EM ĐÀN BÀ VÀ CHÂN LÝ (Phóng Sự ...)

By Lê Thuận Nghĩa



Trong một lần ngồi nhậu...trà với mấy bạn Thơ trẻ. Tuổi đời thì chúng nó nhỏ tuổi hơn mình. Nhưng nói như gã Hồ Bắc thì : "về tuổi đời thì anh sắp lên lão nhưng riêng khoảng tuổi "EM" thì anh phải gọi tụi em là tiền bối". HB- một Thi Sĩ lãng tử khá nổi tiếng hậu du của Tam Tổ Yên Tử khi nghe một câu chuyện tình khá lý thú của mình hỏi:
- Chú có biết anh nghĩ gì khi mà người ta bán cái xe máy cưới chồng cho người yêu không?
- Anh nghĩ sao?
- Anh nghĩ là hắn chả hiểu gì về Đàn Bà hết.
- Thế anh hiểu gì về  Đàn Bà nói cho em út nghe coi.
Nghe nó hỏi mình mới giật thọt cả mình tự nhủ:
- Ừ nhỉ Đàn Bà là gì nhỉ?
Thấy mình ấp úng gã HB nói:
- Con đường để từ EM trở thành ĐÀN BÀ trong ta còn khó hơn là thõng tay vô chợ nữa đấy đừng có mà bỡn!
....

Có một giai thoại về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Hầu như ai yêu nhạc Trịnh cũng đều biết đến những bông hồng (EM) đi qua đời ông. Cứ mỗi EM ngang qua là để lại một ca khúc bất hủ nào Diễm nào Nguyệt nào Quỳnh Hương nào Bích Khê   Michiko VA Dao Ánh Hồng Nhung v..v...Cứ mỗi EM như vậy lại có Diễm Xưa Quỳnh Hương Nguyệt Ca...EM thì ông có nhiều nhưng hình như ông chưa đủ công lực để tiến đến cảnh giới tiếp cận được với Đàn Bà. Duy chỉ một lần hồi Ông mới 26 tuổi xém nữa là Ông tiến cái cảnh giới tương tự với cô Vũ Nữ gốc Hoa tên là Thanh Thúy tục gọi là Hoa Cưng. Nhưng tiếc thay khi hai người bạn thân của Ông là Họa Sĩ Trịnh Cung và HS Đinh Cường sau khi chứng kiến họ Trịnh trao nhẫn cưới cho Hoa Cưng dưới ánh đèn mờ ảo và chứng kiến cảnh:  "Một giọt nước nóng bỏng rơi xuống lưng bàn tay suýt làm Sơn co tay lại đó là giọt nước mắt hạnh phúc của Thanh Thúy". Và khi h đưa họ Trịnh đến phòng tân hôn rồi ra về...thì bỗng nghe tiếng chân lộp cộp hối hả phía sau ngoảnh lại thì té ra là Tân Lang họ Trịnh vừa chạy theo vừa hổn hển nói :"Bỗng dưng ở lại một mình với một người đàn bà trước mặt mình hoảng quá không biết làm gì đành bỏ chạy cho khỏe!"     ...
Ngoài những bản tình ca những ca khúc bất hủ Trịnh Công Sơn để lại cho hậu thế. Câu nói này của Ông còn chỉ ra cho lớp đàn em biết con đường tiến từ EM đến ĐÀN BÀ chông gai lắm...he he.....
  
Tác giả của ca khúc vượt thời gian "Làng quan họ quê tôi" Hoạ sĩ Nhà Thơ Nguyễn Trọng Tạo hơn nửa đời lăn lộn trong cuộc sống đa tầng đa phương diện mãi cho đến lúc hơn 60 tuổi Nhạc sĩ Nhà thơ tài ba này còn phải thốt lên trong một tập thơ dài: -  " Em- Đàn Bà" ôi khó lắm thay!!! he ..he ...he cú nữa.

 TN : - Tại sao anh lại đặt tên tập thơ là Em Đàn Bà vậy chứ bộ có EM không phải là đàn bà à
- Nguyễn Trọng Tạo: - Ngày không Em ngọn cỏ khát  đâm mù tia nắng...Em Đàn Bà đơn giản vậy..vì.. yêu em ...he he...
- TN: !!!!!!!!!
  
_____
Nhà Văn Hoàng Đình Quang Tổng Biên tập Nhà Xuất Bản Văn Nghệ khu vực Miền Nam suốt cuộc đời bôn ba giữa giông bão với Chân dài chân ngắn cho mãi đến lúc lên cơn sốt hơn 40 độ mới tìm ra được một chân lý là giữa Em và Đàn 2 thế giới hoàn toàn khác nhau : "Tôi đi tìm Em lại gặp Đàn Bà....- Thơ viết trong cơn sốt"...
 

