Một Bài Bình Luận Thơ Quái Dị

By Lê Thuận Nghĩa

Tất cả những người đã từng quen biết và ở bên cạnh TN đều biết cứ vào tiết "Trọng Đông" tức là vào tiết chính yếu của mùa Đông thì TN rất gặp may mắn và có nhiều tin vui. Nhất là vào thời gian cuối tháng 12 đều tháng 1 dương lịch hàng năm hoặc vào thời gian cuối tháng 10 đều tháng 11 âm lịch. Nếu không có chuyện may mắn về tiền bạc thì có tin vui về hỷ sự rất đáng trân trọng (Hình như TN đã viết về vấn đề này rồi thì phải)
  

Điều này cũng chẳng có gì là lạ vì TN mạng Mộc Bình Địa Mộc. Tiết trọng đông là lúc hành Thủy thịnh vượng nhất. Thủy sinh Mộc mà. Vì vậy Mộc ắt được lợi mà hanh thông vậy
  

Như năm nay chẳng hạn vào 3 ngày giữa tháng 12. Có hàng chục trang webs đăng bài viết về chân dung thơ của Thuận Nghĩa của nhiều người viết khác nhau. Đây chẳng phải là niềm vui tin vui điều hỷ sự đáng quí của người cầm bút và mê thơ đó ư.

Ngoài bài viết của Võ Thị Như Mai ở Tây Úc còn có bài của Từ Linh Nguyên còn có một "bức chân dung" được vẽ ra bằng lục bát tân hình thức rất thú vị của Trịnh Sơn. Nếu bức chân dung bằng lục bát của Trịnh Sơn là một đột phá rất kỳ quái về lục bát thì bài bình luận của Trần Võng Viên lại càng thú vị vì độ quái dị thú vị của nó.
 

TN không dám bình luận nhiều về hai bài viết này vì làm vậy sẽ sa vào việc "tự sướng". Nhưng quả thật hai bài viết "quái đản một cách kỳ hoặc" này phải được bàn đến trong phong cách và bút pháp cực kỳ mới lạ và hấp dẫn.
___________________

* Bữa trước Trịnh Sơn đã Đóng khố qua mùa Thuận Nghĩa. Bữa nay Sài gòn nhiễu những đọn mưa cuối mùa. Mượn buổi chiều sỏi đá vẽ vài nét người thi sĩ không quen. Không bao giờ quen. Hay đã thật quen. Mặc kệ !
  
 CHÂN DUNG THUẬN NGHĨA


Kìa em ngó lại buổi chiều
Thấy trong buổi sáng có nhiều buổi qua
Nếp nhăn thật nếp nhăn ?
Thà
đọn mưa hôm trước vấy tà xanh um
Lum khum ú ớ à uôm
nhuộm Trương Chi trắng sáo tươm tả ngày
Mỵ nương uống oái oăm này
 
Tôi nuôi nấng
Em xua bầy thú đi
 
Ai tu mi ấy
Nghê nghì
Cầu bại một nhát nhu mì
 
Mộng ma
Ai khôn ngoan ấy
Sa đà
Vút ngọn kiếm bén chém ngà ngọc
Ai
 
Kìa em trời mọc trên vai
Tròn lưng lửng bóng ban mai
 
Hú hồn
Trời lăn xuống đáy lờ
Ồn
Đuôi con cá nở đóa nguồn cội lên
 
Không danh
Không phận
Không nên
Không luôn những cái không quên đã đời
 
Kìa em
Tối có mọc mời
Nghĩa ai ấy giữ
Thuận thời thời thương
Rên chân bước với con đường
 
Đi đâu
Đi nữa
Mình giường chiếu nhau
  
Cafe Sỏi Đá Sài gòn 14/12/2010
TS.

_____________

                       AI THỦ DÂM ẤY

(cảm nhận CHÂN DUNG THUẬN NGHĨA của Trịnh Sơn)

        Tùy luận của Trần Vỗng Viên.



Tôi đọc CHÂN DUNG THUẬN NGHĨA của Trịnh Sơn trong tâm thế một người con gái thưởng tranh nam nhân khỏa. Họa thì có ngàn kiểu họa mỗi phương cách vẽ vời lại đẻ ra ngàn họa phẩm tương tác. Cộng hưởng giữa bàn tay và tấm voan là cộng hưởng kiểu gì ? "Hung hữu thành trúc" như Tô Đông Pha phê bình : "Cố vẽ trúc trước hết phải thành trúc trong bụng..." ? Hay vẩy mực thành mây phun nước thành sương mù khi tỉnh cho đến lúc say thì vò mũ trong tay làm bút lông nghuệch ngoạc thô bạo như Trần Dung ? Hay nhúng cả đầu vào mực rồi lăn tùy ý trên mặt lụa như Vương Bát Mặc ? Hay trây trát và vò nát giấy vẽ như Ying Yu-chen ? Hay khỏa thân ngồi xổm làm tượng như Xà Bần của nhóm Khoan Cắt Bê Tông ? Tôi mò mẫm từng gam màu sờ sẫm từng nét người trong tranh. Thuận Nghĩa là ai ?

Tất nhiên ông ấy đang ở đâu đó trong cuộc đời này. Nhọn hoắt khổng lồ trên thân phận con bệnh vì ông ấy là một bác sĩ ? Mong manh lẩn sâu trong vần trong chữ vì ông ấy là một nhà thơ ? Lửng lơ bụi mờ vì ông ấy chọn một lối sống nhọc nhằn ?

Tôi xoay đi xoay lại bức tranh để xem nó có sót rơi ra một hạt cát nào không. Tuyệt nhiên không thấy gì cả. Chỉ thấy đời buông từng giọt từng giọt trắng trắng đen đen :

"Kìa em ngó lại buổi chiều

Thấy trong buổi sáng có nhiều buổi qua"

Chiều là cánh cửa của một ngày. Chiều là chốt cửa của một đời. Nhà thơ Lê Huy Mậu có một tứ cho buổi chiều :

"Ăn thì sợ mập

Uống thì sợ say

Nói thì sợ sai

Chơi thì sợ mệt

Biết làm gì

Khi ngày mai còn cách một đêm nay?"

Chiều của một người có thể bày biện nơi công viên góc phố. Cũng có thể trang hoàng trong đèn điện ốc phòng. Người chọn cách nào ? Thanh âm "kìa" như cái hốt hoảng ngắc ngoải của nuối tiếc. Lại như muốn chối bỏ quãng cách mình đã có với thời gian. Khuyên lơn ư ? Hay xúi giục ? "ngó lại buổi chiều" để làm gì ? Trịnh Sơn chọn cách của chiếc đồng hồ cát dốc ngược chờ :

"Thấy trong buổi sáng có nhiều buổi qua"

Chắc chắn buổi sáng đây không chỉ một buổi của bình minh với nắng sớm sương đọng dưới ánh ngày. Buổi sáng đây chẳng gói gọn trong giới hạn bị ngăn chặn bởi buổi trưa nắng đứng. Buổi sáng đây là buổi-có-sáng. Sắc màu mặc nhiên sống nuôi dưỡng "nhiều buổi qua" trở lại. Tôi hoài nghi buổi qua là một copy thông minh từ ý tưởng "Một trong Tất cả và Tất cả trong Một" đã thử nghiệm qua Schelling Coleridge rồi Wordsworth... Như thế sáng-tối hiển nhiên bật ra cái gọi là Thấu cảm mà phân tâm học miệt mài đề cập qua nhiều thế hệ thi sĩ đông tây kim cổ. Thuận Nghĩa nứt ra giữa mấp mé thảng thốt bóng ấy :

"Nếp nhăn thật nếp nhăn ?

