VÓ TRĂNG XƯA (Thơ)

             
                      tặng T.A
    
    

  
Có bữa em về giữa ngọ
Tóc buông chải mái mặt trời
Có bữa em về rờ rỡ
Luýnh quýnh tôi cũng quên tôi
 
Có con vàng anh cánh sả
Hót bên khung cửa về chiều
Ngây ngây tôi ngồi đếm lá
Ử ư hát cùng câu yêu
 
Tôi khâu lại miền ký ức
Bằng sợi gió luồn ngu ngơ
Tháng Hai răng mà lạnh rứa
Áo đan em có còn chờ
 
Có bữa em về giữa khuya
Ngọt ngay như một khuôn rằm
Tôi ngỡ như đường Kênh Bắc
Vó dồn xe ngựa chở trăng
 
Giờ không còn hương bồ kết
Tóc em nhuộm màu anh đào
Chuyến xe ngày xưa lộp cộp
Tôi chở trăng về nơi nao?
 
Con chim vàng anh cánh sả
Vẫn còn hót đó bên chiều
Bây chừ tôi ngồi xé lá
Nhuốm mình vào cõi xanh rêu.
 

 
15.02.11
TN

thuannghia

ThíchNLC rất thích bài thơ này.
Nguyễn Lâm Cúc | 20/02/2011 08:16
___
Viết cả trăm bài mới được Đãi Trăng thích một bài hu hu....
nhưng mà vưỡn ...hì hì.....

thuannghia

Anh TN ơi vó trăng của anh - hữu thanh hay vô thanh? Vó của LM hữu hình mà vô hình.
lê mai | 20/02/2011 07:32
___
Hì hì vậy là chúng ta đều "vô" cả
Đa tạ

thuannghia

Mãn Giác thiền sư chỉ viết một bài trên - Cáo tật thị chúng. Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận Đình tiền tạc dạ nhất chi mai... Chớ tưởng xuân tàn hoa rụng hết Trước sân còn đó một cành Mai (tạm dịch)
lê mai | 19/02/2011 10:46
___
Tưởng bạn có bài khảo cứu gì mới về Mãn Giác Thiền Sư chứ

Nguyễn Lâm Cúc

Thích

NLC rất thích bài thơ này.

lê mai

Cất vó trăng trên dòng sông lạnh Tiếng chim buồn thả giọt giữa mênh mông Vó nhẹ tênh.Mảnh vàng sóng sánh. Cất vó đời có cũng là không.
Anh TN ơi vó trăng của anh - hữu thanh hay vô thanh? Vó của LM hữu hình mà vô hình.

lê mai

Chào anh TN

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Mãn Giác (滿覺) 1052-1096

Mãn Giác thiền sư chỉ viết một bài trên - Cáo tật thị chúng. Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận Đình tiền tạc dạ nhất chi mai... Chớ tưởng xuân tàn hoa rụng hết Trước sân còn đó một cành Mai (tạm dịch)

thuannghia

Lão Xỉn!

Vó ngựa năm xưaMỗi lần trăng tròn là lão Gàn không ngủ được - lại nhớ tới tiếng vó xe ngựa thồ măm xưa đấy mà.
Hôm nào rảnh lão nên viết lại chuyện tình này đi hay đấy.
Tú Xỉn | 18/02/2011 02:52
___
Lão ghét gì ta mà xúi dại ta thế!
he he.....

thuannghia

Gửi Lê Mai

Re: VÓ TRĂNG XƯA (Thơ)Lang thang trên mạng tìm bức tranh phù hợp với bài thơ của Mãn Giác thiền sư vô tình đọc bài Vó trăng xưa. Nhiều câu hay quá. Mong sẽ có thêm những bài thơ như thế.
lê mai | 17/02/2011 22:14
___
Giá như bạn viết xong bài mà cho mình đường link để đọc bài Mãn Giác Thiền Sư thì hay biết mấy.
Đa tạ

thuannghia

Thơ họa!

Ngày ta quênCó lúc em về rạng rỡ
Trong anh nhuốm ánh mặt trời
Có khi em về lỡ ngỡ
Lòng anh man mác chiều rơi
Em đã chẳng cùng anh thêm bước nữa
Gió ngây thơ chở nỗi nhớ em về.
Anh đắm lặng trong câu thơ dang dở.
Câu cú lỡ làng trong nỗi nhớ về em.
Đặng Bình | 17/02/2011 18:39
___
Thơ họa của bạn đầy cảm xúc
TN

thuannghia

Hạnh!

Bài Khí công thất truyền nè chú :)Vừa rồi cháu có đọc một bài viết về lễ phật trừ được mọi bệnh tật thấy nó cũng hay lắm chú họ nói cứ lạy phật tâm niệm tin vào là đẩy lui được bệnh tật. Nhưng suy nghĩ lại thấy tư thế lạy phật cũng giống như tư thế lạy lễ tế ấy mà gần giống một tư thế tập khí công chú thấy thế nào ạ?
Cao thủ là lạy 108 lần/ngày.
Hạnh | 17/02/2011 09:44
____
Chú không dám lạm bàn về chuyện này. Vì theo cơ sở của Khoa học thực nghiệm thì không có cơ sở. Nhưng thực tế thì đã có kỳ tích xảy ra
Vui nhé