NGÀY MAI MỚI LÀ TÌNH NHÂN (thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

Nắng nảy nòi lanh chanh muốn hé toạc ra một mùa ấm bỏi
Tuyết oằn rặn ra cơn buốt giá cuối cùng cố níu lại ngày lạnh cũ
Tháng hai "oản tà roằn" cả giấc mơ
 
Pha chút màu rêu đen
Anh ngồi tô cho bức tranh thiếu phụ
Đôi lông mày mà anh chưa kịp tô cho ai trong chuỗi ngày còn trẻ
Anh muốn được cho mình những gì có thể
Để ngày mai thanh thản
Mua một đóa hoa tươi
 
Ngày mai
Ừ! ngày mai
Anh sẽ ngắt từng cánh hoa trong bó hoa ấy
Thả vào trong gió
Cài lên mái mây trời
Chải chuốt cho một ngày Tình Nhân
 
13.02.11
TN

More...

TRÔI QUA MỘT DÒNG TÊN (Thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

                              Những bài thơ Tháng Hai
  
Anh khúm núm dạ thưa chiều Kỷ Niệm!
Chút cuối cùng đừng vỡ nữa nghe em
Chỉ chừng ấy còn những gì để níu
Để vịn vào tấp tễnh bước đi thêm
 
Không muốn có vì biết rồi sẽ rõ
Bao vạt người cũng héo úa thế thôi
Anh sùng bái một phía chiều kỷ niệm
Vì nụ mầm chưa kịp nảy mặt đời
  
Nơi phía ấy anh vẫn còn để thấy
Những vẹn tròn đúng nghĩa của nguyên trinh
Cho dù đó là tháng ngày rách tướp
Giữa con đau vặn vẹo nát thân mình
 
Cho dù đó thời giang hồ lận đận
Với nụ hôn cũng chát đắng nhọc nhằn
Nhưng đã có cái buổi chiều tóc mướt
Em xõa vào rười rượi kín trăm năm
 
Anh sợ lắm qua rất nhiều kế tiếp
Bao nhịp cầu chỉ hướng nối bờ em
Anh muốn mãi nhang khói thờ cũ kỷ
Để nguyện cầu qua được một dòng tên
 
10.02.11
TN
 

More...

HƯƠNG CỐ NHÂN

By Lê Thuận Nghĩa

                         (những bài thơ tháng hai)
  
chưa có duyên gặp mình đã gặp
nên cứ ù oà trong mắt nhau
chưa đến duyên xa mình đã vắng
đành nhuốm day dứt trắng bạc đầu
  
đâu cần phải nhớ mà cứ nhớ
vì chẳng nơi nào để tìm quên
gần hết đời người còn lận đận
da diết ngày xưa dáng dịu hiền
  
vài ba bữa nữa về với cát
ước được một lần sẽ quên em
sẽ như ngọn cỏ bên bờ vậy
hát với bốn mùa khi gió lên
 
phía em một cõi đau một cõi
một cõi anh còn biết yêu thương
đâu cần phải nhớ mà cứ nhớ
nhớ đến ngu ngơ giữa đời thường
 
anh đâu buồn nữa đâu buồn nữa
khi chẳng một lần nhớ tới anh
vì anh biết thế như đã hiểu
anh lá trong em đã lìa cành
 
dù cho biết thế anh vẫn thế
vẫn cả một đời cứ loanh quanh
với bóng hình cũ chưa từng cũ
chưa đủ quên em để đoạn đành
 
cho dù biết thế anh vẫn thế
vẫn cõi anh về để mênh mông
cho dù biết thế em không nhớ
một kẽ yêu em rất thật lòng
 
có nhiều giấc ngủ mơ thấy rõ
chia tay em vẫy không ngại ngần
mà anh cứ vậy luôn cứ vậy
đắm đuối tận cùng hương cố nhân
    
08.02.11
TN

More...

