"BLOGER TRƯƠNG DUY NHẤT LÀ HÁN GIAN.." Ký sự...

1.
Tôi cứ nghĩ rằng đó chỉ là một trò đùa. Nhưng không phải thế đúng như cổ nhân nói "lời nói là đọi máu". Tôi đã có nhiều "đọi máu" dội lên người của bạn tôi.
   
Thứ sáu ngày mồng một tháng tư. Vâng là đúng vào ngày "cá tháng tư" cái Huyền gọi điện thoại mời tôi lên ăn lẩu nấm. Trước đây khi thằng Kiệt chồng cái Huyền còn làm ở hãng nấm tuần nào tôi cũng được ăn lẩu nấm do Huyền nấu. Từ ngày hãng nấm ở Flensburg đóng cửa Kiệt sang Đan Mạch làm ở hãng cá tôi không còn được ăn lẩu nấm thường xuyên ở nhà chúng nó nữa.
 
Kiệt và Huyền đều là người miền Trung. Tôi quen biết Kiệt hồi còn ở Huế. Trường tôi dạy ở 11- Đống Đa. Đối diện với trường Đại học tổng hợp. Kiệt học Tổng hợp văn khóa 4 khóa 5 gì đó cùng khóa với nhà thơ Trần Huyền Trang vợ Nguyễn Thanh Mừng bây giờ. Ngay cạnh hàng rào trường Tổng hợp trước cổng trường Nguyễn Chí Diễu có cái quán cốc của bà Bóp. Tôi và Kiện đều có cắm sổ "nam tào" ở đó nên quen nhau
 
Qua Đức tôi và Kiệt đều quen Huyền một lượt. Huyền ở làng La Chữ ngoài Hương Trà thuộc dòng họ Nguyễn Đình nổi tiếng ở cái làng khoa bảng ấy. Huyền thuộc hàng mỹ nhân lại sành văn chương nên tôi và Kiệt đều là "thiêu thân"   cuối cùng thằng Kiệt may mắn "bắt được đèn".
 
Đến gần 5 giờ chiều cái Huyền lại gọi điện hỏi anh xuất phát chưa. Tôi cười khì khì tau đâu mắc lỡm cái ngày "cá tháng tư". Huyền ú ớ ui chà em không để ý ngày ni là ngày "cá tháng tư" có chuyện nhờ anh nên em mua một ít Steinpilz nấu lẫu mời anh ăn luôn thể.
 
Nghe cái Huyền nói có việc nhờ. Xưa nay Huyền- Kiệt ít nhờ tôi đa số là chỉ mời ăn. Nên khi nghe Huyền mở miệng nhờ lại có lẩu nấm. Tôi hối hả dồn việc cho nhanh và phóng xe lên Flensburg. Từ Hamburg lên Flensburg độ 200 cây. Vừa lái xe tôi vừa nghĩ cho dù nó có lừa mình cũng không sao nhưng để sót quả lẩu nấm Steinpilz thì quả thật là một tổn thất vô hạn.
 
Tôi không biết tiếng Việt gọi loại nấm này là gì nhưng quả thật là tôi chưa thấy loại nấm này ở Việt Nam. Nấm Steinpilz màu trắng ngà như nấm rơm nhưng xoè tán và có nụ như nấm mối vị thì ngọt đậm hơn nấm mối hương cũng trội hơn nấm bạch thố thảo. Rất nhiều lần tôi nói với bạn bè đây là thứ thức ăn tuyệt hảo hạng vào loại bậc nhất trên thế gian này.
  
Ở Đức loại nấm này được đóng bao bì tươi mỗi bịch độ 100g bán trong siêu thị 5 đến 7 euro. Có nghĩa là xê dịch trong khoảng 50 Euro một ký. Bột tinh chất loại nấm này có giá đắt gấp đôi vàng. Ở các khách sạn nhà hàng sang người ta thường dùng bột nấm này rắc lên đồ ăn trong suất ăn của VIP.
 
Hồi Kiệt còn làm ở hãng nấm chúng tôi thường được ăn loại nấm này. Loại nấm này không cần chế biến kiểu cách. Chỉ cần dùng khăn ướt lau nấm cho sạch (không nên ngâm rửa) chẻ nấm làm đôi bỏ vào chảo có tráng chút dầu ô liu lắc sơ với lửa thật nóng sau đó rắc ít muối là có thể đem ra ăn được rồi. Ngậm cánh nấm vào miệng nhắm mắt lim dim nhai từ từ mà thưởng thức cái vị béo ngọt vô tiền khoáng hậu và cái hương ngạt ngào huyền mị của nó.
 
Nếu có được nhiều thì đem nhúng lẩu thì... không thể có bút vở nào tả được cái ngon kỳ tuyệt của nó.
 
Chính vì vậy mà dẫu cái Huyền mời tôi đúng vào ngày "cá tháng tư" nhưng tôi cũng phải "liều mình" chứ không thể nào tránh được sự cám dỗ của lẩu nấm Steinpilz.
 
2.
Huyền không "chơi" tôi vào ngày "bốc phét" 1/4. Quả đúng là có lẫu nấm thật đương nhiên là có tất cả loại nấm hảo hạng dùng để nhúng lẩu trong đó có gần cả nửa ký nấm Steinpilz.
 
Và cũng đương nhiên đó là một bửa ăn tuyệt vời vì không những lẩu nấm là thứ thức ăn tôi mê nhất mà cái quan trọng vẫn là được ngồi nhúng lẩu với những người mình thương mến.
 
