NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ TUỔI MÃO- 2

 

Ế độ xích lô
             
Chở trăng về Vĩ dạ
Thôn nữ còn trong mơ
Tiền công vài lá trúc
Bến nước vểnh chân chờ
                   
Chở gió qua Bến ngự
Tiếng chuông chiều vu vơ
Tiền công vài câu kệ
Gối đầu lên thực hư
               
Chở thương vào trong Nội
Xám đỉnh đồng hoang vu
Thành quách giờ rêu phủ
Tiền công đâu mà chờ
          
Chở nhớ lên Ngự bình
Thông dưới trời ngu ngơ
Tiền công cành lá rủ
Xanh xao mây vật vờ
          
Chở ai về sông Hương
Áo dài vương vạt nắng
Tiền công vài ngọn sóng
Ta ế độ Vô Thường ...
                  

  Bài thơ này tôi làm năm 1985. Sau này có gửi đăng trên một tờ nguyệt san Phật giáo ở hải ngoại.  Nhiều người quen biết tôi kể cả bạn bè thân thích và những người ruột thịt vẫn không tin là tôi có một thời gian hành nghề đạp xích lô ở Huế.
   
  Tôi về Huế năm 1982 và làm giáo viên kỹ thuật tại Trung Tâm Hướng Nghiệp Huế. Lương giáo viên dạo ấy rất thấp mặc dầu Trung Tâm của tôi rất cơỉ mở trong kế hoạch 3 tôi lại có tay nghề nhiều bộ môn khác nhau như gò hàn tiện nguội rèn đúc v..v..nên có rất nhiều cơ hội kiếm thêm thu nhập. Nhưng những thu nhập đó vẫn không đủ cho sự chi tiêu của tôi. Tôi độc thân ở nhà tập thể lại không nghiện ngập không hút thuốc không bia rượu không đàn đúm ăn chơi
hội hè. Áo quần dày dép thì có chị Cả lo cho hết. Nhưng tôi nghiền sách và nghiền học. Tiền lương và tiền làm thêm kế hoạch 3  ở Trung Tâm  không đủ để mua sách muốn có thêm tiền để đóng học phí cho các khóa học thêm ngoại ngữ ban đêm các khóa học gia chánh học vẽ học điêu khắc v..v..thì tôi phải đạp xích lô  để kiếm thêm.

      
 Tôi tìm g
ặp chú Tư là người đạp xích lô cứu tôi từ cái dạo mà tôi bị mấy thằng cướp giật trên tàu đâm vào mạng sườn sau đó đưa tôi lên Chùa mà ở đó tôi có cái duyên gặp Thầy hỏi mượn xích lô của Chú để chở khách. Chú lên Chùa hỏi ý kiến Thầy. Thầy cười nói "... không răng mô cứ để cho hắn trả hết cái nợ giang hồ rồi mới nên người được ".

     
 
Vì là Thầy Giáo nên việc đạp xích lô của tôi rất bí mật sợ lộ ra thì mất mặt. Dù rằng trong Trung Tâm cũng có vài ba Thầy gia cảnh khó khăn sau giờ dạy cũng đạp xe thồ kiếm thêm thu nhập nhưng cũng hết sức giữ kín. Ngay cả những đồng nghiệp thân cận và anh chị ruột của tôi cũng không biết.

      
 
Năm 2001 khi tôi trở lại Huế sau mười mấy năm xa cách. Chị  Cả tôi muốn thuê bao tắc xi để chở cả nhà đi thăm Huế. Tôi từ chối. Sau đó tôi  thuê một chiếc xích lô rồi tự mình chở cả nhà đi du ngoạn Huế. Khi  thấy tôi nhảy lên xích lô chở 5 người lớn nhỏ làm một  tua ngoạn mục xung quanh Đại Nội Chị Cả trố mắt lên nhìn hỏi  : " Mi biết đạp xích lô từ khi mô ?". Tôi cười hề hề nói " gần chục năm ở Huế đêm nào mà em chẳng đạp xích lô không rứa thì mần răng mà có cái tủ sách hơn chục ngàn cuốn được".

