Đế sau khi dẹp nội chiến tiêu diệt các thế lực cát cứ phân tán khắp nơi trong quốc gia rồi lập nên một đất nước Thống Nhất Tự Chủ. Chuyển đổi chế độ phong kiến phân quyền sang chế độ phong kiến tập quyền. Và khi cả hai đương vị đều dùng chế độ cai trị rất hà khắc nhất là đối với các thế lực đối kháng cũ. (Đại Việt Sử Ký Toàn Thư có ghi rõ việc này như sau: Vua (Đinh Tiên Hoàng) muốn dùng uy chế ngự thiên hạ bèn đặt vạc lớn ở sân triều nuôi hổ dữ trong cũi rồi hạ lệnh rằng „Kẻ nào trái phép phải bỏ vạc dầu cho hổ ăn". Mọi người đều khiếp phục không ai dám phạm. Nhà sử học Trần Trọng Kim  cho rằng: „Hình uy nghiêm như thế kể ra cũng quá lắm nhưng nhờ những hình luật ấy thì dân trong nước ở thời loạn lạc mới dần dần được yên)

Cả Tiên Hoàng và Thủy Hoàng đều chết lúc đang đương ngôi Hoàng Đế và vương triều đều rơi vào tay nội thần. Và điểm giống nhau để mang đến họa diệt thân cho hai vị Tiên Thủy hoàng đế này là đều muốn truyền ngôi cho con thứ.

Điểm khác nhau đặc biệt nhất ở họ là sau khi đăng quang Tần Thủy Hoàng không tin dùng những người đã cùng mình vào sinh ra tử. Còn Đinh Tiên Hoàng thì đặc biệt coi trọng những người cùng mình nếm mật nằm gai đánh đông dẹp bắc ở thủa hàn vi. Cất nhắc những người bạn thủa còn đánh trận cờ lau  Nguyễn Bạc (thủy tổ chúa Nguyễn ở Thanh Hóa) lên làm Định Quốc Công coi việc nội vụ. Đinh Điền làm ngoại giáp coi việc ngoại vụ Lưu Cơ làm Đô Hộ Phủ Sĩ Sư coi việc về hình luật. Phạp Hạp làm kinh phủ tướng coi việc phát triển mở mang điền ấp. Trịnh Tú làm phúc tướng cai quản an ninh nội vụ kinh thành. Giao cho con cả Đinh Liễn làm ngoại giao bang lân với các nước. Ngoài ra Ông còn cất nhắc các vị Sư giúp mình bình định 12 sứ quân làm những chức vụ rất lớn ở kinh đô như Ngô Chân Lưu làm Khuôn Việt Đại Sư Trương Ma Ni làm tăng lục   Đạo sĩ Đặng Huyền Quang được trao chức Sùng Chân Uy Nghi...

Ông là một người rất mềm dẻo trong sách lược và rất yêu chuộng người hiền tài. Ví dụ trong sách lược ông thường dùng tình thân kết nối quyền lợi của đôi bên để thu phục lực lượng đối kháng.  Thuở lực lượng còn non yếu biết không thể đối kháng được Sách chủ Đinh Dự ông về đầu quân với Trần Lãm một sứ quân rất mạnh lúc bấy giờ. Ông xin cưới con gái của Trần Lãm làm thiếp rồi  sau đó gả con gái Minh Châu cho  tướng quân Trần Thăng em của Trần Lãm làm vợ. Vậy là sau khi Trần Lãm chết toàn bộ sứ quân của Trần Lãm ở Bố Hải Khẩu nằm trong tay ông. Rồi khi muốn thu phục sứ quân ở Đường Lâm nơi có hậu duệ và hoàng thân của họ Ngô trấn giữ ông gả con gái Phất Kim cho sứ quân Ngô Nhật Khánh một quí tộc nhà Ngô đang muốn khôi phục lại ngai vị. Đồng thời Ông cưới mẹ của Ngô Nhật Khánh và tấn phong làm hoàng hậu vậy là triệt được mầm mống khôi phục ngai vị của họ Ngô....