Ăn xong Kiệt đi pha trà miệng lí nhí nói như xin lỗi hôm nay hết trà mạn rồi chỉ còn trà lài Bảo Lộc thôi. Tôi trừng mắt lên mịa trà lài Bảo Lộc uống cho nó phí mồm à phí cả lẩu nấm tau không biết đâu nhé mày kiếm đâu đó vài ấm trà mộc Thái Nguyên về uống đi chứ không phí lẩu của cái Huyền lắm đấy.
 
Kiệt cười định lười một phát nhưng khó có thể qua khỏi ải này quá. Nói xong Kiệt gọi thằng con rễ Hùng! mày lái xe đưa Ba đi đằng bác Thông kiếm ấm trà Thái cho Bác Nghĩa uống Ba uống mấy chai bia không tiện lái xe. Thằng Hùng rập chân như quân nhân he he "Tuân lệnh nhạc phụ đại nhân"
 
Kiệt và con rễ đang mặc áo chuyển bị đi thì cái Như con gái của Huyền từ phòng trong bước ra hỏi Hùng giờ này anh còn đi đâu đấy. Thằng Hùng giả bộ bá vai Kiệt cợt nhả anh và nhạc phụ tranh thủ đi rửa mắt giờ này chân dài đi tắm biển về đông như quân Nguyên. Cái Như biết tính bông lơn của chồng tiện tay tuột luôn cái áo phong trể vai hở ngực xuống bày nguyên cả bầu ngực núng nính gần như thả rong ra nói đi đâu rửa mắt cho mệt bộ  "nước thánh" này ở nhà bộ không thiêng hay sao.
 
Vợ chồng con cái Kiệt tuy là người Huế nhưng tính tình và cách sống rất cởi mở phong cách rất Tây. Có lẽ đó cũng là đặc điểm của dân Văn nghệ nó vậy.
 
Thấy cái Như tự nhiên "như chốn không người" tôi cười phá lên nếu mẹ mày ngày xưa cởi mở như chúng mày bây giờ không khéo bác bây giờ là bố chúng mày chứ không phải lão Kiệt đâu.
 
Cái Như trố mắt lên hỏi Bác nói gì cháu không hiểu. Thằng Kiệt cũng bật cười khùng khục trả lời ý Bác nói là nếu Mẹ con ngày xưa tự nhiên phóng khoáng như bọn con bây giờ thì Bác í chẳng nhường lại Mẹ con cho Ba đâu hơ hơ...
 
Thằng hùng tò mò là sao là sao hả Ba. Kiệt nói là Bác í nhầm thấy Mẹ mày hiền lành nhu mì kín đáo lúc nào cũng e ấp nên Bác í bảo với Ba là cữ ấy lấy về thì đêm nào cũng như ôm bao xi măng chết mà ngủ thôi nhường lại cho mày Bác í đâu ngờ tài tướng số của Bác ấy bị hố to đó là sự sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp "nhân tướng học" của Bác í..hơ hơ...
 
Cái Huyền đưa mắt nguýt thằng Kiệt rồi đằng hắng ho mấy tiếng. Tôi nhìn cái Huyền lại bật cười lên sằng sặc lần nữa thôi đi má đừng lấy vải thưa mà che mắt thánh nữa nhé tớ biết tỏng tòng tong từ cái hồi chưa có cái Như cơ đấy bọn bay cưới nhau chưa được 3 tháng thì thằng Kiệt đã tìm đến tớ xin toa "phục mệnh hoắc dương thang" về ngâm rượu uống làm tớ mất toi hai cặp hải mã đỏ tiếc đứt cả ruột.
 
Kiệt ngửa mặt chỉ thẳng vào tôi cười ngầy ngậy thế mới nói Bác nên đốt hết mấy cuốn sách tướng số của bác đi nhé....
 