Thà

Đọn mưa hôm trước vấy tà xanh um"

Triệt phá cảm nhận qua thơ Thuận Nghĩa Trịnh Sơn muốn bẻ gẫy tròng mắt mình bằng sự phủ định tuyệt đối :

"Lum khum ú ớ à uôm nhuộm Trương Chi trắng sáo tươm tả ngày Mỵ nương uống oái oăm này"

Thật thà quá cả người vẽ và người được/bị vẽ ! Phô diễn hết cái ngọng nghịu ngô nghê ấp úng để biện minh cho một huyền tích vốn được coi là tuyệt bích. Ai can đảm làm vậy ? Kẻ nầy đây :

"Tôi nuôi nấng

Em xua bầy thú đi"

Người nâng niu nuôi nấng và kẻ tàn nhẫn đuổi xô và bầy thú nào kia - tất cả đều có trong tâm hồn một con người. Xâu xé dằn vặt ẩu đả giữa bầy hầy giống cà tưng giống khổ hạnh giống đoạn trường nào ? Lắm khi tôi được gọi là một ả đa nhân cách. Tôi mừng vui quá "sướng rên mé đìu hiu" như Duyên Anh thuở nọ bước ngổn bước ngang giữa đời :

"Ai tu mi ấy

Nghê nghì

Cầu bại một nhát nhu mì

Mộng ma

Ai khôn ngoan ấy

Sa đà

Vút ngọn kiếm bén chém ngà ngọc

Ai"

Đáng lẽ sau chữ "ai" cuối này là một dấu hỏi. Nhưng không cần hỏi nữa. Nhồi nhét cả cái đã có cái chưa có và cái còn hoài nghi vào chung một cái ta bất thệ rồi thì cần gì hỏi han chi nữa. Thuận Nghĩa gai góc mà yếu ớt khôn ngoan để dại khờ lành bôi xóa ác. Kiếp tu thân chảy thành dòng qua thơ ông ấy để bồi bãi trên nền tranh này những ngọn phù sa vô vị. Những ngọn phù sa không ngừng chen lấn cãi cọ hằn chấp. Những ngọn phù sa cứ hứa cứ hẹn đợi chờ hạt mầm chim di rơi vãi. "Cầu bại một nhát nhu mì" ! Lạ kỳ thay kẻ cô độc lữ thứ muốn tìm bạn đồng hành mà không nỡ bỏ rơi nỗi hoan lạc một mình đã cố công gìn giữ. Vút chém ngọt sớt một linh lung ý niệm. Ai ?

Thuận Nghĩa không hề ý thức được rằng mình đang cắn trái thời gian bằng hàm trên của Phật hàm dưới của Ma. Nhiều lần đọc thơ văn của ông ấy tôi ngán ngẩm vì cái sự hiểu biết của tôi quá hạn hẹp. Trịnh Sơn có nhận ra như tôi không mà hỗn nhiên bày tỏ cái bình diện tâm lý tu tục của mình bằng đường rơi của vòng tròn hạn hẹp :

"Kìa em trời mọc trên vai

Tròn lưng lửng bóng ban mai

Hú hồn

Trời lăn xuống đáy lờ

Ồn

Đuôi con cá nở đóa nguồn cội lên"

Nếu bài thơ là bức chân dung Thuận Nghĩa thì chắc chắn trái tim của Thuận Nghĩa ở cái vòng tròn này. Trời thành quả bong bóng càng bay cao càng xuống thấp lưng lửng thì không đủ tỉ mỉ tẩn mẫn góp nhặt gió táp. Trời từ vai tha nhân lăn dài lăn hoài theo tay theo ngực theo thân để tìm đến chốn cực thoát :

"Trời lăn xuống đáy lờ

Ồn

Đuôi con cá nở đóa nguồn cội lên"

Có ở miền dân dã sóng nước mới biết cái lờ đẹp như thế nào. Như cái nơm cái rá cái vó cái thung. Con cá thảnh thơi chui vào nhẹ tênh một cuộc giữ gìn. Dậy lên sung mãn hồi dương cái nỗ lực sinh tồn : chúi xuống chọc lên giẫy giụa vẫy vùng tìm lối thoát. Ồn ã ồn ào mảnh không gian chật chội phòng tối của kẻ tử tù. Chỉ có chết thôi chỉ có "thôi về đi" thôi. Nhưng niềm hy vọng trong rát bỏng hấp hối ấy không tắt con cá vảnh đuôi như hoa hàm tíu ấp ủ vụn nước cuối cùng. Nguồn cội ơi con Chình hoa về tới nơi rồi ! Sinh ra chốn nào sẽ vùi thân chốn ấy. Ai ấy thì ấy ai. Mặt trời là cá tôi là cá Thuận Nghĩa là cá Trịnh Sơn là cá tất tần tật chúng ta là cá. Cái lờ nào đủ dung chứa tất cả ồn ả quẫy đạp kiếp người ?

Trưởng thành là gì ? Jung đã khép khái niệm này trong một giả thuyết của mình để đưa ra một mới hoàn thiện hơn : Tính đồng bộ. Đuôi đầu đầu đuôi cần phân biệt gì khi người ta đã quên hẳn mình là ai cứ mặc cho cái ai ấy tràn trề trong huyết mạch trần gian thỉnh thoảng làm ướt mắt ai ấy cũng là một tự nhiên thích ứng với một tồn tại của mình.

Trái tim như thế hẳn Thuận Nghĩa đã trưởng thành ?

Tôi ngờ rằng Chưa. Đứa bé mang tên Thuận Nghĩa "trần tục đó mà độ thoát đó tục lụy đó mà thanh cao đó nhầy nhụy đó mà tinh túy đó đam mê đó rồi rũ rượi cũng đó trần trụi đó rồi mơ hồ cũng đó..." đang làm cuộc tự thiến chập chùng đau khổ lạc thú :

"Không danh

Không phận

Không nên

Không luôn những cái không quên đã đời"

Đang sống hay đang chết ? Sống và chết là hai quá trình khắc khoải ngược chiều ư ? Không. Bóc tách tâm tưởng mình ra đâu dễ dàng gì. Thuận Nghĩa từng sẻ nòi giống mình ra trên đụn mối mọt tha hương :

"Mắc mớ chi mà bịp cả dúm nhau

Cho sẹo rốn sơ sinh giờ đây mưng mủ

Phủ muôn màu cũng đâu đắp đổi được sờn nâu"

( Sắc giới 3 - Thuận Nghĩa )

Đã như thế thì không như thế nữa chẳng có gì lạ. Mâu thuẫn duy nhất cần hóa giải chính là làm sao vượt qua bức tường mình đã xây vuông vức quanh thân mình như kiểu chú mèo Tom vôi vữa trên hoạt hình ? Nếu tôi không lầm Thuận Nghĩa chỉ mới bước vào đoạn Kiêm trung chí trong Ngũ vị thiền tập mà thôi : "Mọi dấu chân để lại của các tạo vật đủ loại trong phút chốc đều bị xóa tan và cũng như bao rác rưởi của chúng hết thảy đều bị cuốn trôi đi trả lại cho cát sự trong sạch ban đầu." (Zen Buddhism and Psychoanalysis - D.T.Suzuki - 1960). Trịnh Sơn hé lộ cái dở của mình khi đặt câu hỏi : "nếp nhăn thật nếp nhăn ?" làm cái nền bèo bọt cho thân phận Thuận Nghĩa trồi lên : gã giang hồ tà tà chánh chánh Không Danh Phận. Đã đời chưa ? Lâu nay nhiều kẻ giấu mặt (bịt mặt như kiểu sát thủ trong kiếm hiệp Tàu hoặc nấp sau bức tường quyền lực theo kiểu hành động Mỹ) làm người ta phát ngán những cái không tuổi không tên không vị rõ ràng. Chấp tướng mà có mấy ai hiểu tướng chỉ là sự lường gạt từ Kim Cang đã thành kinh kệ ? Thú nhận như kẻ cướp bên tay hữu Giêsu để chóng lên thiên đàng ư ? Cũng có thể :

"Nghĩa ai ấy giữ

Thuận thời thời thương"

Chứ biết làm gì hơn trước bóng tối mọc mời nữa ? Dám "trải đại ngàn ta ra rồi đó" thì ngại ngùng gì hỡi gã tiều phu vung rìu chém mộng :

"Rên chân bước với con đường

Đi đâu

Đi nữa

Mình giường chiếu nhau"

Tôi làm cuộc thoại với người trong tranh :

-       Đi đâu ?

