NUỐT NGƯỢC VÀO TRONG (Tiếp Thời Hoang Dại)

Tỉnh hợp nhất
Huyện hợp nhất
Hợp tã xã hợp nhất
Cả ba thằng chúng tôi hợp nhất
Bụng cồn cào ngắm trăng Mỹ trạch
Nước dưới chân cầu róch rách
Bụng ba thằng róc rách
Đệm nhạc cho ước mơ
Nếu một mai tung cánh bốn phương trời
Có thằng nào hiển hách
Hãy nhớ thời cơ cực bây giờ
 
  Đó có phải là bài thơ đầu tiên của tôi hay không tôi không còn nhớ nữa. Nhưng chắc chắn đó là bài thơ xuất khẩu đầu tiên mà tôi có ghi lại trong cuốn vở tập viết của tôi.
 
  Bụng ba thằng róc rách... Ba thằng đó là tôi thằng Diệu và thằng Thiên. Hôm đó ba đứa làm xong công việc ở lò gạch rủ nhau xuống tắm sông. Đêm  tháng 5 trăng sáng đẹp lắm. Cả ba thằng mò lên đứng trên lan can cầu Mỹ trạch nhìn xuống dòng sông Kiến giang lấp lánh dưới ánh trăng lượn lờ uốn khúc trôi về phía Xuân bồ. Thằng Thiên thở dài ngao ngán nói :
- Thanh niên chúng mình đáng ra lứa tuổi này phải nói chuyện dời non lấp bể chứ có phải suốt ngày cứ nghĩ đến cái đói như thế này đâu. 
  Câu nói đó của thằng Thiên làm tôi và thằng Diệu gật gù tán thưởng là chí lý. Tôi có cảm hứng và xuất khẩu nên bài thơ trên.
  
   Học hết học kỳ 1 tôi bỏ học. Tỉnh hợp nhất 3 tỉnh cũ Quảng bình Quảng trị Thừa thiên thành Bình- Trị- Thiên. Huyện hợp nhất 2 huyện trù phú nhất miền trung (nhất Đồng nai nhì hai huyện) là Lệ thủy và Quảng ninh thành huyện Lệ-Ninh. Theo phương châm đó các đội trong HTX  hợp thành một đội. Các HTX nhỏ kết hợp thành HTX lớn. HTX gạch- ngói- vôi Lệ-bình cũng kết hợp với hai HTX thủ công nghiệp khác là một HTX vận tải đường sông và một vạn đò chuyên hành nghề sông nước thành một HTX mới và chọn một lòi đất hoang nơi miền trung du chớm dưới dãy Trường sơn làm nơi đóng đô. Hợp nhất mưa lũ hợp nhất hạn hán hợp nhất gió lào và hợp nhất đói khổ.
    
   Gia đình tôi và một số gia đình khác gắn bó với HTX từ hồi mới thành lập cũng rời bỏ Xuân thủy để chuyển dời về địa điểm mới  gần cầu sắt Mỹ trạch chiếc cầu rất nổi tiếng trong lịch sử chống Pháp nơi xảy ra trận chiến mà 500 lính Lê dương phải vùi thây trong một lúc (Trận Xuân bồ). Và đó cũng là thủ phủ của Đại đoàn Trường sơn (Sư 559  do ông Đồng Sĩ Nguyên làm sư trưởng) trong chiến tranh chống Mỹ.
   
   Chúng tôi vừa chặt cây vỡ đất khoanh vườn làm nhà vừa xây dựng lò gạch và lò vôi để tiếp tục sinh tồn. Tôi thì đã bỏ học nên trở thành xã viên chính thức. Còn thằng Diệu và thằng Thiên buổi sáng vẫn phải cuốc bộ về Xuân thủy tiếp tục học buổi chiều cũng phải phụ giúp gia đình làm thêm công điểm.
   
    Trong thời gian đó thầy Hồng qua thằng Diệu vẫn gửi bài vở cho tôi học và ôn thi. Thầy lo toàn bộ hồ sơ xin thi tốt nghiệp phổ thông  theo diện thí sinh tự do cho tôi  trong đó có cả việc khai báo hồ sơ dự thi vào đại học nữa.
   