Ông rất mến người có tài đức và trọng dụng họ vào những chức vị tối cao mà không cần biết đến họ là người tộc thuộc hay là ngoại tộc. Ví dụ Đinh Liễn con trai đầu của ông có người tướng tâm phúc có biệt tài nên tiến cử cho ông. Vì  thấy Lê Hoàn  thuộc tướng của con trai có tài thao lược ông bèn trao chức   Thập Đạo Tướng Quân thống lĩnh toàn bộ 10 đạo binh lực hơn 1 triệu binh sĩ (trong khi dân số Đại Cồ Việt lúc bấy giờ chỉ xấp xỉ hơn 3 tirệu).

Thập Đạo Tướng Quân Lê Hoàn  trong cuộc chiến cung đình tranh giành thừa kế ngôi vị đã phò tá Hoàng Hậu Dương Vân Nga giết chết cả  cả Đinh Bộ Lĩnh lẫn Đinh Liễn sau đó thoán ngôi nhà Đinh  lên gôi Hoàng Đế với tước hiệu là Lê Đại Hành Hoàng Đế lập Dương Vân Nga làm Hoàng hậu của mình và  lập nên nhà Tiền Lê trong lịch sử

Nghi án cung đình phế trưởng lập thứ đã tạo nên cái chết thảm khốc trong cung điện Hoa Lư kết thúc sự nghiệp ngắn ngủi của một vị Hoàng Đế thủy tổ của chế độ tập quyền  của Đại Việt cũng hoàn toàn giống như nghi án của Tần Thủy Hoàng năm xưa. Tần Thủy Hoàng cũng vì chuyện phế trưởng lập thứ mà ngôi vị nhà Tần cũng chỉ truyền đến hai đời và ngắn ngủi  y chang như nhà Đinh chỉ vẻn vẹn có 12 năm

Đinh Tiên Hoàng có 6 con 3 con trai và 3 con gái.

Con trai trưởng Đinh Liễn tuổi trẻ tài cao sát cánh bên cha đánh nam dẹp bắc cùng cha dẹp loạn 12 sứ quân lập nên vương vị cho cha. Sau đó lại thay cha sang Trung Hoa mềm mỏng ngoại giao với nhà Tống giữ yên được cõi Bắc. Nhưng Binh Bộ Lĩnh sủng ái thiếp  mà định lập Đinh Lãng con thứ 3 lúc đó mới 4 tuổi làm Thái Tử. Đinh Liễn tức giận giết chết Đinh Lãng. Đinh Bộ Lĩnh vì mến tài con trai mà không bắt tội lại để cho nguyên vị làm Thái Tử thừa kế ngôi báu. Hoàng Hậu Dương Vân Nga mẹ của Đinh Toàn lúc đó mới 8 tuổi thấy Đinh Liễn giết bào đệ mà không bị bắt tội nên sanh tâm thoán vị liền dùng kế mỹ nhân liên kết với Thập Đạo Tướng Quân Lê Hoàn làm vây cánh. Sau khi Cha con Đinh chết Lê Hoàn Phò Đinh Toàn lên ngôi tức là Đinh Phế Đế.

Công chúa lớn tên là Minh Châu  gả cho tướng Trần Thăng hiệu là Nguyên Thái một tướng tâm phúc em trai của sứ quân Trần Lãm trước đây. Cô công chúa út tên là Phất Ngân thì sau này gả cho Điện Tiền Chỉ Huy Sứ Lý Công Uẩn. Người này sau được Nguyễn Đệ con trai của Nguyễn Bạc (bạn thiếu thời của Đinh Bộ Lĩnh) phò tá cướp lại ngôi vua từ tay Lê Ngọa Triều và lập nên nhà Lý sau đó dời đô từ Hoa Lư ra châu thổ sông Hồng lập nên kinh đô Thăng Long mà dân ta sắp kỷ niệm 1000 năm  như bây giờ.

Còn cô công chúa thứ 2 như đã nói là công chúa Phất Kim đã gả cho sứ quân Ngô Nhật Khánh trong chiến lược liên minh từ thời loạn 12 sứ quân.

Mối lương duyên của hai họ Đinh- Ngô vốn nằm trong chiến lược bình thiên hạ của Đinh Bộ Lĩnh nên chẳng mặn mà gì lắm.