-       Đi nữa !

-       Sao ?

-       Sao đâu !

Nếu không phân giới nữa trái đất sẽ bình yên biết chừng nào. Và nhàm chán biết chừng nào. Không Adam không Eva. Không khôn không dại. Không thiên đường địa ngục. Không có cả những cái không có.

"Mình giường chiếu nhau"

Muốn tìm hồng nhan còn ai thánh thiện đẻ đau hơn Maria ? Mong ly hôn kẻ vô tâm còn ai đọa đày dễ dàng hơn Thích Ca Mâu Ni ?

"Mình giường chiếu nhau"

Khéo khen Trịnh Sơn dám vác gã Don Juan bên kia thế giới trở về. Bỏ lại một chân dung không chân dung Thuận Nghĩa.

Phòng tranh náo nhiệt người qua kẻ lại. Ai thủ dâm ấy. Thuận Nghĩa lâm bồn ngày Chủ nhật. Trịnh Sơn ném bút phía hôm mai.

Sài gòn 16/02/2010

Trần Vỗng Viên.


  

More...

ĐỢI BỮA VỀ NƠI (thơ)

By Lê Thuận Nghĩa


dạo ấy bên em anh như gió
thổi giữa thiên đường quá bao la
bao nhiêu là chuyện không hết chuyện
những chuyện tào lao cũng đậm đà
 
dạo ấy bên em anh như lá
chưa đợi xuân về đã chín hườm
bao nhiêu là nắng không đủ nắng
chấn phát thu về để vàng ươm
 
dạo ấy bên em anh ngây ngây
ngả tre trăm đốt đếm mắt ngày
bao nhiêu khắc nhập không vừa nhập
kết bốn mùa say thành bóng mây
 
rồi bữa xa em anh cũng gió
thổi ở trần gian thật đáng yêu
hình như chỉ nhớ mới không vỡ
một chuyện cỏn con đã quá nhiều
 
thì như lá vậy nhưng mà xanh
có cố bao nhiêu cũng phải đành
cho dù đủ nắng sao mà chín
khi chút nhựa buồn khô quá nhanh
   

chả nhẽ giữa đường đem cày đẽo
hỏi mấy đường yêu được cùng nhau
hay gốc đa cũ ngồi xỏ lá
ngắm bắn đại bàng bay ngang đầu
 
gặp đó xa đó rồi đó đó...
mấy độ à uôm để được quên
thì thôi thế nhé đành phải thế
đợi bữa về nơi cưới ma hiền.
 
16.12.10
tn

More...

RỜI NƠI TRÓT DẠI - Thơ

By Lê Thuận Nghĩa

Không thể đếm mình bằng lời lỡ cỡ
Đếm những ất ơ gió dại rụng qua thềm
Thì tạm trú dưới hiên người lã chã
Coi như lần trót dại ngủ qua đêm
    
Chưa rõ mặt người mình còn lổ đổ
Đáy gương soi soi đâu đủ bỏ bèn
Thì tạm trú lánh mặt đời bỡ ngỡ
Coi như lần trót dại ngủ qua đêm
     
Bao hội ngộ thân sơ còn bỏ ngỏ
Vay mượn màu để tô trét nên quen
Thì tạm trú nơi bức tình lọ mọ
Coi như lần trót dại ngủ qua đêm
     
Rồi cũng thế phía đại ngàn vỡ hở
Đỏ sánh bùn đâu đó dấu kên kên
Thì tạm trú với hồn rừng lở dở
Coi như lần trót dại ngủ qua đêm
  

Bãi hay bờ biển cũng là lởm khởm
Khi trùng khơi giông tố nổi rả rền
Thì tạm trú nơi ao hồ lõm bõm
Coi như lần trót dại ngủ qua đêm
    
Mẹ toạc vai héo xanh rừng lọm khọm
Cha rách mình sóng xước vỗ đau thêm
Thì tạm trú vỏ trứng tàn lốm đốm
Coi như lần trót dại ngủ qua đêm
       
Trót một lần thôi cứ một lần thêm
Rồi mai này hé cửa ngày tới cõi
Ta cõng mình cõng luôn mùa lụi cụi
Rời chỗ từng trót dại ngủ qua đêm
 
12.12.10

More...

BỮA ẤY MAI TÔI (Thơ gom về)

By Lê Thuận Nghĩa

BỮA ẤY MAI TÔI
   
Bữa ấy mai tôi
Chiếc lá nằm bên vệ cỏ
Còn gì nữa mà gió đâu
Còn gì nữa mà nắng đâu
Còn gì nữa mà mưa đâu
Màu nâu nâu
Màu của mai này về với đất
  
Bữa ấy mai tôi
Chán cả mặt trời
Chán cả mặt người
Chán cả nụ cười
Tôi chán cả tôi
Về ngồi với lá
Để hát loanh loang một buổi chiều chưa nên khói
   
Bữa ấy mai tôi
Về giữa ngọ
Nghe con chim gõ kiến gõ bên đồi
Không náng len trâu
Mà bầm bầm nghé ọ
Giật mình. Mẹ!
Thảng thốt lắm tôi ơi
Tôi như viên cuội lăn xuống chân đồi
Lăn như tiếng ầu ơ thuở nọ
Mẹ hát tìm tôi...
    
Bữa ấy mai tôi
Rạch mặt đấm ngực
Nốc ngụm đồng dao
Gục xuống bên đường
Em có cỏ
Lót tôi nằm vài bữa
Cho tôi hiền gột bớt phong sương
Em còn cỏ đắp lên tôi vài bữa
Kẻo mai rồi lại rú dại đèo truông
   
Bữa ấy mai tôi
Em thành điệu lý
Chiếc lá ngô đồng tôi rụng chiều mong
Tưới gốc ngô đồng
Em gánh nước nữa không?
 

  
02.10.10
tn
 






PHÁC THẢO LỤA 

Bài học thoát thân của con cào cào là bay
Từ đôi cách lụa....
   
Lại lụa
Tay lái lụa
Hôm qua nghĩa trang thành phố hỏa thiêu 3 xác chết
Cộng tuổi cả ba chưa đầy sáu chục
Phải vay bao năm nữa
Hay bớt đi bao nhiêu năm nữa
Để dự buổi đốt xác của chính mình
Sẽ có một lần thơm phức
Sẽ có một lần hôi inh
Phác thảo cuối cùng cho lụa là:  Khói
   
Lại lụa
Mềm như lụa
Ngày mai sẽ có một người thắt cổ
Bằng cái cà-vạt lụa
Thông qua chỉ số chứng khoán
Họ đặt tên miền cho một cuộc về
Phác thảo cuối cùng cho lụa là: Mềm
    
Lại lụa
Chảy như lụa
Hình như phù sa của dòng sông là máu
Nên bông lúa bây giờ trổ ra bông cỏ may
Chỉ có cỏ may mới níu chân người ở lại
Có người nói
Nông thôn bây giờ
Quay trở về mấy triệu năm về trước
Họ bước lên
Trèo lên (nhà tầng)
Sự tiến hóa của loại vượn là bước xuống
Sự sa đọa của con người là trèo lên
Cái tột cùng của chảy chính là lắng
Phác thảo cuối cùng cho lụa là: Lặng
    
Lại lụa
Bóng như lụa
Mặt láng
Môi láng
Lời láng
Những cái bắt tay đầy mỡ
Ngày trượt lên sự đổ thừa cho lần thất bại
Ngày trượt lên cú lừa ngoạn mục
Ngày trượt lên lời rao giảng về một thứ minh triết của đời sống
Thứ minh triết được viết ra từ bóng tối
Phác thảo cuối cùng cho lụa là: Trượt
 
Lại lụa
Hình như có câu hát
"Nắng sài gòn anh đi mà chợt nắng
Bởi vì em mặc áo lụa hà đông"
Nơi người ta dệt được loại lụa mềm thượng hạng nhất
Chính là nơi nuôi sư tử
(Sư tử hà đông)
Sai lầm nhất của Nguyễn Du là ông đã viết về Hoạn Thư
Viết về Hoạn Thư mà không có a xít
Phác thảo cuối cùng của lụa là: Tạt
 
Bài học thoát thân của con thạch sùng là đứt đuôi
Và hình như trong cái ngữ cảnh đứt đuôi
Không có khái niệm về lụa
Phác thảo cuối cùng cho lụa là: Thừa
 
Hà nội mùa này vắng những cơn mưa/ Gió thổi từ sông...em có lạnh không/ Để anh đi xuống tận Hà Đông/ Tìm mua một tấm lụa hồng cho em...
  