    Thời đó khai hồ sơ thi vào đại học là cả một vấn đề rất cam go. Có hàng chục mẫu đơn phải điền trong đó có phần khai lý lịch là quan trọng nhất. Lý lịch khai từ đời ông cố cho đến cha mẹ anh chị em. Ai sinh năm nào lớn lên ở đâu năm nào học ở đâu làm gì tất cả phải thật cụ thể nếu sai sót một chi tiết nhỏ thì ban kiểm duyệt hồ sơ loại bỏ ngay. Bản khai lý lịch khi gửi lên Phòng Giáo Dục thì sẽ được đóng vào phong bì gửi tới cho từng Ủy ban Xã xác nhận đóng dấu trong chế độ bảo mật.
  
    Thầy Hồng qua thằng Diệu liên lạc với tôi để hoàn tất hồ sơ. Có vấn đề rắc rối là việc tôi ôn thi tốt nghiệp phổ thông và ôn thi đại học phải tuyệt đối bí mật. Vì hồi đó sau cái vụ Ba đốt sách tôi cứ nghĩ là Ba sẽ ngăn cấm không cho tôi thi nữa. Mà trong hồ sơ phải khai quá trình hoạt động của Ba và Mẹ. Tôi thì không dám hỏi Ba cho nên cứ lần lữa hoài mà hồ sơ vẫn không khai xong. Cuối cùng nghĩ ra được cái kế nói với Ba là làm hồ sơ phấn đấu vào Đảng nên cuối cùng cũng qua lọt được.
   
   Tôi qua được kỳ thi phổ thông nhờ vào một thời gian luyện chữ rất cam khổ. Ngày đi thi đại học lại phải lập mưu nói với Ba là đi rừng đốn củi ở lại. Vì hồi đó phải đi xuống tận dưới Đồng hới vừa đi vừa về  vừa thi cử phải mất 3 ngày lận.
   
   Tôi đăng ký thi vào trường Đại Học Lâm Nghiệp Đông Triều nơi có thằng Hào Tờn bạn nối khố của tôi đang học nguyện vọng 2 là trường Giáo viên Dạy Nghề ở Vinh. Thi 3 môn tôi được 13 5 điểm. Điểm chuẩn vào Đại học Lâm nghiệp là 15 điểm. Tôi trượt vào đại học nhưng đủ điểm chuẩn để vào học trường Dạy nghề.
   
   Giấy báo nhập học do thằng Diệu đem về. Đêm đó tôi và thằng Diệu cùng thằng Thiên thức trắng đêm tại nhà O Hằng bàn cách để làm sao cho tôi được đi mà Ba không cấm cản. Cuối cùng cả 3 thằng quyết định là bí mật ra đi không cho Ba biết.
   
   Ngày đó Ba đã yếu lắm rồi. Ba bị viêm dạ dày mãn tính và áp suất máu cao. Suốt ngày chỉ ôm gối nằm trên giường. Bà nội thì xuống ở với Cô ruột dưới Đồng hới. Dì có em dại tính tình lại thay đổi chửi bới càm ràm suốt ngày. Cuộc sống đói kém khó khăn lắm. Nếu tôi bỏ đi không có ai làm công điểm đời sống gia đình nhất định sẽ gặp nguy. Tôi có nghĩ đến điều đó. Nhưng vì những cơn đói dày vò dai dẳng vì cuộc sống quá lao nhọc đời sống tinh thần bị đọa đày tôi vẫn quyết tâm thoát ly. Tôi nhờ thằng Thiên xuống dưới huyện đánh cho anh Hai một cái điện tín. Anh Hai đã xuất ngũ và đã nhập học ở trường Đại Học Xây Dựng Hà nội theo cái giấy báo trước ngày nhập ngũ. Chính vì cú điện tín ấy  khi biết tôi bỏ nhà đi học chuyên nghiệp anh Hai sợ Ba ở nhà không có ai chăm sóc nên bỏ học về quê. 
   
   Ai đi học chuyên nghiệp hay đi thoát ly dù nhà nghèo đến đâu cũng có một cuộc liên hoan chia tay chòm xóm. Tôi thì không. Ngày mai đi hôm nay vẫn đi đốt gạch bình thường. Đồ đạc giấy tờ và mấy cuốn sách bất ly thân gửi ở nhà thằng Thiên. Tất cả chuẩn bị sẵn sàng chờ đến ngày là ra tàu biến.
  