Gả công chúa Phất Kim cho Ngô Nhật Khánh nhưng lại lấy mẹ của Ngô Nhật Khánh và tấn phong làm hoàng hậu lại cưới em gái của Ngô Nhật Khánh cho Đinh Liễn. Sách lược giao hảo này chỉ  giữ được tạm thời trong một thời gian.

Ngô Nhật Khánh vốn là một tướng tài văn võ song toàn và chí lớn. Là phò mã của vua Đinh vẻ ngoài của Nhật Khánh lúc nào cũng vui cười toại nguyện nhưng trong bụng thì ôm mối hận cướp ngôi hạ nhục mẹ nên rắp tâm báo thù.

Thuở thiếu thời Đinh Tiên Hoàng có người bạn gần nhà  chơi với nhau rất thân tên là Trịnh Tú từ khi đang chơi trận giả cho đến khi dẹp loạn sứ quân Trịnh Tú luôn luôn ở bên cạnh Đinh Bộ Lĩnh như người tâm phúc. Khi đăng quang Hoàng Đế Vua muốn phong tước lập ấp cho họ Trịnh nhưng Trịnh Tú chối từ mà chỉ muốn được ở bên để hầu hạ.

 Trịnh Tú có một người con trai tên là Trịnh Hạ lúc nhỏ thường chơi thân với công chúa Phất Kim. Hai người tưởng sẽ nối duyên cầm sắt ai dè Đinh Bộ Lĩnh gả Phất Kim cho họ Ngô. Trịnh Hạ đau khổ vùi mình vào trau dồi võ nghệ của các nhà để quên đi nỗi buồn mất Phất Kim. Sau này theo cha làm bộ tướng bên cạnh của Đinh Bộ Lĩnh được Vua rất ái mộ.

Khi có tin mật báo vùng Đường Lâm Sơn Tây có mầm mống phản loạn. Quan Nội thị Đỗ Thích dâng tấu nói rằng:" Đường Lâm là nơi hiểm địa cũng là căn cơ của tiên triều (nhà Ngô) vì vậy nên cử tướng tâm phúc về đó trấn giữ. Theo hạ thần nên cử Phúc tướng Trịnh Tú. Tú  không những là người tâm phúc mà còn là vị tướng có tài về cầm quân nơi thủy mạc đầm lầy đến đó trấn giữ luôn mạn Phong Châu là đắc cử lưỡng tiện". Vua nghe lời phong Trịnh Tú làm Phiên Mạc tướng quân lên trấn giữ Đường Lâm. Trịnh Tú nhận phù tiết dẫn con trai Trịnh Hạ  đến Sơn Tây trấn giữ nơi hiểm địa

Lại nói một hôm Ngô Nhật Khánh áp chế vợ là công chúa Phất Kim rời khỏi Hoa Lư chạy vào Nam. Khi thuyền đến địa phận Nam Giới (Hà Tĩnh). Nhật Khánh mắng chửi công chúa Phất Kim rằng: „Cha mày lừa dối hiếp tróc mẹ con ta ta há vì mày mà quên đi mối thù này ta sẽ tìm người cứu ta và báo mối gia thù này dù mày có hiền thục đến đâu ta cũng không quên được cái đức tính xảo quyệt của cha mày" nói xong Nhật Khánh tuốt kiếm xẻo má vợ rồi ép nàng theo chạy sang cầu viện Chiêm Thành đem quân về đánh Đại Cồ Việt. Trên đường đi công chúa Phất Kim cùng người hầu tâm phúc trốn thoát trở lại Hoa Lư.

Về lại Hoa Lư vết thương trên khuôn mặt dù chạy chữa có lành thành sẹo nhưng vết thương lòng thì vẫn luôn còn nhức nhối. Nỗi đau của một người vợ có chồng là tướng quốc là phò mã mà lại cầu viện ngoại bang chống lại vua cha rước voi về dày mả tổ vì vậy nàng xuống tóc đi tu ở một ngôi chùa trong kinh thành Hoa Lư

Đinh Tiên Hoàng nghe tin Ngô Nhật Khánh chạy sang cầu viện Chiêm Thành và lại nghe nói chúa Chiêm Thành sẽ đích thân cùng cất quân sang đánh Đại Cồ Việt nên vội vã triệu hồi Trịnh Tú vào cung.  Trịnh Tú dâng biểu Đường Lâm đang loạn lạc nên tiến cử con trai võ nghệ siêu quần thay mình về cung phục mệnh đem quân vào chống giặc Chiêm Thành.