              
 
Tôi chở người nhà bằng xích lô và đi thăm viếng lại tất cả những nơi ngày xưa đã từng gắn bó.  Thấy tôi cứ chạy qua chạy lại hoài trước cổng trường Đại Học Tổng Hợp người nhà hỏi tôi sao thích đoạn đường này  thế ? Tôi nói vì đoạn đường này rất hiền. Ai cũng nói đoạn đường nào của Huế mà chẳng giống nhau nói đẹp thì có lý chứ sao lại nói là hiền? Tôi không trả lời mà chỉ buồn buồn  và nhắc đi nhắc lại : " hiền hiền lắm   rất hiền" . Rồi từ cổng Đại Học Tổng Hợp tôi gò người đạp phóng về hướng nhà thờ Dòng Cứu Thế vừa đạp vừa gọi " Hiền Hiền ..Hiền..." Mấy người nhà nhìn tôi lắc đầu : " ngó y chang như dân xích lô thứ thiệt  đó chớ "...

                    
 
Nhà Hiền ở trong con hẻm nằm kế bên cung An-Định   cuối đường Nguyễn Huệ. Hiền con nhà nghèo ít học  làm nghề buôn bán tem gạo ở của hàng lương thực đối diện với Dòng Cứu Thế. Hồi đó vẫn còn chế độ bao cấp tiêu chuẩn cán bộ công nhân viên vẫn còn ăn theo tem phiếu. Cứ đầu tháng là người ta xếp hàng chờ mua gạo đông nghẹt cả khúc đường này. Những người buôn bán gạo thường tụ tập lại ở đây mua lại tem phiếu và đem vào cửa hàng đổi gạo kiếm lời. Người nào không có vốn thì xếp hàng thuê cho người không có thời gian luồn lách bắt mối với  nhân viên cửa hàng mua gạo tốt kiếm hoa hồng từ khách. Một hôm tôi đem tem phiếu ra mua gạo mọi người đổ xô lại bắt mối tôi đang rảnh nên từ chối hết. Vào xếp hàng thấy hàng quá dài nên chán nản ra ngồi đợi vơ vẩn  trước sân nhà thờ. Hiền bẽn lẽn đến bên tôi hỏi có cần xếp hàng giùm không. Thấy Hiền dài dại đi buôn bán mà vẫn còn khép nép e lệ thiệt tội. Tôi đưa tem phiếu cho Hiền rồi hỏi  " răng không buôn bán như người ta mà đi xếp hàng chi cho mệt ?". Hiền nói không có vốn. Tôi để lại tem phiếu cho Hiền và nói : " Tui chưa cần gạo mô o cứ mua gạo rồi bán lấy vốn xoay xở trong ngày cho đỡ khổ ít bữa nữa tui quay lại lấy ".  Vài hôm sau tôi hỏi mấy Thầy Cô đồng nghiệp cầm tem phiếu của họ ra đưa cho Hiền xoay xở. Tôi lại giới thiệu một chị nhân viên cửa hàng là bạn của chị Cả cho Hiền quen biết để dễ dàng hợp tác mua bán. Được gần dăm bảy ngày gì đó Hiền gánh gạo đến cơ quan trả lại cho tôi . Hiền nói buôn bán mấy bữa nay có lời đã đủ vốn xoay xở nên đem gạo cho tôi kẻo sợ tôi đói. Hiền đưa cho tôi thêm mấy trái vú sữa làm quà. Và cứ vậy tháng nào tôi cũng đem cho Hiền tem phiếu của mình và của đồng nghiệp để Hiền lo. Hiền làm ăn chất phác có gì nói nấy lại lấy lời ít nên bạn bè tôi tin tưởng cứ giới thiệu người này người nọ cho Hiền đâm ra Hiền trở thành bạn hàng có uy tín trước cửa hàng lương thực.

                      
 
Trải qua một thời gian tem phiếu đến kỳ mạt vận. Hiền tằn tiện được ít vốn bàn với gia đình mở quán cơm tháng cho Sinh viên. Từ ngày đó tôi trở thành khách thường xuyên  ăn cơm tháng ở quán ăn nhà Hiền.