  
________

Nguyễn Quang Vinh: - Để tui dạy cho ông mấy chiêu chinh phục mấy EM chân dài nhé.
Nguyễn Quang Lập:- Thằng Vinh biết gì về EM mà dạy hắn lớn lên là may mắn đi đường tắt đến cảnh giới Đàn Bà ngay sau đó mới quay lui lại tìm Em nên chẳng có kinh nghiệm gì đâu. Vụ này để anh chỉ cho chú mấy chiêu. Muốn chinh phục các EM  để tiến tới cảnh giới cao hơn đầu tiên chú phải học thuộc câu thần chú điều khiển gậy như ý của Tôn Hành Gi hô to là to đến bao nhiêu cũng được hô nhỏ là nhỏ lại được ngay..he he he....
TN: !!!...??????

_________
 ___________

TN: - Anh hạnh phúc thật làm sao mà anh có được người Đàn Bà của mình hay thế
 Trương Đình Tuấn:- Hè hè...thế mới chiến chứ nếu như chị của em mà không tranh với anh hai cái gốc xoài để treo võng ngủ trưa thì đúng thật chị ấy là một người Đàn Bà thật rất
tuyệt vời
TN: ??????
 
________
  
..

- Từ Linh Nguyên: - Khi nào thì đại ca  " một hôm ngựa bỗng thấy thanh bình thảm cỏ tình yêu dưới chân mình..". hay là: Chỉ mong làm cỏ bên nguồn/ Mềm chân lơ đãng suối hồn ngây thơ...để vén gió nhìn mây
 Dami: -  Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi o nớ chiều tà
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội!
(Qua mấy ngõ hoa- Mường Mán)
TN:-  he he.....Bác Mường Mán ơi cho thêm mấy cái bánh tráng và ly trà đá chân lý cuối cùng là uống mà uống thơ uống trà hay uống bia thì cũng là uống cả thôi.

....
08.03.10
tn

More...

Liên Khúc "THƯA EM" (nhạc..he he...)

By Lê Thuận Nghĩa

Đáng lý ra ngày 8/3 tôi không cần phải chúc mừng chị em bởi vì tôi là người luôn luôn coi trọng Chị Em cho nên cái ngày Vùng Lên này đối với tôi không có ý nghĩa. Về vấn đề kính nể chị em nếu như tôi bị xếp hạng nhì thì không có ai được xếp hạng nhất. Bằng chứng đây:

  
 
THƯA EM! (1) (thơ)
thuannghia | 01 October 2009 04:44
.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Mắc mớ gì đâu mà buồn

Gần với xa cũng thế

Khi nghĩ về  nhau luôn

.

Thưa  em!

Rằng em rất đúng

Áp má kề vai

Chan chán ngày dài

Xa xa trong cách trở

Nhớ nhớ..

Tình đâu phai

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Lửa nhen đâu có vĩnh hằng

Mình nghĩ về nhau thật tốt

Ấm hoài đến ngàn năm

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Lời nói không mất tiền mua

Lỡ như giận nhau chuyện nọ

Nắm tay

Nháy  mắt cười trừ

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Đôi khi anh như ngẩn ngơ

Đương nhiên vì môi em thắm

Nụ hôn thì đang còn chờ

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Hết khuyết là đến rằm

Tháng giêng hay tháng tám

Cũng là một vầng trăng

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Méo tròn gì cũng là anh

Không phải duyên thì phận

Vui vui tại bởi lòng lành

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng

Chúng mình đâu còn xuân xanh

Nghiêng đầu nhổ cây tóc bạc

Ai nói lòng  không yên bình

.

Thưa em!

Rằng em rất đúng.
....

01.10.09
thuận nghĩa
____________
   

THƯA EM! (2)
thuannghia | 14 November 2009 19:41
.
Thưa em rằng anh đã sai

(Có nghĩa là em rất đúng)

Ừ thôi   không mười thì chín

Chẻ gì cho một thành hai
.
Thưa em! rằng anh đã sai

Biết rồi em nở nụ cười

Ngày mai đúng ngày phiên chợ

Tạ tình một đóa hoa tươi
.
Thưa em! Khi anh có lỗi

Bao giờ cũng thế lặng thinh

Nếu muốn cúi đầu tạ tội

Anh cũng quì rất ngon lành
.
Thưa em! rằng anh đã sai

(Vì em lúc nào cũng đúng)

Thế thì cần chi nói mãi

Cho đời thêm chuyện mông lung
.
Thưa em!  rằng anh đã sai

Chỉ xin một bữa yên bình

Câu thơ hôm nào viết dở

Há để dòng cuối trắng tinh
.   
Thưa em! rằng anh đã sai

(Có nghĩa là em tối thượng)