BIỀN NGẪU VNWEBLOGS

By Lê Thuận Nghĩa

Xuôi qua cọp mấy lần hắc giở trò mèo vẫn cứ thênh thang bờ lốc
Đến với mèo bao phen xanh mòn vuốt cọp còn đây đú đởn ái ân
 
Chưa tỏ mặt đời đem thơ soi tình tứ xứ
Đã hay dâu bể lấy bút múa nghĩa ba sinh
 
Câu được câu chăng nào phải rong rêu đó cũng tấc lòng tri kỷ
Ý hay ý dở nọ đâu đá cuội đây là gan ruột tương giao
 
Không sợ kẻ cha căng chú kiết cắm mảnh sinh tử lệnh phù
Chẳng kinh thằng đầu khỉ trán trâu cài con đặc tình vi rút
 
Chỉ một Mai Minh chấp cả lũ ác nhân thất đức
Vài người Tâm Huyết vượt bầy đàn hoang thú vô nhân
 
Cho dù ai đó từng hót đã bỏ của chạy lấy người mất dép (..Duy Nhất...he he ...)
Mặc thế kẻ kia rất hay cùng theo bè đi nơi khác quàng khăn (..Dami...ặk.ặk...)
 
Thì vẫn vậy anh tài còn đầy ra đó đó
Cũng như là nữ sĩ có đủ cả đây đây
 
Kìa Lão Hâm Cu Vinh Hải Phong Hoài Khánh...
Nọ Thanh Thủy Lục Bình Hoa Tím Ngày Xưa...
 
Lục bát cứ hà rầm sáu tám ấy Bảy Thi Đình Tuấn Ngựa Buồn..
Thơ tình còn rúng động thi nhân này Thạch Thảo Thanh Hoa Tóc Nguyệt...
  
Đường Thi ngọt bốn mùa mười hai tháng những là Hoa Huyền Trường Hưởng Sĩ Hồ..
Truyện Ngắn cay lục phủ bốn chín căn toàn thế Thanh Chung Hoài Vân Mụ Hó
 
Đi một ngày đàng học một sàng khôn
Lướt vài trang viết có bao kinh nghiệm
 
Từ những cây đa cây đề Trọng Tạo Công Hùng Vương Cường Hữu Quí....câu chữ như rừng
Đến bao kẻ sĩ mặc khách Đình Quang Tùng Bách Dạ Thủy Ngọc Du...tứ lời tựa biển
 
Không phải là tao nhân vẫn âm ỉ sướng khi được là cư dân vê en bờ lốc
Chẳng cùng chung chí khí mà nghênh ngang đã thành bằng hữu trang web văn chương
 
Khoái tận cùng năm hổ
Phê nghênh mới tết mèo
  
Viết vài dòng coi như là cung chúc
Ngoạch đôi chữ tựa thế đó tri ân
 
Kính kính....!!!!
 


29 Tết
Đồ Gàn

More...

NGOẠI ĐẠO (Thơ)

By Lê Thuận Nghĩa

NGOẠI ĐẠO 
         Tặng EX.
   
Với cái đẹp của em
Anh là ngoại đạo
Bởi vì anh không thể trẻ lại mấy lần
Xin lỗi nhé!
Anh trở về nơi anh tuổi tác
Nơi diễm kiều cũng đã bạc mắt môi
Nơi những đường cong cũng chỉ để vậy thôi
Chỉ để đánh lừa mấy tầng xiêm áo
Chỉ để đánh lừa ước mơ khờ khạo
Với cái đẹp của em
Anh vẫn biết mình là ngoại đạo
  
Xin em nhé!
Cất giữ lại tia nhìn
Và cố dấu cái nụ cười mơn mởn ấy
Rất có thể con quỉ trong anh sẽ cuồng si trỗi dậy
Để ngấu nghiến những khát thèm
Như có thể giống những ngày xưa ấy vậy
Có thể anh ngạo nghễ
Ôm choàng em....
   
Khi biết mình chỉ còn là ngoại đạo
Con quỉ kia cũng phải giấu móng vuốt lại thôi
Và anh sẽ là một bậc đạo mạo
Nghĩ về em như bầu trời
Một bầu trời trong xanh
Một bầu trời nguyên trinh
Anh sẽ nghĩ về em
Long lanh
Lòng lành...
  
Xin giữ lại cái bàn tay nắm
Cái bàn tay ấm...
Trước vẻ đẹp của em
Anh chỉ là ngoại đạo
Anh phải trở về nơi anh tuổi tác
Nơi kịch nẻo đường tìm
Nơi đã thấu ngộ
Cái giá của lặng im.
    
Bordesholm
29.01.11
TN
 

More...