Trịnh Hạ nhập cung và được phong Uy Viễn tướng quân nhận hai đạo quân cấp tốc Nam  hạ  đánh nhau với Ngô Nhật Khánh.

    
     
1.

Ngoại thành Hoa Lư  một đêm đầu thu tiếng lá xào xạc  khua lên trong những ngọn gió se sắt thổi từ dãy Tam Điệp xuống. Uy Viễn tướng quân Trịnh Hạ đang đăm chiêu  nhìn vào tấm bản đồ do quân thiết kỵ gửi từ cửa biển Thần Phù tới thì bất chợt có một bóng đen vút ngang qua cửa phủ doanh. Trịnh Hạ chụp vội tấm đồ bản và phi thân qua cửa đuổi theo

Bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện tiến về phía bìa rừng. Trịnh Hạ gia tăng cước lực nhảy vọt lên tán cây lao vút lên phía trước chặn đầu bóng đen lại không cho thoát vào rừng. Chưa yên vị thì chàng hốt hoảng  tung chân nhảy lui sau w tránh một làn kiếm khí lạnh toát chém hắt tới phía chàng. Trịnh Hạ thi triển Trịnh Gia Thập Nhị Thức là một đường kiếm uyên nhu do cha chàng đúc kết lại trong cả cuộc đời chinh chiến của mình. Thập Nhị Thức lấy thủ làm công lấy nhu khắc chế cương là một đường kiếm tuyệt chiêu trong cận chiến. Trịnh Hạ là người đam mê võ học lúc nhỏ theo cha cùng Vua dẹp loạn sứ quân đã được cha truyền thụ cho hết cả tinh túy của Thập Nhị Thúc đồng thời chàng luôn được cận kề với các lão tướng như Nguyễn Bạc Nguyễn Bồ Đinh Điền Phạm Hạp nên được các vị này chỉ điểm thêm cho nhiều yếu quyết vì vậy mà Thập Nhị Thức đến tay chàng càng trở nên tinh diệu.

Vậy mà chàng đã thi triển đến thức thứ 9 rồi mà vẫn không chế ngự được đường kiếm thần tốc kỳ ảo của đối phương. Chàng kinh ngạc đến toát cả mồ hôi không biết bóng đen kia là ai mà có kiếm pháp ghê người như vậy. Chàng định thần và vận công lực chuẫn bị thi triển 3 thức cuối.  Chưa kịp xuất chiêu thì chàng đã thấy làn quang kiếm của đối phương bao trùm quanh mình. Trịnh Hạ sởn tóc gáy thấy cái chết ngay  trong đường tơ kẽ tóc liền vội vã thi triển chiêu cuối cùng là chiêu cùng tử cùng tận. Phục mình xuống gần như nằm trên mặt đất  lăn xả vào hạ bàn đối phương và dùng hết sức bình sinh hất mũi kiếm đâm xốc ngược từ dưới lên. Bóng đen kêu á lên một tiếng thối lui và cất tiếng lanh lảnh thoá mạ:

•-      -  Đồ hèn! Xem này

Vừa kinh hãi không ngờ đối phương thoát khỏi chiêu kiếm truy mệnh của mình thì đã thấy mũi kiếm của đối phương chĩa thẳng vào huyệt Thủy đột của mình đâm tới.

Keng!

Hổ khẩu của chàng như toét nứt thanh kiếm tuột khỏi tay chàng

Trịnh Hạo vội dùng tay trái rút ngay ngọn  Thiết Thảo quấn như đai lưng quanh mình ra dùng chiêu Thiết Thảo Bảo Mệnh tung ngay ra quấn phủ lấy làn kiếm quang của đối thủ