Cầu em hải hồ độ lượng

Cho anh một phút ngọt lành

.
Thưa em! sai hết về anh

Nhường em tất tất lẽ đúng

Với anh chút thơ mỏng mảnh

Đã dư tới cõi vô cùng!
____________
   
THƯA EM (3)
       
Thưa em!
Là anh có nhớ
Thỉnh thoảng mới chút  quên quên
Cái ngày chúng mình gặp gỡ
Hình như anh khắc bên em
.
Thưa em!
Là anh không quên
Đôi khi chỉ không kịp nhớ
Vài hôm anh về hỏi Mẹ
Em sinh tháng mấy biết liền
.
Thưa em!
Anh không lỗi hẹn
Bởi vì gặp bạn ham vui
Vì chắc vài lời ve vuốt
Bỏ qua em sẽ mỉm cười
.
Thưa em!
Anh rất chung tình
Lỡ như ngang đường mắt liếc
Yêu em thì như em biết
Nhưng vì người ta quá xinh
.
Thưa em!
Anh rất đàng hoàng
Tuần này vẫn chưa nói dối
Cho nên trong đêm chờ đợi
Chớ nghĩ rằng anh tắt ngang
.
Thưa em!
Thôi đã muộn màng
Dẫu rằng anh như củ chuối
Cũng đừng kêu trời lại hỏi
Khi đời lỡ buớc sang ngang...
       
08.03.10
thuận nghĩa

More...

DER DIE DAS...(Chuyện Vui)

By Lê Thuận Nghĩa

Thuở nó lên 5 đã  chững chạc như người lớn. Khi thấy anh vừa lụi cụi nấu ăn vừa lẩm bẩm..der die das (giống đực giống cái giống trung) học tiếng Đức. Nó đang chơi trò cô Tiên một mình nơi hành lang chạy vào gõ gõ cái bút chì cô Tiên vào anh hỏi:
- Nào cô Tiên đến đây cho nhà ngươi ba đều ước. Ba muốn ước điều gì nào?
Nó có một trò chơi rất đơn giản với hai cái bút chì một cái là nó một cái khi thì cô Tiên khi thì ông Bụt khi thì con người máy bằng nhựa chưng ở cửa hàng đồ chơi mà Ba nó hẹn kỳ lương tới sẽ mua cho nó. Đã gần nửa năm rồi thỉnh thoảng nó hỏi anh:
- Kỳ Lương Tới  đi đâu xa mà lâu về Ba nhỉ?
Anh cười cười ngượng nghịu nói với nó:
- Kỳ Lương Tới có hai loại một loại là Kỳ Lương Tới dư và một loại là Kỳ Lương Tới thiếu. Loại Kỳ Lương Tới dư thì hư ham chơi nên lâu lâu mới về nhà Kỳ Lương Tới thiếu thì ngoan nên lúc nào cũng về nhà đúng ngày đúng giờ con ạ.
Nó lại hỏi:
- Thế Kỳ Lương Tới nào thì có thể mua được người máy hả Ba?
- Thì là kỳ lương tới dư đó - Anh trả lời.
- Vậy thì con chẳng thích ngoan đâu con thích hư thôi.
Anh thương nó định lôi con lợn đất mà cả hai cha con ngày nào cũng bỏ tiền lẻ vào chờ đầy là lấy mua ô tô định đập ra mua người máy nhựa cho nó thấy thế nó nhỏ nhẹ hỏi anh
- Ba biết con ghét nhất cái gì không?
- Con ghét nhất cái gì nào- anh hỏi
- Là người máy bằng nhựa đấy...
Hai cái bút chì ấy là một thế giới trò chơi phong phú nhất của nó nó có thể chơi say mê hàng mấy tiếng đồng hồ liền mà không chán. Một cái là nó một cái là cô Tiên luôn sẵn sàng cho 3 điều ước. Hai cái bút chì theo nó suốt những buổi chiều nơi phòng đợi ở phòng mạch mà ba nó thực tập. Cùng với nó suốt cả buổi tối nơi nhà hàng ba nó rửa bát và phụ bếp cuối tuần...
 
Lúc nó gõ gõ cái bút chì vào anh nói cô Tiên bút chì của nó cho anh 3 điều ước anh cười hề hề xoa đầu nó:
- Ba ước là có một cái Die nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa giúp ba còn cái Das thì khoẻ mạnh ngoan và học giỏi riêng cái Der thì sẽ lấy được bằng cấp và Kỳ Lương Tới dư lúc nào cũng về nhà.