BÀN VỀ MỘT BÀI THƠ LẠ của Nhà Thơ Văn Công Hùng

By Lê Thuận Nghĩa

Trong "bộ nhớ" của tôi là bộ nhớ thật sự của tiềm thức về Thơ chứ không phải bộ nhớ của computer. Nhà thơ Văn Công Hùng được tôi lưu trữ vào phần những nhà thơ "bảo thủ" yêu thích. Có nghĩa trong "lịch trình" với Nàng Thơ của riêng tôi. Nhà thơ "trẻ" này được tôi xếp vào hàng những nhà thơ "bảo thủ".
 
Cũng xin đừng nhầm lẫn hai chữ "bảo thủ" trong bộ nhớ của tôi với những trào lưu Thơ những phong cách Thơ thể loại Thơ hay là trường phái Thơ...như cách "phân"- loại về Thơ của những nhà nghiên cứu văn học đương đại. Vì với tôi Thơ chỉ là Thơ có vậy thôi. Không có "cổ điển" không có "truyền thống" không có "hiện đại" không có "hậu hiện đại". Tôi không có mấy hứng thú với cái mớ lý luận mang tính cách "học giả" này vì tôi thuộc vào týp người "đọc thật".
 
"Bảo thủ" trong tiềm thức Thơ của tôi cũng rất đơn giản. Là luôn giữ nguyên "phong cách" ít sự chuyển dịch "phong thái" luôn bảo tồn "phong độ" bền vững về sự "phong phú"   và đương nhiên là chẳng bao giờ suy giảm về khả năng "phong lưu" (he he..) có vậy thôi.
 
Điều đặc biệt chú ý nhất về "cảnh giới bảo thủ" hay nói cách khác là "cảnh giới tối cao" của sự bảo thủ ở nhà Thơ Văn Công Hùng là cảnh giới "nô lệ tình dục cho Thơ". Có nghĩa là mức độ bị Thơ hành hạ Thơ khai thác Thơ đày đoạ một cách triệt để về mọi phương diện tâm tư tình cảm cũng như thể xác (Cái này là định nghĩa về "nô lệ tình dục" từ ủy ban bảo vệ Phụ nữ và Trẻ em của Liên Hiệp Quốc đấy- Tư liệu do Blog Gửi hương cho gió mà Lão Hâm đọc nhầm thành "gửi xương cho chó" cung cấp).
 
Trong lúc một số Nhà thơ đương đại Việt Nam đang "quay lưng ngoảnh mặt" lại với Thơ để chuyển sang viết kịch bản truyền hình hoặc viết tản văn tự truyện hay là làm phỏng vấn đối thoại và săn tin "lộ hàng"... Cũng như một số nhà hoạt động Văn hóa và Báo chí đang mắc phải hội chứng "ê ẩm với Thơ" hoặc hội chứng "dị ứng thơ" (ví dụ như Nhà báo Bloger Trương Duy Nhất Nhà văn nhà Biên kịch Nguyễn Quang Lập chẳng hạn..". Thì nhà Thơ VCH vẫn cần mẫn "dâng hiến" cho Thơ một cách miệt mài như có thể. Như vậy chẳng phải "bảo thủ" là gì chứ. Hoạt động Thơ của nhà Thơ VCH vẫn đang trong chế độ "thời bao cấp". Chỉ khác hơn là không phải Nhà nước bao cấp mà túi bên trái bao cấp cho túi bên phải hoặc là túi vợ bao cấp cho túi chồng. Thế là bảo thủ chứ còn gì nữa.
 
Điều chú ý thứ hai trong "cảnh giới bảo thủ" của Nhà thơ Văn Công Hùng là Nhà thơ này mặc dù đã "bao phen nếm mật nằm gai" với núi rừng Tây Nguyên. Ông là người "cầm chịch"  (Tổng biên tập) cho tờ báo Văn Nghệ Pleiku một tờ báo có tính Văn Nghệ đích thực vào loại hàng đầu trong các loại báo viết đang hiện hành ở Việt Nam. Nơi tập trung nhiều tay viết cự phách nhiều nhà hoạt động văn hóa có xuất từ cái nôi "Tam giác Văn hóa Việt": Huế-Đà Nẵng   Bình Định- Qui Nhơn và Tây Nguyên (Kinh Việt- Chiêm Miên- Eđê Ba Na...). Đã có một thâm niên lăn lộn với tầng Văn hóa sử thi hoành tráng của núi rừng Tây Nguyên. Nhưng Thơ của Văn Công Hùng vẫn chưa nhiễm được hồn cốt của "cồng chiêng" chưa thấm chất sử thi hào hùng của "rừng xà nu" chưa cuộn chảy với "sông Ba oai hùng" chưa thênh thang hùng vĩ như K´Bang như Kan Nac chưa huyền diễm như Kon Ka King...Thơ ông vẫn còn rất chi là "Tam Điệp" rất chi là "Đại Nội- Phú Văn Lâu".
 