Thiết Thảo là một  thứ vũ khí được dựa vào hình dáng của ngọn cờ lau mà chế ra. Sắt lạnh được chuốt nhỏ ra từng sợi mảnh như sợi bông lau và bó chặt vào đầu một sợi dây da trâu thuộc. Bình thường thì nó được ép chặt như một đai áo được quấn quanh người. Khi cần sử dụng thì vận công lực vào rút ra mà tấn công. Lúc đó những sợi sắt lạnh mới bung ra như một cái phất trần có hình dạng bông lau tua tủa quấn chặt lấy vũ khí đối phương hóa giải chiêu pháp của đối phương đồng thời những sợi sắt đó nhờ vào sức cắt phá của vũ khí đối phương mà rời ra lao tới như những ám khí. Chỉ trừ những cao thủ thượng thừa võ nghệ siêu quần mới có thể thoát giải được. Đây là thứ vũ khí độc bộ của dòng họ Đinh. Chính nhờ nó mà cha con Đinh Bộ Lĩnh đã đánh tan biết bao nhiêu tướng lĩnh tài ba của 12 sứ quân khác trong đó có nhiều sứ quân có võ nghệ tuyệt luân đến từ Trung thổ như Đỗ Trọng Cảnh anh em sứ quân Nguyễn Siêu vv..

Trịnh Hạ là hộ tướng tâm phúc của Vua cho nên được truyền cho môn tiên pháp lợi hại này. Trong lúc nguy ngập bị đánh rơi kiếm chàng liền dùng Thiết Thảo để tấn công. Ai dè bóng đen cũng buông kiếm lăn xuống đất tránh ngọn Thiết Thảo của chàng đồng thời vung ra một tấm lụa trùm lấy Thiết Thảo hóa giải ngay  sức công phá của Thiết Thảo. Hết hồn không ngờ đối phương lại có thể hóa giải ngọn Thiết Thảo dễ dàng như vậy. Chàng liền rùn chân xuống hít một hơi dài vung tay  múa một vòng tròn trước mặt chuẩn bị vận công dùng Liên Hoa chuởng  đối phó với bóng đen. Ai ngờ đối phương cũng vung tay múa âm dương thủ y hệt như chàng. Chàng thất kinh biết đối phương cũng đang vận Liên Hoa Chưởng. Chưởng Pháp ôn nhu nhưng sức công phá như bài sơn đảo hải này đâu có mấy người biết đến trừ là người của dòng họ Đinh. Khi xưa Khuông Việt Đại sư sáng chế ra pho chưởng này cho rằng nó quá bá đạo nên không truyền thụ cho người ngoài nào hết chỉ lưu truyền trong tâm phúc họ Đinh. Khi còn nhỏ chàng và công chúa Phất Kim cũng đã được Đại sư chỉ điểm qua. Nghĩ đến đó chàng biết ngay bóng đen là ai nên vội vã quì xuống chắp tay trước mặt nghiêng đầu nói:

•-      -  Khải bẩm công chúa công chúa an khang chứ ạ.

•-      -  Ngươi nghĩ ta an khang được chăng- bóng đen trả lời....

•-         -  Mạt tướng không dám phạm ngôn thưa công chúa! trước đây nghe tin công chúa bị hại ở Nam Giới vì bận việc quân cơ nơi ải Bắc không kịp thăm hỏi. Nay phụng mệnh nhập cung nhưng vì thân mang trọng trách chuyện quốc sự không dám sao nhãng vì vậy mà chưa diện kiến để vấn an công chúa được

•-        -  Ta có trách gì ngươi đâu sao tướng quân có vẻ như quan tâm đến ta thế

•-       -   Khải bẩm công chúa dù sao thì mạt tướng cũng có một thời thơ dại bôn tẩu cùng công chúa nên khi nghe tin cố nhân bị hại không thể không động lòng trắc ẩn được khải mong công chúa thứ tội.

•-       -   Ta không trách ngươi đâu vả lại bây giờ đối với ta bây giờ tứ đại giai không chẳng có gì làm cho ta còn phiền muộn được nữa tướng quân cứ yên tâm.

•-         - Thưa công chúa cho phép hạ thần được hỏi đôi điều có được không?

•-          -Tướng quân cứ tự nhiên xin đừng quá khách sáo chẳng phải tướng quân gọi ta là cố nhân đó sao

•-         - Thưa công chúa   xa cách bấy lâu mạt tướng không ngờ võ công của công chúa siêu quần đến như vậy và phải chăng hôm nay tìm mạt tướng cũng vì chuyện Phò mã Nhật Khánh phải không?

