PHÓNG VIÊN HẠNG HAI (chuyện "cười")


PHÓNG VIÊN HẠNG MỘT
______
Vượt nỗi đau
    
Năm 1968 ông Vù Seo Sùng và bà Học Thị Gió vui mừng đón tiếng khóc chào đời của cậu con trai nhỏ. Nhưng nụ cười chưa dứt thì bà Gió xót xa khi thấy đứa bé kháu khỉnh không có một đôi chân lành lặn như bao đứa trẻ khác.
Click the image to open in full size.
Hàng ngày anh Lử vào rừng kiếm củi giúp bố mẹ

Những ngày tuyệt vọng đến với bà. "Nhìn vào khuôn mặt bé nhỏ của đứa con do mình đứt ruột đẻ ra tôi quyết định nuôi và đặt tên cho nó là Vù Seo Lử" bà Gió bặp bẹ nói với chúng tôi bằng mấy câu tiếng phổ thông.

Ông Vù Seo Sùng kể cho chúng tôi nghe về hồi nhỏ của Lử. "Khi nó sinh ra đôi chân không duỗi thẳng được mà teo nhỏ cong vổng lên trời. Khi đó dân bản nói đứa bé này là kiếp nợ bị con ma nó ám nên phải bỏ vào rừng sâu không sẽ mang tai họa lớn. Lúc đầu gia đình cũng định làm như vậy nhưng rồi chúng tôi không nỡ vứt bỏ đứa con mình rứt ruột đẻ ra nên quyết tâm nuôi nấng chăm sóc Lử".
Rồi thời gian trôi qua cậu bé Vù Seo Lử ốm yếu quặt quẹo ngày nào đã trưởng thành. Nhưng do đôi chân bị dị tật không thể đứng lên được nên bao năm qua anh vẫn chỉ bò lê như một đứa trẻ.

Ông Sùng có 7 người con Lử là thứ 2 các con ông khôn lớn đã lập gia đình và ra ở riêng cả. "Chúng nó cũng nghèo lắm chẳng giúp được gì" ông Sùng nói. Giờ đây trong căn nhà đơn sơ nằm chênh vênh giữa sườn núi chỉ có hai vợ chồng già và anh Lử.

Bi kịch tìm đến gia đình Vù Seo Lử khi ông Sùng mắc bệnh hiểm nghèo. Năm nay ông đã ngoài 70 tuổi mắc bệnh đã hơn 15 năm nay giờ bụng ông trương to như cái trống chẳng làm được gì nên chỉ quanh quẩn ở nhà. Tất cả mọi việc đều dồn lên vai người vợ.

Hàng ngày thấy mẹ phải thức khuya dậy sớm làm lụng vất vả nuôi hai bố con Lử thương lắm. Từ đó Lử bắt đầu tập làm tất cả mọi công việc mà những người bình thường vẫn làm. Bà Gió tâm sự: "Thằng Lử luôn cố gắng phụ giúp tôi mọi việc trong nhà. Hôm nay nó vào rừng lấy củi và chăn trâu rồi".

"Mình chỉ muốn đủ ăn bố sớm khỏi bệnh"

Chúng tôi cùng một số người dân vào rừng tìm gặp Vù Seo Lử. Thoáng nghe tiếng kêu lạch cạch tất cả mọi người đều hướng mắt về người đàn ông đang chậm chạp bò lê cố gắng xoay một khúc gỗ lớn bên cạnh con trâu đang cặm cụi gặm cỏ.
Click the image to open in full size.
Tài sản quý giá nhất của gia đình anh là một con trâu

"Thằng Lử đấy nó đang lấy củi" - một người dân bản nói. Thân hình quắt queo đôi chân dị tật quẹo vào trong hai bàn tay to lớn chai sạn sần sùi với chi chít những vết sẹo cùng mái tóc lốm đốm bạc đó là tất cả những nét nhọc nhằn hiện rõ ở người đàn ông này.

Chúng tôi vừa khâm phục vừa thấy đau nhói trong lòng khi chứng kiến anh vật lộn với khúc củi lớn và cố gắng bò lê kéo củi về. Gỗ lớn anh buộc dây vào thân gỗ rồi vòng qua cổ củi nhỏ hơn thì anh mắc vào vai rồi kéo lê như thân trâu thân ngựa. "Mình thương bố mẹ lắm nên cố gắng làm mọi việc có thể làm được lúc đầu làm rất khó khăn nhưng dần thành quen" anh Vù Seo Lử tâm sự.