                    
  
Cơm tháng cho sinh viên cách tổ chức nấu ăn và phương pháp kinh doanh khác với quán ăn bình thường. Thông thường cũng chỉ lấy công làm lời chứ khó có thể bột phát giàu có như các quán ăn nhậu. Lượng khách cố định khẩu phần cố định tùy theo mức đóng tiền hàng tháng. Bữa nào muốn ăn thêm canh thêm thức ăn thì gọi riêng và trả tiền riêng. Nói là cơm tháng sinh viên chứ thực ra cũng có rất nhiều cán bộ nhân viên độc thân như tôi tham gia.

                
 Sinh viên thì trưa tối hai bữa ăn rất đúng giờ. Còn tôi thì nhiều khi bận việc đột xuất hay vì có người đãi mời nên thường bỏ bữa hay là đến muộn khá thất thường. Trong những lúc đó Hiền vẫn đợi cơm tôi thỉnh thoảng gặp bữa còn ngồi ăn chung với gia đình.

               
 
Tính tôi lêu bêu hay bông lơn đùa cợt. Còn Hiền thì thật thà như đếm. Nhiều khi nổi hứng tôi gọi Hiền là "mình ơi". Hiền đỏ mặt quay lưng dấu nỗi thẹn thùng trông thiệt tội. Tôi coi Hiền như em út thỉnh thoảng tôi có mua vé xem phim xem ca nhạc mời chị em Hiền đi xem. Thương mến tụi nó như người nhà

                
 Dạo đó tôi đang yêu HV. Cô giáo có cái ngày sinh kỳ lạ (30 tháng 2). Tình yêu của chúng tôi gặp nhiều trắc trở nhiều chuyện buồn hơn là vui. Những khi gặp rắc rối buồn phiền tôi thường kể cho Hiền nghe. Hiền thông cảm và hay lựa lời động viên tôi. Cái hôm tôi bị mẹ HV thuê người thanh toán. Hiền giận lắm giận đến tím tái mặt mày. Hôm đó là lần đầu tiên tôi thấy mắt Hiền long lên rất dữ dằn.

    
 
Ngày chia tay với HV dù là do tôi quyết định nhưng tôi rất buồn rất đau khổ vì tôi vẫn còn rất yêu. Không chỉ là hồi đó mà ngay đến bây giờ đã hơn 25 rồi khi nghĩ đến HV tôi vẫn còn chạnh lòng buồn rười rượi. Sau cuộc chia tay đoạn tuyệt với mối tình đầy sóng gió đó tôi suy sụp hẳn đi. Tôi chán nản rũ rượi nhiều khi bỏ ăn đến mấy ngày. Hiền đem cơm đến cho tôi động viên an ủi chăm sóc tôi rất chu đáo. Nhiều khi nằm rệp  thấy Hiền vừa cặm cụi dọn dẹp phòng cho tôi vừa chan chưá nước mắt thấy càng nẫu ruột hơn.

                  
 Khi gia đình Hiền có quyết định chuyển vào Nam sinh sống Hiền nói với tôi nếu tôi muốn Hiền đừng đi Hiền sẽ ở lại Huế. Tôi biết ý của Hiền. Nhưng lúc đó dù HV đã lấy chồng đã sinh con tôi  vẫn không thể nào quên được mối tình khổ đau ấy. Cho đến bây giờ cũng vậy vết thương đó vẫn không thể nào lành da được. Tôi đã yêu và được yêu đã hạnh phúc và đau khổ. Tình yêu chỉ có một những rung cảm khác những mối kết hợp khác dù có sâu đậm bao nhiêu đi nữa có ràng buộc bao nhiêu đi nữa thì cũng chỉ là cái na ná mang tính chất thời vụ hay trách nhiệm  mà thôi. Tình yêu của tôi đã đặt cược lên trên một cuộc tình đa đoan mà tôi không đủ nghị lực để vươn đến hạnh phúc. Trái tim tôi đã khép cánh cửa ấy không bao giờ mở ra được nữa. Cho nên rất quí mến Hiền người con gái có tất cả cái đức tính của con gái Huế   tôi vẫn nhẹ nhàng khuyên Hiền nên theo gia đình vào Nam tôi nói ở trong đó cuộc sống dễ dàng hơn dễ tìm được hạnh phúc hơn.

