thuannghia | 08 February, 2010 06:30
Dành giật lại biển bờ quyết chí bền gan không khuất thân làm TRÂU ngựa
Bảo bọc lấy nước non kiên tâm khắc trí phải biến tướng hóa HỔ rồng
Há để vậy Hoàng Sa rơi vào tay Đại Hán
Sao nở thế Tây Nguyên nhục dưới gót Sài Lang
Quặn thắt công Cha xót biển (Long Quân)
Chua chát nghĩa Mẹ thương rừng (Âu Cơ)
Là Con Lạc Cháu Hồng ta phải đánh trống đồng dục giã
Đúng Hậu Duệ Hùng Vương mình cần lắp lẫy nỏ dương cung
Nhớ thuở ấy các Cụ Diên Hồng, gối mỏi lưng còng râu tóc bạc phơ vẫn đồng thanh hô: Đánh chứ (he he..)
Nghĩ gần đây một O Út Tịch áo vá khăn rách mỗi cái lai quần còn kiêu hãnh nói: Chơi luôn (ặc ặc...)
Hiền như Ông Đồ Chiểu trước giặc dữ còn muốn "ngày ra cắn cổ, tối đến ăn gan" (khiếp thật)
Lành tựa Bác Ức Trai giữa cuồng gian vẫn mong "sạch không kình ngạc, tan tác chim muông (dữ hè)
Nọ Bạch Đằng, Chương Dương cửa Hàm Tử náo nức hậu thế câu thành ngữ : "Chết như quân Nguyên" (thế đó)
Ấy Thường Kiệt, Lê Lợi, Hưng Đạo Vương vang tiếng cổ kim danh hào kiệt: "Đinh Lý Trần Lê" (chứ sao)
Nên giờ đây sợ chi mấy thằng Tàu Khựa chuyên chế hàng đểu bán bạn buôn thầy kiếm chác (chán mớ đời)
Mai mốt đó đoàn kết hết cả Dân Ta dốc thực tài gõ đầu đá đít lui về (oai thế đấy)
Chẳng phải nói mạnh mồm, như Bà Triệu, đàn bà đất Việt lấy vú dài cũng đập bẹp dí quân thù (Người ta viết rứa)
Không cần nổ banh xóm giống Trạng Quỳnh nam giới nước Nam vạch chim nhỏ vẫn đái dội trời Bắc (Chuyện xưa kể rằng)
Như thế mới kinh hồn
Rứa đó là sung sướng
Tết nỏ cần chi bánh mứt lì xì..
Xuân đếch có thiết hương hoa pháo nổ..
Bờ cõi yên lành là quá đã nư
Dân tình no ấm ắt rất thống khoái
Vậy là ngon Tết! (thứ thiệt)
Thế mới vui Xuân (đàng hoàng)
Đúng không?
____________
Đồ Gàn
thuannghia | 07 February, 2010 09:03

ĐỘC ẨM - Tranh dán giấy(collage: 90/100cm) của Thuận Nghĩa
Ngày hoàn thành: 06.02.10
_______________________
ĐỘC ẨM CA
độc huyền độc ẩm độc âm
độc duyên độc nợ độc trăm năm tình
độc phương độc lộ độc hành
rừng rừng người ấy ta nhành độc cô
độc giang độc mái độc bờ
độc ngư hóa độ còn ngờ vũ môn
độc thi độc tứ ngậm buồn
độc long hãm địa độc nguồn tịnh an
mình ta độc toạ bồ đoàn
độc nghi độc đoán độc hàng kinh đau
tranh rêu vẽ độc một màu
nâng ta chén đắng uống câu phụ đời
mai này tuổi mãn về trời
khắc trên bia mộ "mộ người độc thân".

Trích đoạn người đọc sách uống trà
_____________________

Trích đoạn cây cảnh bên rèm cửa sổ
07.02.10
tn
thuannghia | 06 February, 2010 13:26
Ta nhổ ta ngày buồn từng sợi
Sao tuổi đời cứ mãi hoa râm
Bông mai nở leo lẻo mùa báo tết
Khói nhang trầm ngúng ngoảy cuộn nhành xuân
Ta nhặt ta lên soi kinh trầm trên lá
Ta đặt cho ta một cái tên bầm
Dăm đứa bạn hồi hương cười lả chả
Ta vẫy ta về nơi cái hướng biệt tăm
Ông Táo về trời ghi tên mình lên sớ
Có rưng rưng khi đọc giữa Thiên Đình
Tính cho ta Tết này bốn chục năm chẵn
Chưa một lần đun củi nấu bánh chưng xanh
Đời chẳng thiếu gì thiếu cái tình ngọn lửa
Thiếu mẻ mứt gừng
Mạ ngồi sao cho sém cạnh đón giao thừa
....
Ta nhổ ta lên ngày buồn từng sợi
Vẫn thấy mình còn bạc mãi hoa râm
Bao lì xì đợi mấy lần mừng tuổi
Bấy nhiêu lần trong túi vẫn lặng câm
Sẽ lại nắm tay mình chúc mấy lời cho Tết
Thấy ngày xuân ai đã đủ
Dư lại mỗi mình ta
Rất có thể có sợi ngày khác lạ
Có một lần điểm giữa mái phong ba
...
Viết trong ngày Ông Táo về Trời
TN
thuannghia | 05 February, 2010 03:03

Áo vét dạ, mũ cát két, dày ba đờ xuy bóng lộn, hắn như một tay chơi thời "máu nhuộm bãi Thượng Hải". Tay xọc túi quần, miệng huýt sáo giai điệu khúc hát "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa...". thông thả bước vào nhà hàng đặc sản biển trên phố Gia Ngư.
Bồi bàn đến chào hỏi ra điều khúm núm đon đả mời hắn ngồi vào bàn và đưa cho hắn quyển thực đơn. Hắn lật lật xem rất chăm chú, món nào cũng trên 5 chục ngàn, xót cả ruột! Mãi mới thấy có món dưới năm mươi ngàn . "Quyết định vậy đi", hắn tự nhủ mình vậy rồi gọi bồi đến chỉ vào thực đơn gọi món phở bò tái giá 35 ngàn 1 tô.
Bồi bàn lúng túng ấp úng:
•- - Báo cáo anh, món này nằm trong trong thực đơn ăn sáng ạ, bây giờ đã tối, chúng em không phục phục vụ món ấy nữa.
•- - Sao? hắn trố mắt lên nhìn gã bồi bàn hỏi
•- - Báo cáo anh, phở chỉ phục vụ ăn sáng thôi, mời anh xem trong số thực đơn buổi tối để gọi món
Vứt cuốn thực đơn lên bàn hắn hầm hầm gằn lên từng tiếng:
•- - Nhưng từ sáng đến giờ tôi chưa ăn, nên bây giờ với tôi là mới ăn sáng , vì vậy tôi cứ gọi phở đấy, đúng tiêu chuẩn nhé
•- - Báo cáo anh, ở đây không phục vụ theo tiêu chuẩn, mà phục vụ yêu cầu của khách theo thực đơn thôi ạ.
•- - Nhưng mà tôi chỉ thích ăn phở thôi thì sao?.
•- - Không được, vì nhà bếp không còn phở nữa
•- - Tôi là Nhà Thơ đấy, có ưu tiên được không?
•- - Không!
•- - Chán nhỉ, tưởng Nhà Thơ thì muốn ăn gì được nấy chứ.
Hắn lại xọc tay vào túi quần, thong thả đi ra đường, miệng ngậm tăm nhưng vẫn hư hử đọc một đoạn thơ của người bạn mới viết tặng hắn.
.."Đi và đi
Đã mấy chục năm rồi
Chốn cũ đường xưa như quen như lạ
Nhịp thời gian vẫn xoay hối hả
Chợt ngưng cho kỷ niệm òa về.
Ký ức năm nao
Hoang dại một miền quê
Giờ cao ốc chen chân sừng sững
Cầu vượt vắt ngang ráng chiều đỏ rựng
Nơi Ngã tư xưa giờ hun hút cánh cò
Quê hương vẫn hiền như một vần thơ
Dẫu cái nghèo còn hằn đuôi mắt mẹ..." *
Hắn mỉm cười, thằng này không phải là nhà thơ mà viết khá phết, có lẽ nhờ vào cảm xúc có thật, nên câu thơ dễ truyền cảm. Ừ, mà nhiều nhà thơ dạo này đói cảm xúc lắm, họ cứ ỷ vào cái tài múa chữ, cái kỹ nghệ làm thơ lâu ngày thành lão làng để sản xuất thơ như trứng gà công nghiệp, đọc nghe suôn sẻ, câu thơ đẹp nhưng mà chán phè như uống nước trà nhão.
Nghĩ đến đó bất chợt hắn cười lên sằng sặc khi nhớ lại đoạn trả lời câu hỏi về Thơ của Trần Đức Tùng trong cuốn Thơ Đến Từ Đâu:
"Cứ mỗi lần nói về hình thức và nội dung, tôi có cảm tưởng chúng ta tách bạch chúng như những phạm trù khác biệt có chút tính đối kháng (cái thói quen tư duy nhị nguyên Tây phương du nhập mà!). Cặp hình thức-nội dung theo tôi thì là một quan hệ sinh hóa rất biện chứng.Chính vì thế mà khi nhấn mạnh quá nhiều đến hình thức, ta có xu hướng hạ thấp nội dung, rồi triệt tiêu luôn cả ngữ nghĩa.Từ đó, ta toàn thơ nhan sắc, thơ rỗng ngực với cái xu-chiêng nylon hiệu wonderbra, thơ tô son bôi mắt, thơ lắp chữ làm dáng, thơ tối nghĩa hơn đêm ba mươi mượn hơi ẩn dụ, thơ đĩ thõa, thơ văng tục...Nói chung , đó là những loại thơ vô hồn và cô hồn có thời gian nhiều đến nỗi không còn ai muốn đọc trừ người viết và một nhúm thân hữu, dĩ nhiên.Thơ cứ thế xuống cấp và tạo ra hiện tượng dị ứng thơ là một nguy cơ văn hóa. Bởi nói cho cùng ,văn học Việt ta nếu có một chút gì để tự hào thí là thơ, ở đúng nghĩa của thơ, và nhất định phải là thơ hay..."(tr.74-75)
- "...Nhan nhản trong thơ đăng báo, đọc qua không xúc động khiến phải tự hỏi mình, ơ kìa, có phải chính ta là kẻ đã khô cằn trước cái chết, sự sống, tình yêu ,niềm hy vọng ... hay là thơ giả hình, sáo rỗng, đỏm dáng đã giết cho bằng hết cái rung cảm của lòng ta?..." (tr.75)
Ừ, cứ như cụ Trần Đăng Khoa thế mà hay, không có cảm xúc thì thôi không viết nữa, chứ viết thơ mà sáo rỗng, đánh lận con chữ với đời thêm mang tội. Bởi vậy mà Cụ cứ ung dung sống, mặc cho người đời nói gì thì nói. Thậm chí có người (hình như là một trong ba Gã Đầu Bạc thì phải) nói rằng "Trần Đăng Khoa về hưu từ lúc 9 tuổi". Kệ, Cụ vẫn cứ sừng sững với "Góc Sân Và Khoảng Trời", thế là oách rồi.