3
Kiệt và Hùng đi rồi tôi bảo Huyền ngồi xuống hỏi này có chuyện gì nhờ cậy và có vẻ bí mật và hệ trọng vậy. Huyền nói chuyện anh Kiệt. Kiệt nó làm sao? tôi hỏi
- Anh Kiệt dạo này bị sao ý.
- Sao là sao nó liệt à?
- Không- Huyền đỏ mặt- là em không nói chuyện đó dạo này anh ý có vấn đề đó bất ổn đêm nằm ngủ thường ác mộng người vả mồ hôi đầm đìa thỉnh thoảng mê sảng la hét rất thảm thương. Nhiều khi giật mình thức giấc mặt tái xanh tái xám thở hổn hển như đứt hơi. Em hỏi cỏ chuyện gì anh ấy bảo nằm ác mộng rồi cứ thở dài thườn thượt
- Đã đi khám sức khoẻ chưa?
- Đã đi khám tổng quát không có chuyện gì hết sức khoẻ tốt chỉ số của máu tất cả đều bình thường. Bác sĩ còn nói hiếm có một cơ thể nào của người trên 45 tuổi mà tốt như vậy
- Công việc của nó ở hãng có vấn đề gì không
- Không thậm chí là rất tốt anh ấy rất hài lòng với công việc và đồng nghiệp
- Gia đình có vấn đề gì không?
- Không cả gia đình em và gia đình anh ấy đều tốt mọi người khoẻ mạnh làm ăn khá giả cả. Trong gia đình này của tụi em thì rất hòa thuận mọi chuyện đều tốt đẹp và mĩ mãn cả
- Nó có triệu chứng có đàn bà ở ngoài không?
- Không anh ấy là người chung tình thuộc typ người gia đình em hoàn toàn tinh tưởng và hạnh phúc với anh ấy.
- Nó có hay vào mạng chát chít gì không?
- Vào mạng thì có nhưng chát chít thì không và lúc nào cũng vào mạng cùng với em chỉ đọc tin tức báo chí thơ thẩn vậy thôi
- Nó có blog không?
- Dạ không bọn em chỉ vào đọc Blog thỉnh thoảng có comment trong Blog của người quen thôi
- Nó thường vào đọc những trang nào.?
- Bọn em thường vào Vnweblog thivien.net Vnexpress Ba sàm Bee.net Boxit Quê Choa và Trương Duy Nhất Blog.
- Nó thường vào trang nào trong mấy trang ấy?
- Ngày nào cũng vào Quê Choa và Trương Duy Nhất đọc bài và đọc các comment trong đó. Máy bọn em đặt Blog Truong Duy Nhất làm trang chủ
- Nghe nói nó và Truong Duy Nhất có quen biết phải không?
- Các anh ấy là bạn học cũ cùng khoa báo chí ở Tổng hợp Văn Huế nhưng anh Kiệt học khóa trước.
- Nó có hay nói gì về Trương Duy Nhất không? có hay commnet trong trang của lão ấy không?
- Dạ có anh ấy thường khen anh Nhất dũng cảm là nhà báo chân chính. Mặc dầu ít quan tâm đến chính trị nhưng anh ấy không bỏ sót bài nào của Nhất. Anh ấy ít bình luận nhưng rất hay thở dài và trách Nhất liều mạng
 
Tôi ngồi trầm ngâm suy ngẫm rồi nói với Huyền:
- Có lẽ là hội chứng "thần tượng" đấy
- Hội chứng thần tượng là sao hả anh
- Là một hiệu ứng của bệnh Tâm thần phân liệt thể "thần tượng". Hiệu ứng bệnh lý này có 3 cấp độ. Cấp độ thứ nhất là cấp độ tôn sùng ngưỡng mộ và đam mê một cá nhân nào đó hiệu ứng này ít tai hại nếu không cuồng nhiệt quá thì đó là một hiệu ứng có ích kích thích cảm xúc và làm cho chất lượng cuộc sống có chiều tích cực tốt đẹp thêm. Cấp độ thứ hai là cấp độ âu lo và sợ sệt cuộc sống của thần tượng bị tổn hại. Cấp độ này có chiều hướng tiêu cực rất dễ bị lâm vào tình trạng trầm cảm của việc "bất khả kháng". Cấp độ thứ ba là thần tượng bị sụp đổ cấp độ này khá nguy hiểm rất dễ đẩy người hâm mộ đến tình trạng tuyệt vọng và dễ xảy ra tình trạng tự sát.
- Theo anh là anh ấy bị tâm thần phân liệt thể thần tượng à và ở cấp độ nào?
- Theo triệu chứng mà em kẻ thì anh nghĩ Kiệt đã lâm vào tình trạng cấp độ hai.
- Anh có thể nói rõ hơn được không?
- Có thể Trương Duy Nhất đã là thần tượng của Kiệt vì không những họ là bạn bè mà Kiệt vốn tốt nghiệp khoa báo chí Kiệt lại không phải là typ người hoạt động xã hội và cũng không ưa thích chuyện chính trị nên bỏ nghề không theo nghiệp bút nghiên. Thấy Trương Duy Nhất thành công trong nghề nghiệp lại là là người trở thành của công chúng. Mỗi ngày blog của Truong Duy Nhất có hàng chục ngàn lượt người truy cập có hàng trăm hàng ngàn commnet. Blog của Nhất thu hút được giới trí thức Việt từ nhiều quốc gia. Điều đó làm Kiệt ngưỡng mộ Nhất là điều đương nhiên. Nhưng từ dạo Nhất vứt thẻ Nhà báo chuyên về viết blog thì các bài viết của Nhất "mổ xẻ" nhiều hiện tượng xã hội sắc sảo và liều lĩnh hơn. Những vấn nạn xã hội mà Nhất đề cập đến là những vấn đề rất nhạy cảm mà không phải ai biết cũng dám nói nhất là ở vào tình hình "báo chí bịt mõm" ở trong nước. Vì vậy có thể Kiệt lo lắng cho đời sống của Nhất bị đe dọa. Ngay cả anh nhiều khi đọc bài của Nhất cũng phải lạnh tóc gáy vì sự liều mạng như thiêu thân của tay hot blogger này.
- Có lẽ anh nói đúng vì có đêm anh ấy ngủ mê cứ la lên "cẩn thận Nhất ơi sao chú liều mạng thế..". Những lúc đó em thấy anh ấy toát mồ hôi đầm đìa và thở dốc như hụt hơi nhìn thê thảm lắm
- Vậy là đúng rồi nó có thể lâm vào tình trạng trầm cảm nếu cứ vậy hoài. Sự lo lắng thái quá sẽ làm tổn hại đến Tâm- Phế kéo theo Tỳ hư Thận yếu. Lâu ngày gây nội thương Tâm mạch làm cho Thủy hỏa vị tế Tâm Thận bất túc đó là tiền thân của chứng Suy nhược thần kinh hay nói đúng hơn là bệnh tâm thần là bệnh điên đấy.
- Có cách nào chữa trị không anh?
- Nếu bệnh nội thương đơn giản thì chỉ cần vài toa "Thiên Vương Bổ Tâm Đan" là được. Nhưng bệnh của Kiệt thuộc vào loại Tâm bệnh. Bệnh từ Tâm sinh thì phải từ Tâm diệt. Phải "diệt" cái mầm bệnh là thần tượng trong tâm khảm của nó thì bệnh mới tuyệt nọc được
- Nhưng Nhất xưa nay vốn là người anh í coi trọng và ngưỡng mộ về tài năng cũng như tư cách thì làm sao mà đánh đổ thần tượng trong anh ấy được.
- Cũng khó vì Nhất là một hiện tượng hot-blog không những chiếm được cảm tình nhiều phía công chúng mà còn có khả năng thuyết phục được nhiều bậc trí thức kiệt xuất khác ngay cả anh cũng coi nhất là người dũng cảm phi phàm nên việc đánh đổ thành tượng trong Kiệt không phải là chuyện dễ
 