                 
 Hôm tôi chuẩn bị xuất ngoại có báo tin cho Hiền. Hiền sắp xếp từ Sài gòn ra Huế trước ngày bay của tôi mấy ngày. Tôi xuống chú Tư mượn xích lô chở Hiền đi chơi suốt đêm   vừa đạp xe vòng vòng vừa chuyện trò. Hiền hỏi tôi về HV. Tôi nói HV cũng đã vào Nam rồi. Hiền hỏi tôi còn yêu HV nữa không tôi nói còn và sẽ là vĩnh viễn không quên. Hiền buồn lắm. Khi chia tay Hiền muốn cầm tay tôi thật lâu và nói ước chi đêm ngừng lại. Tôi đặt lên trán Hiền một nụ hôn. Đó là nụ hôn ngọt ngào nhất  trong đời tôi dành phụ nữ. Trước lúc đi Hiền đưa cho tôi một gói quà nhỏ bảo khi nào lên máy bay rồi hẵng  mở.

                 
 
Lúc tôi lên máy bay  tôi mở gói quà của Hiền đó là một cuốn nhật ký kèm theo 200 đô-la và một cặp nhẫn vàng y có khắc chữ. Một chiếc khắc chữ N một chiếc khắc chữ H. Trong cuốn nhật ký Hiền ghi chép lại nỗi đau của mối tình đơn phương.

                
 Mới đây tôi dò hỏi được tin tức về Hiền Hiền lấy chồng muộn chưa kịp có con thì chồng bị tai nạn xe máy qua đời. Hiền không tái giá vào Chùa làm công quả và hiện đang nấu ăn cho một viện mồ côi. Hôm tôi gọi điện về thăm hỏi Hiền không vui  mừng cũng không tỏ ra có gì là tránh né giọng nàng đều đều không có biểu cảm tôi nghe giọng nói của Hiền có cảm tưởng như âm thanh phát ra từ đá băng.

      
 
Hiền là người đàn bà tuổi Mão thứ hai mà tôi mang nợ!

       
27.12.08

thuannghia

(Théc méc: qua truyện này em thấy Thầy mắc nợ người đàn bà tuổi mão đó chứ đâu phải họ cào rồi để lại vết thương lòng cho Thầy đâu ?

Còn tập 1 và tập 3 nằm ở đâu ạ?)

Flan | 22/09/2009 10:52
___________
Ke dua lai su that vong va kho dau cho nguoi khac chinh la ke bat hanh nhat chu khong phai nguoi bi dau kho moi la bat hanh.
Tren phuong dien do tac gia moi co nhung vet xuoc nhung cai ho tham nghiet nga trong tam hon cua minh do cung la su bat an cua doi song.
Cam on Banh Kem Sua
TN

Flan

Truyện hay nhưng buồn vì mối tình đơn phương của cô Hiền vì mối tình dang dở của tác giả với cô HV nào đó đã buộc anh nguyện khép kín trái tim yêu của mình....

(Théc méc: qua truyện này em thấy Thầy mắc nợ người đàn bà tuổi mão đó chứ đâu phải họ cào rồi để lại vết thương lòng cho Thầy đâu ?

Còn tập 1 và tập 3 nằm ở đâu ạ?)