Không chỉ vào rừng lấy củi Lử còn đi chăn trâu. Con trâu được Lử chăm cẩn thận nên béo tốt mập mạp. Nhìn anh bò lê dắt trâu đi tắm chúng tôi càng khâm phục trước sự cố gắng của anh. Để có cái ăn đỡ phần nào gánh nặng cho bố mẹ già Lử làm lụng chăm chỉ anh cố gắng tự lo sinh hoạt cá nhân không để ai vất vả vì mình.

Ngày trước dân bản chưa hiểu nên xa lánh Lử cũng buồn lắm. Nhưng giờ ai cũng thương và quý vì sự cần cù chịu khó của anh. "Họ cũng thương nó lắm nhưng ở đây ai cũng nghèo nên chẳng giúp gì được cho nó chính quyền xã cũng động viên an ủi gia đình và trợ cấp mỗi tháng 120.000đ" bà Gió phân trần.
Khi được hỏi mơ ước lớn nhất của anh bây giờ là gì? Lử thật thà bảo: "Mình chỉ muốn có đủ cái ăn và mong bố sớm khỏi bệnh".

Rời bản Bông 1 ra về trong đầu chúng tôi còn phảng phất ý nghĩ phải chăng tạo hóa sinh ra những số phận không may mắn nhưng lại cho họ chút sức mạnh để có thể vượt qua mọi khó khăn. Giữa trùng điệp núi rừng Tây Bắc đồng bào người Mông vẫn đang cố gắng vượt qua cái nghèo và mong sao với lòng quyết tâm ấy may mắn sẽ đến với cuộc đời của Vù Seo Lử và người dân nơi đây.

Hoàng Chiên - Hoàng Giang

 ___________
   
PHÓNG VIÊN HẠNG HAI
       
Phóng Viên Hạng Hai:
- Nếu như có người bao anh anh có muốn đi thăm thủ đô Hà Nội đã chi hàng chục tỷ đồng cho việc sơn đồng loạt mặt tiền rồi không?
Vù Seo Lử ngập ngừng:
- Không con mắt mình đã quen với những gì mà núi rừng quanh đây đã có mình chỉ mơ rừng còn có củi để mình đi kiếm củi đủ ăn qua ngày thôi
Phóng Viên Hạng Hai:
- Nếu như Giàng cho anh trúng số anh có vào Đà Nẵng xem bắn pháo hoa không lễ hội pháo hoa rất hoành tráng người ta đã chi ra hàng triệu Đô la cho lễ hội có một không hai này đấy.
Vù Seo Lử lắc đầu quậy quậy:
- Không nhất định là mình không đi mình sẽ dành số tiền đó chữa bệnh cho Cha.
Phóng Viên Hạng Hai:
- Nếu có người cho anh một số tiền rất lớn đủ sống trọn đời để anh rời khỏi đây vì người ta muốn cho nước ngoài thuê  cánh rừng này 50 năm anh có muốn không?
Vù Seo Lử gượng chống hai tay xuống đất cố gắng nâng người lên trên đôi chân tàn phế của mình ngẩng cao đầu nhìn về phía hướng Bắc mắt trừng trừng:
- Không tuyệt đối không nếu rừng hết củi ta đi quét lá chứ không thể nào để mất rừng được. Còn rừng mình còn sống chứ có tiền mà không có đất   mình sống ở đâu?
Phóng Viên Hạng Hai:
- ??????
    

thuannghia

Re: PHÓNG VIÊN HẠNG HAI (chuyện "cười")Phỏng vấn như thế gọi là mớm cung. He he
hoalucbinh | 13/04/2010 14:21
_____-
He he..làm như chuyện hình sự không bằng ấy nhỉ
Khỏe chứ
TN

thuannghia

CB

Ngày mớiSớm mai vào thăm anh đọc bài viết cảm động về Vù Seo Lử cùng bài phỏng vấn thú vị.
Chúc anh ngày mới nhiều niềm vui!
catbien | 07/04/2010 04:43
______
Hì hì..thấy bài viết về một sức sống mảnh liệt nên viết bậy chơi ấy mà
TN

hoalucbinh

Phỏng vấn như thế gọi là mớm cung. He he

catbien

Ngày mới

Sớm mai vào thăm anh đọc bài viết cảm động về Vù Seo Lử cùng bài phỏng vấn thú vị.
Chúc anh ngày mới nhiều niềm vui!