Ngày sinh nhật nó 18 tuổi anh hứa mua cho nó cái Caprio. Khi đưa nó đến nhà xe Audi chọn cái nào nó cũng lắc đầu. Anh buồn lòng hỏi nó thật sự thích cái nào nó hề hề trả lời:
-Thật ra thì con chưa thích đi xe đâu vì chạy xe tốn kém lắm học sinh làm gì có tiền mà nuôi xe.
Anh giật mình thấy nó còn chững chạc và chín chắn hơn cả mình.
Anh rút cái bút bi trên túi áo xuống gõ gõ vào vai nó:
-  Nào cô Tiên đến đây cho nhà ngươi ba điều ước nhà ngươi ước gì nào
- Con ước cái Der sẽ có một cái Die còn cái Das thì đủ điểm vào học nghề Y.  Der Die Das immer unter dem Dach *
Anh ôm  nó vỗ vỗ vào vai:
- Du bist richtig schon einer Erwachsener (Con thật sự đã là một người lớn).
- Nói tiếng Việt đi mai mốt về Việt Nam không biết nói chuyện với ai đâu- Nó giả bộ nghiêm mặt nhại lại câu nói của anh thường nhắc nó hồi bé- Hì hì...ngoan! về Việt Nam Ich kiếm cho Du một cái Die sehr đẹp nhé- Nó lại chua thêm một câu làm như nó là bố của anh không bằng.
- Cái thằng dịch vật- anh mắng yêu nó
- Dịch vật là cái gì vậy Ba?
Biết mình lỡ lời anh chống chế:
- Là một cái Die tuyệt vời.
Anh và nó nhìn nhau cười vang cả nhà xe.
   
   _____
       
Chú thích:
Die: giống cái
Der: giống đực
Das. giống trung
Ví dụ: Die Frau là người vợ người Phụ Nữ Der Männer là người chồng Đàn Ông Das Kind là con cái.
Câu nói đùa: "Der Die Das immer unter dem Dach" có nghĩa là Vợ Chồng con cái luôn ở chung dưới một mái nhà

______
04/03/10
TN

More...

CỔ TÍCH SIÊU HIỆN ĐẠI - THẠCH SANH.(.ặc ặc..ặc..)

By Lê Thuận Nghĩa

THẠCH SANH



....Thạch bà sinh một con trai khôi ngô tuấn tú đặt tên là Thạch Sanh
________________________________
 

Xưa ở quận Cao Bình có gia đình bác tiều phu Thạch Nghĩa vợ chồng tuổi cao mà vẫn không con. Ông bà lo buồn và ra sức làm việc nghĩa. Ông thì sửa cầu sửa cống khơi rãnh đắp đường. Bà thì nấu nước cho người qua đường uống. Việc làm của gia đình họ Thạch thấu đến trời Ngọc Hoàng cho Thái tử đầu thai xuống trần làm con nhà họ Thạch. Thạch bà thụ thai ba năm chưa sinh con thì Thạch ông mất. Sau đó Thạch bà sinh một con trai khôi ngô tuấn tú đặt tên là Thạch Sanh.  
    
    
_________
   

    
   
   ...   với một mảnh khố che thân và một cái búa đốn củi.
____________
  
   
Thạch Sanh sống côi cút một mình trong túp lều tranh dưới gốc đa 
____________
  
....Cách ít năm sau Thạch bà cũng mất Thạch Sanh sống côi cút một mình trong túp lều tranh dưới gốc đa với một mảnh khố che thân và một cái búa đốn củi
.
    
    
    
   
    _____________________________________________
   
  
  

Năm Thạch Sanh mười ba tuổi Ngọc Hoàng sai tiên ông xuống dạy cho chàng các môn võ nghệ và mọi phép thần thông.
  
   
 
      Ngoài thập bát môn võ nghệ....
_______
        
     
    
 
        
....Ngọc Hoàng còn cho người truyền dạy 72 tuyệt kỹ lướt mạng..
_____
     
   
   
 
   

  
....và 36 chiêu cua gái cho Thạch sanh
    ___________
   
   

   108 cách ăn...
_____

       
  
  

   và 365 cách uống..
   ________
  

ngoài ra còn dạy dỗ phương cách hoạt động chính trị...
   
  ___________________
   

    
 .... tập làm chính khách
    _____________
        
  
    cũng như điều khiển các phương tiện giao thông
  __________
        

   nói tóm lại là đào tạo Thạch Sanh không những liều lĩnh như côn đồ..
     _______
  
  
mà còn là tinh nhạy hoàn hảo như điệp viên 007. 
    