•-        -  Tướng quân nghĩ rằng ta vì Nhật Khánh mà đến gây hại cho tướng quân chăng?

•-         -  Khải bẩm công chúa mạt tướng quả thật không dám nghĩ đến điều đó nhưng thấy công chúa ra tay quá hiểm chiêu nào cũng dồn mạt tướng đến tử lộ nên mạt tướng không khỏi hồ nghi

•-          - Tướng quân nghi ngại là đúng vì quả thật ta đến tìm tướng quân cũng vì chuyện phu quân ta nhưng để phương hại đến tướng quân thì không.

•-        -   Có nghĩa công chúa muốn thử võ nghệ của mạt tướng chăng

•-        -  Đúng vậy tướng quân nghĩ rằng tướng quân có thể đánh bại được Phò Mã chăng?

•-       -   Mạt tướng vẫn biết Phò Mã là bậc hào kiệt đương thời không những võ nghệ tuyệt luân mà còn có tài thao lược trên trận mạc nhưng vì phục mệnh của Hoàng Thượng mạt tướng cũng phải xả thân báo đền cho xã tắc.

•-        -   Ta vẫn biết tướng quân thân mang tuyệt kỷ của trăm nhà. Nhưng thú thực  về võ nghệ cũng như tài dụng binh tướng quân khó có thể sánh ngang được với phu quân ta. Võ nghệ của ta so với Phò mã còn dưới mấy bậc thế mà tướng quân cũng không khống chế nổi ta thì làm sao đọ sức với Phò Mã được ta đến đây cũng vì chuyện đó. Không phải vì tướng quân mà vì vận mạng của giang sơn Đại Cồ Việt ta. Xưa kia cha của Nhật Khánh theo phò Ngô Vương được giao cho nhiệm vụ tìm gỗ cứng để làm cọc nhọn cắm trên sông Bạch Đằng dùng kế đẩy lui quân Nam Hán khi đốn hạ một cây lim ngàn năm tuổi có được trong lõi lim một thanh thiết mộc nghe nói là do linh khí trời đất tích tụ lại mà thành. Ngô sứ quân chuốt thanh thiết mộc đó thành một ngọn thương và sáng chế ra một bộ Phụng Hoàng Thương bí hiểm vô cùng. Nhật Khánh không những được gia truyền bộ thương pháp đó. Mà trong những năm ở lại Kinh Đô Hoa Lư Phò mã sớm tối nghiên cứu võ nghệ của các nhà học hỏi hết tinh hoa và tìm cách phá giải. Vuông lụa dùng để hóa giải Thiết Thảo của họ Đinh ta cũng do Nhật Khánh sáng chế ra. Theo ta tướng quân không phải là đối thủ của của Phò Mã. Mà ngay cả hoàng huynh ta hay đích thân lão tướng Nguyễn Bạc Phạm Hạp hay đích thân lệnh thân của tướng quân cũng chưa chắc phải là đối thủ của Nhật Khánh huống hồ gì phò mã lại được đích thân chúa Chiêm một mãnh tướng có sức địch muôn người cùng hàng ngàn chiến thuyền thiện chiến trợ giúp

•-         -  Khải bẫm công chúa vậy là cơ đồ của Hoa Lư đành lọt vào tay ngoại tộc ư

•-         -  Thế thì không phải hôm trước ta vào rừng luyện kiếm có gặp một đạo sĩ tay cầm một cái lệnh phù bất ngờ giao đấu với ta chỉ qua vài chiêu  kiếm pháp của ta hoàn toàn bị lệnh phù chế ngự sau đó đạo sĩ có truyền lại cho ta một pho võ nghệ dùng lệnh phù làm vũ khí. Theo ta lệnh phù có thể chế phục được  Phụng Hoàng Thương. Đạo sĩ tặng cho ta lệnh phù và nói rằng sẽ có khi dùng đến để cứu sơn hà xã tắc. Theo như lời đạo sĩ thì lệnh phù là do linh khí của Tam Điệp kết tụ mà thành nên có thể quấy đảo càn khôn hô phong hoán vũ được. Theo ta Linh Phù có thể hữu dụng cho tướng quân trong việc chống lại chiến thuyền của Chiêm Thành vì vậy ta đến đây để trao lệnh phù cho tướng quân bây giờ tướng quân nghe ta truyền dạy lại lệnh pháp rồi cấp tốc luyện tập may ra có thể đánh bại được phò mã.