Hắn gọi tắc xi đi về phía Bờ Hồ.
Xe chạy qua khỏi nhà hát lớn, đến phố Hàng Vôi thì tắc khự lại. Gã tắc xi lại càu nhàu chửi tục.
Hắn hỏi gã tắc xi.
•- - Có chuyện gì mà hôm nay tắc đường thế?
•- - Dạ, hôm nay đằng Bờ Hồ chặn đường để làm hội trưng bày hoa Xuân, nên kẹt .
•- - Ồ vậy hả, thế đây là đoạn nào vậy?
•- - Dạ, là Hàng Vôi anh ạ, chút nữa là đến thôi. Anh vội lắm à? Gã tắc xi hỏi
•- - Cũng không vội lắm, đây là Hàng Vôi hả, vậy thì anh chạy vòng đến ngã Hàng Trầu thì không bị kẹt nữa đâu.
•- - Hàng Trầu là chỗ nào, Hà Nội làm gì có phố ấy?
•- - Thế Hà Nội có phố Hàng Cau không?
•- - Dạ có, nhưng Hàng Trầu thì em chưa nghe bao giờ.
•- - Hà Nội chán thế à, Hàng Cau, Hàng Vôi có đủ mà không sắm thêm cái Hàng Trầu, không trách gì người ta nói: "Hà Nội giờ, còn chẳng bao nhiêu/ lấm lụa Hà Đông, rách nhiễu điều/ trầu cau nay chuyển về Hàng Bạc/ thương nhau thì ít ghét nhau nhiều..". Vài bữa nữa rảnh rảnh tôi phải thiết kế cho Hà Nội thêm cái phố Hàng Trầu mới được.
•- - Anh là lãnh đạo hay sao mà muốn là làm được thế? Gã tắc xi hỏi lại.
•- - Lãnh đạo làm sao mà có cái khả năng ấy được. Chỉ có Nhà Thơ mới muốn gì là làm được ngay thôi
Gã tắc xi nhe răng cười khì khì...
•- - Cho tôi xuống đây, tôi đi bộ ra bờ hồ cũng được, tắc đường kiểu này đi bao giờ cho đến.
Hắn lại thọc tay vào túi, vượt qua khúc đường Lý Thái Tổ đi về hướng Hồ Hoàn Kiếm.
Đêm đã khuya mà phía gần đền Ngọc Sơn vẫn thấy nhộn nhạo bóng người, hắn chạy lại vớ ngay một anh xe ôm hỏi: Có chuyện gì mà vui thế anh. Người xe ôm buông một tiếng trống không: - Cụ Rùa nổi ngắm hoa xuân ấy mà.

Nghe nói Cụ Rùa trong huyền thoại của Hồ Gươm nổi lên, hắn bươn tới chớp ngớp như đám người vây quanh nhìn ra mặt hồ.
Cụ Rùa chỉ nổi lên cái đầu, từ từ lượn quanh cầu Thê Húc.
Ngắm nghía một hồi chớp được mấy cái ảnh Cụ Rùa Thiêng, hắn đắc chí lắm, buông một câu xanh rờn với đám người xung quanh:
•- - Cụ Rùa đã nổi lên rất nhiều lần, tôi đố các Bác vì sao Cụ lại không mang kiếm?
•- - Chuyện dâng kiếm là chuyện cổ tích hoang đường thôi, còn đây là rùa thật mà. Một đứa bé trong đám người hiếu kỳ nhanh nhẩu trả lời.
•- - Bậy nào, hoang đường thế quái nào được, Cụ không mang kiếm là vì nhân gian cạn kiệt hết anh hào rồi, nên Cụ chẳng tìm được ai để chọn mặt gửi kiếm đó thôi.
•- - Nhưng dâng kiếm để đánh giặc ngoại xâm cơ mà, bây giờ đâu có giặc ngoại xâm mà dâng kiếm. Thằng bé cãi
•- - Ấy, huyền cơ là chỗ ở ấy đấy. Không còn giặc ngoại xâm, nhưng giặc nội xâm thì vô khối mà giặc nội xâm còn kinh hãi đáng sợ hơn ngoại xâm nhiều cháu ơi.

Hắn vừa nói xong câu ấy, thì có mấy người thanh niên mặc áo thường phục chìa ra cái thẻ an ninh, mời hắn ra chỗ khuất nói chuyện.
Họ nói hắn phát ngôn bừa bãi vô ý thức, nói bậy nói bạ ảnh hưởng đến lòng dân.
Hắn chìa cái giấy mời đến dự hội thảo quốc tế khuếch trương Văn Học Việt ra nước ngoài có ghi đích danh tên hắn là Nhà Thơ ra cho mấy người ấy xem và nói:
•- - Đã là Nhà Thơ thì nói xuôi nói ngược, nói bậy nói bạ gì cũng được chứ.
Mấy người an ninh không tin hắn là nhà thơ, đòi hắn xuất trình thẻ Nhà Thơ kèm theo giấy chứng nhận giải thưởng Thơ. Theo ý họ đã là Nhà Thơ tất phải có giải thưởng.
Hắn không mang theo thẻ Nhà Thơ hộ thân, còn giải thưởng Thơ thì hắn ấp úng khỏa lấp:
•- - Giấy chứng nhận giải thưởng thơ, cái thì trả lại cho ban tổ chức giải, cái thì hết hạn chưa kịp đưa ra Phường gia hạn.
Mấy người an ninh kiểm chứng lại lần nữa, bắt hắn ứng tác một bài thơ. Hắn tịt. Thế là bị phạt vi cảnh mất mấy trăm ngàn vì tội nói bậy.
Nộp tiền xong mặt hắn dài như cái bơm, thầm nghĩ: "Đã thế thì sau này bố mày bỏ làm thơ chuyển sang viết Phê Bình Văn Học, vừa oách, vừa khỏi phải cần có cảm xúc, lại dễ được giải, nhiều người cần lăng xê nể nang mời mọc nịnh bợ, vừa muốn nói hươu tán vượn gì thì tán, muốn chém ai thì chém....vô tư ".
Chán xem Rùa nổi vì mấy gã an ninh, hắn gọi xe ôm về Lò Sũ, nơi bạn hắn đang chờ hắn với bữa ăn khuya.
Tay xe ôm thấy hắn ăn mặc sang trọng, miệng cười cầu tài:
•- - Chắc bác giai là Việt Kiều mới từ nước ngoài về ăn Tết.
•- - Việt Kiều đ... gì đâu bác, ở nhà quê ra đấy, sắm bộ thế này cho dễ nhìn, lừa được ai thì lừa. Bác coi chừng cái ví tiền của bác ở túi sau, mất toi lúc nào không hay đấy.
Tay xe ôm không tin lời hắn nói, nhưng vẫn vội vả rút cái ví tiền sau túi quần, đưa lên găm vào túi ngực. Sợ hành động của mình khiếm nhã, nên tay xe ôm buông lời cầu an:
•- - Thế bác không dạo Bờ Hồ nữa à?
•- - Không, có người đợi về ăn tối.
•- - Giờ này mà vẫn có người đợi cơm, nhất bác rồi đấy nhé!
Hắn vênh mặt lên tự hào:
•- - Chứ sao, hạnh phúc của đời người là có ai đó luôn đợi mình sau khung cửa. Nhất là đợi những bữa cơm chiều. Bác có biết hôm nay người ta đợi tôi về ăn gì không?
•- - Ăn gì thế bác?
•- - Cá chuối kho dưa chua, canh rau đay mồng tơi nấu riêu cua.
•- - Ngon nhỉ!
•- - Chứ sao, Hà Nội trong tôi chỉ còn có vậy!. Hắn vừa nói vừa nuốt nước miếng ừng ực.
Nhà bạn hắn ở sâu trong hẻm nhỏ, hẻm đã nhỏ mà cầu thang lên nhà còn nhỏ như không còn nhỏ hơn được nữa. Hắn nghĩ đến nồi cá kho dưa chua, đến nồi canh rau đay nấu riêu cua, lập cập leo vội lên cầu thang, sơ ý té lộn cú mèo xuống cái rầm.
...Hắn giật mình ngơ ngác, dụi mắt
Cái Choe cười khúc khích hỏi:
•- - Bác nằm mơ thấy cái gì mà nói mớ nhiều thế?
•- - Xụyt, Choe không được hỗn. Cái Chóe lườm em nhắc nhở.
Hắn đưa tay xoa đầu Choe nói:
•- - Không sao đâu con, trong giấc mơ mọi người đều bình đẳng.
Cái Choe ngước nhìn cái Chóe lại cười khúc khích:
•- - Bác ấy nói gì Choe không hiểu, may mà nằm mơ đấy!
Hắn cũng rùng mình thầm nghĩ : "Ừ may thật, chỉ trong giấc mơ hắn mới là Nhà Thơ thôi, hú hồn, nếu ngoài đời mà là Nhà Thơ thật thì bỏ mẹ, sẽ không biết bị bạn bè đồng đạo "phanh thây" lúc nào không hay..."
___________________
Hamburg
05.02.10
tn
thuannghia | 04 February, 2010 16:31

Các cơ quan y tế quốc tế cho hay thế giới sắp sửa rơi vào một đại dịch ung thư toàn cầu
Ung thư là một trong những "sát thủ" đáng sợ nhất đối với con người. Tổ chức Y tế thế giới (WHO) ước tính có đến 84 triệu người sẽ mất mạng vì ung thư nếu không có sự can thiệp của y tế. Cũng theo số liệu của WHO, 7,9 triệu người đã chết vì ung thư vào năm 2007, chiếm 13% nguyên nhân tử vong trên toàn cầu. Ung thư phổi, bao tử, gan, ruột kết và ung thư vú là nguyên nhân gây tử vong cao nhất. Thuốc lá được xác định là nhân tố đơn lẻ nhưng quan trọng nhất dẫn đến ung thư. WHO cũng ước tính số ca tử vong do ung thư trên toàn cầu sẽ tiếp tục tăng, với khoảng 12 triệu người chết vào năm 2030. Đối với trường hợp Việt Nam, số liệu của Bộ Y tế vào năm 2006 cho thấy tổng cộng Việt Nam có 77.282 ca ung thư mới (chỉ tính riêng ung thư ác tính). Trong đó, đứng đầu là ung thư vú với 8.394 ca, kế đến là ung thư cổ tử cung (6.765), ruột kết và trực tràng (6.285), bao tử (5.860), khí quản, phế quản và phổi (5.802). Việt Nam cũng là quốc gia có tỷ lệ người mắc bệnh ung thư gan đứng hàng thứ 3 thế giới.
