Phơ phơ mây trắng góc trời...(TN đọc thơ Đặng Ngọc Khoa)

Phơ Phơ Mây Trắng Góc Trời * (Thuận Nghĩa đọc thơ của Đặng Ngọc Khoa)
  
Phần 1 :     Đa Mang Thoát Bão Nhớ Mẹ 
Thơ         :Đặng Ngọc Khoa
Trình bày:  Thuận Nghĩa
___________________________________________
   
  
___________________________________________
              
   
       ***************************
     
 
Phần 2: QUAY QUẮT CÀ MAU MỘT NGÀY BUỒN
Thơ: Đặng Ngọc Khoa
Trình Bày : Thuận Nghĩa
_____________________________________
   
     
_________________________
   
    
* Phơ Phơ Mây Trắng Góc Trời  là một câu thơ trong bài  Nhớ Mẹ của Đặng Ngọc Khoa
     

đa mang...

thơ - Viết bởi khoavietnam
    

đa mang...

đừng khóc nữa em anh về xa

gối đầu trên cỏ nghĩ quê nhà

làng anh mọc dưới ngôi sao ấy

em có bao giờ ngóng sao sa?

đừng khóc nữa em anh nằm đau

nắng úa vàng chân gió bạc đầu

trái tim chầm chậm buồn khản tiếng

chim khách chết rồi em ở đâu?

đừng khóc nữa em đã tà huy

lòng trời vòi vói gió biệt ly

thổi ngược hồn anh bầm ký ức

huyễn hoặc trăng chiều em vu quy...

đừng khóc nữa em sóng thời gian

hóa thạch nghìn năm máu dã tràng

ngọc của đời nhau vùi xanh cát

có bao giờ bừng hoa vông vang?

đừng khóc nữa em những ngày sau

mé biển rừng đêm những toa tàu

đa mang yêu dấu đa mang nhớ

có trọn đời ta đa mang nhau?

đừng khóc nữa em những chiều xa

thôi ghì tím cỏ níu sao sa

vết xước lưng trời

hồn anh đấy

em

sẽ một ngày em bước qua...



Đà Nẵng- Sài Gòn 1991.
_______________
    

Thoát bão...
Đặng Ngọc Khoa.


Như ngọn gió đơn độc
Thoát khỏi tâm bão
Anh lang thang
Dưới trời đêm
Kiệt sức.

Qui Nhơn! Qui Nhơn!
Người thơ từng khóc
Đến giờ
Lệ còn ứa mắt ai.

Làm sao thoát?
Cám dỗ ngôi nhà xây dở
Đổ sập trong xoáy lốc
Mất hút em...

Làm sao thoát?
Những cơn đau
Không màu
Không vị
Những trường gió
Nhiệt đới nóng
...

Cũng chẳng dễ thoát
Những cơn mơ ngoài cơn mơ

Những cơn bão ngoài cơn bão

...

Thoát bão
Ừ thì thoát bão
Cuồn cuộn
Quay về
Nhặt nhạnh
Ngổn ngang anh
Không thoát khỏi chính mình.
______
ĐNK
Quảng Ngãi 30.9.07
Khuya chờ bão Lekima
trong khuôn viên BX Đặng Thùy Trâm
_________________
   

Nh m...

Đặng Ngọc Khoa.


Ngày Tết
đi qua hàng trầu cau
bỗng nhớ
Mẹ ta xưa ăn trầu môi đỏ

Cái cối xay
Cái ông bình vôi
Còn hằn dấu vân ngón cái

Một trăm năm
Một nghìn năm
Con không còn mẹ
Trên cánh đồng mồ côi
Chỉ cánh cò lẻ loi
Phơ phơ mây trắng góc trời...

Chiều mồng Hai
Con một mình về quê
Tay cầm miếng trầu 
                     lặng lẽ
Biết tìm đâu
đôi bàn tay mẹ
Đặt lên
          chữ hiếu

                   muộn màng!

ĐNK
Mồng Hai Tết Mậu Tý
08

_______________
   
 

Quay qut Cà Mau...
  

Nơi ấy dấu chân tôi có còn in trên bờ kênh xáng
Mùi bùn thơm rủ rỉ gọi nhau về
Cà Mau Cà Mau
Gió chướng chạy rần rần khung trời xanh tái
Tôi căng mắt căng thân giấc mơ vỏ lải
Vút chim bay chạm sóng Gành Hào
Chôn chân bên cầu thơm dưa hấu
Em chợ đời ám chướng u mê

Tôi trôi tôi chiều trôi cổ tích
An Tiêm thương một gã bên lề
Cà Mau Cà Mau
Đêm không thể ngủ bởi Cà Mau không ngủ
Khát sống như tôi cũng đến thế thôi mà
Nơi con cá quẫy vầng trăng cuối bãi
Em lang thang và tôi hoang mang

Có ai về đốt đuốc mùa sang
Ánh chớp đầu tiên hy vọng cuối cùng
Hai con cá thích nghi
Chết đuối ngày đáy vũng
Tuổi trẻ bao lăm vèo gió rụng
Lắng đất trở mình nghe khát khao thương

Tôi nhớ đêm tối trời
kinh Nguyễn Văn Tiếp
Điên điển vàng ươm nồi cháo cua đồng
Niềm vui nở bên ngoài trái đất
Vỏ lải trượt dài chiếc quan tài độc mộc
Tôi suýt thành ma đi hoang

Tôi say khướt môi em mềm mướt
Chợt dịu dàng thảo khấu đôi tay
Em bắt hụt bóng tôi giữa chợ
Năm Căn rùng rùng cá tôm bay 
Những phận người khốn cùng thế giới
Thương nhau lang bạt giang hồ

Chợt một ngày tôi xa biền biệt
Ký ức hằn những dấu chân khô
Cà Mau Cà Mau
Đừng quay quắt đừng yêu thương nhé
Mười mấy năm dài
Sóng Gành Hào còn dội ướt cơn mơ...


Đà Nẵng 15.09.
______________
   Một Ngày Buồn
    Đặng Ngọc Khoa
       

anh cô đơn
như một cột buồm
kiêu hãnh
trong lặng im
biển gầm gào điên loạn
những luồng gió táp mặt người mặt sóng
bãi bờ xa tít khói bếp quạnh hiu

nơi ấy ngọn lửa vợ anh vừa nhen
đột ngột dập tắt bởi dòng tin trắng
nơi ấy mẹ anh chặm nước mắt
rớt trên những chấp chới ngắn dài

nơi ấy những khúc nhân tình
tên anh không còn đọc thấy
Những câu thơ
mảnh
sắc
lầm lì
cứa vào cơn mơ góa bụa

nơi ấy mùa thiếu nữ vời vợi
năm cửa ô mưa bụi
đêm Hà Nội chòng chành trở gió
câu thơ rét run túi áo
viên kẹo nào ấm môi con...

như một cột buồm anh quá cô đơn
ngước nhìn bầu trời vòm trời tối sẫm
đâu tiếng kêu vang vọng ngực chiều
đâu âm ba người đi ngược sóng

chỉ miên man biển dài khắc khoải
xoáy lốc cuồng phong đuổi nhau xô lệch
những áng mây rỉ buồn câu hát cũ
những dố khoan cũng liên hồi cũ
chỉ còn tiếng kèn đồng trong ký ức
rền vang trang thơ cũ
báo động mới toanh
                     về một ngày buồn...

anh cô đơn
như một cột buồm
kiêu hãnh
Khuya 16.X.2008


Maliyah

That's way the
That's way the beesstt answer so far!

Hester

It's posts like this

It's posts like this that make surfing so much plasruee