Chính vì vậy mà tôi đã lưu trữ nhà thơ Văn Công Hùng vào bộ nhớ những nhà thơ "bảo thủ" trong tiềm thức "yêu thơ" của tôi.
 
Đương nhiên là một người hoạt động văn hóa một nhà "lao động" Thơ thật thật đúng nghĩa. Nhà thơ Văn Công Hùng vẫn luôn luôn đi tìm cái mới phong cách thể hiện mới đột phá trong ngôn ngữ và cấu tứ luôn thổi vào thơ mình một luồng sinh khí mới lạ và hấp dẫn để thoát ra khỏi "dây chuyền" sản xuất Thơ.
 
Là người đang "sống chết" với Tây Nguyên thì trong Thơ của Văn Công Hùng tất yếu sẽ có hình ảnh của Tây Nguyên hùng vĩ. Nhưng cái chất đích thực của Tây Nguyên của "lễ hội" của cồng chiêng vẫn chưa tỏa ra hương sắc trong chất Thơ của Văn Công Hùng.
 
Ý tôi nói là không viết về cồng chiêng nhưng khi đọc lên thơ vẫn mang âm hưởng của tiếng cồng tiếng chiêng không viết về thác nước những vẫn nghe tiếng ầm ì của thác đổ không viết về hoa nhưng vẫn nghe óng ả màu hoa quì vàng...đó là mới là hồn cốt là bản sắc thấm vào chất Thơ của một vùng Văn Hóa.
 
Anh vẫn có: chiếc khố dây nhắc nhau nụ cười/ chiếc vòng đá lặn vào hạnh phúc ...những chiếc lá hát lên từ lòng ngực/ chiếc lá khát khao chiếc lá ngậm ngùi/ có gì xanh hơn thế nữa/ viên sỏi nôn nao chớp lửa vô hồn...Rừng hoang lắm/ con người soi mình vào lá/ gặp gương mặt mình/ gặp tháng gặp năm/ gặp mẫu nhau khô chôn bên bờ suối (Trường ca Lời Vĩnh Cửu).
 
Hoặc:.. Ngậm tận cùng chất đắng/ vàng mơ như buổi chiều cơn mưa chợt cháy/ ước chúng mình được bên nhau/ hoa quì cuối mùa nép trong hoàng hôn/ ngơ ngác cái nhìn vu vơ/ ngơ ngác gió...(Bất chợt dã quì)
 
Và đây nữa: mà mãi chảy cuối trời thao thiết lắm/ sông thay người ngong ngóng vệt buồm non (Mắc nợ tháng giêng). Hoặc là: Chiều cao nguyên lạc trong đồi úp bát/ lạc trong mắt em lạc trong nỗi buồn/ lạc trong miên man dã quì im lặng/ gió lên rất chậm phía mờ trăng..(chiều Cao nguyên)
 
Chưa hết: Pleiku/ ta đón mùa thu vào cái đêm dã quì mất ngủ/ cỏ lân khân ướt sương/ những hạt sương tròn vo cơn mơ ngược núi...(Đón mùa thu ở Pleiku)
 
