CĂN HỘ BÊN SÔNG ELBE (Chuyện Đời)

Lời Đầu:
 
Nhiều tổ chức nghiên cứu về Xã hội học cũng như Phân tâm học đều có thống kê tên họ của những cặp vợ chồng có tình trạng hôn nhân bền vững trên thế giới.
  
Con số thống kê cho thấy hầu hết những cặp vợ chồng có đời sống hôn nhân lâu dài và đầm ấm đều có tên gọi rất gần gũi nhau về cách phát âm hoặc có liên quan đến một khái niệm chung nào đó hoặc đều gợi cảm định hướng về một vấn đề một qui luật hay cái gì đó như một mẫu số chung vậy ....
 
Họ lý giải rằng những tên gọi gợi cảm về một khái niệm "tương tự" nhau. Được lặp đi lặp lại nhiều lần trong suốt chiều dài của cuộc sống đã hình thành một chuỗi âm thanh như "khẩu quyết" như một "mặc ngôn" (Thần Chú) để tạo thành một "nhịp điệu" điều hòa làm tăng khả năng hòa hợp trong hôn nhân. Chính vì vậy mà những cặp vợ chồng có tên gọi như theo cách trên dễ có đời sống hôn nhân lâu bền và chan hòa hơn các cặp vợ chồng có tên gọi "trái khoáy".
 
Theo các nhà nghiên cứu về huyền học cũng như khoa học thực dụng thì tần số giao động âm thanh có ảnh hưởng rất lớn đến đời sống tinh thần cũng như sự trao đổi năng lượng sống trong cơ thể con người. Chính vì vậy mà Âm nhạc hò vè ca hát nhạc cụ trong lễ hội ...đóng một vai trò rất hệ trọng trong đời sống Tôn Giáo cũng như những hoạt động sinh tồn của loài người.
 
Những nghiên gần đây nhất của Y học hiện đại cho thấy ảnh hưởng của các loại tần số Ánh sáng cũng như Âm thanh đến từng cấu tạo và chức năng hoạt động vi tế nhất của cơ thể còn mạnh hơn nhạy cảm hơn cả tác động của hóa chất và các tác động vật lý va chạm khác.
 
Ví dụ trong công trình nghiên cứu "NHỊP SỐNG" (LEBENS- schwingung) của Giáo sư Andreas Günther và Tiến sĩ Georg Salcher có một số thông số như sau:
  
- Âm thanh (ton) có tần số dao động 218 02 Hz có tác động ảnh hưởng trực tiếp đến tiểu não tai mũi và sắc diện của khuôn mặt tác động mạnh vào tuyến hóc môn Hypophyse ở não bộ kích thích hoạt hóa hóc môn Thyronin và Vasopressin TSH.
  
- Âm thanh (ton) có tần số giao động 230 86 Hz có tác động trực tiếp đến cấu tại và hoạt động của các cơ quan nội tạng như tất cả các thành phần mỡ cột sống xương răng móng tay móng chân hai bắp chân ruột máu và bồi đắp hoạt chất cho tế bào...loại âm thanh có giao động này có tác động mạnh lên tuyến hóc môn thượng thận và ảnh hưởng đến sự điều tiết của hóc môn Adrenalin Noradrenalin Aldosteran...
 
- Âm thanh có tần số dao động 145 35 Hz có tác dụng trực tiếp đến các cơ quan bộ phận của bụng dưới như vùng xương chậu thận bàng quang hệ thống tiêu hóa và hệ thống sinh dục. Có tác dụng đến các tuyến hóc môn ở buồng trứng dạ con..và tiền liệt tuyến. Kích hoạt các loại hóc môn Ostregene Testosterone.
 
- Âm thanh có tần số dao động 174 52 Hz có tác động trực tiếp lên vai trên vùng ngực   tim da hai bàn tay hệ thống tuần hoàn máu hoạt động của phổi...và có khả năng kích hoạt tuyến giáp trạng và các loại hóc môn của nó.
...
Tất nhiên có rất nhiều ngưỡng dao động khác nữa và mỗi ngưỡng giao động đều có ảnh hưởng đến một số bộ phận và chức năng cơ thể khác nhau. Tôi sẽ có dịp trình bày về đề tài này trong một dịp khác.
 
Đưa ra những ví dụ trên để chứng minh cho luận cứ của các nhà Phân tâm học là tên gọi của vợ chồng có ảnh hưởng không ít đến sự bền vững và hài hòa của hôn nhân.
 
 Do tần số dao động "TON" âm thanh của những tên gọi đó có tần số có khả năng tương tác hổ trợ và cộng hưởng để tạo ra sự cân bằng hài hòa. Đó là nguyên nhân để những cặp vợ chồng có tên gọi nằm trong hệ "tương tác" thường có xu thế hôn nhân bền vững và hạnh phúc.
  
Nếu các bạn chịu khó để ý các bạn sẽ thấy lý thuyết của các nhà Phân tâm học đưa ra theo thống kê không phải là không có căn cứ thực tế. Nhất là đối với tên gọi đơn âm nhưng lại có âm sắc và ngưỡng phát âm đa dạng theo dấu của người Việt thì lý thuyết trên càng tỏ ra có bằng chứng thực tiễn rõ rệt hơn.
 