 05.10.10


QUÉT LÁ

trời toe cái giẻ rách
không ráo để chùi chân
lọm khọm mò ra biển
biển khô như nút bần
 
thu xoạc ngồi tum hủm
lá quắt như nụ cười
ngửa bàn tay ra hứng
nhúm tuổi đời đang rơi
 
heo may này heo may
cớ chi mà leo lẻo
cớ chi mà thèo nẹo
run run đòi vai ngồi
 
đi lạc giữa mắt người
âm u màu sáng tối
níu rẻo vàng lại hỏi
có chổ nào vui chơi
 
thơ bầy hầy miếng tả
không đủ chùi đít mê
nẻo đi chưa đủ thối
thum thủm theo lối về
 
trời toe cái giẻ rách
biển khô như nút bần
thôi thì về quét lá
cho sạch một dấu chân

29.09.10
tn
 

 

More...

CÓ CÒN NHAU (thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

em đâu cần thế
anh phải thế
cứ phải trầm mình trong câu thơ
em đâu cần vỡ
anh phải vỡ
vì những khôn xưa đã dại khờ

em đâu cần lửa
anh cần lửa
để đốt chính mình thành tàn tro
em đâu cần bụi
anh cần bụi
phủ nét vô tư chưa kịp mờ

em đâu cần uống
anh phải uống
uống tìm tri kỷ trong đáy ly
với em đã đủ
anh chưa đủ
chưa đủ đỉnh cao để gối quì

em rất ghét khói
anh thích khói
khói tựa như đời lãng đãng bay
em muốn vuốt ve
anh không vậy
đốt thuốc trầm ngâm mới hết ngày

em đâu cần đến
anh phải đến
đến giữa chợ đời tìm dáng quen
với anh
mắt ấy và môi ấy
chỉ để đong đưa bữa muốn hiền

em thì cần nhớ
anh không nhớ
nhớ để làm chi đời tìm quên
giữa trăm vạn điều nhân thế ấy
có được điều gì đáng gọi tên

rồi bữa không em anh ở lại
đắng mấy vần thơ với tàn tro
thì anh có lửa và có khói
có một đáy chai một bóng hờ

chợ đời anh đến có gì đâu
nhúm lời vu vơ toét nhạt màu
đôi ba mẹt lạ bao mắt rỗng
giật mình anh hỏi:
em ở đâu?
ngập ngừng anh hỏi
có còn nhau?

TN
06.11.10

(Thơ gửi vu vơ trong nhưng ngày "chết" vnweblogs gom về)

More...

MÙA CẠN NẮNG (Thơ)

By Lê Thuận Nghĩa


 

  
MÙA CẠN NẮNG
 
ngày cạn nắng và anh cạn nắng
như đi qua hết tận vàng rồi
mắt như lá rụng nhìn buông dại
dại giữa mùa qua lỡ non tươi
    
biển vắng gió và anh vắng gió
võng chân trời chờ rạn hoàng hôn
mắt như sóng quẫy nhìn như vỡ
vỡ một ngày vui chưa kịp buồn
  
cớ sao tóc ấy và môi ấy
cho anh đắm mãi phía ngày xưa
con thuyền chưa cũ sông nước cũ
cũ cả bến mơ cát lạnh lùa
   
mai có nắng anh không cần nắng
bởi đi qua hết tận mùa rồi
lá lại xanh nhưng mắt đã úa
xanh một lần úa một lần thôi
   
biển gọi gió anh không cần nữa
thuyền đã neo bãi đã đủ bồi
lồng lộng ấy để tìm bến đổ
sóng tóc xưa đủ mãi xa khơi
   
mòi mặn ấy anh cũng đủ rồi
đủ bốn mùa say khướt trên môi
cho dù rất cũ nhưng rất ấm
cho dù hoang vắng cũng là nơi
   
ngày cạn nắng là ngày anh vắng
vắng cả xa xôi vắng cận kề
sẽ không là biển không là núi
ước được cỏ mềm níu chân đê
   
lỡ như có nhớ em còn nhớ
xin một lần ướm lại tóc mây
để anh là gió lần nữa gió
cài đóa tương tư lên mái gầy
    
lỡ như có nhớ em còn nhớ
nhớ mùa cạn nắng vẫy bàn tay...
 
27.10.10
thuận nghĩa
(Thơ gửi vu vơ trong những ngày "chết" vnweblogs gom về)

More...

ĐÊM RÁCH (thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

em không về
thu lại vàng thêm lần nữa
 
đêm trăng tròn
ta trắng phía mắt nâu
 
ồ! bóng tối hình như chưa kịp cũ
giấc chưa sờn
sao vội
rách đêm nhau?
 
26.10.10
tn

More...

NÉN NHANG THẮP DỞ (thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

Chẳng phải là sơn nữ
Chính em là nàng tiên
Mơ một lần về Cộn
Ngắm tóc em diệu huyền
  
Tịch u ngày Bàu Tró
Thăm thẳm chiều Mỹ Cương
Chạm ngọc lan trước ngõ
Trăng rơi trên lời nguyền
       
Phải năm ngàn năm trước
Em đã về nơi đây
Và mấy ngàn năm nữa
Gặp em bên Lũy Thầy?
      
Ngày lãng bước phiêu du
Em trở thành Đồng Hới
Bước đời giờ lụy mỏi
Muốn tựa vào ngày xưa...
      
Gót nứt tìm Phủ Lý
Rệu rã bước Kinh Thành
Rưng rưng chiều xứ Huế
Mịt mù mịt mù anh
      
Em khóc dầm Bến Thủy
Nắng cháy tóc Cầu Rầm
Tây Nguyên mùa nắng hạ
Xào xạc cánh rừng câm
       
Những vùng trời anh qua
Có con đường em đến
Những miền quê anh đến
Dằng dặc khắp sơn hà
     
Chẳng phải là sơn nữ
Em chính là nàng tiên
Em dệt miền cổ tích
Chiều Đồng Sơn diệu huyền
     
Mơ một lần về Cộn
Đắm giữa mùa lá rơi
Và làn tóc em xõa
Đắp lên anh cuối đời...
 
Bây giờ về Nhật Lệ
Trắng một vùng mênh mông
Lũ kéo mùa thêm lũ
Gió xoáy trên nước ròng
 
Mộ em chìm dưới sóng
Giữa cuồn cuộn bão giông
Nén nhang buồn anh thắp
Hỏi em có lạnh không?
  
Giữa trùng trùng nước bạc
Trắng một vùng mênh mông
Nén nhang buồn anh thắp
Thả trôi trên nước ròng.
    
Hamburg 02.04.2010
Cộn         17.10.2010
thuận nghĩa

More...