Trong các biện pháp tích cực có thể phòng chống được ung thư hiệu quả . Tổ chức UICC đưa ra 3 biện pháp hàng đầu có tính khả thi nhất, và là trọng điểm cho chủ đề ngày Ung Thư Thế Giới năm nay là
•1- Không hút thuốc lá
•2- Ăn uống lành mạnh, giảm bớt bia rượu
•3- Chế độ luyện tập thể chất,dưỡng sinh tăng sức đề kháng của cơ thể
•1- Không hút thuốc lá
•· Biện pháp hàng đầu chính là Bỏ Thuốc Lá. Theo WHO dự tính thế giới vào năm 2050, sẽ có trung bình 50 người chết vì Ung Thư trong số 100 ca tử vong của nhân loại. Trong số đó có 25 ca tử vong có nguyên nhân từ thuốc lá.
Các số liệu của Tổ chức Y tế Thế giới cho thấy: trong năm 2005, có 7 triệu 600 ngàn người thiệt mạng vì bệnh ung thư. Họ dự báo rằng số người chết vì ung thư và những ca bệnh ung thư sẽ tăng mạnh trong những năm sắp tới, nếu các nước đang phát triển không nhanh chóng có hành động để ngăn chặn tệ nạn hút thuốc lá và điều trị cho bệnh nhân. Từ trụ sở chính của Tổ chức Y tế Thế giới ở Geneve, thông tín viên Lisa Schlein gởi về bài tường thuật sau đây nhân Ngày Ung Thư Thế Giới mùng 4 tháng hai.
Những đoạn phim quảng cáo thuốc lá vốn rất thịnh hành ở Mỹ trong những năm trước, giờ đây đã không còn được cho phép thực hiện. Những lệnh cấm tương tự cũng đang được áp dụng ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt là ở những quốc gia công nghiệp giàu có.
Ông Peter Boyle, Giám đốc Cơ quan Nghiên cứu Ung thư Quốc tế, nói rằng cần ra sức ứng phó với nạn hút thuốc lá.
Ông Boyle nói: "Hút thuốc lá quả thực là một vấn đề lớn mà chúng tôi đang phải đối phó trong lãnh vực y tế công cộng vào thời điểm này."
Ông Boyle cho biết thêm rằng ung thư là một vấn đề có tầm cỡ thế giới, và các nước đang phát triển cùng với các quốc gia công nghiệp tân hưng là nơi mà các ca bệnh ung thư gia tăng với tỉ lệ cao nhất. Đây cũng là những nơi được dự kiến sẽ xảy ra hơn 70% các ca tử vong vì ung thư.
Theo ông Boyle, những người hút thuốc lá - cũng như những người hút tẩu và xì gà, có nhiều rủi ro mắc các chứng ung thư phổi, dạ dày, thận, tử cung, và máu.
Ông Boyle nói: "Nếu xu thế hút thuốc hiện nay không thay đổi, chúng ta có thể dự kiến 150 triệu ca tử vong liên quan tới thuốc lá trong 25 năm đầu của thế kỷ này. Từ năm 2025 đến năm 2050, tác động của nạn hút thuốc bắt đầu trong nửa sau của thế kỷ 20 ở các nước có thu nhập thấp và thu nhập trung bình sẽ bắt đầu hiện rõ, và chúng tôi dự kiến sẽ có đến 300 triệu ca tử vong trong thời kỳ này. Nếu xu thế này vẫn tiếp tục, số người chết vì thuốc lá trong nửa sau của thế kỷ 21 sẽ lên tới 500 triệu người."
Các chuyên gia cho hay: từ 20 đến 30 năm sau khi hút thuốc bệnh ung thư mới phát. Vì số người ở các nước đang phát triển bắt đầu nghiền thuốc lá khoảng vài thập niên sau khi hiện tượng này xuất hiện ở các quốc gia phát triển, cho nên số tử vong vì ung thư ở các nước này chưa tỏ lộ hoàn toàn.
Ông Boyle cho biết rằng có một yếu tố đáng phấn khởi là vẫn còn đủ thời giờ để ngăn chặn những ca tử vong đó.
Ông Boyle nói: "Việc ngưng hút thuốc làm giảm thiểu mối rủi ro mà quí vị đã có qua việc hút thuốc. Và càng bỏ thuốc lâu chừng nào thì sự giảm thiểu rủi ro càng nhiều chừng đó và càng tiến gần tới mức độ của một người cả đời không hề hút thuốc."
Tổ chức Y tế Thế giới cho biết 1/3 các ca bệnh ung thư là có thể ngăn ngừa được và 1/3 tất cả các chứng bệnh ung thư là có thể chữa trị, nếu được phát giác sớm. Họ nói thêm rằng xạ trị là cách chữa trị có hiệu quả và có chi phí vừa phải đối với 50% các bệnh nhân ung thư.
Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế - một cơ quan của Liên hiệp quốc chuyên theo dõi các hoạt động hạt nhân, đang tham gia một kế hoạch có tên 'Chương trình Nguyên tử phụng sự Hòa bình' để hỗ trợ cho các nước trên thế giới trong lãnh vực điều trị bằng bức xạ. Tuy nhiên, theo ông Massoud Samiel, Giám đốc Chương trình Xạ trị Ung thư của Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế, thế giới hiện nay còn thiếu hơn 5 ngàn máy xạ trị, và hầu hết những người ở các quốc gia đang phát triển cần tới cách điều trị này không có cơ hội tiếp cận với các máy đó.
Ông nói thêm như sau: "Tình trạng thiếu đầu tư cho việc chẩn đoán và phát giác sớm cũng mang lại một hậu quả là các bệnh nhân đến chữa trị quá trễ. Vì vậy, ngay cả trong trường hợp có máy xạ trị người ta cũng khó lòng được cứu sống. Vì không có các chương trình kiểm tra, không có các chương trình phát giác sớm, cho nên khi người bệnh tới được các trung tâm xạ trị thì thường là quá trễ."
Ông Samiel nói rằng khi bệnh ung thư bước vào thời kỳ cuối thì nhân viên y tế chỉ còn một cách duy nhất để giúp cho bệnh nhân là làm giảm bớt sự đau đớn của họ mà thôi.
Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế đang thực hiện các dự án thí điểm tại Albanie, Nicargua, Sri Lanka, Tanzania, Việt Nam và Yemen. Mục tiêu của cơ quan này trong vòng 3 tới 5 năm sắp tới là giúp cho các quốc gia vừa kể xây dựng các chương trình cấp quốc gia để phòng ngừa và chữa trị ung thư.
Liên minh Quốc tế Chống Ung thư là một trong các tổ chức tham gia chương trình này. Năm nay, họ cũng sẽ phát động một chiến dịch toàn cầu để tạo ra cho trẻ em những môi trường sống không có khói thuốc lá. Giám đốc Liên minh Quốc tế Chống Ung thư, bà Isabel Mortara cho biết: việc phô nhiễm với khói thuốc lá, bất kỳ là ở mức độ nào, cũng là một điều rất nguy hại.
Bà Mortara nói: "Có khoảng 700 triệu trẻ em trên thế giới thường xuyên phải hít khói thuốc. Các em này bị phô nhiễm với những sự nguy hại nghiêm trọng về sức khỏe, bao gồm tình trạng sinh thiếu cân, suyễn, sưng cuống phổi, viêm phổi... Một cuộc nghiên cứu mới đây cũng cho thấy xác xuất trở thành người nghiện thuốc lá ở các em lớn lên trong những gia đình có người hút thuốc lá cao gấp đôi những em bé mà cha mẹ không hút thuốc."
Theo bà Mortara, có nhiều người, kể cả những người làm nghề bác sĩ và y tá, không nhận thức đầy đủ về sự nguy hại của nạn hít phải khói thuốc lá từ người khác, thường được gọi là 'hút thuốc bị động'. Bà nói rằng các nhân viên y tế và những người hoạch định chính sách cần phải được giáo dục về mối đe dọa này, ngõ hầu họ có thể thực hiện những hành động cần thiết để giảm bớt số người chết vì ung thư trên thế giới.
Các số liệu của Tổ chức Y tế Thế giới cho thấy: trong năm 2005, có 7 triệu 600 ngàn người thiệt mạng vì bệnh ung thư. Họ dự báo rằng số người chết vì ung thư và những ca bệnh ung thư sẽ tăng mạnh trong những năm sắp tới, nếu các nước đang phát triển không nhanh chóng có hành động để ngăn chặn tệ nạn hút thuốc lá và điều trị cho bệnh nhân. Từ trụ sở chính của Tổ chức Y tế Thế giới ở Geneve, thông tín viên Lisa Schlein gởi về bài tường thuật sau đây nhân Ngày Ung Thư Thế Giới mùng 4 tháng hai.
Những đoạn phim quảng cáo thuốc lá vốn rất thịnh hành ở Mỹ trong những năm trước, giờ đây đã không còn được cho phép thực hiện. Những lệnh cấm tương tự cũng đang được áp dụng ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt là ở những quốc gia công nghiệp giàu có.
Ông Peter Boyle, Giám đốc Cơ quan Nghiên cứu Ung thư Quốc tế, nói rằng cần ra sức ứng phó với nạn hút thuốc lá.
Ông Boyle nói: "Hút thuốc lá quả thực là một vấn đề lớn mà chúng tôi đang phải đối phó trong lãnh vực y tế công cộng vào thời điểm này."
Ông Boyle cho biết thêm rằng ung thư là một vấn đề có tầm cỡ thế giới, và các nước đang phát triển cùng với các quốc gia công nghiệp tân hưng là nơi mà các ca bệnh ung thư gia tăng với tỉ lệ cao nhất. Đây cũng là những nơi được dự kiến sẽ xảy ra hơn 70% các ca tử vong vì ung thư.
Theo ông Boyle, những người hút thuốc lá - cũng như những người hút tẩu và xì gà, có nhiều rủi ro mắc các chứng ung thư phổi, dạ dày, thận, tử cung, và máu.