Tôi ví dụ bây giờ bạn hãy cố nghĩ lại xem bạn có bao nhiêu người bạn quen biết bao nhiêu người thân trong gia đình hoặc là người giao thiệp sơ ngoài xã hội có tên là gọi là Tuấn. Rồi bạn làm một phép đếm có bao nhiêu người đàn ông tên Tuấn có vợ tên là Thủy. Bạn cứ nghĩ lại và liệt kê ra đi bạn sẽ bị bất ngờ đến kinh hoàng khi có một tỷ lệ người tên Tuấn có vợ tên là Thủy nhiều đến mức không thể tưởng tượng nổi.
 
(Tôi đã thống kê tất cả những người tên Tuấn mà tôi quen biết thì có đến 14 cặp vợ chồng tên Tuấn-Thủy trong 21 cặp có chồng tên Tuấn. Và đa số những cặp Thủy-Tuấn này đều hoạt động trong những lĩnh vực có liên quan đến sức khoẻ con người một vài cặp buôn bán đồ trang sức một cặp bán sách báo và đồ Ki-ốt một cặp hoạt động trong lĩnh vực cho vay nặng lải...hè hè....
 
Có lần trên một chuyến tàu cao tốc tôi gặp một khách đầu đen khi lên tàu anh đến ngồi bên tôi và hỏi "Anh người Việt Nam hả". Tôi trả lời "Vâng tôi tên là Nghĩa". Anh ta đáp lại "Tôi tên là Tuấn người Hà Đông". Tôi hỏi "Chị Thủy dạo này ra sao hả anh Tuấn". Anh ta bình thản "Vâng nhà tôi vẫn khoẻ...ơ mà này anh có quen biết với nhà tôi à". Tôi cười nói "Quen biết gì đâu đàn ông tên Tuấn nào mà chả có vợ tên Thủy hỏi đại vậy thôi". Anh ta nghệt mặt ra một hồi rồi đáp "Ơ mà hay nhỉ mình có mấy người quen tên Tuấn cũng đều có vợ tên Thủy đấy". Tôi khẳng định "Đương nhiên chuyện ấy có gì lạ đâu"...Chuyện này có thật 100% đới tôi mà bốc phét tôi chết liền...hì ..hì...)
 
Một loại cặp đôi khác thường gặp nữa là cặp "Dũng-Hiền". Cũng tương tự thống kê như cặp "Tuấn-Thủy". Bạn cũng sẽ bất ngờ vì sự ngẫu nhiên đến kỳ lạ như thế: Đa số những đàn ông tên Dũng đều có liên quan "tình ái" với đàn bà tên Hiền. Và hầu như tất cả những cặp đôi có tên "Dũng-Hiền" đều không có cặp nào bị tan vỡ hôn nhân cả.
 
Thống kê những đàn ông tên Dũng mà tôi đã gặp và quen trên nước Đức thì có 11 người tên Dũng trong đó có 9 người có vợ tên Hiền. 9 cặp Dũng-Hiền này hiện vẫn đang sống với nhau hạnh phúc và tất cả họ đều là những người mới kết hôn một lần (Trừ đám cưới giả). Trong hai người tên Dũng không có vợ tên Hiền thì một người bỏ vợ và một người khác bị vợ bỏ..(he he he...đừng chửi í em đấy nhé).
 
Ngay ở thành phố Hamburg này đây tôi đã biết có đến 4 cặp Dũng-Hiền. Trong đó có 3 cặp làm nghề nhà hàng một cặp có tiệm làm móng tay giả.
 
Chuyện tôi muốn kể là chuyện của cặp Dũng-Hiền gần chung cư tôi ở. Hai người này có một nhà hàng loại vừa ở tiểu khu Altona gần khu St.Pauli là khu ăn chơi đèn đỏ nổi tiếng thế giới.
 
Có lẽ do qui luật bù trừ người ăn nói chụp giựt cục mịch như dùi cui chấm nước mắm khi viết lách điều gì thì cứ hay tràng giang đại hải vòng vo Tam quốc. Còn người có tài ăn nói có tài hùng biện thì lúc viết lách thì câu chẳng nên câu chữ không ra chữ.
 
Tôi thuộc loại biếng nói lúc trò chuyện hay đàm thoại qua điện thoại tôi thường có phong cách kiểu "gạch đầu dòng" những ý chính và bao giờ kết thúc câu nói cũng là câu "Còn vấn đề gì nữa không?". Vì biếng nói cho nên lúc viết thì "bù trừ" thành loại "thiên thung bang nai". Cũng chính vì đặc điểm này mà tôi phải bị hệ lụy mấy cú thất tình rồi đấy.
 
Cú thứ nhất cách đây đâu dăm bảy năm gì đó tôi quen được một em. Tuy không phải thuộc loại chân dài như Trường Thành nhưng cũng thuộc loại có thể gọi nôm na là mỹ nhân. Tôi với em cũng khá tâm đầu ý hợp. Chỉ hơi trục trặc một tý là chúng tôi ở và làm việc không cùng một thành phố. Vì vậy chỉ có gặp gỡ nhau vào dịp cuối tuần.
 