Còn nhiều lắm: Tôi gặp K`Bang chiều thanh bình quá thể/ như ngàn năm vẫn vậy áng mây này/ xanh đến tím Kon Ka King ẩn hiện/ trắng mờ sương ngơ ngẩn vệt chiều say..(Gửi K´Bang).....cơn gió ngả về đâu?/ lau ngả về phía ấy/ những bông dã quì quẫy vàng trời...(Cao nguyên ngày tôi mới)...Chắt đến tận cùng sự sống/ lá vàng đau úa cả chiều/ nhựa cây ứa trào như máu/ cao su oằn mình trong mưa...Chiều nay giật mình đứng lặng/ lá vàng rơi nát không gian ..( Nhìn là cao su rụng nghĩ..)....Chỉ mấy bước hân thôi/  mà đi hoài không hết/  phương em chiều mải miết/ mưa giăng mờ Chưprông..(Cổ tích Chư Prông)....Tôi gặp một Pleiku thương mến/ mùa đang xanh biêng biếc giữa thu vàng/ cơn dốc ngắn đổ vào lòng thương nhớ/ nắng vè thông thắp lửa giấc mơ này...(Pleiku mùa thu và bạn)...Có chút gì ngẩn ngơ như bến vắng/ sông Đắc La ngái ngủ khỏa chân trần/ gùi qua phố bổng nòng nàn thổ cẩm/ mắt giao mùa thăm thẳm ngực trinh nguyên/ rồi có thể mai này nhiều điều sẽ khác/ không nắng vàng và thông chẳng còn reo/ nhưng vẫn nhớ một Bana lãng mạn/ Vẫn còn Kontum mãi mãi thu ..(Chợt Thu với Kontum)...nhạc ngựa reo hún hút tận phương nào/ ta nhịp vó về Đê Chê Giang lịch sử/ tiếng chiêng trầm hùng ngược về quá khứ/ lửa thiêng bùng trong giáng tượng vút cao...(An Khê)....
 
Nói tóm lại là hình ảnh Tây Nguyên hầu như "đi đâu" từ "Ngựa Trắng Bay Về- trường ca xuất bản năm 2002"   "Hát Rong- tập thơ xb năm 1999" "Hoa Tường Vi Trong Mưa- tập thơ xb năm 2003" "Những Cơn Mưa Ký Ức- tập thơ xb năm 2005" .."Gõ chiều vào bàn phím- Tập thơ xuất bản 2007 "Đêm Không Màu-tập thơ xb năm 2009" cho đến "Lục bát Văn Công Hùng xuất bản năm 2010" đâu đâu cũng gặp và gặp rất "đậm đặc" hình ảnh của Cao nguyên của Pleiku của Kontum Đà lạt..v.v...(Khiếp..gần như mỗi năm xuất bản một tập thơ...)...
 
Quả thật là Tây Nguyên đó Núi rừng đó cồng chiêng đó dã quì đó thông đó cao su đó xà nu đó khố đó vòng đá đó lễ hội đó...tất cả đúng là 100% Cao nguyên nhưng (lại nhưng)...Thật sự đọc lên vẫn cảm thấy là "hồn cốt" của Phong Châu của Tam Điệp của Sông Hương- Núi Ngự chứ chưa thấy "bản sắc" của cồng chiêng chưa thấy cái chất "nghe tin chàng con tê giác không dám bước lên đường nghe tin chàng voi dữ không dám đi ngang qua trước mặt người hùng không dám múa chiêng hơn chàng chàng đánh đâu thắng đó mặt chàng đỏ như men rượu nồng giáo nhọn luôn cầm bên tay khiên chắc luôn trên vai..(Sử Thi ca ngợi Y Khung Ju của dân tộc Êdê"...Hoặc chí ít ra cũng có âm hưởng của  "..thằng Pháp ơi thằng Pháp ơi mày nhầm rồi mày nhầm rồi.." chứ.
 
Nhưng..(lại nhưng). Bài thơ mới nhất đây của nhà thơ Văn Công Hùng có rất nhiều điểm lạ. Lạ vì đó là một bài thơ rất đậm đặc chất Thi ca trong thời vụ gặt hái của mùa báo chí Tết. Lạ vì bài thơ được viết ra trong thời điểm nhà thơ đang bại tay vì nhức vai (he he...)...Lạ vì bài thơ có cái kết hết sức ngập ngừng. Và điểm lạ nhất là bài thơ hơi khác với phong cách "bảo thủ" của Nhà thơ. Bài thơ thật sự đã mang hồn cốt âm hưởng bản sắc của Sử Thi Tây Nguyên. Đã có tiếng vọng của "cồng chiêng" trung thẳm thẳm của cấu tứ.
  
ĐI VỀ EM GẶP MỘT CHÂN TRỜI
 
đi về núi xa gặp gió
đi về cuối gió gặp mưa
đội mưa về gặp những đuôi mắt buồn thăm thẳm
đi về em gặp một chân trời
  
cuối cùng thấy nhau ở đầu dòng sông
âm u ngược nguồn
chỉ thấy cây
chỉ rừng
chỉ hoàng hôn âm ủ
chỉ một mình gió lang thang
 
giữa rừng thèm những cánh rừng
giữa cây thèm bóng rợp
giữa đêm thèm im lặng
giữa em thèm một muốt trần
giữa tất cả thấy mình thèm tất cả
  
đến một ngày không thèm gì nữa
một mình giữa rừng giữa cây giữa em và im lặng...
 
tận cùng biển gặp lại nguồn róc rách
những cánh buồm xếp gió rụng về nhau...
 