   O Hằng (mạ thằng Thiên) và O Phức ( mạ thằng Diệu)  thương tôi như tụi nó nên cũng hùa theo tôi. Dù bọn tôi có thậm thà thậm thụt nhưng làm sao mà qua mặt được. Các O biết nhưng không nói ra thôi. Tôi ky cóp tiết kiệm được hai đồng mốt. Trước ngày tôi đi O Hằng cho một đồng rưỡi. O Phức cho hai đồng và O Phô mạ thằng Ngọc  cho đến 3 đồng. Tổng cộng tất cả được tám đồng sáu. Tám đồng sáu (8 6 đồng) hồi đó cũng lớn lắm rồi vì đồng tiền to nhất thời ấy cũng chỉ là đồng 10 đồng có hình Bác Hồ mà dân nghèo ít khi thấy được họ chỉ  có thành kính mơ ước gọi tờ mười đồng là đồng Cụ Mượt mà thôi.
    
   Tàu chợ xuôi ra Bắc đậu ở ga Mỹ trạch vào 4 giờ chiều. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Giấy tờ sách vở và mấy cái quần đùi một bộ áo quần cũ chưa rách tất cả nhét vào một cái bao cát (bao đựng cát xây phòng tuyến trong chiến tranh) để đằng nhà thằng Thiên. Buổi sáng tôi vẫn đi làm ngoài lò gạch đến 2 giờ chiều tôi nói với mọi người là đau bụng xin nghỉ để ra tàu đi. Trước lúc đến nhà thằng Thiên lấy đồ tôi tạt qua nhà thăm Ba lần cuối. Tôi không có ý định nói với Ba chỉ là muốn thấy Ba lần cuối trước khi đi thôi. Về nhà không thấy Ba đâu cả tôi tưởng Ba sang mấy nhà hàng xóm chơi nên chạy tìm khắp mà không thấy đành ngậm ngùi ra đi. Đến nhà thằng Thiên lấy cái bao cát đựng đồ thì thấy con Lý em thằng Thiên đang đợi sẵn hối tôi:- Nhanh lên anh Nghĩa tàu sắp tới rồi đó. Chụp cái bao cát nó đưa tôi lao về hướng ga.
   
   Đến đầu chân cầu Mỹ trạch trên con đường ra ga tôi thấy Ba đứng đó chăm chắm nhìn dọc theo đường tàu với đôi mắt vô hồn. Tôi sững sờ đứng khựng lại. Ba thấy tôi không tỏ vẻ gì ngạc nhiên cả ôn tồn nói : - Con không có cả đôi dép mà mang à đi học chuyên nghiệp mà đi chân đất rứa không sợ người ta cười hỉ ? Tôi ấp úng vì bị bắt được quả tang. Thấy tôi lừng khừng Ba tới vuốt tóc tôi nói : - Ba biết hết từ lâu rồi chỉ là Ba không nói thôi con có chí rứa là tốt sau ni mới nên người được đúng là con nít mà có cái gì mà qua mặt được người lớn hở con. 
   
  Ba đưa cho tôi một cuốn sách cuốn sách 2 năm về trước tôi bị mất cuốn sách mà làm tôi ấm ức khóc mấy ngày vì tiếc nuối hóa ra là Ba đã lấy của tôi giờ mới trả lại. Cuốn Phật Giáo Vấn Đáp không còn bìa  có ghi năm xuất bản là tháng 6 năm Nhâm thìn Lịch Phật 2515 do Ngài Hải Thi Đạo Nhân ghi chép lại. Thấy cuốn sách tôi lại ấm ức lần nữa nói:- Té ra là Ba ăn cắp của con. Ba mỉm cười gõ lên đầu tôi : - Có ai là con cái mà nói cha mẹ ăn cắp đồ của con bao giờ ba chỉ tạm cất giữ cho con thôi vì cuốn sách đó chưa hợp với tuổi con cái tuổi của con đọc nó chỉ làm cho tâm tính yếu hèn đi thôi chứ không có ích gì nên mới không muốn cho con đọc trong cuốn sách Ba có kẹp mấy thứ giấy tờ cần thiết con coi cẩn thận kẻo mất. 
   