Trong tuần thỉnh thoảng em lại gọi điện cho tôi "anh ơi anh đang làm gì đó em nhớ anh lắm anh có nhớ em không ...". Tôi: "Có còn vấn đề gì nữa không?". Tình trạng đó kép dài một thời gian. Rồi vào một cuối tuần nọ tôi đến thăm em. Khi tôi gõ cửa em hé hờ cánh cửa và nói "anh đến làm gì đấy". Tôi: "Anh nhớ em lắm nên đến thăm em". "Còn vấn đề gì nữa không". Em hỏi tôi xong đóng cửa cái rầm. Thế là xong một cuộc tình.
 
Cú thứ hai là cách đây 3 năm. Tôi cũng quen một em khác. Tuy ở gần nhau và hầu như ngày nào cũng gặp nhau. Nhưng tối nào chúng tôi cũng gửi mail cho nhau. Rồi một ngày nọ khi thời cơ đã chín muồi tôi thấy đời mình không thể thiếu em được nên viết một bức thư ngõ lời. Ý chính của bức thư là tôi cảm thấy rất thích em và muốn tiến xa hơn tình bạn. Không biết tôi tràng giang đại hải thế nào mà thư em trả lời như vầy "...Cảm ơn anh về thông tin về dự báo thời tiết của trái đất trong những thập niên tới cũng như tình hình chiến loạn ở Biển Đông và nguy cơ hiểm họa của việc khai thác Boxit ở Tây Nguyên. Đặc biệt là những thông tin quí báu về việc luyện tập dưỡng sinh và cách ăn uống vệ sinh nhằm phòng chống những căn bệnh của thế kỹ. Em rất tâm đắc với những vấn đề anh đã đề cập đến. Em sẽ cố gắng lưu lại những thông tin này vào máy để khi nào em cưới chồng em sẽ truyền đạt lại cho chồng em biết những tin tức quí giá này...". Vậy là đời tôi lại phải gánh thêm một gánh nặng thất tình nữa..he he he...
 
Vẫn biết rằng văn viết trên mạng cần phải ngắn gọn súc tích ngắn câu nhưng phải dài ý mới có người ghé mắt vào đọc. Chứ loại chuyện kể nhìn vào đã thấy hun hút mút mùa Lệ Thủy như thế này thì chả có ai thèm để mắt tới đâu. Biết vậy nhưng vì đã thành tật nên khó mà bỏ được.
 
Chính vì vậy mà trước lúc kể chuyện về cặp đôi Dũng- Hiền của quán Asia Wok tôi cũng phải có thói quen đảo một vòng hươu vượn trước đã.
 
Còn bây giờ thì các bạn hãy nghe tôi kể một câu chuyện phải nói là khá ly kỳ và hy hữu nhưng có thật 100%  của cặp đôi Dũng- Hiền này.
   
   
                CĂN HỘ BÊN SÔNG ELBE
    
Dũng-Hiền của quán Asia Wok ở gần khu đèn đỏ St. Pauli sát bên cảng Hamburg là một đôi vợ chồng "song kiếm hợp bích" rất hi hữu trong giới làm nhà hàng ở vùng Bắc Đức.
 
Hiếm có cặp vợ chồng nào kinh doanh nhà hàng theo System (phương châm) "Chồng trong Vợ ngoài" mà được khả năng "song kiếm hợp bích" hay như cặp này.
 
System "chồng trong vợ ngoài" là phương pháp kinh doanh nhà hàng ăn uống theo kiểu "China Restaurant" vào thời "mt vận" của nghề làm ăn này ở nước Đức.
 
Vào thời kỳ kinh tế châu Âu khủng hoảng cộng với sự "khiếp đảm" trước các thương hiệu Madein China của người bản xứ. Đồng thời với sự xuất hiện các cơn sốt "cúm gà" "cúm heo" "cúm gia cầm".... Việc kinh doanh nhà hàng ăn uống có xuất xứ châu Á gặp rất nhiều khó khăn và trở ngại.
 
Để cứu vãn tình hình thất thu tránh bị phá sản các nhà hàng ăn uống loại vừa các quán ăn nhanh theo thương hiệu "đặc sản Á châu" phải giảm bớt chi phí đến mức thấp nhất. Trong đó biện pháp hữu hiệu nhất đó là giảm công nhân. Vì tiền lương lao động ở Đức rất cao cho nên giảm người làm cũng đồng nghĩa với sự tiết kiệm chi tiêu tối ưu.
 
Công việc kinh doanh nhà hàng ăn uống đòi hỏi rất nhiều công sức nếu thuyên giảm người làm không hợp lý sẽ rơi vào trường hợp "lủng". Có nghĩa là phục vụ không kịp cho khách hàng. Chính vì vậy mà hầu như các quán ăn nhỏ đều lui về cố thủ kiểu "công nghệ gia đình".
 
Mà mô hình điển hình nhất chính là mô hình "Chồng trong Vợ ngoài". Có nghĩa là phía trong bếp do chồng phụ trách phía ngoài ngoài do vợ làm bồi.
  