Ông Boyle nói: "Nếu xu thế hút thuốc hiện nay không thay đổi, chúng ta có thể dự kiến 150 triệu ca tử vong liên quan tới thuốc lá trong 25 năm đầu của thế kỷ này. Từ năm 2025 đến năm 2050, tác động của nạn hút thuốc bắt đầu trong nửa sau của thế kỷ 20 ở các nước có thu nhập thấp và thu nhập trung bình sẽ bắt đầu hiện rõ, và chúng tôi dự kiến sẽ có đến 300 triệu ca tử vong trong thời kỳ này. Nếu xu thế này vẫn tiếp tục, số người chết vì thuốc lá trong nửa sau của thế kỷ 21 sẽ lên tới 500 triệu người."
Các chuyên gia cho hay: từ 20 đến 30 năm sau khi hút thuốc bệnh ung thư mới phát. Vì số người ở các nước đang phát triển bắt đầu nghiền thuốc lá khoảng vài thập niên sau khi hiện tượng này xuất hiện ở các quốc gia phát triển, cho nên số tử vong vì ung thư ở các nước này chưa tỏ lộ hoàn toàn.
Ông Boyle cho biết rằng có một yếu tố đáng phấn khởi là vẫn còn đủ thời giờ để ngăn chận những ca tử vong đó.
Ông Boyle nói: "Việc ngưng hút thuốc làm giảm thiểu mối rủi ro mà quí vị đã có qua việc hút thuốc. Và càng bỏ thuốc lâu chừng nào thì sự giảm thiểu rủi ro càng nhiều chừng đó và càng tiến gần tới mức độ của một người cả đời không hề hút thuốc."
Tổ chức Y tế Thế giới cho biết 1/3 các ca bệnh ung thư là có thể ngăn ngừa được và 1/3 tất cả các chứng bệnh ung thư là có thể chữa trị, nếu được phát giác sớm. Họ nói thêm rằng xạ trị là cách chữa trị có hiệu quả và có chi phí vừa phải đối với 50% các bệnh nhân ung thư.
Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế - một cơ quan của Liên hiệp quốc chuyên theo dõi các hoạt động hạt nhân, đang tham gia một kế hoạch có tên 'Chương trình Nguyên tử phụng sự Hòa bình' để hỗ trợ cho các nước trên thế giới trong lãnh vực điều trị bằng bức xạ. Tuy nhiên, theo ông Massoud Samiel, Giám đốc Chương trình Xạ trị Ung thư của Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế, thế giới hiện nay còn thiếu hơn 5 ngàn máy xạ trị, và hầu hết những người ở các quốc gia đang phát triển cần tới cách điều trị này không có cơ hội tiếp cận với các máy đó.
Ông nói thêm như sau: "Tình trạng thiếu đầu tư cho việc chẩn đoán và phát giác sớm cũng mang lại một hậu quả là các bệnh nhân đến chữa trị quá trễ. Vì vậy, ngay cả trong trường hợp có máy xạ trị người ta cũng khó lòng được cứu sống. Vì không có các chương trình kiểm tra, không có các chương trình phát giác sớm, cho nên khi người bệnh tới được các trung tâm xạ trị thì thường là quá trễ."
Ông Samiel nói rằng khi bệnh ung thư bước vào thời kỳ cuối thì nhân viên y tế chỉ còn một cách duy nhất đểø giúp cho bệnh nhân là làm giảm bớt sự đau đớn của họ mà thôi.
Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế dang thực hiện các dự án thí điểm tại Albanie, Nicargua, Sri Lanka, Tanzania, Việt Nam và Yemen. Mục tiêu của cơ quan này trong vòng 3 tới 5 năm sắp tới là giúp cho các quốc gia vừa kể xây dựng các chương trình cấp quốc gia để phòng ngừa và chữa trị ung thư.
Liên minh Quốc tế Chống Ung thư là một trong các tổ chức tham gia chương trình này. Năm nay, họ cũng sẽ phát động một chiến dịch toàn cầu để tạo ra cho trẻ em những môi trường sống không có khói thuốc lá. Giám đốc Liên minh Quốc tế Chống Ung thư, bà Isabel Mortara cho biết: việc phô nhiễm với khói thuốc lá, bất kỳ là ở mức độ nào, cũng là một điều rất nguy hại.
Bà Mortara nói: "Có khoảng 700 triệu trẻ em trên thế giới thường xuyên phải hít khói thuốc. Các em này bị phô nhiễm với những sự nguy hại nghiêm trọng về sức khỏe, bao gồm tình trạng sinh thiếu cân, suyễn, sưng cuống phổi, viêm phổi... Một cuộc nghiên cứu mới đây cũng cho thấy xác xuất trở thành người nghiện thuốc lá ở các em lớn lên trong những gia đình có người hút thuốc lá cao gấp đôi những em bé mà cha mẹ không hút thuốc."
Theo bà Mortara, có nhiều người, kể cả những người làm nghề bác sĩ và y tá, không nhận thức đầy đủ về sự nguy hại của nạn hít phải khói thuốc lá từ người khác, thường được gọi là 'hút thuốc bị động'. Bà nói rằng các nhân viên y tế và những người hoạch định chính sách cần phải được giáo dục về mối đe dọa này, ngõ hầu họ có thể thực hiện những hành động cần thiết để giảm bớt số người chết vì ung thư trên Thế Giới.
Như thế nào gọi là ăn uống đúng, lành mạnh:
Thứ nhất: không làm tăng trọng lượng của cơ thể quá giới hạn cho phép.
Thứ hai: Giảm mức tiêu thụ chất béo của cơ thể. Như ăn ít thịt cá, gia cầm và ít các loại bơ, sữa, mứt, dầu mỡ và các thức ăn sẵn, đồ hộp và các loại đồ chiên ...
Thứ ba: Nên ăn nhiều các loại thức ăn giàu chất xơ như hoa quả, các loại rau sống hoặc luộc, cũng như các thức ăn tự nhiên, ngũ cốc.
Thứ tư: Ăn nhiều các loại thức ăn giàu hàm lượng Vitamin. Hoa quả rau cỏ.
Thứ 5: Nên tránh các loại thức ăn đóng hộp, các loại thức ăn muối sẵn hay nướng sẵn và các loại thức ăn hun khói.
Ăn uống không đúng sẽ làm tăng khả năng bị bệnh Ung Thư. Theo thống kê trong cộng đồng, cũng như tài liệu nghiên cứu từ bệnh viện và các tổ chức Y tế, cũng như kết quả xét nghiệm thì có vào khoảng 35% bệnh nhân Ung thư có nguyên nhân từ việc ăn uống sai lệch.
Bạn hãy bỏ qua thói quen ăn uống của mình, và không cần thiết chú trọng vào các bữa ăn chính như thường lệ. Mà nên lưu ý thiết lập thói quen dùng bữa cho một ngày là: Điểm Tâm Sáng, Ăn Trưa và Ăn Tối. Ngoài 3 bữa đó tuyệt đối không nên ăn dặm thêm một thứ gì nữa cả.
Bạn nên dành cho bữa ăn sự yên lặng có thể, tuyệt đối không nên đọc sách báo hay xem tivi, nghe tin tức lúc ăn. Ngoài sự im lặng và thả lỏng cơ thể dành cho ăn uống bạn không nên quan tâm đến một vấn nào khác. Tốt nhất là bạn chỉ dọn lên bàn ăn khẩu phần thức ăn đã định lượng sẵn, không nên để trên bàn những thức ăn khác không có trong danh mục định lượng cho bữa ăn. Ăn chậm và nhai thật kỹ thức ăn.
Lưu ý khi mua thực phẩm nên tránh các loại thực phẩm mà lúc chế biến phải sử dụng nhiều dầu mỡ để chiên xào.
Nên tránh các loại thức ăn ngọt như kẹo, mứt, chokolade...vì những loại này có chứa nhiều kalorin. Trong đó đường là loại có chứa nhiều kalorin nhất. Chỉ cần một lượng ít đường đã làm mất sự cân bằng năng lượng trong một bữa ăn đã thiết kế sẵn định lượng Kalorin.
Trong một ngày ít nhất nên uống không dưới 1,5 lít nước, và tốt nhất là loại nước khoáng tự nhiên hay nước đun sôi để nguội. (lưu ý nên uống loại nước khoáng không ga thì tốt hơn). (tư liệu hiệp hội phòng chống Ung Thư châu Âu)
Một chuyên gia hang đầu trong tổ chức phòng chóng Ung Thư của nước Đức khuyên rằng, ăn như đèn đường sẽ chống được Ung Thư: "hãy ăn màu đỏ của cà chua, màu vàng của chanh tươi và màu xanh của salat sẽ chống được Ung Thư"

thuannghia | 01 February, 2010 14:23
Bọ nhận được cái thư hiến kế này của bác Trần Mạnh Hảo từ chiều hôm qua, đọc xong cười bò, nhưng cứ băn khoăn không biết có nên post lên hay không, sợ bác Hữu Thỉnh và một số bác có tên trong thư lại giận bọ. Nhưng nghĩ lại, bọ cũng có tên trong thư chứ riêng gì các bác ấy đâu, bác Hảo hiến kế buồn cười nhưng chân thành, chứ có ý đồ gì đâu. Thôi thì cứ post lên cho bà con coi, hiến kế không thành công cũng thành cười, hi hi.
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập- Tự do - Hạnh phúc
THƯ XIN HIẾN KẾ CỦA NHÀ VĂN TRẦN MẠNH HẢO
KÍNH GỬI BAN LÃNH ĐẠO HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM :
ĐỂ BỚT DÙNG TIỀN BAO CẤP CỦA NHÀ NƯỚC
HỘI TA CÓ THỂ TỰ LẬP VỀ KINH PHÍ HOẠT ĐỘNG
Kính thưa đồng chí Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam
Kính thưa các đồng chí trong Ban Chấp hành Hội Nhà Văn Việt Nam
Tôi tên là Trần Mạnh Hảo, 64 tuổi, quê Nam Định, hiện sống và thất nghiệp tại Sài Gòn, hội viên hội nhà văn VN từ năm 1975 ( vào hội tập thể khoảng trên dưới 40 nhà văn của văn nghệ giải phóng, không phải đi cửa sau và không phải làm đơn) xin phép được tham mưu, hiến kế mọn cho các đồng chí một số diệu kế sau, để tăng cường vai trò và nhiệm vụ phục vụ chế độ ta của Hội, đặng bớt tiền công quỹ hàng nhiều chục tỉ đồng mỗi năm chi vô tội vạ cho Hội ta hoạt động mà tác phẩm lớn vẫn chưa có ( hay không có ?)...