   Tôi nhìn Ba trân trân hóa ra xưa nay ông rất quan tâm đến sự học hành của tôi. Việc đốt sách vở chỉ là cái kế khích tướng cho tôi tập viết mà tôi không hề nghĩ ra tâm ý của ông. Cho đến khi tôi định thoát ly vẫn còn ôm hận mà  đi không cho Ba biết ai dè Ba đã đứng đợi tôi từ trưa nơi con đường ra ga này rồi. Ba móc ra mấy tờ bạc nhàu nát chỉ là tiền hào ước độ vài ba đồng gì đó định đưa cho tôi. Nhưng tôi chối đây đẩy nói là mọi người cho nhiều lắm rồi Ba giữ lấy mà phòng thân. Ba nghiêm mặt lại định quát tôi phải cầm nhưng vừa lúc đó có tiếng còi tàu từ xa vọng lại tôi sợ trễ tàu nên vùng chạy về phía ga vừa chạy vừa ngoái đầu giơ tay vẫy vẫy : - Con đi nhé Ba nhớ giữ gìn sức khỏe đấy.
   
  Tàu chạy ngược lại phía cầu tôi vẫn thấy Ba đứng đó bên mố cầu tay cầm mấy tờ giấy bạc nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt khắc khổ của Ông. Tôi bám tòng teng bên cửa hông tàu  gọi với xuống : - Ba về đi  nhớ giữ gìn sức khỏe mai mốt con về. Ba cũng hét lên trên tiếng xình xịch kót hét của đường ray : - Hay là con ghé lại Đồng hới thăm Mệ (bà) và O rồi xin  thằng Văn thằng Lượng mấy bộ quần áo mang theo mà mặc.... Tôi giơ tay lên cao thành nắm đấm rồi kéo giật xuống làm một cử chỉ đầy bản lĩnh  hét vọng lại : - Ba yên tâm thằng con của Ba không cần nhờ cậy ai đâu mà sẽ nên người. Tàu chạy từ từ ra xa tôi thấy Ba ngồi thụp  gục đầu xuống bên mố cầu. Một mối thương cảm chợt trào lên lòng tôi. Tàu đang chạy chậm vì qua cầu tý nữa là tôi đã nhảy xuống và quay trở lại. Hình như số mệnh đã an bài. Nếu như tôi nhảy tàu quay trở lại thì có thể Ba không chết. Và cái buổi tiễn đưa đó hình bóng của Ba như đổ sụm xuống bên đường tàu không phải là hình ảnh cuối cùng của Ba trong tôi.
   
   Tết đó tôi không về từ Vinh vào Lệ thủy không xa mấy. Nhưng hồi đó tôi chưa có kinh nghiệm "nhảy tàu". Lại không có tiền nên không thể về được. Một mình tôi ở lại với cả một khuôn viên trường Giáo Viên Dạy Nghề rộng lớn ở làng Hưng Dũng phía bắc thành Phố Vinh. Ngày xưa dù nhà nghèo nhưng ba ngày Tết bao giờ cũng có đủ Thịt Mỡ Dưa Hành Câu Đối Đỏ như truyền thống. Nhưng cái tết đó là cái tết đầu tiên trong cuộc đời của tôi không có bánh chưng không có mứt không có pháo và không cả bạn bè người thân. Chỉ mình tôi với sân trường vắng lặng với những dãy nhà tập thể im lìm. Lần đầu tiên ngày mồng một Tết tôi phải lần mò xuống nhà ăn tập thể của trường để cạy trong cái chảo gang từng mảng bo bo cháy ăn mừng Xuân mới.
   
   Tết đó tôi không về ngày 27 tết Bà Nội tôi qua đời tôi không biết. Rồi hơn một tháng sau ban giám hiệu nhà trường gọi tôi lên đưa cho một tờ điện tín với nội dung : " Ba đã mất về ngay".
    