Nghề kinh doanh nhà hàng tiền chi tiêu nặng nề nhất là tiền lương phải trả cho đầu bếp và bồi chính. Nếu tránh được khoản chi tiêu này thì kinh tế suy thoái kiểu gì sự cố ngoại cảnh ảnh hưởng kiểu gì nhà hàng vẫn có thể "sống" được.
 
Chính vì đặc điểm ưu việt manh tính chất "sống còn" của System "Chồng trong Vợ ngoài" như vậy nên khi đảo qua các nhà hàng nhỏ các quán ăn nhanh của người Việt trên nước Đức chúng ta sẽ thấy hầu hết là kiểu "song kiếm hợp bích" này.
 
Tuy nhiên cái System sống còn này của dân kinh doanh nhà hàng cũng gặp phải trở ngại lớn. Đó là tình trạng "song kiếm hợp bích" bị suy thoái thành cảnh "ông chằng bà chuộc".
 
Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến cảnh suy thoái của Sytem này là do vợ chồng rất khó hợp tác với nhau trong công việc.
 
Về phần người chồng do công việc lu bu không ngưng ngh vừa ngơi tay xóc chảo là phải quay sang chuẩn bị đồ đặc cho cho "trận" tiếp theo. Từ sáng đến tối úp mặt vào lò quanh năm suốt tháng hít phải khí ga mùi dầu mỡ. Lại ăn uống toàn đồ nhà hàng mà chủ yếu là các loại thức ăn có tính nóng. Vì vậy hầu như đầu bếp nhà hàng nào cũng lâm vào tình trạng gan bị nóng. Chính vì đặc điểm đó mà hầu hết đầu bếp nhà hàng Tàu đều rất cục mịch và nóng nảy rất dễ bị kích động phẩn nộ vô cớ.
   
Phần người vợ phụ trách bên ngoài cũng không khá hơn mỗi ngày phải chạy đi chạy lại bưng bê lau dọn...Tính ra đôi chân cũng phải khua qua hàng chục cây số trong tình trạng bị nhiều áp lực thần kinh do phía khách hàng đưa lại
 
Chính vì hai đặc điểm này của đầu bếp và bồi chính nên System "Chồng trong Vợ ngoài" rất khó hình thành những cặp có tính "song kiếm hợp bích" một cách hoà thuận và ngoạn mục.
 
Vợ chồng Dũng-Hiền không phải đợi đến mùa suy thoái kinh tế mới sử dụng system này.
 
Ngay từ ban đầu mới mở nhà hàng. Cái Hiền đã nhận thức ra được ý nghĩa sống còn của System này rồi. Cho nên khi mới khai trương nhà hàng. Hiền đã sắp xếp cho nhà hàng hoạt động theo phương châm này. Dũng phụ trách trong bếp. Hiền chịu trách nhiệm phía ngoài. Vì vậy nhà hàng của chúng nó tuy không hoành tráng qui mô tầm cỡ "sao" như các nhà hàng khác nhưng hiệu suất kinh tế thì hơn rất nhiều nhà hàng có tiếng tăm trong vùng.
 
Hồi mới về Hamburg Dũng làm thuê cho nhà hàng Dynasty của tụi Tàu Đài Loan. Hiền thì mới sinh cái Phượng. Một hôm Dũng đi làm về mặt thuỗn ra như cái bơm. Hiền gạn hỏi thì Dũng bực bội nói hôm nay xào nhầm một loại sốt cho khách quen bị thằng chủ chửi là đồ đầu đất nên bực bội khó chịu.
 
Hiền nghe nghe chồng kể đứng nghiến răng trèo trẹo:  "Còn bà chúng nó chứ đã thế mai anh báo nghĩ làm. Kiếm cái quán nào nho nhỏ vợ chồng mình tự kinh doanh tự làm chủ khỏi phải bị con nào thằng nào đì cả". Dũng lưỡng lự "Em mới sinh một mình anh sợ xoay xở không nổi vả lại chúng mình đâu đủ vốn". Hiền tỉnh bơ "Vốn liếng khỏi lo mình mở một cái nho nhỏ thiếu bao nhiêu hú bạn bè giúp đỡ. Anh là đầu bếp xịn em là bồi thứ thiệt sợ đếch gì mà không làm".
 
Chẳng hiểu vì sao vợ tên Hiền mà chẳng hiền tý nào rất cương quyết nói là làm dũng khí ngất trời. Còn chồng tên Dũng thì tính tình trầm lặng hiền lành có phần như nhu nhược. Mọi sự quyết định lớn nhỏ gì trong gia đình cũng đều do Hiền quyết định.
 
Cũng nhờ cái cương quyết không chịu khuất phục thua kém ai không muốn chồng mình đi làm thuê làm mun bị người khác đì mà vợ chồng chúng nó có cái quán Asia Wok có tiếng tăm là làm ăn được ở cái xứ cảng này.
 
Hồi đầu mới mở quán. Nhà hàng chúng nó có một khách quen rất đặc biệt. Đó là một ông kỹ sư già về hưu. Ông già tên là Heiner bọn Dũng Hiền thường gọi theo cách phát âm tiếng Việt là ông Hai.
 