     
    ____________________
    


Một hôm có anh hàng rượu tên là Lý Thông đi bán rượu ghé vào gốc đa nghỉ chân thấy Thạch Sanh khỏe mạnh lanh lợi ở một mình bèn kết làm anh em và đưa Thạch Sanh về nhà.
______
         
    

Bấy giờ ở trong vùng có một con Trăn Tinh thường bắt người ăn thịt quan quân nhiều lần vây đánh không được. Vì nó có phép thần thông biến hóa; nhà vua phải cho lập miếu thờ và mỗi năm nộp một mạng người cho nó. 
_______
    
 
.....Thạch Sanh vui vẻ nhận lời và đi ngay.
________________________
 
   
đến lượt Lý Thông phải nộp mình. Mẹ con Lý Thông nghe tin hoảng hốt bàn mưu tính kế đưa Thạch Sanh đi thế mạng. Khi Thạch Sanh đi lấy củi về Lý Thông đon đả mời chàng uống rượu và nói: "Ðêm nay anh phải đi canh miếu thờ trong rừng nhưng trót cất mẻ rượu anh đi sợ hỏng nhờ em thay anh canh miếu một đêm". Thạch Sanh vui vẻ nhận lời và đi ngay.
   
   
    


Nửa đêm Trăn Tinh hiện về giơ vuốt nhe răng hà hơi nhả lửa định xông vào miếu ăn thịt Thạch Sanh. 
   _______________________________
 
   
    
  
Thạch Sanh bình tĩnh trổ tài đánh nhau với Trăn Tinh
_____________________________
   
Thạch Sanh bình tĩnh trổ tài đánh nhau với Trăn Tinh cuối cùng chàng chém được đầu nó đốt xác nó thành than và thấy hiện lên trong miếu một bộ cung tên bằng vàng ngời sáng. Thạch Sanh mừng rỡ giắt búa đeo cung và xách đầu Trăn Tinh chạy thẳng một mạch về nhà. 
   

    


    xách đầu Trăn Tinh chạy thẳng một mạch về nhà....
___________________________
   
Nghe tiếng Thạch Sanh gọi mẹ con Lý Thông hoảng sợ cho là oan hồn của Thạch Sanh sau khi bị Trăn Tinh ăn thịt trở về nhà oán trách - bèn cất lời cầu khấn van xin: "Sống khôn thác thiêng em hãy tạm đi ngày mai mẹ cùng anh sẽ mua sắm vàng hương cơm canh cỗ bàn cúng em chu tất!".
   

        ______________________________
      


   nhưng chàng không giận vẫn vui vẻ kể chuyện giết Trăn Tinh cho mẹ con họ Lý nghe
______________________
  

Bấy giờ Thạch Sanh mới biết rõ tâm địa và mưu kế của mẹ con Lý Thông nhưng chàng không giận vẫn vui vẻ kể chuyện giết Trăn Tinh cho mẹ con họ Lý nghe. Lý Thông liền nảy ra một mưu thâm độc mới. Nó nói Trăn Tinh là báu vật nhà vua nuôi ai giết sẽ bị tội lớn. Thạch Sanh lo sợ Lý Thông bảo Thạch Sanh trốn đi cho an toàn một mình y sẽ tự lo liệu thu xếp giúp cho.

       ______________________________
  
    
  
   

Sau khi Thạch Sanh từ giã mẹ con Lý Thông trở về gốc đa xưa
     
   
   
    
  
.....phong cho Lý Thông làm Ðô đốc quận công.
__________________________
 

Lý Thông đi ngay về Kinh tâu vua là đã trừ được Trăn Tinh. Nhà vua vui mừng trọng thưởng và phong cho Lý Thông làm Ðô đốc quận công.
   
    
  
   Hội kén chồng kéo dài hàng tháng nhưng công chúa không chọn được ai vừa ý đẹp lòng
________
     
Tiếp đó nhà vua mở hội kén chồng cho con gái là công chúa Quỳnh Nga. Hội kén chồng kéo dài hàng tháng nhưng công chúa không chọn được ai vừa ý đẹp lòng. Một hôm công chúa đang dạo chơi vườn đào thì một con chim đại bàng khổng lồ khác sà xuống cắp đi.
 
         
    
   
 

   ...Thạch Sanh dương cung bắn
______
 Thấy chim cắp người bay qua Thạch Sanh dương cung bắn   đại bàng bị trúng tên vào cánh trái nó dùng mỏ ngậm tên rút ra rồi bay tiếp về hang ổ. Thạch Sanh lần theo vết máu tìm đến cửa hang đại bàng chàng đánh dấu cửa hang ác điểu rồi trở lại gốc đa.
     
    
 

Thạch Sanh đến thăm và kể cho Lý Thông nghe việc bắn chim đại bàng....
 ____
   
Nhà vua sai Lý Thông đi tìm công chúa tìm được thì sẽ được lấy công chúa làm phò mã nối ngôi vua không tìm được phải chịu tội. Lý Thông vừa mừng vừa lo y lập kế mở hội hát xướng mười ngày để nghe ngóng dò la tin tức. Ðến ngày thứ mười biết tin Lý Thông mở hội Thạch Sanh đến thăm và kể cho Lý Thông nghe việc bắn chim đại bàng Lý Thông mừng vui khôn xiết hậu đãi Thạch Sanh và nhờ chàng dẫn đường đến hang Ðại bàng cứu công chúa.
   