Hoàng Đình Quang

Tôi tuổi Mão.
Và... như là một câu chuyện không vui: có một người đàn bà tuổi Mão (kém tôi 1 giáp) đang vẫn ám ảnh đâu đây. Mà người đàn bà này giúp tôi nhiều quá nợ quá!
Năm 1980 khi sinh đứa con đầu lòng tôi đi mua thức ăn cho vợ qua cầu Chà Và bị Kiểm soát quân nhân (Quân cảnh) bắt vì lý do là: đào ngũ! Chẳng là tôi mặc quân phục cũ của tôi từ năm 1976 họ nghi tôi đào ngũ từ CPC về! Nửa ngày sau cũng giải tỏa về nhà vợ tôi suýt thì ... bỏ ăn. Lúc đó 1 kg thịt nạc (cho bà đẻ là 40đ luơng tháng tôi 56đ). Tôi không có vinh hạnh được đạp xích lô - chở người - mà đạp xe 3 gác - chở hàng. Chở gạo từ Bến xe miền Tây về tận Thị Nghè. Lúc đầu lên xe nó xoay vòng quanh - khó hơn cả lái xe ô tô.
Có dịp gặp nhau mình "đua một vòng" quanh sân Quân Khu 7 nhỉ!

thằng bé

hi cháu là thằng bé MaiVang chứ Cụ nào đâu ạ ! Cháu chào Bác thêm lần nữa !

thuannghia

Nhỏ!

Quá tuyệt vời đội tuyển VN chiến thắng rồi Yên Như ơi. Anh bấm quẻ dở ẹt :D
cà ri khét | 28/12/2008 21:23
__________________
Độn thế mới KHÉT chứ! đọc Entry mới viết về bóng đá mới hiểu!

thuannghia

Người Xin Đi!

Nghêu ngao mấy khúc tiều sầu ?
Ta như chú cuội cưỡi trâu về nhà
Quên người như để quên ta
Hằng Nga ta cũng nữa là quên trâu !
http://www.zencomp.com/greatwisdom/uni/u-tranh-chantrau/t6.htm
Bác Tản là người đáng kính chúc Bác với bác Tản bác T thân !
thằng bé xin đi | 28/12/2008 18:55
_________________
Với bút danh khiêm nhường "thằng bé". Bạn đã vượt qua khái niệm của thời gian. Hóa ra "thằng bé Mục Đồng". Với cái vụ "cưỡi trâu về nhà" để "quên người quên ta".Lời khuyên quên luôn "ta" là TN để không biết "ta" là Bs Tản hay BS T hay là không phải là ai hết chứng tỏ cái "đạo" Thỏng Tay Vào Chợ của Cụ "thằng bé" cũng không phải là vừa hỉ!
Rất cảm ơn 4 câu thơ comment thấm đẫm chất buông xã của người!

thuannghia

He he!

Con lạy bác. Con va fbác cùng Kỷ hợi. Đọc những người đàn bà tuổi Mẫonỳ con sợ lắm. Khôn ngủ được.
He he
Nguyễn Quang Vinh | 28/12/2008 17:05
_____________________
Sợ là phải đạo rồi nhưng trốn trời không khỏi nắng đâu!!!
Liệu hồn chưa hết mô!

thuannghia

Chào Anh Xuân Nguyễn

Con TN voi moi tinh sau tham voi HV cung ok luon.
Chuc dau tuan vui ve
Chau Xuan Nguyen
_____________________
Cô HV này có một ngày sinh rất kỳ lạ không biết do so suất gì trong hệ thồng giấy tờ ngày xưa mà ngày sinh của Cô ấy là sinh ngày 30 tháng 2. Cách đây 8 năm tôi có in một tập thơ lấy tựa đề "Tháng 2 có 30 Ngày" trong đó có chuổi bài thơ đánh số "Đọa Lạc" từ Đọa Lạc 1 cho đến Đọa Lạc 21 được bạn bè đánh giá là chuồi bài thơ Đời và Đạo. Mới biết là TY có sức công phá tâm thức dữ dội lắm!
Cảm ơn sự đồng cảm của Anh!
TN

cà ri khét

Quá tuyệt vời đội tuyển VN chiến thắng rồi Yên Như ơi. Anh bấm quẻ dở ẹt :D

thằng bé xin đi

Nghêu ngao mấy khúc tiều sầu ?
Ta như chú cuội cưỡi trâu về nhà
Quên người như để quên ta
Hằng Nga ta cũng nữa là quên trâu !
http://www.zencomp.com/greatwisdom/uni/u-tranh-chantrau/t6.htm
Bác Tản là người đáng kính chúc Bác với bác Tản bác T thân !