GỬI NGƯỜI TÌNH HÀ NỘI (thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

không đỡ nổi dáng chú tiều bên núi
cỏ chen cây hoa chẳng nở nữa rồi
nhà lác đác sông gầm gừ nước bạc
màu da người cửa biển chẳng muốn trôi
       
lưng chân mây anh ngồi nhìn gió đắm
chén rượu Ròn trên mái ngói nhấp môi
con chim quốc có đau lòng quốc quốc
cúi Hoành Sơn nhất đái núi mồ côi
   
em nhắn tin phía bên ngoài Hà Nội
lá thu tràn và gió đã miên man
em miên man và em hồ hởi nói
đợi anh về tay nắm giữa mùa vàng
   
ngày giỗ cha nấm mồ chìm đáy nước
nén hương thắp đành thả giữa dòng trôi
có đứa bạn ngửa mặt quất gió ngược
để cho lòng đau nhẹ bớt em ơi
   
mai đốt pháo em cứ nhìn hoa pháo
cứ lung linh ảo diệu với Tây Hồ
anh bái biệt dẫu là em nơi đó
dẫu đã từng anh gắn bó Cố Đô
   
không có nữa cỏ cây chen hoa lá
đá trầm tư hóa dáng Mẹ khum ngồi
con nước cuộn màu da người em ạ
không phải màu trời hồng đỏ như môi
   
trong dáng ấy mấy chú tiều bên núi
có dáng anh chặt lá đắp người quen
chờ nước rút mai đào lên nấm mộ
tiễn bạn về giữa cơn nước xuống lên
   
mai đốt pháo em cứ nhìn hoa pháo
cứ lung linh thanh lịch với Tràng An
anh ở lại nhặt vài ba tiếng quốc
để một lần biết thương nhớ Đèo Ngang.
   
  09.10.10

 

More...

HỆ QUẢ CỦA VĂN HÓA KHEN (tư liệu)

By Lê Thuận Nghĩa


Em đã nói mà các bác chả chịu tin cứ khen nhau cho lắm vào rồi ra nông nỗi này hết thôi.....hu hu..hu..
(Em vừa nhận cái mail nhờ đăng bài này lên trang của em này. Bác nào muốn tìm hiểu về nhà thơ Phạm Ngọc Thái và đọc các trước tác vĩ đại của ông xin gõ vào Google có ngay)
thuận nghĩa
________________________________
  Diese Mail markierenGửi đăng thuannghia.vnweblogs.com quảng bá
Mittwoch 29. September 2010 06:44 UhrVon: Dieser Absender wurde von DomainKeys geprüft und bestätigt"Thái Hoàng" <thai_quanthanh@ymail.com>Absender in den Kontakten speichernAn: instituttcm@yahoo.de

GIỚI THIỆU XUẤT BẢN TÁC PHẨM HAY Ở HẢI NGOẠI
                                                                        Nhà thơ PHẠM NGỌC THÁI
                                                

  
  

      Sau khi tôi cho xuất bản tập thơ RUNG ĐỘNG TRÁI TIM & biếu tặng -  Tôi  hỏi về sự nhận xét tác phẩm?
-  Trong  một sáng mùa xuân dưới mái hiên của HNV ( tại 9 Nguyễn Đình Chiểu HN) chính ông Hữu Thỉnh - Chủ tịch HNVVN đã phát biểu:
      -   Anh vĩ đại rồi!
    
       Nhà văn Cao Tiến Lê khen hết lời.   
      Còn nhà thơ Lê Đình Cánh thì đánh giá: Phạm Ngọc Thái đã đi trước các nhà thơ đương đại của HNVVN 4-50 năm!
  
    Người bạn thơ Nguyễn Quang Thiều của tôi cũng ca ngợi: Tập thơ rất tuyệt!
  
      Nhà thơ đồng thời là nhà bình luận "Chân dung & đối thoại" Trần Đăng Khoa từng phát biểu:
                 "Phạm Ngọc Thái - Một thiên tài cô độc!".

     Vào một buổi cùng ngồi uống bia nhà thơ Bằng Việt (Chủ tịch Hội liên hiệp Văn học nghệ thuật Thủ đô) đã nói với tôi: "Đúng là anh có cả một thế giới thơ riêng! Nhưng... số anh không may!".
  
     Không may có nghĩa là sao? Là sẽ có nhiều kẻ ghen ghét đố kỵ... tìm cách dìm lấp chăng? - Thế thì phải mượn cụ Nguyễn Du một câu thơ mà chiêm nghiệm rằng:
                     Chữ tài đi với chữ tai một vần
    
      Hay là phải ngửa mặt lên trời mà than như Tố Như:
                     Bất tri tam bách dư niên hậu
                     Thiên hạ hà nhân..."có khóc ta"?...
  
      Nhưng anh Bằng Việt là ai nhỉ? Cũng một tầm bậc có tên tuổi đương thời. Trong lĩnh vực báo chí văn chương... quyền hạn có kém gì Hữu Thỉnh? Thế đấy!...
 
  
     Chẳng thế mà nhà thơ Chử Văn Long - Khi tôi chuẩn bị cho xuất bản tập thơ "Rung động trái tim" ấy anh nói: "Ông cẩn thận kẻo chúng hơi hóng biết được... chúng sẽ đâm chọc với NXB sẽ phá - Ông khó mà xuất bản"!
     
     Tôi đã phải lẳng lặng mà làm... cho đến khi tập thơ xuất bản trót lọt xong rồi! Cầm tập thơ rất đẹp trên tay tôi biếu anh phải thốt lên : Đúng là... thượng đế đã không cắt hết đường ai!
   
     Tôi bảo: Đúng thế - Trời hại thì mới sợ chứ... người hại thì không sợ!
      Để rồi xem mây mù có thể che lấp được bầu trời mãi hay không?
                   
      Sau đây là nguyên văn hai bản thông cáo - Có tính chất phê phán đối với những người thừa hành nhiệm vụ:
_____________________________________________________________________

                                                                                  Nhà thơ Phạm Ngọc Thái 
                                                                               Lên án những gian tà
  
                                       Gửi ông:         Hữu Thỉnh

                                               Chủ tịch  HỘI NHÀ VĂN
                                        Cùng Ban chấp hành HNVVN

  Hữu Thỉnh -Chủ tịch HNVVN                                                      


                                                                   
                            ĐƠN PHẢN BÁC LÊN BAN CHẤP HÀNH HNVVN  (II)
    
       Sau đơn phản bác (ĐPB) đầu tiên tôi đã gửi tới các ông các Viện và trong Hội Văn học  từ ngày 15/1/2010 - Trong ĐPB.II này tôi không nói lại cái việc mà các ông cùng ban bệ đã có dã tâm cố tình dìm lấp tôi!...mà chỉ muốn nhắc với các ông một số điểm như sau:
1/-    Nếu các ông gạt bỏ được sự vị kỷ nhỏ mọn của con người:
      Có tổ chức đánh giá tập thơ Rung động trái tim (RĐTT)   tôi đã cho xuất bản tại NXB Thanh niên 2009 vừa qua -  Tôi tin:  sự vô giá của tập thơ sẽ không còn chỉ của riêng tôi mà nó sẽ là tài sản của cả nền văn học quốc gia.
   
     Tôi xin khẳng định lại: Tập thơ RĐTT không chỉ là một tập thơ sâu sắc và tầm vóc nhất so với hàng nghìn các tập thơ đã xuất bản từ 1975 đến nay mà nó còn là một tập thơ hay độc đáo của cả nghìn năm văn hiến Thăng Long.
   
    Thì trong Lễ kỷ niệm nghìn năm Thăng Long đó chẳng phải là thành quả quí báu của nền thi ca đối với nước non hay sao? Trong đó các ông là những người lãnh đạo cầm cân nẩy mực... vừa tỏ ra cao thượng và có trách nhiệm chí ít cũng của một giai đoạn thơ ca trong đương đại nước nhà.
   