Huyền thở dài thật tội nghiệp Kiệt dạo này giấc ngủ đối với anh ấy là "địa ngục". Nhiều khi nhìn thấy anh ý mê man nói sảng thở dốc trong mơ mà cầm lòng chẳng được. Có lúc nửa đêm nhìn anh ý ấy nằm ngủ với tình trạng mồ hôi đầm đìa thổn thức không yên em đã khóc đấy.
 
Tôi trầm ngâm thêm một lúc rồi vỗ tay đánh đét vào đùi nói to có cách rồi.
- Cách gì hả anh- mặt Huyền rạng rỡ lên hỏi
- "Nam Mộ Dung Bắc Kiều Phong"
- Là sao?
- Em còn nhớ trong sách Lục Mạch Thần Kiếm của Kim Dung có kể chuyện Mộ Dung Phục ở Cô Tô không? Ý anh nói là các tuyệt chiêu "gậy ông đập lưng ông" của Mộ Dung Cô Tô đấy. Mộ Dung Cô Tô chuyên dùng các tuyệt chiêu trấn sơn của các môn phái trong võ lâm để đối đãi với người của các môn phái ấy
- Chuyện ấy thì em biết rồi nhưng có liên quan gì đến chuyện Trương Duy Nhất và anh Kiệt.
- Em có biết đặc điểm giao diện của Blog Trương Duy Nhất là gì không
- Là "Một Góc Nhìn Khác"
- Đúng vậy đó là "tuyệt chiêu" của họ Trương mình phải dùng tuyệt chiêu này để tận diệt thần tượng trong lão Kiệt.
- Là làm sao?
- Đơn giản là anh nói "đáng giỡn" đấy. Này nhé tôn chỉ Blog của Nhất là "một góc nhìn khác". Vậy thì mình dùng thuật Mộ Dung Cô Tô cũng có "một góc nhìn khác" về Nhất. Mình sẽ đưa ra những "góc nhìn" dị biệt về Nhất để làm giảm sự ngưỡng mộ Nhất trong Kiệt. Này nhé Nhất vốn được các chí sĩ các bloger xem là một hiện tượng rất đặc biệt của làng báo chí Việt với những đặc điểm: Có nhân cách tài năng của nghề báo là người trung thành với sự thật dũng cảm nói lên sự thật. Đó là đặc điểm cần thiết của một Nhà Báo chân chính. Bây giờ mình đứng trên thế đứng của Mộ Dung Cô Tô  có "một góc nhìn khác" về những đặc điểm mà chính Nhất và mọi người cho rằng đó là "Sự Thật".
- Nhưng đó là Sự Thật thì làm làm sao mà có "một góc nhìn khác" đi được?
- Hô ..hô..sao em ngây thơ thế. Em tưởng những sự thật được liệt kê ra dưới cái mỹ từ "đưa ra ánh sáng" là Chân Lý của cánh Nhà Báo à. Em đã nhầm. Nếu sự thật chỉ được đưa lên như kiểu nhà chính khác kia nhịp tay khi họp Quốc hội cô hoa hậu nọ để lòi quần chíp nữ diễn kia chỉa phòi lông nách siêu mẫu ấy gãi dái trong hậu trường vị học giả lừng danh móc cứt mũi khi báo cáo đề tài...Thì những sự thật ấy đâu gọi là "bài báo". Cái quan trọng là những sự thật đó được cánh nhà báo đưa lên theo một định hướng ngôn ngữ nhằm kéo người đọc về một khía cạnh tâm lý nào đó. Mà cánh nhà báo xưa nay vốn là công cụ của thể chế công cụ của toà soạn. Nếu không để phục vụ cho một "âm mưu" nào đó trong chính trường thì cũng nhằm mục đích để câu khách mua báo mà thôi. Sự thật sẽ trở thành "chân lý". Khi những "công cụ" ấy đang phục vụ cho "thế mạnh" một "đại gia báo chí" nào đó. Chân lý bao giờ cũng thuộc về kẽ mạnh kể cả mạnh tiền và mạnh cả về sự trâng tráo và trơ trẽn.
- Anh có thể nói đơn giản hơn được không? xưa nay em vốn dị ứng với lý luận
- OK đơn giản thế này Nhà Báo thường khoe công trạng của mình là dám nói lên sự thật có khả năng phanh phui những sự thật bị khuất lấp và bị cố tình đè nén khuất lấp. Đó là sự láo toét. Sự Thật nào cũng được pho bày ra dưới sự "tráo trở" của ngôn ngữ tất. Cái gọi là Báo chí chính là trò chơi "ma thuật" là làm trò "phù thủy" trên Sư Thật bằng cách "xiếc chữ" để định hướng người đọc vào ý đồ riêng mà "công cụ" ấy đang phục phụ theo sự "chỉ đạo" của Tòa soạn. Cùng một Sự Thật ấy chỉ cần ma mãnh lật lộng vài ba con chữ là có thể trở thành "một góc nhìn khác" ngay tắp lự. Em cứ yên tâm tuy anh không phải là Nhà Báo nhưng anh vốn là con mọt báo anh hiểu họ muốn gì và quá hiểu cái trò à uôm của họ. Một phát lộng ngôn để có một góc nhìn khác về Nhất có gì đâu là khó
- Có nghĩa là anh sẽ "ngậm máu phun người" lên Nhất à anh có đủ bản lĩnh đó không?
- Em có vẻ coi thường anh bút pháp của anh nhẩy
- Là em nói là bản lĩnh "ngậm máu phun người" cơ vì đó đâu phải là phong cách của anh
- Thì vì thằng Kiệt có làm Nhà Báo một phát cũng đâu có sao..hề hề...
...
 