Chúng tôi nghe nói, mỗi năm nhà nước lấy tiền của nhân dân chi cho hoạt động của Hội Nhà Văn VN mấy chục tỉ đồng, chưa kể số tiền đồng chí Hữu Thỉnh chạy vạy cửa trước cửa sau, xin xỏ được nhiều tỉ đồng nữa. (Vì chưa bao giờ Hội ta công khai tài chính với Hội Viên nên nhiều đồng chí hội viên còn nói, đảng ta chi cho hội cả trăm tỉ đồng mỗi năm, không biết thực hư ra sao?). Nghe nói, việc lớn đại hội dịch giả thế giới dịch văn học Việt Nam ra tiếng nước ngoài vừa kết thúc thắng lợi vẻ vang, rực rỡ rất hoành tráng ở Hà Nội, nhà nước đã chi nhiều triệu đô la Mỹ . Như thế, Hội ta xài phí tiền của nhân dân quá; trong khi hàng chục vạn gia đình VN chỉ cần được đầu tư mỗi hộ một triệu đồng sẽ thoát nghèo. Nếu tất cả số công quỹ quá rất lớn nhà nước quẳng tiền qua cửa số đầu tư cho hội ta, đem giúp dân nghèo thì nước ta đã thoát nghèo một phần ba dân số.
Là một hội viên nhà văn, đêm đêm tôi thao thức trằn trọc năm canh không ngủ được, vì Hội ta xài phí tiền mồ hội nước mắt của nhân dân mà không biết xót, bèn xin hiến kế giúp Hội có thể tự lực về kinh phí .
Chúng tôi nghe kể lại ( không biết thực hư ra sao) rằng đoàn làm phim "Lý Công Uẩn" vừa rời nước ta sang mướn các phim trường Trung Quốc, lại mướn cả đạo diễn Trung quốc, diễn viên Trung Quốc...để làm phim này. Như vậy, khi chiếu ra, tôi ngờ rằng Lý Công Uẩn này là Lý Công Uẩn Trung Quốc, chứ không phải Lý Công Uẩn VN. Lại nghe hơi nồi chõ rằng có đồng chí phụ trách điện ảnh Trung Quốc rỉ tai trưởng đoàn làm phim VN : các đồng chí không làm phim này thì rồi đây Trung Quốc cũng sẽ làm phim về Lý Công Uẩn, về Trần Hưng Đạo... vì tổ tiên nhà Lý, nhà Trần của Việt Nam đều từ Trung Quốc di cư sang .
Nghe chuyện này xong, tôi vã mồ hôi sợ : chết, nguy to rồi, điện ảnh nước ta mà làm thế này thì mất nước như chơi. Do vậy, tôi nghĩ ngay đến Hãng Phim Hội Nhà Văn VN do nhà thơ Hữu Thỉnh làm giám đốc, nhà văn nói tiếng Trung Quốc sõi hơn tiếng mẹ đẻ Hà Phạm Phú làm trợ lý giám đốc, tuy mới ra đời được mấy năm mà đã có mấy giải phim truyện nhựa đoạt cánh diều vàng, bông sen vàng, sản xuất hàng trăm bộ phim danh giá làm sáng láng nền điện ảnh nước nhà. Giá nhà nước trao việc làm phim Lý Công Uẩn cho hãng phim Hội Nhà Văn thì đâu đến nỗi phải mướn đạo diễn và diễn viên Trung Quốc...Hãng phim Hội Nhà Văn hoạt động tuy tay trái, nhưng thành công vang dội, hơn rất nhiều thành công quá khiêm tốn của Hội điện ảnh VN và hai hãng phim truyện VN & hãng phim Giải phóng...
Xin các vị vào www.google.com mở tiêu đề : " Hãng phim hội nhà văn VN" sẽ thấy thành công về giải thưởng và tiền bạc của hãng này là quá lớn. Hãng phim hội ta đã được nhà nước đầu tư có phim cả triệu đô la, lại được bên đối tác là Trung Quốc cho tiền, cho mượn đạo diễn và diễn viên mệt nghỉ. Nghe nói tiền bạc Hội ta thu được từ hãng phim này cũng tới nhiều triệu đô là Mỹ ( vì Hội không công khai tài chính nên có hội viên đồn nghe đâu lời cả tỉ đô là Mỹ, lại có tin đồn là lỗ lớn, nhà nước bù lỗ hết, lại thưởng công cho Hội vì đã làm lời cho đảng về chính trị...)
Chúng tôi xin đề xuất hội ta nên khuyếch trương hãng phim của hội, công khai đề tên giám đốc hãng phim là chủ tịch hội Hữu Thỉnh ( chứ trước đây không thấy đề giám đốc hãng là ai, mà ai ai cũng hiểu giám đốc hãng là đồng chí chủ tịch hội kính mến). Ta nên đề bạt nhà văn Hà Phạm Phú lên phó giám đốc, lại cử các chuyên gia hàng đầu của ngành điện ảnh VN là hội viên như đạo diễn Đặng Nhật Minh, đạo diễn Đỗ Minh Tuấn, diễn viên Hoàng Nhuận Cầm, nhà quản lý điện ảnh Hồng Ngát làm phó giám đốc. Như vậy, hãng phim của Hội ta sẽ hút hết nhân tài của hội điện ảnh VN và của các hãng phim nhà nước. Một năm ta nên sản xuất 1000 bộ phim, hi vọng sẽ giành được giải Os-ca, đưa nền điện ảnh VN lên ngang hàng Mỹ. Như vậy, tiền thưởng của nhà nước và tiền thưởng của quốc tế cho các bộ phim lớn của hãng phim hội ta chắc thu về cả nhiều triệu đô la, đủ trang trải mọi sinh hoạt của hội, lại còn cấp thêm tiền cho hội viên xài chơi.
Nhân đà thắng lợi vang dội của hãng phim, Hội ta ngu chi mà không lập thêm Hãng kịch Hội nhà văn nhỉ ?Theo tôi, lực lượng viết kịch bản sân khấu nước nhà đa số là nhà văn. Còn mỗi nhà văn nước ta, tuy viết văn làm thơ chưa hay lắm nhưng diễn kịch thì không chê vào đâu được. Các diễn viên kịch khác chỉ khi ra sân khấu mới diễn kịch nổi; nhưng nhà văn chúng ta có thiên tài biến cuộc đời thành sân khấu : ngày diễn kịch ngày, đêm diễn kịch đêm, không ai xem cũng diễn, nhiều khi chỉ diễn cho trang giấy, diễn cho vợ con và cái gương xem...Theo tôi, nhất định hội ta phải để chủ tịch hội Hữu Thỉnh ( một kịch sĩ trẻ không chuyên đầy tài năng) làm giám đốc hãng kịch hội nhà văn. Phó giám đốc thứ nhất, tôi đề cử nhà văn Nguyễn Quang Lập ( kịch tác gia số một VN hiện nay). Phó giám đốc thứ hai xin đề cử nhà văn Lê Duy Hạnh. Phó giám đốc thứ ba hãng kịch hội nhà văn tôi xin đề cử nhà văn Nguyễn Khắc Phục. Phó giám đốc thứ tư xin đề cử nhà văn Chu Lai...Tôi xin dùng cả đời mình đánh cá với Hội, nếu Hội ta lập hãng kịch, đảm bảo khi diễn người xem đông hơn kiến, chắc phải nhờ bên ngành công an giữ trật tự kẻo khi bán vé sợ chen nhau bẹp ruột nhân dân. Tiền thu được do nền kịch nghệ hội mang tới có thể lên nhiều tỉ đồng, hội chè chén ăn chơi thoải mái, lại còn đóng góp cho quỹ xóa đói giảm nghèo mệt nghỉ...
Hội ta đã lập được hãng phim, hãng kịch, tội gì ta không có đà lập thêm hãng mỹ thuật. Hiện nay, số hội viên nhà văn ta đốc ra vẽ tranh có lẽ lên tới 500 đến 600 người. Ví như nhà thơ họa sĩ Trần Nhương, nhà thơ họa sĩ Đỗ Trung Lai là chỗ bạn bè với chúng tôi, nên tôi biết có nhiều bức tranh hai ông tướng bán cả ngàn đô la Mỹ . Nếu chúng ta lập hãng mỹ thuật hội nhà văn, tổ chức vẽ tranh xuất khẩu, đảm bảo đủ tiền dịch tất cả các tác phẩm văn học VN ra tiếng Anh, nếu đắt quá thì dịch tạm ra tiếng Lào, tiếng Cămpuchia vậy. Như thế, nhờ tiền bán tranh của hãng mỹ thuật, hội sẽ làm vui lòng cả nghìn hội viên vì ai ai cũng có sách dịch ra tiếng nước ngoài. Tất nhiên giám đốc hãng mỹ thuật hội nhà văn VN vẫn phải là chủ tịch Hữu Thỉnh. Các phó chủ tịch hãng mỹ thuật HNV, tôi xin mạo muội đề cử các nhà văn họa sĩ sau : Trần Nhương, Đỗ Trung Lai, Đoàn Lê, Nguyễn Đình Chính...
Ơ hay, Hội ta đã lập được ba hãng : hãng phim, hãng kịch, hãng mỹ thuật, dại gì ta không lập thêm hãng nhạc nhỉ? Sẽ hái ra tiền cho mà xem.Hội ta có những nhạc sĩ tài ba là hội viên ví như nhà thơ nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo, nhà thơ, nhạc sĩ, kiêm nhà phê bình âm nhạc NguyễnThụy Kha, nhà văn nhà thơ,nhạc sĩ không biết nhạc thiếu tướng Hữu Ước. Nói riêng về nhạc sĩ không biết nhạc Hữu ước : ông đã tổ chức nhiều đêm nhạc cho riêng mình hoành tráng mà người đi xem đông như họp chợ, toàn ca sĩ hạng sao hát bài ông sáng tác; ông đã ra nhiều đĩa nhạc đắt như tôm tươi, thu bạc tỉ dễ như ăn ớt. Có nhà thơ nữ nổi tiếng Lâm Thị Mỹ Dạ dù không biết nhạc, cũng vừa ra một album nhạc nghe nói hay lắm. Có hàng trăm nhà văn, nhà thơ là nhạc sĩ không biết nhạc đang hoạt động riêng lẻ vô tổ chức; nếu ta lập hãng nhạc, đưa các hội viên văn vào làm ăn tập thể trong hãng nhạc để sản xuất đĩa nhạc xuất khẩu, ai bảo tiền không vào hầu bao ông Hữu Thỉnh như nước nào?