    


  
Không thấy Thạch Sanh trở về công chúa buồn thương rầu rĩ và bặt câm không hé môi nói nửa lời
____
Thạch Sanh dùng thang dây xuống hang gặp công chúa và đưa thuốc mê cho đại bàng uống. Công chúa hẹn ước kết duyên cùng Thạch Sanh rồi Thạch Sanh buộc dây đưa nàng lên mặt đất. Lý Thông sai quân lính đưa công chúa lên kiệu rước về cung còn y nói dối là ở lại đánh nhau với quái vật. Sau đó Lý Thông dùng đá lấp kín cửa hang và trở về triều đình mạo nhận công trạng. Không thấy Thạch Sanh trở về công chúa buồn thương rầu rĩ và bặt câm không hé môi nói nửa lời. Nhà vua buồn bã Lý Thông cầu đảo thuốc thang khắp nơi đều vô hiệu việc tổ chức cưới xin phải đình hoãn.

        
    
     
    
    
    và gặp Thái tử con vua Thủy Tề đang bị yêu quái nhốt trong cũi sắt
_____
   
Hết liều thuốc mê đại bàng tỉnh dậy hóa phép thần thông hãm hại Thạch Sanh chàng dũng sĩ "mặt đỏ mày xanh" đã dám cả gan "phá nhà cướp vợ" của nó. Thạch Sanh dùng tài võ nghệ và phép thần thông của mình tiêu diệt được đại bàng. Nhìn lên cửa hang kín bưng không còn một khe hở nhỏ Thạch Sanh dạo khắp hang động của đại bàng và gặp Thái tử con vua Thủy Tề đang bị yêu quái nhốt trong cũi sắt. Thạch Sanh phá tan cũi sắt giải thoát cho Thái tử. Thái tử mời Thạch Sanh về Thủy Tề gặp vua cha.
   

  
Vua Thủy Tề tặng Thạch Sanh một cây đàn thần
______
  

Vua Thủy Tề cảm ơn và hậu đãi chàng. Trong thời gian lưu lại thủy cung một hôm Thạch Sanh đang cùng Thái tử dạo chơi thì một con Hồ Tinh xuất hiện biến thành một cô gái xinh đẹp để cám dỗ mê hoặc hại chàng. Thạch Sanh bắt nó phải hiện nguyên hình là một con cáo chín đuôi và hóa phép giam nó lại. Vua Thủy Tề mời Thạch Sanh ở lại thủy cung và sẽ phong chức tước cho chàng nhưng Thạch Sanh từ chối. Vua Thủy Tề tặng Thạch Sanh một cây đàn thần và sai sứ giả rẽ nước đưa chàng trở lại trần gian. 
    
      
   

Quân lính nhà vua bắt Thạch Sanh tống ngục
_________
Thạch Sanh lại về với gốc đa xưa. Vắng bóng Thạch Sanh cây đa buồn ủ ê khi Thạch Sanh trở về cây đa lại xanh tươi như cũ. Hồn hai con quái vật bị Thạch Sanh giết (Trăn Tinh và Ðại Bàng) gặp nhau tìm cách hãm hại Thạch Sanh. Chúng vào kho châu báu của nhà vua lấy cắp vàng bạc ném vào gốc đa nơi Thạch Sanh ở. Quân lính nhà vua bắt Thạch Sanh tống ngục nhà vua giao cho Lý Thông xử tội. Lý Thông khép Thạch Sanh vào tội tử hình để bịt đầu mối. Trong lúc bị giam trong ngục chờ hành hình Thạch Sanh đem đàn ra gảy. 

       
   

Đàn kêu tích tịch tình tang...
_______
   

Cây đàn thần vang lên tiếng tơ tiếng trúc cung thảm cung sầu; cung thì kể tội Lý Thông vong ân bạc nghĩa cướp công Thạch Sanh; cung thì trách nàng công chúa sai lời hẹn ước dưới hang... Nghe tiếng đàn công chúa bừng tỉnh dậy cười cười nói nói. Nhà vua vui mừng nghe công chúa nói rõ ngọn ngành. Lập tức nhà vua hạ lệnh tha cho Thạch Sanh và bắt Lý Thông tống ngục. Tiếp đó vua làm lễ thành hôn cho Thạch Sanh cùng công chúa và truyền ngôi cho Thạch Sanh. Vua giao toàn quyền cho Thạch Sanh xử tội Lý Thông. Thạch Sanh tha tội cho Lý Thông cho mẹ con họ Lý về quê quán làm ăn. Nhưng về giữa đường trời nổi giông gió mẹ con Lý Thông bạc ác bị sét đánh chết Lý Thông hóa thành con bọ hung suốt đời chui rúc nơi bẩn thỉu.
    