4.
Thằng Kiệt đem trà về. Huyền nấu nước định pha cho chúng tôi. Tôi bảo Huyền đi để mình tự pha lấy. Tôi vốn không tin Phụ nữ nhất là trong việc pha trà. Cho dù đàn bà có đẹp cỡ nào dễ thương cỡ nào trà có ngon cỡ nào mà để cho họ pha thì coi như là hỏng. Không cho họ pha trà và tối kỵ ngồi uống trà với Phụ nữ đó là phong cách "Trà Đạo" của tôi.
 
Nhấp vài ngụm trà và chẳng mấy khó khăn gì để gợi chuyện thằng Kiệt nói về blog Trương Duy Nhất.
 
Khi nhắc về Nhất Kiệt buông tầm mắt rười rười:
- Thằng này liều quá rồi cũng sẽ mất đi một tay bút cự phách thôi
- Cái gì mày nói Nhất là tay bút cự phách à...hô hô ....mày loạn óc rồi hả Kiệt. Nhất là Nhà Báo thì sao gọi là tay bút cự phách được- Tôi giả bộ kinh ngạc
- Sao? Bác bảo Nhà Báo không thể thành tay phút cự phách được sao?
- Không bao giờ? Nghiệp bút là cái nghiệp Nhân văn là để diễn cảm về cảnh giới Chân Thiện Mỹ của vũ trụ của con người. Chỉ có ngọn bút mô tả về cái Đẹp vì cái cái Thiện cái Mỹ của thế gian này mới có thể trở thành cự phách được. Trong khi Nhà Báo chỉ là là những ngòi bút đi phanh phui cái xấu đi lật tẩy những vùng u tối chỉ để bôi nhọ hạ bệ nhau xoi mói và làm nhục nhau Báo chí ít có đặc điểm kéo xích con người lại gần nhau bút pháp của Nhà Báo chỉ đẩy con người đến chổ tận diệt nhau báo chí dùng để châm ngòi cho những cuộc chiến tranh báo chí không hướng con người đến hòa bình tương ái...- Tôi cố tình đưa ra những lý luận cố chấp và phiến diện ấy nhằm "đánh" vào chức danh Nhà Báo của Nhất để thực hiện bước đầu tiên của chiêu thức "Mộ Dung Cô Tô" mà Huyền gọi là "ngậm máu phun người".
 
Kiệt nhấp trà và cười hiền hậu:
- Bác có vẻ có thâm thù với Nhà Báo nhể bị ông Báo nào chơi khăm hay sao mà phản ứng ác liệt vậy
- Có đếch gì mà thâm thù tớ chỉ là một cọng cỏ không tên tuổi một loài rong rêu mạt hạng thì có quan hệ gì đến Nhà Báo chứ đó chẳng qua là tớ nói lên sự thật mà thôi.
- Chả có cái sự thật nào nó vô lý và điên như thế cả
- Ơ hay mày là dân học Văn mày cũng là thợ đọc chả lẽ cái cái vấn đề hiển nhiên mười mươi như vậy mày cũng không biết sao? Này nhé mày thấy đã bao giờ có Nhà báo nào trở thành Nhà Văn hay Nhà Thơ chưa chỉ có những Nhà Thơ Nhà Văn đã cạn kiệt cảm xúc về cái Đẹp của Nhân văn và đã "biến chất" mới trở thành Nhà Báo thôi. Còn Nhà Báo chuyên nghiệp không thể trở thành Nhà Thơ và Nhà Văn được là vì cái "Nghiệp" bút của họ là xoi mói là xỉa xói vào những cái xấu. Lâu ngày những tích lũy về lượng nhiều trong nghề nghiệp của họ đã làm biến chất về xúc cảm của họ về tính Nhân bản. Vì vậy họ không thể nào khai thác được cái Thiện cái Đẹp trong những hiện tượng xã hội được. Cái Thiện trong nội tâm con người thuộc về âm bản đời sống nó ẩn dật và luôn vận động ở dạng "trầm tích". Cái Ác vận động như dương bản luôn hiển lộ ra ngoài. Vì nghiệp báo luôn luôn đi khai thác cái Ác cái  "lộ thiên". Cho nên họ không thể nào tiếp cận được những nét diệu huyền của "trầm tích" đời sống được. Vì vậy họ làm sao có trình độ bút pháp của Nhà Thơ Nhà Văn được. - Quả này là tôi ngụy biện cho Nhân cách nghề nghiệp của Nhà Báo. Cho dù là một Nhà Báo lừng lẫy đến đâu thì cũng chỉ để lại những trước tác có tính thời vụ mua vui cho sự hiếu kỳ bổ sung cho cái đặc tính tổ truyền của loài người từ thời khỉ vượn là tính ngồi lê đôi mách mà thôi. Chưa bao giờ trên thế giới này có những bài báo gọi là những "kiệt tác sống mãi với thời gian" được. Nói với Kiệt như vậy để gieo vào nó cái ấn tượng dù Nhất có là Nhà báo "kinh dị" đến đâu thì cũng chỉ là dạng Nhà Báo là đẳng cấp thấp nhất trong nghiệp Văn nghệ mà thôi. Mày có biết "ông tổ" của nghề báo là ai không? là chú "mõ làng" đấy là đẳng cấp cùng đinh mạt hạng nhất trong xã hội phong kiến nó không được xếp hạng vào loại "Sĩ-Nông-Công-Thương" đâu
 