Nói xong công chúa Phất Kia vừa đọc khẩu quyết vừa thi triển môn võ công quái dị. Trịnh Hạp căng mắt ra nhìn cố gắng trong phút chốc nắm giử hết bí quyết sử dụng lệnh phù.

Truyền thụ xong khẩu quyết công chúa Phất Kim đưa lệnh phù cho Trịnh Hạ mà dặn rằng:
-
Dù sao ta với Nhật Khánh vẫn là nghĩa phu thê vì vậy chỉ mong tướng quân vì ta mà tha cho Phò mã một con đường sống

Nói xong công chúa quay về phía Hoa Lư phi thân mất dạng vào bóng đêm

 

2.

Trận đó Trịnh Hạp bố trí thiên la địa võng ở vùng đồi núi Nga Sơn rồi dùng khinh thuyền bố trận trên cửa Thần Phù đón lỏng chiến thuyền của quân Chiêm. Khi giao trận Trịnh Hạp dùng linh phù hô phong hoán vũ bão tố nỗi lên cuồn cuộn nhận chìm tất cả chiến thuyền của Chiêm Thành xuống lòng biển sâu. Chúa Chiêm bỏ thuyền lên bộ dẫn tàn quân chạy mất tăm về Nam chỉ duy có Ngô Nhật Khánh ỷ có tài nghệ phi phàm với đường Phụng Hoàng Thương bách chiến bách thắng một mình một ngựa tả xung hữu đột giữa quân Hoa Lư giết được vô số tướng sĩ của Trịnh Hạ. Khi cùng Trịnh Hạ giao đấu Nhật Khánh coi thường họ Trịnh nên sơ suất bị Trịnh Hạ dùng linh phù đã thương ngã ngựa lăn xuống đất. Nghe lời công chúa Trịnh Hạ tha chết cho Nhật Khánh nhưng Nhật Khánh uất hận tủi nhục dương thương nhằm vào ngực nình đâm một nhát mà chết. Trịnh Hạ đem thây của Nhật Khánh mai táng dưới núi Thần Đầu rồi kéo quân nhằm hướng Hoa Lư báo tiệp

   
Trong thời gian Trịnh Hạ giao tranh với quân Chiêm thì kinh thành xảy ra biến cố. Đinh Tiên Hoàng cùng Nam Việt Vương Đinh Liễn bị loạn thần Đổ Thích theo kế của Thập Đạo Tướng Quân giết chết. Lê Hoàn được Dương vân Nga làm hậu thuẫn phò Đình Toàn con thứ mới 8 tuổi của Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi. Lê Hoàn tự tấn phong là Phó Vương ra vào cung cấm như chổ không người ngoài việc tư thông với Thái hậu Dương Vân Nga còn cầm cố hết quốc thích họ Đinh. Biết Trịnh Hạ là trung thần họ Đinh nên khi Trịnh Hạ vừa kéo quân về Hoa Lư thì bị bị Lê Hoàn cho quân bản bộ đón lỏng dùng kế hỏa công đánh cho tơi tả. Trịnh Hạ bỏ tàn binh một thân một ngựa chạy vào Tam Điệp lánh nạn.

Tháng 9 năm 979 Thập Đạo Tướng Quân buộc Đinh Phế Đế Đinh Toàn nhường ngôi lên ngôi hoàng đế đặt niên hiệu là là Đại Hành Hoàng Đế và lập Thái hậu Dương Vân Nga làm hoàng hậu. Các bộ tướng của nhà Đinh nổi loạn klhắp nơi. Nguyễn Bạc Đinh Điền Phạm Hạp kéo quân từ Thanh Nghệ ra giao chiến với Hoa Lư. Nhưng vì không thể đối chọi với tài thao lược của Lê Hoàn nên thúc thủ bại trận. Nguyễn Bạc bị bắt và bị Lê Hoàn giết chết

Phía Bắc quân Tống lấy cớ trả thù cho Nam Việt Vương Đinh Liễn cất quân rấp ranh ngoài bờ cõi

.......
(còn nữa)

More...