         
      

 
Chàng có niêu cơm thần nhỏ bé nhưng xới bao nhiêu bát cơm vẫn đầy lên như cũ
________
   
Biết tin Thạch Sanh kết duyên với công chúa Quỳnh Nga và lên ngôi trị vì thiên hạ các hoàng tử công hầu của mười tám nước chư hầu những người đã từng kéo đến cầu hôn công chúa không được vô cùng ghen tức họ kéo quân đến gây sự với Thạch Sanh và công chúa. Thạch Sanh cùng công chúa ra tiếp đãi họ một cách tử tế. Tiếng đàn thần của Thạch Sanh phân rõ lẽ thiệt hơn phải trái làm cho quân sĩ các nước chư hầu mềm lòng nản chí. Kẻ nhớ mẹ nhớ cha người thương con nhớ vợ ai cũng muốn về và ngại việc binh đao cuối cùng các nước chư hầu đều thuận lui binh. Thạch Sanh mời họ ăn cơm. Chàng có niêu cơm thần nhỏ bé nhưng xới bao nhiêu bát cơm vẫn đầy lên như cũ khiến cho các nước chư hầu càng thêm kính phục.
  

   
khiến cho các nước chư hầu càng thêm kính phục.

   
hết
_____
Thực hiện Đồ Gàn

More...

HÀ NỘI ĐÊM RÙA NỔI (Phóng Sự Đểu…ặc ặc)

By Lê Thuận Nghĩa

 


      
Áo vét dạ mũ cát két dày ba đờ xuy bóng lộn hắn như một tay chơi thời "máu nhuộm bãi Thượng Hải". Tay xọc túi quần miệng huýt sáo giai điệu khúc hát "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa...". thông thả bước vào nhà hàng đặc sản biển trên phố  Gia Ngư.

Bồi bàn đến chào hỏi ra điều khúm núm đon đả  mời hắn ngồi vào bàn và đưa cho hắn quyển thực đơn. Hắn lật lật xem rất chăm chú món nào cũng trên 5 chục ngàn xót cả ruột! Mãi mới thấy có món dưới năm mươi ngàn . "Quyết định vậy đi" hắn tự nhủ mình vậy rồi gọi bồi đến chỉ vào thực đơn gọi món phở bò tái giá 35 ngàn 1 tô.

Bồi bàn lúng túng ấp úng:

•-       - Báo cáo anh món này nằm trong trong thực đơn ăn sáng ạ bây giờ đã tối chúng em không phục phục vụ món ấy nữa.

•-      -  Sao? hắn trố mắt lên nhìn gã bồi bàn hỏi

•-       - Báo cáo anh phở chỉ phục vụ ăn sáng thôi mời anh xem trong số thực đơn buổi tối để gọi món

Vứt cuốn thực đơn lên bàn hắn hầm hầm gằn lên từng tiếng:

•-      - Nhưng từ sáng đến giờ tôi chưa ăn nên bây giờ với tôi là mới ăn sáng vì vậy tôi cứ gọi phở đấy đúng tiêu chuẩn nhé

•-     -  Báo cáo anh ở đây không phục vụ theo tiêu chuẩn mà phục vụ yêu cầu của khách theo thực đơn thôi ạ.

•-      - Nhưng mà tôi chỉ thích ăn phở thôi thì sao?.

•-     -  Không được vì nhà bếp không còn phở nữa

•-      - Tôi là Nhà Thơ đấy có ưu tiên được không?

•-      -  Không!

•-      -  Chán nhỉ tưởng Nhà Thơ thì muốn ăn gì được nấy chứ.

Hắn lại xọc tay vào túi quần thong thả đi ra đường miệng ngậm tăm nhưng vẫn hư hử đọc một đoạn thơ của người bạn mới viết tặng hắn.

.."Đi và đi

Đã mấy chục năm rồi

Chốn cũ đường xưa như quen như lạ

Nhịp thời gian vẫn xoay hối hả

Chợt ngưng cho kỷ niệm òa về.

Ký ức năm nao

Hoang dại một miền quê

Giờ cao ốc chen chân sừng sững

Cầu vượt vắt ngang ráng chiều đỏ rựng

Nơi Ngã tư xưa giờ hun hút cánh cò

Quê hương vẫn hiền như một vần thơ

Dẫu cái nghèo còn hằn đuôi mắt mẹ..." *

  
Hắn mỉm cười thằng này không phải là nhà thơ mà viết khá phết có lẽ nhờ vào cảm xúc có thật nên câu thơ dễ truyền cảm. Ừ   mà nhiều nhà thơ dạo này đói cảm xúc lắm họ cứ ỷ vào cái tài múa chữ cái kỹ nghệ làm thơ lâu ngày thành lão làng để sản xuất thơ như trứng gà công nghiệp đọc nghe suôn sẻ câu thơ đẹp nhưng mà chán phè như uống nước trà nhão.