Kiệt nghe tôi tràng giang đại hải mĩm cười:
- Nếu là một nhà báo chân chính cái trước tiên họ phải là con người chân chính
- Phì...chân chính là cái gì vậy thước đo của nó đặt ở góc độ nào. Chân chính với hệ thống tư tưởng này lại là tà đạo với hệ thống tư tưởng khác. Theo tớ con người chân chính chỉ khi họ biết hướng về cái Đẹp sống vì điều Thiện mà thôi. Nhà Báo chỉ luôn đi khui những cái xấu xoi mói tọc mạch cái mảng tối tăm của đời sống thì họ làm sao có đủ nhân cách để làm con người chân chính được.
 
Tôi biết những lý lẽ ba láp ba xàm của tôi khó có thể thuyết phục được một người bình thường chứ đừng nói chi có ảnh hưởng đến Kiệt một người trí thức tốt nghiệp khoa Văn trường Tổng hợp. Nhưng kệ điều đó không quan trọng cái được của tôi là gieo vào đầu Kiệt những "chủng tử" xấu về Nhà Báo cái đã. Những chủng tử đó cho dù chưa có đất để đâm chồi nẩy lộc vì có sự ngăn ngừa của tư duy logik. Nhưng chúng nó đã được gieo chúng nó cứ nằm đó và chơ cơ hội tư duy lung lay sao nhãng là chúng tự đâm chồi mà sinh sôi thành ý niệm. Đó phải chẳng là phong cách "xiếc chữ" của cánh Nhà báo khi nói về Sự Thật đó ư.
 
Chơi xong quả "Mộ Dung Cô Tô" về nhân cách nghề nghiệp của Nhất tôi lại chỉa mùi dùi "ngậm máu" sang lòng dũng cảm của Nhất.
 
- Mày cho rằng Nhất rất dũng cảm trong nghề nghiệp chứ gì. Tớ nói Nhất là đồ hèn. Đã là một chiến sĩ kiên cường trên mặt trận báo chí sao không đàng hoàng bày tỏ "góc nhìn khác" của mình ở các tòa soạn báo đi mà phải lấp khấp bỏ sang viết Blog như một gã "thất thế" hận đời vậy. Blog là một trang nhật ký cá nhân tớ muốn viết chả được sợ chó gì thằng nào. Không thích thì chúng hack. Hack trang này mở trang khác cứ mở ra và chửi cho sướng mồm. Đồ ảo cả chúng chả có hàng trăm ngàn cái Blog loại ấy đó sao. Ngon thì cứ trụ trên một tờ báo nào đó mà "một góc nhìn khác". Trên blog thì tớ cũng có thể có trăm ngàn góc nhìn chứ đâu phải chỉ một góc nhìn.
 - Thôi dẹp chuyện này đi bác cùn bỏ bu đi được làm mất cả vị trà
 