     Đằng này các ông chỉ giỏi kiếm bổng lộc quốc gia - Chỉ sợ PNT này vượt lên trên mặt tức là vượt lên trên chân dung các ông!
 
2/-     Các ông định cứ lơ đi ư? Các ông định tâm "để lâu cứt trâu sẽ hoá bùn" ư?
  
         Nếu các ông tìm mọi cách để phủ nhận bới móc hay thoá mạ lên các tình thơ trong tập RĐTT - Thì đồng thời cũng chính là dịp cho mọi người sẽ xô vào để  đọc nghiền ngẫm và thưởng thức... lập tức thế giới bên trong các tình thơ của tôi sẽ trở nên bất hủ kỳ diệu ngay!.... Đó là nguyên lý của loại thơ tồn tại thơ hay và sâu sắc điển hình của tập thơ RĐTT. Trong Tuyển thơ đại bàng (TTĐB) của tôi có đến cả trăm bài tôi đã đạt được sự viên mãn như thế!
    
      Như tôi đã nói trong ĐPB.I ( xin xem lại - có lưu kèm theo với văn bản này) rằng: Tập thơ RĐTT dám nói là có thể đem so sánh với tầm vóc thơ bà Hồ Xuân Hương một trong ba thi hào dân tộc của nước nhà.  Đấy tập thơ tôi đang cho công bố: ai cũng có thể đọc và phán xét nó ai cũng có thể cào xé hoặc bôi xấu nó - xem có thể dập vùi nổi nó không?    
   
       Tập thơ "Rung động trái tim" chính gốc đẹp và dầy 200 trang đã được xuất bản ấy (chứ không phải là tập thơ mỏng nhỏ tôi trích ra photo ít bài quảng bá) - Riêng các nhà lý luận phê bình hay các nhà thơ sáng tác và nghiên cứu văn học  thì PNT xin biếu tặng.
  
    Với quảng đại văn nghệ sỹ và công chúng... tác giả có thể bán để còn có khả năng mà tái bản tiếp - Ai muốn mua liên hệ với nhà thơ qua ĐT  01683024194   Email phamngocthai48@yahoo.com.vn gửi thư  hoặc đáo qua thăm nhà.
  
3/-     Vào mùa thu năm Giáp Thân (2004) tôi đã gửi tới ông Hữu Thỉnh cùng ba Viện một bức thông điệp dưới dạng viết ngỏ - 
  
        Hồi đó còn gọi ông là Tổng thư ký Ban chấp hành HNVVN.  Trong bức thông điệp đó có đoạn tôi đã viết:
  
      "  ... Nhìn chung TTĐB của tôi là loại thơ muôn tuổi thứ thơ thuộc ngôn ngữ thi ca triết học. Rất nhiều các bài thơ hay hoặc khá hay vào hàng đẳng cấp thơ của mọi thời đại. Từ thơ tình tới thơ đời tuy chắt ra từ trong đời riêng tác giả nhưng đều mang nỗi nhân quần thế thái tính xã hội sâu xa...".
  
      Và tôi còn nhấn mạnh:
  
      " Tôi xin sẵn sàng diễn trình: đọc thơ bình luận và phân tích - về TTĐB nói chung (cụ thể là với tập thơ RĐTT này mà tôi tin là  đã đạt đến đỉnh thi sơn) trên cơ sở những bài thơ hay và kiệt tác - Trước tất cả các nhà văn nhà thơ các nhà lý luận phê bình các tiến sỹ giáo sư thạc sỹ hay các viện sỹ văn học trong toàn quốc trên đại sảnh của HNVVN... bằng phong cách tuỳ hứng của một thi nhân!".
 
       Hôm nay tôi vẫn xin nhắc lại với các ông điều đó.
   
4/-     Cũng trong bức Thông điệp năm Giáp thân ấy có đoạn tôi đã viết:  
  
    " Khi xưa Hàn Mặc Tử vì lâm bệnh hiểm nghèo đã mất sớm ở Gành Ráng lúc đó thi nhân cũng chỉ mới xuất bản được một tập Gái quê - Ông Trần Thanh Mại là một nhà nghiên cứu lý luận văn học ở Huế đã lên tận nơi mà thi nhân tạ thế thu lượm từng trang bản thảo viết tay lúc sống thi nhân đã sáng tác bị vương vãi trong dân.
    
      Để sau này (vào năm 1988) - Nhà thơ Chế Lan Viên (CLV) đã biên tập trọn vẹn "Tuyển thơ Hàn Mặc Tử" và xuất bản cho Người cũng lưu giữ lại cho nền văn học của nước non.
    
      Trong lời đề tựa cho tuyển thơ chính CLV đã từng đánh giá: Hàn Mặc Tử (HMT) anh là ai? - Ông đã khẳng định: Mai sau những cái tầm thường mực thước biến tan đi không còn nữa và còn lại của cái thời kỳ này một chút gì đáng kể đó là HMT!... Và lời tiên tri của ông đã đúng HMT chính là một thi nhân lớn nhất thời tiền chiến"!
   
      Còn các ông diễn văn và miệng nói thì có vẻ nhân văn đấy mặc dù làm việc quốc gia... nhưng tấm lòng và trái tim nhân đạo thì chưa bằng một nhà văn như Trần Thanh Mại của thời kỳ thực dân phong kiến cũ.
  
5/-     Tôi đã định tìm cách gửi tập thơ Rung động trái tim đi thế giới để tham dự giải Nobel !
  
      Nhưng khó khăn lớn nhất chính là công việc dịch thuật ra tiếng nước ngoài. Hơn nữa vấn đề dịch thơ nó đòi hỏi không chỉ ngoại ngữ giỏi mà trình độ chuyên nghiệp dịch tác phẩm văn học phải cao
  
      Nếu được HNV với tư cách quốc gia đứng ra đảm nhận việc đó thì chắc không phải là việc quá khó. Nhất là vừa qua (vào ngày 5/1/2010) ông Hữu Thỉnh có tham gia một Hội nghị mang tính Quốc tế để mở rộng việc giới thiệu văn học Việt Nam ra nước ngoài.
  
   - gồm các nhà văn nhà thơ và các dịch giả từ 32 nước trên thế giới đến nước ta - Tôi thiết nghĩ: Một tập thơ với giá trị như tập RĐTT có lẽ cũng xứng đáng để được HNV quan tâm làm điều đó.
 
     Ở Ấn Độ - Đại thi hào Tagore   chẳng phải Người đã được giải Nobel cũng chỉ bằng tập thơ Lời dâng đó thôi!
  
6/-     Tôi viết tiếp ĐPB (II) này còn mang theo mục đích:
  
       Mai sau khi lịch sử nghiên cứu về tôi sẽ hiểu sâu sắc hơn - Nhà thơ đã phải sống trong một đương đại mà những chân dung thi ca của ta hạn chế thế nào? Nhất là thực chất khuôn mặt thật của những người cầm cân nẩy mực trong HNV đối với  nền thi ca đó như các ông... thì lòng dạ tâm địa đã cư xử với Người ra sao?
 
      Nói đi rồi nói lại: Đại thi hào Uýt-Man nước Mỹ trong buổi đương thời Người chẳng cũng đã từng phải chịu cảnh dập vùi thoá mạ của bao phường văn sỹ nhỏ nhen đó hay sao?... Những tầm bậc siêu nhân thường phải gánh chịu "nợ đời" chẳng phải chỉ riêng tôi!
  
     Hoài Thanh đã từng viết trong Thi nhân Việt Nam khi Người bình bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên rằng: Một thiên kiệt tác một bài thơ hay cũng đủ để lưu danh!...
  
    Huống chi cả tập thơ RĐTT dám nói là trang trọng và bất hủ có cả chục bài thơ hay và kiệt tác - Tôi tin rằng: Rồi đây cùng với bao nhiêu thiên tuyệt tác nữa trong Tuyển thơ đại bàng của tôi lần lượt được xuất bản nó có khả năng để tạo nên cả một "vạn lý trường thành" của thi ca mà sừng sững đến muôn năm.
    