Ông Heiner là khách quen thường xuyên của quán Wok từ khi quán mới khai trương. Ông khách này có đặc điểm rất giống với một hiện tượng khách hàng mà tiếng Đức gọi nôm na là "Besondert Stamkunden" (khách quen đặc biệt).
  
 Loại khách quen này thường chỉ ngồi một chỗ nhất định ăn uống một loại nhất định và đôi khi chỉ vào đúng một thời điểm nhất định nào đó trong ngày hoặc trong tuần mà thôi.
 
Loại khách này nếu lúc vào nhà hàng thấy chỗ mình thường ngồi đã có người ngồi là họ bước ra khỏi nhà hàng ngay. Hoặc có nhiều khách quái đản hơn nếu người phục vụ không để ý đến thói quen của họ để phục vụ họ cũng rất dễ phật lòng bỏ đi. Ví dụ họ đã quen uống một thức uống gì đó trước lúc dùng bữa. Người phục phụ khi thấy họ không cần phải hỏi họ dùng gì cứ vậy mà bưng ra phục vụ. Nếu lỡ như vô tình hỏi họ như thói quen hỏi cách khách hàng khác họ cũng phật lòng và lần khác sẽ không đến nữa.
 
Ông Heiner thuộc loại khách quen đặc biệt này. Vì hầu như ngày nào ông cũng đến quán Wok dùng bữa. Vì vậy mà Dũng Hiền luôn luôn đặt mảnh giấy "bàn đặt trước" lên cái chỗ mà ông thường ngồi để giữ chỗ cho ông.
 
Hồi đầu quán mới mở Hiền chưa làm bồi được vì cái Phương lúc đó mới hơn một tuổi. Không làm bồi nhưng Hiền lúc nào cũng ở quán. Hiền chăm lo quán xuyến tất cả mọi việc liên quan đến sổ sách giấy tờ liên quan đến vấn đề kinh doanh và cả việc sắp xếp nhân sự.
 
Gặp lúc khách đông vào giờ cao điểm Hiền cũng tham gia làm việc như một "hậu vệ thòng". Lúc thì giúp ngoài lúc thì giúp trong. Những khi đó cái Phương được đặt vào xe đẩy và để vào góc quán.
 
Đôi khi có sự cố khách quá đông trong ngoài đều bận tíu tít cái Phương lại trọ trẹ khóc. Những khi đó ông Heiner từ một khách hàng đặc biệt trở thành người bảo mẫu bất đắc dĩ. Hoặc là ơ ơ ầu ầu rung rung cái xe đẩy cho cái Phương nín. Hoặc đôi khi ông phải đẩy xe ra đường khi cái Phương khóc to ảnh hưởng đến khách đang ăn.
 
Rồi dần dần từ từ ngày này qua tháng nọ cho đến khi Hiền không thể nào chịu được cách làm việc thiếu trách nhiệm và ít nhạy bén của mấy người làm bồi. Hiền tự mình đứng ra đảm trách nhiệm vụ làm bồi chính luôn. Và cũng không biết từ lúc nào ông Heiner đã trở thành Opa (Người Ông) "bất đắc dĩ" của cái Phương nữa.
 
Ông Heiner sống độc thân không có vợ con và có một căn hộ riêng gần quán nhà Dũng Hiền. Từ một khách hàng đặc biệt ông trở thành một thành viên gần như không thể thiếu trong cái "guồng máy " của quán Wok dưới sự điều hành của Hiền.
 
Cái chỗ ngồi luôn luôn dành cho ông vẫn lúc nào cũng đặt mảnh giấy "bàn đặt trước". Ông vẫn gọi thức ăn đồ uống như một khách hàng đặc biệt vẫn thanh toán tiền đầy đủ không thiếu một xu. Chỉ khác hơn là ông không phải ăn xong rồi về mà ăn xong và ở lại chăm nom và cùng chơi với cái Phương.
 
Cái Phương lớn dần lên đi học mẫu giáo học lớp 1 lớp 2 lớp 3 rồi cho đến lớp 5. Cái thế giới tuổi thơ của nó chính là một góc nhỏ trong quán Wok nơi có chiếc bàn đơn đặt tấm giấy "bàn đặt" dành cho ông Heiner. Cái Phương gọi ông là Opa. Ông Heiner từng ngày từng ngày chứng kiến cái Phương lớn lên.
 
Đã gần 10 năm trôi qua cái Phương đã là một cô gái nhỏ. Dũng Hiền đã trở thành một cặp đôi "song kiếm hợp bích" nổi tiếng thành đạt trong làng ẩm thực Á châu vùng Bắc Đức. Ông Heiner ngày một già đi khọm nọm thêm.
 
Dũng Hiền quá bận bịu với quán xá nhiều lúc gần như khoán trắng việc chăm sóc cái Phương cho ông Heiner. Mọi sự liên quan đến học hành và giải trí của cái Phương từ nhỏ hầu như đều do ông trong coi.
 
Cái Phương ngày một lớn nó có bạn có bè có những nỗi đam mê khác tuy nó vẫn luôn thân mật và kính trọng ông nhưng khoảng cách ngày một xa một xa ra.
 