Chúng tôi xin đề cử hội nên mời họa sĩ, nhà văn, nhà thơ, tác giả kịch bản sân khấu và điện ảnh, nhạc sĩ mù nhạc Hữu Ước làm giám đốc hãng nhạc hội nhà văn VN; nhưng lại sợ chủ tịch Hữu Thỉnh giận, nên việc ai sẽ làm giám đốc hãng nhạc hội nhà văn nên để ban lãnh đạo hội xem xét. Tôi xin đề nghị giải pháp, hai ông Thỉnh và ông Ước cùng là đồng giám đốc hãng nhạc. Ông Hữu Ước mà nhận làm giám đốc hãng nhạc hội ta, tôi xin đảm bảo Hội cả ngàn hội viên, chỉ ngồi chơi xơi nước, không cần viết lách gì cho khổ, chỉ ngồi nhận tiền trợ cấp cao hơn lương hưu nhiều do ngân lượng thu được từ hãng nhạc cung cấp...Các phó giám đốc hãnh nhạc tôi xin đề cử các nhà văn nhạc sĩ : Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Thụy Kha, Lâm Thị Mỹ Dạ, Nguyễn Thị Hồng Ngát ( vốn là diễn viên chèo)...Chúng tôi cũng tát nước theo mưa, có chút tư túi là trộm xin tự ứng cử thêm chức danh phó giám đốc hãng nhạc hội nhà văn; vì là hồi nhỏ tôi từng hát trong ban ca vịnh nhà thơ xứ Bình Hải với giọng ô-pê-ra ( có lúc xuống sề thành ô-pê-vào; tôi đã hát thử cho anh bạn nhạc sĩ biết nhạc kiêm ca sĩ Trần Tiến nghe, cậu Tiến khoái quá khen mày hát hay hơn tao, hôm nào mày đi hát với tao sẽ mê hồn thiên hạ, tôi mà nói dối chuyện này xin trời bắt bé bằng con kiến).
Hội ta đã có hãng phim, hãng nhạc, hãng kịch, hãng mỹ thuật, chả lẽ không mở thêm hãng nhiếp ảnh hội nhà văn có phải là rôm rả đình đám, chưa nói ngân lượng thu về từ nguồn lợi ảnh xuất khẩu là con số không hề nhỏ chút nào. Một nghìn hội viên nhà văn chắc chắn đều là một nghìn nghệ sĩ nhiếp ảnh bậc thầy. Có thím nhà văn, bác nhà văn đi đâu, ngoài con di động biết chụp hình, còn đeo tòong teng vài ba cái máy ảnh, oai hơn rất nhiều các bác phó nhòm, phó nháy nhan nhản khắp hang cùng ngõ chợ. Viết văn làm thơ thì ít mà chụp ảnh thì nhiều, đảm bảo hãng nhiếp ảnh là hãng sôi nổi và tưng bừng nhất hội. Giám đốc hãng nhiếp ảnh hội ta chắc chắn là bác Hữu Thỉnh rồi. Tôi xin đề nghị bổ sung một đồng chủ tịch hãng nhiếp ảnh là nhà thơ Nguyễn Duy. Ông Duy là một nghệ sĩ nhiếp ảnh lừng danh. Hãy nhìn các cuốn lịch tết của ông, những bức ảnh đẹp do ông chụp không thua gì Dương Minh Long chụp. Còn các chức danh phó chủ tịch hãng nhiếp ảnh hội, nếu mà tôi đề cử, chắc chắn sẽ gây mất đoàn kết.
Xin đề xuất một phương án : anh Thỉnh và Ban chấp hành nên chơi quả đẹp với một nghìn hội viên, bạo dạn đề bạt tất cả các hội viên lên chức danh phó giám đốc hãng nhiếp ảnh hội nhà văn. Như thế là ta sẽ có một nghìn vị phó giám đốc hãng nhiếp ảnh...Ví như tôi ( TMH) sẽ phấn khởi lắm mà in lại danh thiếp cho vợ con biết mặt, rằng ta đây đã là phó giám đốc, đừng có đùa nghe chưa. Đi đâu, lỡ mà mắt kém vượt đèn đỏ, công an huýt còi dừng lại phạt, chỉ việc đưa ra cái danh thiếp nào ghi nhà văn, nhà báo, lại có chức danh phó giám đốc hãng, đảm bảo anh công an nể vì bác này lãnh đạo đây, cho đi liền rồi dặn : xin bác phó giám đốc hãng lần sau đừng vượt đèn đỏ nhá...
Về mặt nguyên tắc, anh Thỉnh được quyền ngay tức khắc đề bạt cùng một lúc một nghìn vị phó giám đốc dưới quyền. Một nghìn ông bà phó giám đốc này nhớ ơn anh Thỉnh đã làm họ vênh vang với vợ con làng xóm, nên tháng tám này đại hội, họ sẽ cùng làm đơn lên ông Tư Sang, xin trung ương để anh Thỉnh làm thêm khóa nữa, có phải vui vẻ cả làng không nào? Mà anh Thỉnh cũng chẳng tốn một xu, chỉ thương xót văn phòng hội ta phải thức đêm in ra cả nghìn quyết định đề bạt. Tôi xin hiến thêm kế đà đao cho anh Thỉnh : trong quyết định đề bạt này, anh nên ghi rõ, phó giám đốc không ăn lương, không được xía vào cuộc họp của giám đốc hãng nhiếp ảnh hội. Ngộ nhỡ một nghìn ông bà phó giám đốc cùng đòi họp với giám đốc, phải mướn hội trường Ba Đình à, rồi thì cãi nhau ỏm tỏi hơn mổ bò, ông chẳng bà chuộc, rối hơn canh hẹ, giời can ! Có tới một nghìn ông bà phó giám đốc, mà rốt ráo hãng nhiềp ảnh hội ta vẫn chỉ mình anh Thỉnh lãnh đạo, có phải là kế ông Gia Cát Lượng không nào ? Mà ông Gia Cát sinh ra ngân lượng nhiều nhiều từ nguồn lợi xuất khẩu lịch, xuất khẩu ảnh nghệ thuật...có phải tuyệt chiêu không anh Thỉnh ?
Khi tôi đang viết bản hiến kế này thì có mấy ông bạn nhà văn đến nhà chơi. Tôi mới đọc cho các ông nghe bản hiến kế tưởng vui tính mà rất nghiêm túc này, các ông nhà văn đều vừa ngáp, vừa chép miệng : chết, như thế này thì còn thiếu to, mất đoàn kết to, nếu ông không hiến kế cho hội ta nên mở thêm hãng múa hội nhà văn. Tôi bảo, già cả gần hết rồi, còn trai thanh nữ tú đâu mà múa với chả may. Các ông phán : ông nhìn sang hội liên hiệp xem, có hội nghệ sĩ múa là gì. Múa đâu cứ phải chỉ là các động tác hình thể. Bác Chế Lan Viên từng viết : " Lòng ta thành con rối / Cho cuộc đời giật dây" thì không phải là múa à ? Ừ nhỉ ! Các ông lại phán, như anh Thỉnh, anh Khoa, các anh ấy có lắc mông không nào, có giang tay làm chim bay cò bay không nào, có kiễng chân để di chuyển bằng các ngón chân thẳng đứng ba lê bốn lê không nào ? Không, nhưng các anh ấy múa ra tiền ra bạc cho hội, múa ra chức ra tước, múa ra văn hay thơ tài, múa ra hàng nghìn cô yêu đương viết thư tỏ tình với các anh, thì có phải là siêu múa không nào ?
Tôi ngẩn tò te chẳng biết đối đáp ra làm sao.
Các ông bạn nhà văn lại phán : đấy, nhà văn ta lấy lòng ra mà múa, lấy tâm huyết ra mà múa rối cho thế gian xem như một bài thơ trong di cảo của bác Chế. Khi ông viết văn, đầu óc ông, trái tim ông còn nhảy nhót bằng vạn các nghệ sĩ múa chuyên nghiệp ấy chứ ? Nên dứt khoát hội ta phải lập thêm hãng múa hội nhà văn mới thuận theo nguyện vọng của hội viên chúng tôi..Ông đừng tưởng chỉ thân xác các ông các bà mới có mông có vế, có ngực có eo...Tâm hồn ta cũng có cặp mông khiêu dâm ra phết đấy, cũng có bộ ngực phì nhiêu ghẹo đời oách lắm đấy...
Nghe mấy ông bạn múa mép, tôi biết các ông này thế nào cũng sẽ rình cơ hội, ra tranh cử chức phó giám đốc hãng múa hội nhà văn cho xem. Mót múa quá mà ! Nghe các vị này hiến kế, tôi hơi khiếp. Lỡ trên ngờ rằng mình biểu tượng hai mặt, ai lại đi hiến kế hội nhà văn lập hãng múa, cho mấy bác bảy tám mươi tuổi nhảy tăng gô, hay cha cha à ? Chuyện này tôi chưa dám hiến kế, vì nó lớn quá, ngoài tầm hiểu biết của tôi. Tôi chỉ viết ra đây để các vị lãnh đạo hội nhà văn xem có nên lập thêm hãng múa hội nhà văn VN hay không ? Tôi biết có khoảng bốn đến năm trăm hội viên nhà văn vẫn còn khát vọng múa, còn âm thầm múa ở mọi nơi mọi lúc, có khi múa bằng đầu gối, có khi múa bằng lưỡi, hay lộn đầu xuống đất làm con quay ( con cù), làm cây chuối biết múa may quay cuồng thế sự . Nếu không lập hãng múa, e các bác nhà văn nghiền múa này sẽ thù anh Thỉnh mà không bỏ phiếu cho anh làm chủ tịch hội thêm khóa nữa thì sao ? Xin ban chấp hành và anh Thỉnh đèn giời soi xét.
Với tất cả lòng chân thành và trình độ còn non kém về mọi mặt, Trần Mạnh Hảo gà mờ chúng tôi xin hiến kế mọn này, để Hội ta có thể tự chủ về kinh tế mà không còn xài đồng tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân một cách vô tình như trước nữa, lại bớt đi gánh nặng oằn vai của đảng nhà nước. Ban lãnh đạo Hội với đồng chí Hữu Thỉnh nghe cũng được mà không nghe thì thôi.,.
Kính chúc các đồng chí lãnh đạo ăn một cái tết ông ba mươi no xôi chán chè.
Sài Gòn ngày 29-01-2010
T.M.HComment của Vũ Ngọc Tiến:
Gửi Bọ Lập,
Cái tập đoàn đa chức năng, đa ngành nghề của anh TMH đề xuất cho Hội quá hay, thiết nghĩ cần có tên tắt cho rễ gọi và nghe như Tây cho nó oai. Vậy tôi đề nghị tên giao dịch sẽ là: Divu (dịch vụ) Di (điện ảnh) Ki (kịch nghệ) Mu (múa) Am (âm nhạc) Ho (hội họa) Group.
Hoan hô sáng kiến lập DiVuDiKiMuAmHo Group của TMH trình lên BCH Hội nhân ngày đầu năm 2010!