                                                                                      Viết tại đất Thăng Long
                                                                                           NGƯỜI PHẢN BÁC
                                                                                                     (đã ký)
                                                                                                   Phạm Ngọc Thái
*     Sao gửi đến ba Viện và lưu vào lịch sử




                           
___________________________________________________________________________
                                  Xin xem tiếp ĐƠN PHẢN BÁC (I) - tức là ĐPB đầu tiên đã gửi tới
                                    Ban chấp hành HNVVN  vào ngày 15/1/2010 - nguyên bản như sau:


                                           Gửi:    Ông Hữu Thỉnh
                                                       Chủ tịch Hội nhà văn                                               
                                          Cùng  ông Vũ Quần Phương
                                          Chủ tịch Hội đồng thơ HNVVN (K.VII)                                               
                                         Hữu Thỉnh -Chủ tịch HNVVN                                                                                     Vũ Quần Phương- Chủ tịch Hội đồng thơ HNVVN (K.VII)  

                          ĐƠN PHẢN BÁC LÊN BAN CHẤP HÀNH HNVVN  (I)
                 Tôi - Nhà thơ Phạm Ngọc Thái hiện trú ngụ tại ngõ 194 (số 34) phố Quán Thánh Hà Nội.
A- PHẢN BÁC I/.  
Việc làm thiếu trong sáng thuộc vào nhân cách đạo đức (của ban bệ nào hay do các ông chỉ đạo thì tôi không biết?) - Theo như cách xử sự mà tôi nhìn nhận trong những năm tháng qua tôi cho rằng rất thiếu trách nhiệm và cả nhân tâm đối với một nhà thơ như tôi. Như đã cố tình dìm lấp trong đợt xét duyệt vừa qua nhằm gạt bỏ người xin vào Hội.
Tôi chỉ biết rằng trong hàng trăm nhà thơ xin vào HNVVN năm 2009 này đều có danh sách (xem công bố của HNV trên mạng internet) riêng tôi bị ỉm đi. Cá nhân tôi nhận định: Đó là một sự hèn kém thậm chí là thiếu liêm sỉ của những người có cương vị  trong công tác văn học (riêng về thơ ca). Sự chưa được nhân đức đó không thể chấp nhận được.
B-  PHẢN BÁC II/. 
Thực tình do tâm dạ luôn muốn hướng tới lòng nhân hòa của con người dẫu có tồi tệ hơn thế  tôi cũng sẽ chỉ chép miệng bỏ qua - Nhưng với tôi các ông tư cách là những người có trách nhiệm quốc gia   tâm linh tình cảm cùng khát vọng là nhà thơ với nhau.
Tất nhiên là số vận của các ông thì đã được hưởng bổng lộc quá nhiều chứ không "chó ăn đá gà ăn sỏi" như tôi - làm như thế... thì có lẽ là nhỏ mọn. Để tự cứu mình tôi buộc lòng phải lên án! Như nhạc sĩ Phạm Tuyên đã có lần nói với tôi: "Phải tự cứu mình thôi Thái ạ!".
Đi vào ngay việc cụ thể tôi xin nói về chân dung thơ tôi! Như trong lá đơn gửi Hội nhà văn (do nhà thơ Bằng việt và anh Phạm Đức giới thiệu) tôi đã viết - Đến nay tôi đã cho xuất bản 3 tập thơ:
  -   Có một khoảng trời NXB Hà Nội 1990.
            -   Người đàn bà trắng NXB Thanh niên 1994.
            -   Rung động trái tim NXB Thanh niên 2009.
Tôi xin tập trung nói về "Rung động trái tim" là tập thơ tôi mới cho xuất bản trong năm 2009 vừa rồi. Vì trên giấy tờ tôi nói thẳng ngay vào những ý chủ chốt - Còn tất cả những gì cần hỏi... khi các ông hay là Ban chấp hành HNV tổ chức: cần gì tôi sẽ giải thích thích gì tôi sẽ chiều.
            1/- "Rung động trái tim" (RĐTT) là một tập thơ hay hiếm có độc đáo và thi phẩm có giá trị tầm vóc cao đối với thi ca hiện đại nói riêng cũng như của nền thi ca trong nghìn năm văn hiến Thăng Long nói chung.
-  Về độ dày của tập thơ là 200 trang số lượng bài thơ thì ngót 50 bài. Nghĩa là   số lượng bài thơ đã xuất bản trong tập ấy cũng tương đương với số bài thơ (cũng gần 50 bài) của bà Hồ Xuân Hương (HXH) để lại cho đời. Sở dĩ tôi dẫn chứng cụ thể với HXH là để nói rằng:
Về độ hay và tầm vóc trong chân dung tập thơ RĐTT của Phạm Ngọc Thái (PNT) - chưa dám nói là vượt lên trên chân dung thơ HXH nhưng HXH cũng chưa dễ gì đã vượt qua nổi chân dung tập thơ của tôi! Mà HXH là ai   thì các ông đã biết: Bà là một trong ba thi hào dân tộc! ( xem trong tuyển văn luận "Ba thi hào dân tộc" của Xuân Diệu - NXB Văn học) - Tại sao tôi dám nói như thế?
a/-   Tập thơ RĐTT của tôi cơ bản là thuộc loại thơ trường cửu thơ tồn tại qua mọi thời đại.
Số bài thơ đạt khá hay trở lên cũng nhiều.
Nhưng thế nào mới được gọi là thơ hay?
Tôi đưa ra đây vài ví dụ cụ thể:  Trước hết đó phải là loại thơ của mọi thời đại như:  Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan Điếu thu của Nguyễn Khuyến Hai sắc hoa ti-gôn của TTKH Mùa xuân chín - Đây thôn Vĩ Dạ - Bẽn lẽ của Hàn Mặc Tử v.v... và như thế mới được gọi là thơ hay!
Những từ "thơ hay" tôi dùng trong văn bản này đều phải có ý nghĩa và tầm vóc tương đương nhất định với những bài thơ danh giá trường cửu đó. Theo con mắt thơ của tôi: trong những nhà thơ lớn thời tiền chiến Hàn Mặc Tử là nhà thơ lớn nhất - Ông có 3 bài thực sự được gọi là thơ hay như tôi đã điểm trên. Huy Cận được một bài Tràng Giang (chưa thật hay bằng 3 bài thơ của HMT) mới vào loại khá hay và cũng chỉ một bài đó mà thôi...
Thế mà chỉ riêng trong tập thơ RĐTT : Số lượng bài thơ hay đã khoảng chục bài nếu kể từ khá hay trở lên thì phải trên đôi chục bài - Nghĩa là chỉ tính riêng những bài thơ hay trong tập  tôi đã vượt gấp 3 lần thơ hay của thi nhân HMT là nhà thơ lớn nhất thời tiền chiến. Trong đó ít bài còn có giá trị của những kiệt tác tôi đã đạt đỉnh thi sơn cao hơn ông!
Tập thơ RĐTT tôi đã cho xuất bản rồi còn đó ! Những bài thơ đó sẽ còn tồn tại mãi với đời. Không thể phủ lấp dập vùi được! Cứ càng đọc càng đào xới lên... càng sâu sắc càng hay. Cho nên có thể nói rằng: Tập thơ RĐTT là một thi phẩm có chân dung loại cao chí ít cũng sánh với tầm vóc của chân dung thơ HXH.
b/ Tôi xin đặt giải và thách đố:
Nếu có ai đưa ra được một dẫn chứng cụ thể trong hàng nghìn hàng vạn các tập thơ của các nhà thơ đương đại đã được xuất bản từ năm 1975 đến nay kể cả các tập thơ đã từng được giải nhất của HNV hoặc do có điều kiện tốt đẹp nào đó mà đã được nhận giải quốc tế (nhưng không được lấy đó làm căn cứ xác định)
- Nếu có một tập thơ nào đạt giá trị hay và tầm vóc cao hơn tập thơ RĐTT  của tôi - Thì PNT xin biếu người đó 5 triệu! Tuy nhiên người ấy  phải có bình luận phân tích trên báo chí rằng: Tập thơ đó cụ thể bao nhiêu bài thơ hay - là những bài nào? Về độ viên mãn và hoàn bích cụ thể của từng bài thơ như thế nào? Đó có phải là những bài thơ có khả năng đạt giá trị bất hủ thơ của mọi thời đại
     Dám nói là sẽ không thể có một tập thơ nào XB từ năm 1975 đến nay tầm vóc cao được như thế đâu! Bởi lẽ nếu có một nhà thơ nào đó sáng tác được một tập thơ hay và cao hơn tập RĐTT tôi cam đoan chắc chắn người đó sẽ trở thành đại thi hào!... Và dám nói kể cả kẻ có con mắt nhìn ra giá trị của tập thơ đó  phải là một thiên tài... có khả năng thẩm định thi ca ít nhất cũng cỡ Hoài Thanh - Người đã từng làm nên một Tuyển "Thi nhân Việt Nam " bất hủ truyền đời.
  2/-   Tại sao lại nói: Phạm Ngọc Thái sẽ là nhà thơ vĩ đại nhất VN !?
    Nói "sẽ là" có nghĩa: rồi trước sau thời đại cũng như lịch sử sẽ xác nhận như thế!
     Với Tuyển Thơ Đại Bàng 500 bài mà tôi đã cho công bố toàn bộ (kể cả lời bình) trên mạng internet qua Web. của Việt Nam Thư quán (vnthuquan.net - Trang Diễn đàn - Danh mục Tác giả người Việt). Tôi cũng đã rút ra một số lớn gần 400 bài đóng tuyển cẩn thận gọi là: Quyển I - Tuyển thơ đại bàng!
     Để gửi biếu một số nhà thơ như: Ông Hữu Thỉnh Vũ Quần Phương Bằng Việt Trần Đăng Khoa... GS. Mã Giáng Lân đồng thời gửi biếu lưu ở Viện Văn học VN Hội nhà văn VN Khoa văn trường Đại học Nhân văn Quốc gia v.v...  Tôi từng nói với Trần Đăng Khoa rằng tôi thường lấy Nguyễn Du để so sánh với chân dung thơ của mình - Thực ra tôi tin là tôi đã vượt qua Nguyễn Du rồi!...
     Nguyễn Du vĩ đại thật Người là thánh thơ thật ( với Kiều thể thơ lục bát... còn tôi cũng như Chế Lan Viên thuộc loại thơ tự do hiện đại) - Nhưng lịch sử thi ca không phải cứ đến Nguyễn Du là dừng lại?
     Nếu cứ cho rằng: Tôi đã vượt qua Nguyễn Du đi thì "Hậu sinh khả úy"... điều đó cũng có gì là trái với tự nhiên đâu! Sở dĩ tôi dám nhận định như vậy cứ biết thế đã để rồi lịch sử sẽ phán xét. Nhưng có thể đưa ra vài nhận định được tóm tắt cơ bản như sau:
   a/.  Ý nghĩa nhân văn sâu sắc ở Kiều
     của Nguyễn Du chính nằm trong nỗi kiếp đoạn trường theo thuyết bản mệnh của Kinh Phật - Đời sống Thế giới có thiên mệnh! Con người có bản mệnh!
      Song Vũ trụ và Cuộc sống có cả duy tâm lẫn duy vật. Nghĩa là tuy duy vật chưa thắng và cũng không thắng được duy tâm!... Nhưng vẫn có  "nhân thắng thiên" như thế giới có cả vô thần cùng hữu thần. Tình yêu và cuộc sống xã hội... luôn chứa chất tính triết học đa dạng và rất sinh động!
     Chính trong Tuyển thơ của tôi nhất là trong các bài thơ hay đã chứa bọc được cả thế giới trong nó mà tạo thành vũ trụ thơ ca - Chứ nó không hạn hẹp ở một chủ thuyết cố định. Nghĩa là thi phẩm phản ảnh tất cả những gì của thế giới đã có với tình yêu và cuộc sống con người!
     b/.   Trong Tuyển thơ Đại Bàng 500 bài đó
      số lượng các bài thơ hay và kiệt tác hàng chục nhất là nếu tính từ các bài thơ sâu sắc khá hay trở lên - Tôi đã đạt được đến mức độ khổng lồ hàng trăm. Cũng như tôi đã nói: Nó đã tạo nên tầm vóc của một vũ trụ thi ca! Lịch sử của nghìn năm văn hiến Thăng Long chưa từng có một thi nhân nào đạt được nhiều thơ hay và kiệt tác như thế! Còn nghìn năm sau có hay không thì tôi không biết?
      "Kiều" của Nguyễn Du bất hủ thật hay thật vĩ đại lắm!...nhưng tác phẩm của Người chưa mang tính của một vũ trụ thi ca.
c/.   Về nghệ thuật :
      Kiều của Nguyễn Du viết theo thể lục bát - Thơ Đường dĩ nhiên đạt độ mẫu mực hay tuyệt vời! Ông là một Đại thi hào.
     Còn thơ tôi thuộc loại thơ tự do hiện đại:  Một số lượng thơ không nhỏ tôi đã  hòa quyện giữa sự  sâu sắc của dòng thơ cổ phương Đông - Với các trường phái thơ lãng mạn tượng trưng và cả siêu thực... của thơ hiện đại thế giới - Làm nên rất nhiều các bài thơ hay và kiệt tác!
     Hiện nay tập thơ Rung động trái tim do NXB Thanh niên 2009 ấn hành tôi vẫn dành một số tập. Các nhà thơ sáng tác và nghiên cứu văn học các nhà lý luận phê bình cũng như các Hội văn học tỉnh thành trong nước - Nếu muốn tham khảo có thể liên hệ gặp gỡ -  tác giả xin biếu tặng.