   Tôi về đến nhà thì Ba đã được chôn cất 3 ngày đúng vào ngày mở cửa mả. Trong tiếng khóc than của mọi người họ kể lể chuyện vì tôi mà Ba chết. Cả chị Cả anh Hai và anh Ba đều cũng nói vậy. Họ nói mấy ngày tết Ba không ăn uống gì cả chỉ ra đứng ở chân cầu Mỹ trạch từ sáng đến tối ngóng từng chuyến tàu từ Bắc vào Nam xem tôi có về không. Ba đợi cho đến ngày mồng 5 tết mọi người khuyên lơn  gì cũng không được. Ba cứ lầm lũi không nói không rằng ra chân cầu ngóng tôi về. Ba bỏ ăn bỏ uống và suy sụp hoàn toàn. Cho đến một ngày cuối tháng giêng  Ba gục xuống trong một cơn đột quị.
 
   Lúc Ba hấp hối trút hơi thở cuối cùng bàn tay còn cựa quậy vạch lên mặt phản tên của tôi. Chính vì vậy mà ai cũng nói rằng Ba chết là vì tôi.
   
   Họ khóc lóc và nguyền rủa tôi. Còn tôi thì câm lặng như một xác chết vô hồn đôi mắt ráo hoảnh không một giọt nước mắt. Tôi thắp nhang lên bàn thờ của Ba trong tiếng trách móc của mọi người.
  
  Đêm đó khi mọi người đã tản mát nghỉ ngơi đâu đó tôi mới lặng lẽ một mình tìm ra mộ của Ba.  Ba được chôn bên bìa làng Tân thịnh gần đài nghĩa trang Liệt sĩ của Xã. Người ta dự định chôn ở đó để sau này cải táng mới đưa về cùng một chỗ bên Mẹ và Em. Tôi đến bên mộ Ba  ngồi xuống bên nấm đất mới mà cứ ngỡ như đang ngồi bên Ba hôm đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện rất nhiều với Ba. Tôi chỉ nói một mình nhưng tôi nói say sưa  tôi kể hết chuyện này đến chuyện kia cho Ba nghe. Tôi nói với Ba tôi không còn bị đói nữa. Tôi nói hôm đó trước khi nhập học tôi đã đến chợ Vinh mua một đôi dép nhựa Tiền phong màu trắng và mua một bộ áo quần mới tinh nên khi đến trường không có ai coi khinh tôi cả. Tôi kể cho Ba nghe chuyện Ban giám hiệu gọi tôi lên định không cho tôi học vì trong lý lịch của tôi do Chủ tịch xã Xuân thủy chứng nhận thành phần gia đình là Địa Chủ Kháng Chiến Cường Hào Ác Bá Có Nợ Máu Với Cách Mạng (nguyên văn chứng nhận trong lý lịch). May mà nhờ những giấy tờ của Ba cho tôi mang theo lại là giấy chứng nhận về quá trình hoạt động của cán bộ tiền kháng chiến của Ba trong đó có chữ ký xác nhận của nhiều tổ chức và nhiều người làm việc ở trung ương. Giấy chứng nhận hiến kho thóc cho lực lượng kháng chiến chống pháp..v.v.. nên cuối cùng mới được nhận học. Tôi nói chuyện với Ba rất nhiều về mấy cuốn sách đã đọc sau này. Có đôi lúc tôi lại to tiếng như đang cãi lộn với Ba về nội dung cuốn Phật Giáo Vấn Đáp tôi nói Ba bảo đọc cuốn sách đó làm cho con người yếu đuối đi là sai. Tôi nói cuốn sách đó cho mình sự dũng cảm ở trong mọi hoàn cảnh cuộc sống...
    
 Và tiếng gió rì rào trên hàng dương trong nghĩa địa hôm đó cũng như tiếng của Ba thì thầm trò chuyện với tôi động viên tôi trong bước đường tương lai an ủi tôi trong chặng đường dài của cuộc đời khi tôi sẽ không còn có một căn nhà một nơi chốn để đi về...
   

23.10.08
 
  
   
   
  

Kien Tran

Cảm xúc

Chuyện của thầy cảm động quá! 

Bánh Ú

Rất xúc động. Đến bây giờ mới hiểu thì ra Ba của bác thương bác nhất nhà đó.

Kỳ này rất buồn nhưng cái buồn này mang tính vui. Buồn vì Ba đã mất nhưng vui vì phát hiện ra rằng Ba của bác đã thương bác nhiều lắm và cái được nhất là những hiểu lầm những nổi hận đã được gột rửa sạch sẽ trong tâm hồn của bác.