Ông Heiner sau một cơn đột quị nhẹ sức khoẻ yếu hẳn đi ông bắt đầu đi đứng chậm chạp tay chân bắt đầu run. Nhưng vẫn như xưa ngày nào cũng như ngày nào ông vẫn đến quán Wok dùng bữa ở đó vẫn một chai bia một bát súp Bắc Kinh một dĩa Vịt chiên sốt chua ngọt hay sốt cay.
 
Cái Phương không còn đến quán thường xuyên nữa nó đã lớn. Nó đã tự biết chăm sóc mình. Nhưng ông Heiner thì vẫn cứ đến vẫn cái chỗ ngồi đó như từ mười mấy năm về trước. Ông ngồi từ khi nhà hàng mới mở cửa cho đến khi đóng cửa. Hôm nào cái Phương có ghé nhà hàng thì ông vui hôm nào cái Phương không ghé nhà hàng thì ông lại rười rượi đi về.
 
Ngày Hiền quyết định sửa sang lại nhà hàng chuyển từ cách phục vụ bình thường sang cách phục vụ búp-phê. Cái chỗ ông Heiner thường ngồi trở thành nơi đặt dàn búp- phê. Ông Heiner phải chuyển chỗ ngồi ra gần ngoài của để tránh cản trở khách hàng. Ông rất buồn nhưng cũng đành chịu và cũng không vì thế mà không đến thường xuyên nữa. Ông vẫn đến và gần như ngồi "đóng đinh" tại vị trí mới dành cho ông. Một bữa ăn nhâm nhi vài chai bia một ngày như mọi ngày của ông đều trôi qua nơi quán Wok như vậy. Niềm vui duy nhất của ông chính là mỗi khi có tiếng ríu rít của cái Phương.
 
Làm quán có thời có vụ nhằm khi có khách thì không sao. Gặp khi vắng khách Hiền thấy dáng ông Heiner ngồi bất động nơi chiếc bàn gần cửa ra vào thì nhấm nhảy cằn nhằn với Dũng là do ông Heiner ngồi ám. Nhiều khi Hiền đá bàn đá ghế xô cái này đẩy cái kia. Có lúc lại lấy tờ báo châm lửa huờ huờ quanh chỗ ông ngồi coi như đốt phong long. Ông Heiner không để ý đến thái độ của Hiền có ý đuổi khách. Ông vẫn ngồi đợi biết đâu cái Phương ghé lại.
 
Vào năm có Word Cup tại Đức dân tình ngồi nhà xem đá bóng ít ai đi ăn quán. Quán Wok vắng như chùa Bà Đanh. Hiền quyết định bắt Dũng đuổi ông Heiner đi. Dũng ngại không dám nói vì dẫu sao ông Heiner cũng gắn bó với quán với cái Phương hơn cả 10 năm nay. Hai vợ chồng cứ đùn đẩy nhau không ai đủ nhẫn tâm để nói với ông điều bất tiện khi ngày nào ông cũng đến ám từ trưa đến tối như vậy.
 
Cuối cùng Hiền đành phải nhờ cái Phương nói. Chờ một dịp cái Phương ghé lại quán Hiền nói với Phương điều mong muốn đó. Cái Phương nói Opa ngồi đó đâu có sao đâu có ảnh hưởng gì khách của Mẹ đêu. Hiền nói nhưng ông ngồi đó suốt ngày lại ngay cửa ra vào mà dạo này ông ốm yếu ít tắm rửa nên có mùi hôi ông ngồi đó từ ngày này qua tháng nọ có khác gì ám khách đâu. Cái Phương gân cổ lên cãi nhưng mà Opa là khách hàng Opa ăn uống trả tiền hẳn hoi Mẹ không có quyền đuổi Opa đi. Hiền năn nỉ con không phải vấn đề trả tiền hay không trả mà vấn đề tâm linh của nơi làm ăn quán xá mà có một người như vậy ám quanh năm suốt tháng là không ngóc đầu lên được đâu.
 
Cái Phương ngân ngấn nước mắt đến nói với ông Heiner : "Mẹ nói Opa đừng ngồi đây nữa Opa ngồi đây hoài nên quán không có khách Opa về đi"
 
Thoạt đầu ông Heiner chưa hiểu chuyện gì khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh của Hiền ông mới chợt hiểu ra. Ông luống cuống đứng dậy run run xuýt nữa té. Ông cúi gập người xuống hai tay chắp trước ngực gật đều lia lịa kiểu như người Thái Lan hay người Hàn Quốc tỏ thái độ có lỗi vậy. Ông gật gật đầu nước mắt lưng tròng nhìn cái Phương miệng lắp bắp líu ríu nói lời xin lỗi liên tục và từ đi giật lùi ra cửa.
 
Cái Phương nhìn dáng ông lầm lũi đi qua đường khóc òa lên quay lại nhìn Mẹ trách móc. Dũng cũng rơm rớm nước mắt dang nắm đấm đấm một phát vào tường bật cả máu. Hiền đưa tay lên ôm ngực nhìn chồng và con nói: "Tôi cũng đau lòng lắm nhưng không thể nào làm khác được vì cứ để ông ngồi đó thì ám quẻ lắm".
 