Pleiku 20/1/2011
V.C.H
  
Hai câu cuối chữ đỏ có thể được dời sang một bài thơ khác mong các bạn đọc tinh tường cho ý kiến.(VCH)
   
Chỉ nguyên cái đầu đề "Đi về em gặp một chân trời" đã mang phong sắc cách nói của người Cao nguyên. Không phải là câu nhắc nhở "đi về đi em..". Mà là "đi về em.." là cái hướng chuyển dịch của cảm xúc của tâm thức của minh triết..đi về (quay về trở về" phía em thì gặp một chân trời. Câu nói rất trung thực có chút gì đó ngây ngô nhưng hàm chứa nhiều ý tưởng ẩn dụ đã mở đầu cho một nhịp mạch rất khác lạ huyền bí   bi tráng và đầy những uẩn khúc đang được phát tiết ra như một tiếng gõ vọng loanh loang và lan dội ra thành tiếng ngân xa của cảm xúc.
 
đi về gió../ đi về cuối../ đi về mưa../ đi về em... chỉ còn cây../ chỉ rừng../ chỉ hoàng hôn../ chỉ một mình...giữa cây../giữa rừng.../ giữa em...giữa tất cả...(chình chình chình..choeng..) giữa tất cả nhưng thấy thèm tất cả..(choeng...) và một mình giữa rừng giữa cây giữa em...(choeng ..) đến một ngày không còn thèm gì nữa (chình chình..). Bi tráng đến thế là cùng cái chân trời Em khi đi về nơi đó...cái chân trời đó là vạch nối giữa em và im lặng.
 
Rừng đó gió đó cây đó mưa đó và em đó nhưng cuối con đường "đi về em" là..  tận cùng biển gặp lại nguồn róc rách/ những cánh buồm xếp gió rụng về nhau.
 
Nếu không có chữ "rụng" mang tính ẩn dụ và gợi cảm cao được xếp vào tứ thơ một cách đầy tài tình ngoạn mục của một hồn thơ luôn chất ngất với núi rừng thì hai câu thơ kết sẽ đi lạc ra khỏi cái "lễ hội cồng chiêng" của "chân trời em" Cao nguyên này ngay. Nhưng chữ "rụng" hiểm hóc và thần diệu này của những cánh buồm xếp gió đã không còn thuộc về biển nữa mà nó thật sự là "suối nguồn róc rách" của những cánh rừng đại ngàn bất tận
 
Sự ngập ngừng của tác giả khi muốn chuyển dịch hai câu kết của bài thơ này có lẽ cũng là sự ngập ngừng khi muốn chuyển dịch một tâm thức Thơ từ "Tam Điệp" đến "Chư Prông" chăng?
 
Tôi không biết mình sẽ muốn đọc một Văn Công Hùng "bảo thủ" như xưa nay mình đã mến mộ hay muốn đọc một Văn Công Hùng "gặp lại nguồn róc rách" của núi rừng K´Blang với âm hưởng của lễ hội cồng chiêng. Nhưng tôi biết chắc chắn "những cánh buồm xếp gió rụng vào nhau" sẽ hứa hẹn một trường Thơ rất hấp dẫn và thú vị
 
30.01.11
TN
 

More...

CÙ NHẦY LỤC BÁT

By Lê Thuận Nghĩa


đẩy đưa vài dạo cù nhầy
bây giờ nhấp nhổm ngồi chây bửa buồn
 
rặt toàn những mảnh trống trơn
vắt lên ngày nọ chẳng hơn ngày này
 
thôi vai cứ để bầm trầy
cứ toang hoác nhớ cứ bầy hầy mong
  
như kia sung vả đồng tông
khác bờ ao trụt nên lòng thòng tên
   
sao không rước đại một quên
về om nốt đẹp đỡ thèm thuồng em
 
biết đâu bánh vẽ cũng hên
lót lòng ấm được phía phiền đói nhau
  
lỡ mùa còn có mo cau
phẩy khinh bè gỗ chim câu đồi mồi.
 
hè hè..
 
29.01.11
TN
 

More...