_______________
______________________
Nguồn :http://quechoablog.wordpress.com
thuannghia | 29 January, 2010 14:52
thuannghia | 29 January, 2010 11:46

thuannghia | 26 January, 2010 16:20
Vấn đề người bị bệnh Ung Thư, trong thời gian điều trị và sau thời gian điều trị nên ăn uống như thế nào cho hợp lý. Nên ăn những gì, và kiêng ăn những gì để hồi phục nhanh sức khỏe và không ảnh hưởng đến liệu trình điều trị cũng như tránh những di chứng sau này...được rất nhiều người bệnh và gia đình của họ quan tâm.
Đó là một trong những câu hỏi mà người Tư Vấn cho bệnh nhân thường gặp lúng túng và thường đưa ra những ý kiến không đồng nhất.
Để tiện cho việc tham khảo và tư vấn cho người bệnh Ung Thư ăn uống hợp lý. Tôi xin dịch nguyên bản cuốn sách "100 khẩu phần ăn lành mạnh" (100 gesunde Rezepte) . Cuốn sách do Hiệp Hội Các Tổ Chức Chống Ung Thư CHLB Đức (Deutshcen Krebsgesellschaft e.V.) thành viên của tổ chức "Hành Động Thiết Thực Trong Phạm Vi Châu Âu Chống Ung Thư" phát hành.



Sách do 3 tác giả : Laurence Brion, Catherina Everaerts, Matine Vandebroeck thuộc bộ môn tư vấn Ăn Kiêng Giải Độc chống Ung thư (Diätspezialistinen der Verreinigung gegen Krebs) thuộc nhóm "Châu Âu Chống Ung Thư" ở Brüssel- Bỉ đồng biên soạn.
Cuốn sách này đã được sử dụng làm tài liệu để thiết lập khẩu phần thức ăn trong các bệnh viện điều trị Ung Thư ở Tây Âu và cũng để làm tài liệu tư vấn cho bệnh nhân tự thiết kế khẩu phần ăn uống cho mình trong thời kỳ Hậu Ung Thư.
Đây là sách biên soạn theo đặc trưng ẩm thực của Châu Âu, tôi chưa có kinh nghiệm cũng như chưa rõ thị trường thực phẩm của chúng như thế nào, nên chỉ dịch từ nguyên bản. Bạn bè và những người quan tâm xin lấy đó làm tư liệu tham khảo, rồi từ đó thiết kế cho mình một chế độ ăn uống thích hợp.
DỊCH NGUYÊN BẢN cuốn "100 gesunde Rezepte"
PHƯƠNG THỨC ĂN UỐNG LÀNH MẠNH
Như thế nào gọi là ăn uống đúng, lành mạnh:
Thứ nhất: không làm tăng trọng lượng của cơ thể quá giới hạn cho phép.
Thứ hai: Giảm mức tiêu thụ chất béo của cơ thể. Như ăn ít thịt cá, gia cầm và ít các loại bơ, sữa, mứt, dầu mỡ và các thức ăn sẵn, đồ hộp và các loại đồ chiên ...
Thứ ba: Nên ăn nhiều các loại thức ăn giàu chất xơ như hoa quả, các loại rau sống hoặc luộc, cũng như các thức ăn tự nhiên, ngũ cốc.
Thứ tư: Ăn nhiều các loại thức ăn giàu hàm lượng Vitamin. Hoa quả rau cỏ.
Thứ 5: Nên tránh các loại thức ăn đóng hộp, các loại thức ăn muối sẵn hay nướng sẵn và các loại thức ăn hun khói.
Ăn uống không đúng sẽ làm tăng khả năng bị bệnh Ung Thư. Theo thống kê trong cộng đồng, cũng như tài liệu nghiên cứu từ bệnh viện và các tổ chức Y tế, cũng như kết quả xét nghiệm thì có vào khoảng 35% bệnh nhân Ung thư có nguyên nhân từ việc ăn uống sai lệch.
Bạn hãy bỏ qua thói quen ăn uống của mình, và không cần thiết chú trọng vào các bữa ăn chính như thường lệ. Mà nên lưu ý thiết lập thói quen dùng bữa cho một ngày là: Điểm Tâm Sáng, Ăn Trưa và Ăn Tối. Ngoài 3 bữa đó tuyệt đối không nên ăn dặm thêm một thứ gì nữa cả.
Bạn nên dành cho bữa ăn sự yên lặng có thể, tuyệt đối không nên đọc sách báo hay xem tivi, nghe tin tức lúc ăn. Ngoài sự im lặng và thả lỏng cơ thể dành cho ăn uống bạn không nên quan tâm đến một vấn nào khác. Tốt nhất là bạn chỉ dọn lên bàn ăn khẩu phần thức ăn đã định lượng sẵn, không nên để trên bàn những thức ăn khác không có trong danh mục định lượng cho bữa ăn. Ăn chậm và nhai thật kỹ thức ăn.
Lưu ý khi mua thực phẩm nên tránh các loại thực phẩm mà lúc chế biến phải sử dụng nhiều dầu mỡ để chiên xào.
Nên tránh các loại thức ăn ngọt như kẹo, mứt, chokolade...vì những loại này có chứa nhiều kalorin. Trong đó đường là loại có chứa nhiều kalorin nhất. Chỉ cần một lượng ít đường đã làm mất sự cân bằng năng lượng trong một bữa ăn đã thiết kế sẵn định lượng Kalorin.
Trong một ngày ít nhất nên uống không dưới 1,5 lít nước, và tốt nhất là loại nước khoáng tự nhiên hay nước đun sôi để nguội. (lưu ý nên uống loại nước khoáng không ga thì tốt hơn)
SỬ DỤNG CUỐN SÁCH NÀY NHƯ THẾ NÀO
Cuốn sách này thiết lập cho các bạn 100 khẩu phần ăn hàng ngày chia thành 4 bảng, với 4 loại thức ăn cơ bản: Thức ăn điểm tâm buổi sáng, thức ăn buổi trưa, thức ăn buổi tối và các loại nước sốt.
Nguyên tắc thiết lập khẩu phần ăn cho một ngày được dựa vào hàm lượng kalorin của thực phẩm để thiết kế
Khẩu phần ăn hàng ngày được thiết lập trong khoảng cộng trừ 1500 Kilo kalorin tương ứng với 6270 Kilo joule
Toàn bộ liệu trình ăn uống được thiết lập trong vòng 3 tuần lễ một lần.
Căn cứ vào 100 khẩu phần ăn (menü) đã trình bày, bạn hãy tự chọn cho mình thức ăn thích hợp để tự thiết kế khẩu phần ăn hàng ngày trước cho 3 tuần lễ liên tục với nguyên tắc lượng thức ăn có năng lượng xê dịch trong khoảng 1500 Kilo kalorin.
Định lượng thức ăn được đánh giá về giá trị dinh dưỡng lành mạnh theo 3 tiêu chuẩn chính:
1) Lượng chất xơ- tinh bột (Bllaststoffe)
2) Vitamin A
3) Vitamin C
Giá trị cụ thể được đánh giá như sau:
A- Lượng Chất Xơ: (được tính bằng Gramm). Từ 0-1,5 thì được cho 1 sao (*), từ 1- 3,3 thì được cho là 2 sao (**), từ 3,1- 4,5 thì cho 3 sao (***) , từ 4,6 đến 8,5 thì cho 4 sao (****), trên 8,5 gam thì được tính là 5 sao (****)
B- Vitamin A (được tính bằng Mikrogramm). Từ 0-100 thì cho 1 sao (*), từ 101- 500 thì cho 2 sao (**), từ 501-1000 thì cho 3 sao (***), trên 1000 thì cho 4 sao (****)
C- Vitamin C (được tính bằng Miligramm). Từ 0- 25 thì cho 1 sao (*), từ 26-50 thì cho 2 sao(**), từ 51-75 thì cho 3 sao (***), trên 51 thì tính chung là 4 sao (****)
Khẩu phần ăn càng nhiều sao thì giá trị dinh dưỡng lành mạnh càng cao.
(Khẩu phần thức ăn được định lượng và thiết kế thành 100 menü. Bạn có thể chọn trong đó những thức ăn phù hợp với khẩu vị của mình và hoạch định sẵn chương trình, mua sắm thực phẩm cho phù hợp với giá trị dinh dưỡng theo nguyên tắc trên, và nên thiết kế liệu trình trong 3 tuần để không nhàm chán. Tất nhiên bạn có quyền chọn những loại thức ăn trùng lặp nhưng phải đảm bảo nguyên tắc về Kalorin và 3 tiêu chuẩn ưu tiên như trình bày trên.
Theo ý tưởng của tôi, truyền thống ẩm thực của Á đông của chúng mình là ẩm thực gia đình, ẩm thực chung. Một bữa ăn gia đình bao giờ cũng có thức ăn để chung và được múc, gắp trong suốt bữa ăn, cho nên việc hoạch định một khẩu phần ăn riêng cho người bệnh tương đối gặp khó khăn. Vì vậy người có tâm và có đầu óc kinh doanh có thể mở những nhà hàng đặc biệt chỉ dành riêng cho người bị bệnh Ung Thư với những bữa ăn định lượng như trên ở những thành phố có đông dân cư. Chắc chắn thu hút được một lượng thực khách không nhỏ. Và sẽ thành công về mọi mặt.
Vừa giúp đỡ cho người bệnh có cơ hội thuận lợi trong quá trình trị bệnh, vừa có lợi tức. Theo điều nghiên của tôi, thì giá thành cho một khẩu phần ăn hàng ngày theo menü trong cuốn sách này không đắt. Phù hợp với khả năng sinh hoạt của đời sống hàng ngày người dân thành thị Việt Nam- Lời người dịch- Tiết lộ thêm một bí mật: Tôi rất thành thạo nấu tất cả các món trong cuốn sách này, bằng đỏ đầu bếp 3 sao tôi có được cũng nhờ nấu và chế biến các món ăn trong cuốn sách mà có)(Mời xem phần tiếp theo- Nội Dung Chính)
thuannghia | 25 January, 2010 14:39

thuannghia | 24 January, 2010 18:24
Trong bài viết Cà Roạt đăng ngày 28 tháng 9 năm 2009 tôi có đề cập đến một chuyên gia Thôi Miên nổi tiếng châu Âu, người gốc Thái Bình, Việt Nam. Hiện đang lập nghiệp ở Đức.
http://thuannghia.vnweblogs.com/post/7291/187118
Và trong một lần ngồi với bạn bè Văn Nghệ ở quán cháo lòng tiết canh Lò Sũ, tôi cũng đã có giới thiệu một học trò khá thành công trong kỹ thuật Thôi Miên của chuyên gia này với bạn bè và những người quan tâm.