Nghĩ đến đó bất chợt hắn cười lên sằng sặc khi nhớ lại đoạn trả lời câu hỏi về Thơ  của Trần Đức Tùng trong cuốn Thơ Đến Từ Đâu:

"Cứ mỗi lần nói về hình thức và nội dung tôi có cảm tưởng chúng ta tách bạch chúng như những phạm trù khác biệt có chút tính đối kháng (cái thói quen tư duy nhị nguyên Tây phương du nhập mà!). Cặp hình thức-nội dung theo tôi thì là một quan hệ sinh hóa rất biện chứng.Chính vì thế mà khi nhấn mạnh quá nhiều đến hình thức ta có xu hướng hạ thấp nội dung rồi triệt tiêu luôn cả ngữ nghĩa.Từ đó ta  toàn thơ nhan sắc thơ rỗng ngực với cái xu-chiêng nylon hiệu wonderbra thơ tô son bôi mắt thơ lắp chữ làm dáng thơ tối nghĩa hơn đêm ba mươi mượn hơi ẩn dụ thơ đĩ thõa thơ văng tục...Nói chung đó là những loại thơ vô hồn và cô hồn có thời gian nhiều đến nỗi không còn ai muốn đọc trừ người viết và một nhúm thân hữu dĩ nhiên.Thơ cứ thế xuống cấp và tạo ra hiện tượng dị ứng thơ là một nguy cơ văn hóa. Bởi nói cho cùng văn học Việt ta nếu có một chút gì để tự hào thí là thơ ở đúng nghĩa của thơ và nhất định phải là thơ hay..."(tr.74-75)
- "...Nhan nhản trong thơ đăng báo đọc qua không xúc động khiến phải tự hỏi mình ơ kìa có phải chính ta là kẻ đã khô cằn trước cái chết sự sống tình yêu niềm hy vọng ... hay là thơ giả hình sáo rỗng đỏm dáng đã giết cho bằng hết cái rung cảm của lòng ta?..." (tr.75)

Ừ cứ như cụ Trần Đăng Khoa thế mà hay không có cảm xúc thì thôi không viết nữa chứ viết thơ mà sáo rỗng đánh lận con chữ với đời thêm mang tội. Bởi vậy mà Cụ cứ ung dung sống mặc cho người đời nói gì thì nói. Thậm chí có người (hình như là một trong ba Gã Đầu Bạc thì phải) nói rằng "Trần Đăng Khoa về hưu từ lúc 9 tuổi". Kệ Cụ vẫn cứ sừng sững với "Góc Sân Và Khoảng Trời" thế là oách rồi.

   
Hắn gọi tắc xi đi về phía Bờ Hồ.

Xe chạy qua khỏi nhà hát lớn đến phố Hàng Vôi thì tắc khự lại. Gã tắc xi lại càu nhàu chửi tục.
Hắn hỏi gã tắc xi.

•-     -  Có chuyện gì mà hôm nay tắc đường thế?

•-      - Dạ hôm nay đằng Bờ Hồ chặn đường để làm hội trưng bày hoa Xuân nên kẹt .

•-      - Ồ vậy hả thế đây là đoạn nào vậy?

•-     -  Dạ là Hàng Vôi anh ạ chút nữa là đến thôi. Anh vội lắm à? Gã tắc xi hỏi

•-      -  Cũng không vội lắm đây là Hàng Vôi hả vậy thì anh chạy vòng đến ngã Hàng Trầu thì không bị kẹt nữa đâu.

•-      - Hàng Trầu là chỗ nào Hà Nội làm gì có phố ấy?

•-      - Thế Hà Nội có phố Hàng Cau không?

•-      - Dạ có nhưng Hàng Trầu thì em chưa nghe bao giờ.

•-      - Hà Nội chán thế à Hàng Cau Hàng Vôi có đủ mà không sắm thêm cái Hàng Trầu không trách gì người ta nói:  "Hà Nội giờ còn chẳng bao nhiêu/ lấm lụa Hà Đông rách nhiễu điều/ trầu cau nay chuyển về Hàng Bạc/ thương nhau thì ít ghét nhau nhiều..". Vài bữa nữa rảnh rảnh tôi phải thiết kế cho Hà Nội thêm cái phố Hàng Trầu mới được.

•-      -  Anh là lãnh đạo hay sao m&a