Hà hà....hắn đã bắt đầu "phùng mang trợn má" là tôi thành công rồi. Được đà tôi chơi luôn quả "Mộ Dung Cô Tô" quyết định cuối cùng oánh vào cái "góc" yêu nước yêu công bằng của Nhất. Cú "trúng tủ"  ngậm máu này là đòn quyết định đánh vào sự căm ghét bọn Đại Hán của Kiệt. Lợi dụng cái "hận thù" cái Boxit cái Trường Sa Hoàng Sa Bản Giốc của Kiệt tôi đánh cú này ngang với điểm vào "tử huyệt"  để làm suy giảm sự ngưỡng mộ thần tượng Nhất trong Kiệt:
-  Mày có biết không tớ nghe nói Trương Duy Nhất là Hán gian đấy- Tôi hạ giọng thì thầm
- Ạk..ặk..ặck..- Kiệt xém nữa sặc nước nói trời đất ơi Bác lại nghe ai nói bậy nói bạ nữa đây
- Tớ nghe đồn vậy. Này nhé thế mày có biết vì sao Trương Duy Nhất ghét cay ghét đắng các Nhà thơ không?
- Chuyện này thì mình có biết vì thỉnh thoảng trong các topic khác nhau Nhất có biểu hiện này
- Chứ còn gì nữa có rất nhiều bài Nhất xuống giọng mạt sát nhà Thơ nhất là trong các bài nói về cụ Rùa và các bài nói về chọn Quốc hoa Quốc tửu Quốc thi.
- Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến Nhất làm Hán gian chứ.
- Quá liên quan ấy chứ. Này nhé mày nghĩ lại mà xem tất cả các anh hùng hào kiệt từ xưa đến nay của lịch sử chống ngoại xâm của nước ta nhất là kháng chiến chống lại ách đô hộ và xâm lược của giặc phương Bắc họ đều là những Thi Nhân lừng lẫy của Văn đàn Việt Nam. Từ Lý Thường Kiệt cho đến Trần Nhân Tông Hưng Đạo Vương Nguyễn Trãi....cho đến thời kỳ cận đại sau này những nhà lãnh đạo các cuộc kháng chiến chống Tàu là các Nhà Thơ. Nhất phỉ báng các Nhà thơ hạ bệ Thi ca Việt chính là nhằm vào việc làm mất ý chí quật cường chống giặc phương Bắc của Tiền nhân. Chưa hết Nhất chỉa mùi dùi công kích vào các phong trào nhằm kích động khơi dậy ý chí quật cường lòng tự tôn của dân tộc qua các vụ như tôn vinh cụ Rùa Hồ Gươm tôn vinh Quốc hoa Quốc thi Việt. Trong tình trạng nhạy cảm "nước lạ" đang nhe nanh vuốt ra chờ cơ hội nuốt chửng nước ta. Sự hô hào có tính chất kích động bạo loạn chỉ có lợi cho giặc có cớ xâm lược. Việc tôn vinh những kỳ tích có tính chất khơi dậy lòng tự tôn dân tộc là một động thái hết sức nhu nhuyễn có tầm chiến lược sâu sắc. Không phải Nhất không biết điều đó nhưng Nhất công kích và phỉ báng các động thái đó chẳng phải là Nhất là người của Tàu là gì.
 
 Kiệt trừng mắt:
- Bác đúng là đồ gàn thật lý luận gàn dở quá chừng có lẽ bác nên xem lại tầm tư duy của bác đi thôi nghĩ quẩn thành ra nói bậy.
 
Tôi bình tỉnh quật đòn cuối cùng:
-  Này nữa nhé. Với tình trạng "tự do ngôn luận" trong nước mình như vầy làm sao mà có thể tồn tại một Bloger có thể ngang nhiên công kích chính phủ công kích những chính khác quyền lực tối cao như vậy được. Một Cù Huy Hà Vũ có thế lực truyền thống cách mạng đầy đặn như vậy mà vẫn bắt bỏ tù thì một Trương Duy Nhất là cái gì mà có thể nhơn nhơn bạo mồm bạo miệng như thế được. Trừ phi Nhất là người của một thế lực cực mạnh được sự bảo trợ cực nghiêm ngặt của họ không những bảo trợ về tính mạng bảo trợ về tự do mà còn bảo trợ cả về tài chính sinh hoạt. Thế lực nào có thể bảo trợ được Nhất như vậy mày thử nghĩ xem nếu không phải là các thế lực đang manh nha nuốt chửng cả thế giới bằng chính sách của "Tần Thủy Hoàng" hả.
 
Kiệt dằn mạnh ly trà xuống bàn gằn giọng:
- Thôi Bác dẹp cái mớ lý luận rác rưởi của bác đi mình uống trà nói chuyện gái hay hơn.
 
Lúc tiễn tôi về Kiệt vỗ vai tôi ân cần:
- Bác xem lại sinh hoạt của bác thế nào chứ tôi cảm thấy tâm lý bác có vấn đề rồi đấy hình như âm dương mất cân bằng là nguồn gốc của bá bệnh đấy.
 
Tôi không nói gì bụng thầm nghĩ hà hà công phu điều dưỡng của mày cũng thâm hậu lắm biết là không lung lạc được chú mày nhưng những chủng tử tớ gieo vào đầu mày rồi cũng có ngày sinh sôi thôi chú em ạ.
 
Về nhà tôi nghĩ lại chơi đòn "Mộ Dung Cô Tô" này chưa đủ thấm thía gì với lòng ngưỡng mộ Nhất của Kiệt tôi cần phải chơi thêm một đòn cổ điển khác là đòn "Tăng Sâm Giết Người" trong thuật đắc nhân tâm của tiền nhân
 
Tăng Sâm ăn ở hiền lành thiện đức hiếu thảo. Tăng Sâm đi làm xa có người dèm pha với Mẹ của Tăng Sâm là Tăng Sâm giết người. Mẹ Sâm hiểu con mình nên không tin. Hôm sau có người lại đến nói "Tăng Sâm giết người". Mẹ Sâm vẫn không tin. Hôm sau nữa lại có người nói "Tăng Sâm giết người". Mẹ sân vẫn chưa tin. Sau nữa có người nghe đồn cũng nói "Tăng Sâm giết người". Mẹ Sâm bán tin bán nghi. Lại có người nghe đồn vậy mà đến nói với Mẹ Sâm. Mẹ Sâm tin là Tăng Sâm giết người buồn phiền sinh bệnh mà chết. Sau này Sâm về biết có người ghen tỵ đặt chuyện nhưng đã muộn. Mẹ Sâm đã chết....Đó chẳng phải là một trong trò "xiếc chữ" tạo "một góc nhìn khác" về sự thật của cánh Nhà Báo đó ư.
 