THƠ TÌNH

By Lê Thuận Nghĩa

Như cây dó
Quặn kết vết thương
Chiết cằn cỗi thành mạch trầm
Anh cũng oằn kết nỗi đau từ em
Để phát tiết thành câu thơ mong mỏi
Câu thơ chờ đợi
Một mùa yêu.
 
Cây dó kết cho đến ngày mục ruỗng
Còn được lõi kỳ nam
Anh cũng kết cho đến ngày nằm xuống
Câu thơ rỗng
Câu thơ vô hồn
Vì mãi mãi không em.
 
27.01.11
TN

More...

VƯỠN BIẾT RỨA (Thơ Tình)

By Lê Thuận Nghĩa

Không có lửa làm sao mà có khói
Không có em sao có được bữa buồn
Không có vỡ làm sao mà có mảnh
Để nhặt về so lại nụ môi hôn
 
Bởi nhờ từ một chiếc râu mọc ngược
Nên thế gian có Thị Kính Quan Âm
Anh nhờ em nói những lời đắng đót
Mới an nhiên thấu ngộ hết tục trần
 
Lửa đã tắt thì khói rồi cũng mất
Có có em đâu thể có vui lâu
Chưa nhen ấm đã đến kỳ mửa mật
Bước chưa qua ván đã vội rút cầu
 
Anh sẽ om một chiếc râu mọc ngược
Để khởi duyên cho một cuộc ngoan hiền
Dù biết thế không thể nào sự thật
Vẫn tù mù đánh lận quả lên tiên
  
Không có lửa làm sao mà có khói
Muốn về nơi phải đốt tận cơn mê
Muốn loanh loang phẩy mấy lần giả biệt
Phải bao phen đồi trụy giữa cận kề
 
Và chỉ thế qua tùm lum xác thịt
Lấy ngọc ngà nuôi hoang thú trong anh
Lời bóng bẩy chỉ là tô với phết
Cho hoa hòe hoa sói đến thập thành
 
Không tới được cái cõi hiền chất ngất
Bởi vì em đâu có thật trên đời
Câu thơ viết cho màu xôm bánh vẽ
Cho lọc lừa khánh tiết chuyện tà lơi
 
Thì vẫn biết em chính là quả đẹp
Nơi rửa mắt khi bụi bặm đi tìm
Thì vẫn biết em chính là thuốc lú
Để quên đời vui mấy cú lung linh
 
Biết thì biết nhưng biết làm sao được
Khi em là một cái mẫu số chung
Đem chia cả trần gian cho kết cuộc
Lại hơn thua đúng một phát cắn chùng
 
Biết thì biết nhưng biết làm sao được
Đành để yêu nhỏ giải trước dung nhan
Muốn có khói thôi thì châm búi lửa
Cháy bên em cho thõa bữa ngút ngàn
 
Khi nhớ đẹp sờ sợi râu mọc ngược
Cứ rung đùi mơ bóng dáng lọ lem
Và cứ vậy giữa ù òa nhem nhuốc
Đời còn vui khi còn cái để thèm...
 
he he he..
 
15.01.11
TN

More...

BẪY MUỖI - Thơ Ăn Cắp (đạo) Ý Tưởng

By Lê Thuận Nghĩa

Mấy bữa ni bận quá ít vào mạng đang định làm tiếp cái "Hỏa Xa Luận" nhưng khi lướt một vòng đọc bài bạn bè bắt gặp bài viết "siêu tưởng chân tả" của nữ sĩ Thanh Chung một cây bút hiểm hóc của nhóm Thiền Viện nên có cảm xúc viết nên một bài thơ. Thơ là ưu tiên số 1 vì vậy post trước hỏa xa luận post sau.
  
Bài thơ này cho dù là bài thơ có ý tưởng "đạo" ra từ bài "Dụ Muỗi" của Thanh Chung nhưng đây cũng là một trong những bài thơ tâm đắc từ "nghiệp đọc" của tôi
Dụ Muỗi đọc ở đây:
http://guihuongchogio.vnweblogs.com/post/4523/275356     
    
BẪY MUỖI
 

con muỗi lao vào cái bẫy dụ muỗi
bép
nổ banh xác
anh lao vào môi em
bốp
anh không chết
(chỉ sưng)
và sau đó nổ tung những cuộc tìm
 
có thể anh sẽ chết
ở một cái bẫy khác
cái bẫy của lòng tin
và có thể lần này
thực sự mới banh xác.
 
19.01.11
TN

More...