Cầu chúc cho vong linh của cụ ở Thiên đàng được siêu thoát.

Chúc bác luôn vui vẻ và thanh thản tâm hồn.

Phải xem phần tiếp theo thôi không thể kìm hảm được nữa rồi.

He he

Sao Hồng

THÈM ... CÒM QUÁ !

(Tớ sẽ được hội ngộ với thằng Thiên và thằng Ngọc ở Hà nội- cảm ơn!_THUẬN NGHĨA)

Mấy hôm ni Tau nỏ vô NET. Chiều hôm quá ngó vô "dzà Mi" cái chộ Mi post mấy bài thèm... còm quá. Mi mắc việc rứa mà chăm chỉ quá hè. Hình như "ngôi làng" http://vnweblogs.com lại độ rày hơn bị quá tải thì phải(?) nhiều lúc nỏ vô được?
Tự nhiên Tau thấy buồn và có chút tâm trạng chán nản như là xì-trét í!
MI cố gắng sắp xếp công việc để về sớm. Hẹn nhiều người mà cứ "trả vé" nhiều lần rứa e nhiều người sốt rọt và nản đó!Số mobile của THẰNG NGỌC(BTLBP) là 0913926338!

Mai tau "meo" cho Mi!

thuannghia

Lần nào cũng vậy đọc hồi ức của Nghĩa L không khóc mà nước mắt cứ chảy. Thật xúc động. Ba Nghĩa có cách thương con thật đặc biệt và cá tính. Đọc hồi ức này hiểu và thương ông quá!
Chia sẻ với những kỷ niệm buồn của Nghĩa nhé!
Khi nào thì về quê rứa?
ĐTL | 24/10/2008 16:34
_____
Cảm ơn sự đồng cảm của L. tất cả chi còn là ky niệm thôi

thuannghia

Bọ tau hồi trước là thợ đóng xe ấy đó mày nhớ dai quá hè xe kéo được 6 triêng ló mà 2 con trâu to bự tiếng kêu éo éo hay lắm con nít cả làng chạy theo. Tau đã từng ngồi xe ấy hảnh diện lắm Nghĩa mừ.Xe ấy e đến 40 năm không dùng nữa rồi công cụ thô sơ mà in đậm vào ký ức mình quá Nghĩa hè. Bánh bằng gỗ mít vàng hươm
HG | 24/10/2008 15:19
______________
Có một lần tao nằm giữa đồng nghe tiếng xe ấy nó ót ét cứa vào tâm thức nên không quên được.

ĐTL

Thuận Nghĩa à

Lần nào cũng vậy đọc hồi ức của Nghĩa L không khóc mà nước mắt cứ chảy. Thật xúc động. Ba Nghĩa có cách thương con thật đặc biệt và cá tính. Đọc hồi ức này hiểu và thương ông quá!
Chia sẻ với những kỷ niệm buồn của Nghĩa nhé!
Khi nào thì về quê rứa?

HG

Nhà mình còn cái bánh xe trâu bánh gỗ trục gỗ không nhỉ mỗi lần kéo đi là nó kót két cả làng đều nghe
Bọ tau hồi trước là thợ đóng xe ấy đó mày nhớ dai quá hè xe kéo được 6 triêng ló mà 2 con trâu to bự tiếng kêu éo éo hay lắm con nít cả làng chạy theo. Tau đã từng ngồi xe ấy hảnh diện lắm Nghĩa mừ.Xe ấy e đến 40 năm không dùng nữa rồi công cụ thô sơ mà in đậm vào ký ức mình quá Nghĩa hè. Bánh bằng gỗ mít vàng hươm

thuannghia

!!!!!