Từ ngày đó ông Heiner không ghé quán Wok nữa. Không ghé nhưng ông vẫn đi ngang qua quán Wok đến một quán bia đối diện bên kia đường ngồi uống. Ông chọn một chỗ ngồi quay sang hướng quán Wok. Ông vẫn luôn ngồi bất động như vậy trước chai bia uống dở. Ánh mắt vô hồn nhìn sang quán Wok. Chỉ khi nào ông thấy có thấp thoáng có bóng cái Phương ở đó thì khuôn mặt ông mới sáng rạng lên chút sinh khí.
 
Và cũng như hồi ở quán Wok ông trở thành người khách đặc biệt có chỗ ngồi đặc biệt dành cho Stamkunden (Khách Quen).
 
Đã mấy năm trôi qua như vậy ông không hề ghé lại quán Wok. Có những lúc vô tình Dũng thấy ông đi ngang qua quán Dũng muốn mời ông vào nhưng Hiền cản lại. Hiền nói mời ông vào biết đâu ông lại ngồi lì như ngày xưa thì sao. Dũng im lặng không nói gì lẳng lặng bỏ vào bếp.
 
Cái Phương thì rất ít khi gặp lại ông chỉ đôi khi tình cờ gặp ông trước lễ Noel trước dịp năm mới trước ngày sinh nhật của Phương thôi. Mỗi lần gặp như vậy ông đều nói rất vui khi tình cờ gặp lại cháu. Là tình cờ gặp nhưng khi nào ông cũng có sẳn một món quà rất quí giá đưa cho Phương nhân dịp gì đó.
 
Bẳng đi một thời gian khá lâu Dũng Hiền và cái Phương không gặp ông cũng không thấy ông ngồi ở quán bên kia. Sau này có lần gặp lại Dũng Hiền hỏi ra mới biết ông bị bệnh phải nằm nhà thương và khi ra viện ông đã chuyển chỗ ở vào viện dưỡng lão ở ngoại ô nên ít có dịp ghé lại Altona.
 
Biết thế nên sau này không thấy ông xuất hiện nữa nhưng Dũng Hiền cũng không còn lấy làm lạ.
 
Cho đến ngày sinh nhật cái Phương tròn 16 tuổi. Có một nữ Luật sư mang theo một bó hoa có 16 cành bách hợp rực rỡ và toàn bộ hồ sơ giấy tờ về quyền thừa kế hợp lệ một căn nhà ngh mát bên cạnh dòng sông Elbe phía tọa lạc về phía Đông của cảng Hamburg cho cái Phương. Người để lại căn nhà ngh có giá trị như một mơ ước này cho cái Phương là ông Heiner.
 
Bà luật sư nói trước khi ông Heiner về ở viện dưỡng lão. Ông đã bán căn hộ của ông trong phố Altona và mua căn hộ ngh mát nho nhỏ này với mong muốn để lại như một món của hồi môn cho người cháu gái thân thiết nhất của ông là cái Phương. Bà còn nói trong lúc làm thủ tục thừa kế ông Heiner nói sở dĩ ông mua căn hộ này cho Phương là vì ngày xưa khi cái Phương còn bé ông thường dắt nó đi dạo dọc bờ cảng cái Phương thường nói với ông nó mơ ước được ở trong một căn nhà bên bờ sông để đêm đêm được nghe tiếng sóng vỗ.
 
Mấy tháng sau khi cái Phương nhận quyền thừa kế căn hộ bên sông. Hiền giao lại toàn bộ việc kinh doanh quán xá lại cho Dũng và xin đi học nghề  Altepfleger (Nghề chăm sóc người già một nghề thuộc hệ thống bảo hiểm xã hội của Đức). Và nay đã trở thành một nhân viên nơi viện dưỡng lão mà hồi trước ông Heiner sống ở đó.
 
Hiền xin với con cho phép mình được sử dụng căn hộ ven sông cho đến khi Phương học hành ra nghề và lấy chồng. Hiền biến căn hộ ven sông thành một căn nhà ngh để cho thuê.
 
Giá thuê căn nhà ngh ven sông Elbe của Hiền cực rẻ rẻ gần như chỉ thu cho có lệ. Mặc dù những khu nhà ngh ven sông Elbe vốn là những địa điểm "hot" trong các kỳ ngh của khách vãng lai. Duy chỉ có điều kiện cho thuê hơi khác thường. Người thuê phải là người già trên 70 tuổi và ưu tiên cho các cụ già độc thân.
 
Hôm tôi có việc vào Viện dưỡng lão. Tôi có gặp Hiền ở đó tôi hỏi có phải cô ân hận chuyện ngày xưa đuổi ông Heiner ra khỏi quán nên mới bỏ nghề kinh doanh đếm tiền để đi làm công việc mang đậm tính nhân đạo này không. Hiền trả lời không! nếu như quay lại ngày xưa thì vì công việc kinh doanh em vẫn làm thế em bỏ nghề nhà hàng để trở thành nhân viên chăm sóc người già là vì qua sự việc ấy em mới thấu cảm được sự cô đơn cùng tột của những người già ở bên này....
 