Chủng tử "ngậm máu" thì tôi đã gieo vào đầu Kiệt bây giờ chỉ còn có người "tưới" thêm vào Kiệt theo đòn "Tăng Sâm Giết Người" để mà "phun người" nữa là chủng tử ấy có cơ hội nảy mầm là cái chắc.
 
Nghĩ vậy nên tôi gọi điện cho mấy người bạn hay tòm hem chuyện chính trị có quen biết Kiệt kể rõ mọi chuyện và nhờ họ đặt thêm chuyện về "Nhất làm Hán gian" để nói với Kiệt.
 
5
Cũng là thứ 6 nhằm vào ngày lễ Phục sinh tuần rồi. Huyền gọi điện thoại cho tôi nói tình hình Kiệt trầm trọng hơn. Không những chỉ trong giấc ngủ bị nằm ác mộng mà ngay cả lúc tỉnh cũng vậy trầm mặc ít nói biếng ăn tinh thần ủ rủ hay cáu giận tính khí thất thường và chỉ thích yên tĩnh ngồi bó gối một mình và thở  dài thườn thượt.
 
Nghe Huyền kể vậy tôi hốt hoảng nghĩ thầm không lẽ chủng tử "ngậm máu phun người" theo chiêu "Mộ Dung Cô Tô" của mình đã sinh sôi. Không những thế còn sinh sôi ồ ạt thì bỏ mịa. Nếu vậy Kiệt sẽ lâm vào tình trạng cấp độ 3 của hội chứng tâm thần phân liệt thể "thần tượng sụp đổ" thì chết. Hội chứng này rất dễ làm cho người trầm cảm làm việc khờ dại với mạng sống của mình.
 
Nghĩ vậy nên tôi hơi hốt hoảng nói với Huyền OK anh biết rồi tuần này nghĩ lễ Phục sinh 4 ngày anh sẽ lên xem sao.
 
Chết thật chỉ tưởng là một trò chơi nhảm nhí có thể giúp cho thằng bạn trừ được tâm bệnh ai ngờ trò tương tác của tôi hơi thái quá đẩy bạn mình vào cái thế trầm cảm do thần tượng sụp đổ. Muốn "chữa cháy" không phải là chuyện dễ vì việc xoi mói lăng mạ và nhục mạ một con người thì dễ nhưng để ca ngợi và tôn vinh một thần tượng  trong thời đại "nghiền văn hóa chửi" như thế này thì quả thật là một việc nan giải
 
Cuối tuần trời nắng đẹp tôi không đi xe lên Flensburg mà ra bến cảnh nhảy tàu thủy lên đó để thư giản và chầm chậm nghĩ kế "khôi phục thần tượng" cho Kiệt.
 
Biển đầu hè mát dịu chiếc thuyền buồm có phong cách trung cổ chạy ven bờ ngược lên phía Bắc. Tôi lên bong đứng tựa lan can tàu nhìn vào phía xanh thẳm một màu như tấm thảm nhung. Làn gió miên man phả hơi mặn nồng nàn nên mặt tôi tôi bâng khuâng trước một cảm giác rất rất yên bình. Tôi nghĩ trái đất này thế giới này không thể nào băng hoại và tận thế được chỉ có con người và lòng người đang băng hoại vì tham vọng và quyền lực đang đẩy thế giới vào ngày tận thế mà thôi.
 
25.04.11
TN
 

thuannghia

Dong!

Re: "BLOGER TRƯƠNG DUY NHẤT LÀ HÁN GIAN.." Ký sự...
Ông Kiệt Văn K4 ? Không nhớ lắm chứ Trang nhà Mừng K6 Cu Nhất K7 anh Nghĩa ạ.

dong | 27/04/2011 23:37
____
Phùng Thế Kiệt Văn K5 Đi lính xuất ngủ đi xuất khẩu lao động sang Đức.
Ủa anh tưởng Trang nhà Mừng K5 chứ
Anh có người bạn thân trước đây share chung một căn hộ từ Mỹ sang là Lý K1 hắn có rất nhiều bạn thân thường đến chơi là Tổng hợp Huế hết từ K1 cho đến k9 đấy

thuannghia

Sư Huynh!

"lời nói là đọi máu". ...Tôi nghĩ trái đất này thế giới này không thể nào băng hoại và tận thế được chỉ có con người và lòng người đang băng hoại vì tham vọng và quyền lực đang đẩy thế giới vào ngày tận thế mà thôi.
Không khéo ta lại nghiện tùy bút và hồi ký cua TN như TN nghiện trà mạn mất thôi !

nvv | 27/04/2011 08:35
___
Hì hì...Em thường nói với bọn đồng nghiệp không có ăn chịu được không có đàn bà chả sao nhưng không có trà là đồng nghĩa với chết....

dong

Ông Kiệt Văn K4 ? Không nhớ lắm chứ Trang nhà Mừng K6 Cu Nhất K7 anh Nghĩa ạ.

nvv

"lời nói là đọi máu". ...Tôi nghĩ trái đất này thế giới này không thể nào băng hoại và tận thế được chỉ có con người và lòng người đang băng hoại vì tham vọng và quyền lực đang đẩy thế giới vào ngày tận thế mà thôi.

Không khéo ta lại nghiện tùy bút và hồi ký cua TN như TN nghiện trà mạn mất thôi !