Re: NUỐT NGƯỢC VÀO TRONG (Tiếp Thời Hoang Dại)
Em có một thắc mắc nhỏ hỏi anh theo em đươc biết thì 3 tỉnh Quảng Bình Quảng Trị và Thừa Thiên được sát nhập lại có tên là Bình Trị Thiên. Có gì sai thì anh giải thích lại giúp em nhé. Chúc anh luôn vui va mạnh khỏe.
anhngoc | 23/10/2008 14:23
(Cảm ơn Anh Ngọc mình viết nhầm đã sửa lại rồi)
________________

Em đọc truyện của anh rất thích nó chân thật gần gũi như mình cũng là người trong cuộc... sao anh viết hay thế ! Em cũng muốn viết mà không tài nào viết được nhì nhằng với mấy bài thơ "lẩm cẩm" thế thôi. hì hì! Chúc anh luôn khỏe bao giờ về VN nhớ báo tin.
Viết bởi thuhanoi
thuhanoi | 24/10/2008 07:39
(Tôi nói thật mà cái bài mưa ấy tuyệt lắm- cảm ơn Chị Thu Hà Nội...tên thật chị là gì nhỉ lúc về phải hầu chị một trận bóng bàn mới được)
_____
Anh ơi! Sao mà cuộc đời anh lận đận thế? Đọc mà buồn những kỷ niệm trong đời anh vẫn khắc sâu trong tâm khảm. Em thật sự ngưỡng mộ anh những gì anh đã vượt qua và bây giờ anh lại quay về... Quay về tìm lại tất cả?
Em cầu chúc anh an lành
Em gái | 23/10/2008 15:30
(Em gái ạ tất cả đã qua rồi tìm về chỉ để tự nhắc nhở mình trong cái cảnh đời ứ hự những cám dỗ này thôi. Ký ức những ngày lưu lạc giang hồ bắt đầu từ Ba đồn đó)
_______
Chuyện có thật mà y như phim truyện. Hãy viết tiếp vì nhiều người đang đón đọc em nhé.
thân thương.
huỳnh thị | 24/10/2008 10:14
(Cảm ơn Chị thì cuốn phim cuộc đời mà)

thuannghia

!!!!!

Kỷ niệm buồn như tiếng thở dài (Nhã Ca)!
Hạo Nguyên | 23/10/2008 13:27
(tiếng thở dài buồn như kỷ niệm.. )
____________
Đọc buồn thật. Kỷ niệm nhiều khi nhớ lại thấy nhão cả lòng. Xin chia sẻ cùng TN.
Nguyễn Đức Đát | 23/10/2008 13:58
(Và cũng chỉ còn là Kỷ niệm..cảm ơn Huynh)
_________
Em lại làm phiền anh nhưng đọc xong em không viết cho anh không được! Chỉ 1 chữ:
Khóc!
Em nhạy cảm quá hả anh?
Nấm | 23/10/2008 14:16
(Đó là một liệu pháp giảm stress rất hay nhất là với ai như NẤM)
______
Ký ức của anh cứ làm người ta khó cầm nén thôi từ cái đoạn này trở đi : Tôi nhìn Ba trân trân . . . khó đọc quá anh ạ
linhnguyentu | 23/10/2008 14:34
(Có lẻ anh có vấn đề rồi hôm trước thì Dami bảo đọc mệt giờ thì em nói anh đọc khó..hì hì..anh sẽ chỉnh đốn lại..vui hơn)
______
Số Mobile của THẰNG THIÊN là 0913425395. Khi mô về Hà Nội gọi cho HẮN.Có lẽ HẮN cũng chưa biết MI lưu lạc ở mô và săp về thăm quê!
Sao Hồng | 23/10/2008 14:36
(Tớ sẽ được hội ngộ với thằng Thiên và thằng Ngọc ở Hà nội- cảm ơn!)
______________

khi về SG thì liên lạc cho mình theo số đt 0914 197 290 nhé có điều kiện mình và SH đưa công nông vào đón cho an toàn.
Hòa Giang | 23/10/2008 14:43
(Nhà mình còn cái bánh xe trâu bánh gỗ trục gỗ không nhỉ mỗi lần kéo đi là nó kót két cả làng đều nghe)
____________________

huỳnh thị

Hôm qua chat với Nghĩa xong chị chờ mãi đến khuya vẫn chưa đọc được vì mạng bị treo ấm ức quá. Sáng ra vào sớm để đọc đây và...vẫn những giọt nước mắt tự do tuôn. Đọc mấy bài trước chị có ác cảm với Ba vì cách dạy con khắc nghiệt còn bài này thì lại thấy thương ông nhiều Chuyện có thật mà y như phim truyện. Hãy viết tiếp vì nhiều người đang đón đọc em nhé.
thân thương.