14.02.11
TN
  

cua đồng

abc

Bài này của bác em đã đọc bên nhà bác Văn (bác ấy nhanh thế đấy ạ) đọc xong rớt nước mắt đàn ông vì thương ông Tây đồng hương với cụ Mác-xơ. Nhưng lần này không cảm động như trước nữa nên xin hỏi bác chuyện khác đó là chuyện về lý thuyết của các nhà phân tâm học. Em cũng nhận thấy một tỷ lệ khá cao các cặp vợ chồng hạnh phúc có các cặp tên định trước nhưng không biết lý thuyết này có nói tới mối liên quan giữa tên người và sự thành đạt không để em có vài việc bí mật. :D

thuannghia

Lão Đại

hay!Lão Đồ bắt đầu sợ hả?
Tôi thích cả phần Lời đầu của lão và thích từ khọm nọm he he.
Khoái cái chuyện "anh ơi anh đang làm gì đó em nhớ anh lắm anh có nhớ em không ..." vừa dính xong.
Lão thú nhận nói kém là có ý PR hả?
Hồng Chương | 22/02/2011 21:13
___
Lão Đại lúc nào cũng hiểu em út nhưng toàn thọc huyết nhau không à...hè hè...

thuannghia

Ặk ặk...

Re: CĂN HỘ BÊN SÔNG ELBE (Chuyện Đời)Thở dài đói bụng ngồi ngẩn 10 . Định âm thầm xách đít đi ăn như thường lệ. Nhưng không. Phải khen một lần rồi không khen nữa hay éo ịu ược thầy đồ ơi.
Xuân | 22/02/2011 11:44
___
Ặk...ặk....khen Y chang cụ Mèo Hen...

thuannghia

Anh TĐ

Re: CĂN HỘ BÊN SÔNG ELBE (Chuyện Đời)Đọc xong câu chuyện chẳng nói được lời nào đành lững thững ra về. Nửa đường nghĩ thế nào quay lộn lại. Chủ nhà vừa thấy mình chưa kịp chào đã hỏi: "Còn vấn đề gì nữa không anh?". Chẳng nói chẳng rằng mình bê nguyên CĂN HỘ BÊN SÔNG ELBER rồi trở gót ra về. Không thèm chào vì chào thì mình sẽ khóc mất. Mà mình thì không muốn tỏ ra mềm yếu trước mặt hắn .
TĐ | 22/02/2011 00:41
___
Hì hì....Còn em thì rất sợ phải đối diện với những người cứng rắn...hà hà...

Hồng Chương

hay!

Lão Đồ bắt đầu sợ hả?
Tôi thích cả phần Lời đầu của lão và thích từ khọm nọm he he.
Khoái cái chuyện "anh ơi anh đang làm gì đó em nhớ anh lắm anh có nhớ em không ..." vừa dính xong.
Lão thú nhận nói kém là có ý PR hả?

Xuân

Thở dài đói bụng ngồi ngẩn 10 . Định âm thầm xách đít đi ăn như thường lệ. Nhưng không. Phải khen một lần rồi không khen nữa hay éo ịu ược thầy đồ ơi.

Đọc xong câu chuyện chẳng nói được lời nào đành lững thững ra về. Nửa đường nghĩ thế nào quay lộn lại. Chủ nhà vừa thấy mình chưa kịp chào đã hỏi: "Còn vấn đề gì nữa không anh?". Chẳng nói chẳng rằng mình bê nguyên CĂN HỘ BÊN SÔNG ELBER rồi trở gót ra về. Không thèm chào vì chào thì mình sẽ khóc mất. Mà mình thì không muốn tỏ ra mềm yếu trước mặt hắn .

thuannghia

Bác NVA!

Tài liệu KHChuyện thật ý nghĩa sâu sắc. Phần tài liệu của Giáo sư Andreas Günther và Tiến sĩ Georg Salcher anh có reférences không ? Tôi có thể đọc tiếng Đức hay tiếng Anh.
nguyenvanan | 18/02/2011 14:00
___
Hiện tại tôi có sách trong tay chưa kịp dò tìm trên mạng.
Nhưng tài liệu tương tự có rất nhiều bằng tiếng Pháp. Tôi sẻ gửi mã số tài liệu cho bác tự truy tìm nhé
TN

nguyenvanan

Tài liệu KH

Chuyện thật ý nghĩa sâu sắc. Phần tài liệu của Giáo sư Andreas Günther và Tiến sĩ Georg Salcher anh có reférences không ? Tôi có thể đọc tiếng Đức hay tiếng Anh.

thuannghia

Thằng Đệ!

Không biết người Việt thì sao nhỉ ???
Chuyện này của anh rất đáng bổ sung vào những tuyển tập chuyên đề " Quà tặng trái tim " hay " Hãy nói lời yêu thương "
Xin cám ơn anh.
thangdd | 15/02/2011 22:26
___
Người Việt mình là một trong những dân tộc được đánh giá là cởi mở lạc quan và rất dễ hợp tác và hòa đồng trong công việc đấy.
Cảm ơn chú lúc nào cũng là "của hiếm" trong những bài viết mà huynh tâm đắc
Vui hỉ