                                                                         Viết tại đất Thăng Long
                                                                  Ngày 15/1/2010
                                                               NGƯỜI PHẢN BÁC
                                                                                           (đã ký)

                                                                                 Phạm Ngọc Thái

*   Sao gửi đến ba Viện: Viện Văn học VN Viện Ngôn ngữ học
     Quốc gia và Viện Văn hóa dân gian- để biết.
*  Văn bản này sẽ được công bố rộng rãi trong Hội văn học
    và lưu lại cho lịch sử mai sau xem xét.
                          
                Hai bản tuyên cáo trên đã được gửi tới Ban chấp hành HNVVN
               cùng nhiều nhà văn nhà thơ... có tên tuổi trong đương đại.
             
                    Đồng thời cũng đã được gửi đến các ông viện trưởng viện phó &
               các phòng ban của Viện Văn học Việt Nam Viện Ngôn ngữ học
               Quốc gia - và rộng rãi trong Hội Văn chương báo chí.

                        
                                 Muốn đọc tập thơ RUNG ĐỘNG TRÁI TIM
                                  tuyệt vời của PHẠM NGỌC THÁI
                                                                 Bấm chuột vào đây:
                                            http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=62578
 
         NHỮNG CÁ NHÂN TỔ CHỨC HAY NXB NÀO MUỐN COM MĂNG XUẤT BẢN 
                     TẬP THƠ "RUNG ĐỘNG TRÁI TIM" SÂU SẮC & RẤT HAY NÀY... ĐỂ BÁN

                              (Sách xuất bản lần đầu hạn chế - chưa có bán ra thị trường)
                   LIÊN HỆ VỚI TÁC GIẢ QUA ĐIỆN THOẠI DĐ 0168 302 4194 HOẶC EMAIL
          (Tác giả sẽ biếu các Quý vị một quyển thơ do NXB Thanh niên đã xuất bản
                                                                                        để tham khảo)
 

More...