Nhưng hình như mọi người có vẻ chưa thật sự có lòng tin với một liệu pháp trị bệnh rất hữu hiệu có một xuất xứ rất "hoành tráng" và lâu đời này.
Khi giới y khoa và bệnh nhân ở các nước phát triển họ đang rùng mình khiếp hãi trước những phản ứng phụ "chết người" của thuốc hóa dược. Và tất cả đều muốn quay về với các liệu pháp tự nhiên. Trong đó những liệu pháp đánh thức tiềm tàng của cơ thể trong việc tự chữa bệnh đặc biệt được quan tâm nghiên cứu, ứng dụng rất rộng rãi. Ngoài Khí Công và Yoga là những bộ môn được trân trọng và chấp nhận như những liệu pháp an toàn và hiệu quả thì Thôi Miên cũng được đặc biệt quan tâm . Giới khoa học và giới Y khoa đã có những công trình nghiên cứu có hệ thống và đã hình thành một khoa trị liệu chính thức được giảng dạy trong các trường Đại Học.
Liệu Pháp Thôi Miên trị bệnh ngày nay không còn xa lạ với Y Khoa châu Âu nữa. Những phòng điều trị bằng phương pháp Thôi Miên đã được hệ thống bảo hiểm Y Tế chấp nhận như những chuyên khoa Y tế khác trong hệ thống Y học Hiện Đại.
Chuyên Gia Thôi Miên Nguyễn Mạnh Quân là một trong những người hàng đầu trong việc quảng bá Liệu Pháp Trị Bệnh này.
Tháng 10 năm 2009, anh được cấp giấy phép thành lập trường đào tạo các chuyên gia Thôi Miên Y Khoa. Có thể đây là trường Đào Tạo Thôi Miên Y Khoa bằng tiếng Việt đầu tiên trên thế giới.
Mọi chi tiết xin mời các bạn ghé vào trang dưới đây để tìm hiểu cụ thể hơn
http://www.thoimiencamxahoc.com
Trân Trọng
24.01.10
tn
thuannghia | 23 January, 2010 14:00
về ngõ hợi biếng nài cương thiên mã
vó khốc khách nào đáo cửa hồng loan
song hao mãi cố tìm nguồn mão dậu
không kiếp còn đành né mé thiên quan
.
dòng cự môn đau tiếc mầm khôi việt
dáng lương đồng khép nép lụy tham lang
gom góp hết vẫn rỗng miền tử phủ
tấu thư chìm hoa cái ngậm hàm oan
.
đã bữa trước long lanh tình tý ngọ
nhánh đào hoa song hỷ chột mất chồi
lửa chưa nhen nước ào ào thác lũ
bước triều châu tam hóa cũng buông xuôi
.
mai mốt đó về trầm miền thìn tuất
có thiên la địa võng cũng dư thừa
thôi vun vén tam không mà độ nhật
gối nguyệt thiền để hỏi trắng trâu chưa?
23.01.10
tn
thuannghia | 22 January, 2010 14:30
xin được viết một câu thơ rất buồn
vì khi đó mới thật sự là vui
.
xin được viết một câu thơ ngậm ngùi
vì khi đó mới thật sự hoan ca
.
xin được viết một câu thơ rất lạ
vì khi đó mới thật sự thân quen
.
xin được viết một câu thơ rất mềm
vì khi đó mới thật sự dũng mãnh
.
xin được viết một câu thơ sóng sánh
vì khi đó mới thật sự say sưa
.
xin được viết một câu thơ đong đưa
vì khi đó mới thật sự ngút ngàn
.
xin được viết một câu thơ tan hoang
vì khi đó đích thực là nguyên lành
...
và sẽ viết ngàn bài thơ rất lạnh
rất vô hồn rất sáo rỗng vô duyên
khi thấy em qua từng câu canh cánh
lật tìm anh trong dáng chữ tật nguyền
22.01.10
tn
thuannghia | 21 January, 2010 19:39
1
Từ chỗ mình ở đến chỗ làm việc xấp xỉ khoảng một cây số. Đi ô tô thì không có chỗ đậu xe, đi xe máy thì vút một tay ga là đến nơi mất độ 2, 3 phút gì đó, nhưng muốn đi xe máy thì phải đóng bộ áo quần bảo hiểm, giày mũ mất hết 5, 10 phút. Phí cả công mang vào cởi ra. Đi bus thì cũng bất tiện, của đáng tội, chờ đợi cho có chuyến rồi nhảy lên đi hai trạm lại nhảy xuống, đi bộ ngược lại chỗ làm mất gần 5 phút nữa. Nếu đi bộ từ nhà đến đó thì mất độ 15 phút. Mùa hè, mùa thu thì không sao, đi bộ lại đâm hay, vừa hưởng được không khí thoáng mát, lại vừa tằng tằng túc tắc, vừa đi vừa chuốt kéo cảm xúc, đôi khi lại có mấy tứ thơ hay cũng nên. Nhưng mùa đông thì hơi ớn. Hôm nào trời lạnh đóng băng thì vừa đi vừa như trượt tuyết, ớn lắm, không cẩn thận thì giáng mông xuống nền đường có bữa vỡ xương chậu chứ chẳng chơi. Còn hôm nào tuyết tan thì lủng bủng nhóp nhép chẳng khác chi đường làng ngập bùn náng chân trâu, cũng ngại ra phết.
Thế đấy, đời cũng vậy mà, chuyện gì mà cứ không rõ ràng, cứ nhập nhằng, nửa nạc nửa mỡ, ông không ra ông thằng không ra thằng, khoai chẳng ra khoai, ngô chẳng ra ngô, không đực, không cái, không xa không gần, đầu Ngô mình Sở...thế là chán lắm. Thà rằng nó xa thì xa bà nó đi cho rồi để mình còn tính. Còn cứ dở dở ương thế này, nhiều lúc đếch biết đâu mà lường.
Có lẽ trên đời này cái nửa nạc nửa mỡ hữu dụng nhất vẫn là thịt heo ba chỉ. Luộc lên, thái phay, xắt mấy lát khế, chuối chát và sung vả gì đó rồi đem kẹp với tôm chua mà xực thì nhất lầu. Còn tất những thứ "nửa nạc, nửa mỡ" khác đều vô dụng cả.
(Nhắc đến vụ thịt heo ba chỉ kẹp tôm chua chuối chát với khế và trái sung chắc gã Thương Hồ ĐM lại cười mình sằng sặc cho mà coi. Mình từ khi lưu lạc giang hồ tứ chiếng, ba chìm bảy nổi chín lênh đênh đến giờ tiếng tăm và hỗn danh có vô khối, vậy mà chưa thằng nào, con nào dám tấn phong mình là "Dũng Sĩ diệt Trà Đá và Bánh Tráng" như gã này . Kể ra hắn cũng to gan thật. Nhưng thôi kệ, em út nó tấn phong mình mà không nhận thì nó lại trách là đạo đức giả, thêm mệt người... he he he....)
2.
Từ nhà mình đến chỗ làm, đi bộ mất khoảng 15 phút, vừa đi vừa về mất 30 phút. Có hôm không có việc gì vội, mình chềnh chàng đi về cũng mất gần cả ba bốn chục phút. Mấy chục phút cuốc bộ đó, trên con đường này mình vừa đi vừa "thả hồn treo ngược ở cành cây". Tính từ hồi chuyển về làm việc ở đó đến giờ, mình sản xuất ra cũng có dư cả trăm bài thơ. Vì vậy mình đặt cho con đường này là con đường Bùi Giáng, để tưởng niệm một thần tượng Thơ mà mình kính nể, nhất là những bài thơ được làm trong thời kỳ "đứng phố, ngồi hè" của Ông.

Đường "Bùi Giáng" của mình đây, cuối đường có căn nhà cao tầng là mình làm việc ở đó
Bước ra khỏi nhà mình là gặp ngay cái ga tàu điện ngầm. Qua bên kia đường là cái nhà hát Neu Flora, cái nhà hát lớn nhất Hamburg và một trong những nhà hát xây dựng theo qui mô hiện đại vào loại bậc nhất nước Đức.
Nhắc đến nhà hát mình nghĩ mà thương mấy ông biên kịch và dàn diễn viên của các đoàn Nghệ Thuật ở nước mình.
Bên này người ta dàn dựng một vở kịch hay một vở tạp kỹ, bao giờ cũng diễn đi diễn lại cả chục năm vẫn có người xem. Ví như cái nhà hát Neu Flora này chẳng hạn, từ ngày mình về Hamburg gần chục năm nay, mà chúng chỉ mới thay có 3 vở diễn. Vở Vampir, rồi vở Drite và hiện nay là đang diễn vở Tarzan. Còn như cái nhà hát ở ngoài cảng thì hơn 10 năm nay chúng cũng chỉ diễn đi diễn lại cái vở nhạc kịch Der König der Löve (Vua Sư Tử) mà thôi. Diễn đi diễn lại riết rồi cái tên của nhà hát là Haffen Theate người ta cũng quên béng đi luôn, mà chỉ nhắc đến cái tên của vở diễn mỗi khi nói đến nhà hát đó.
Vậy đó, dàn dựng một vở diễn, thời gian diễn lâu. Cứ mỗi lần có suất diễn, thì người biên kịch lại có tiền phần trăm của nhuận bút. Viết một vở kịch tiền cứ vào đều đều cả chục năm. Thế mới sướng, thế mới dốc hết tâm tư tinh túy và năng lực của mình ra, trút cả linh hồn nhiệt huyết vào lời thoại chứ. Đằng này ở nhà mình có Ông đạo diễn có tháng nhận hợp đồng viết cả chục vở diễn. Vở nào viết xong nhận một cọc năm mười triệu (tiền VN) gì đó. Rồi quên luôn mình đã viết cho ai, và viết cái gì.
Còn dàn diễn viên cũng vậy, mỗi lần diễn là mỗi lần rút kinh nghiệm, mỗi lần lột xác nhập hồn vào vai diễn, cố công hoàn thiện vai diễn đến mức khả thi nhất. Diễn mãi một vai diễn như vậy sao mà không tạo được vai diễn hút hồn khán giả được. Còn diễn viên nhà mình, dàn dựng một vở diễn, đôi khi chưa kịp thuộc lời thoại đã phải chuyển sang diễn vở mới rồi. Thế thì làm sao mà có chất lượng vai diễn cho hoành tráng được.
Bởi vậy mà coi mấy vở kịch gọi là "chiến" được đưa lên mạng của các đoàn ca kịch, nghệ thuật nhà mình thật là nhạt như nước ốc, còn vai diễn thì ngượng nghịu nói những lời thoại vô hồn mua vui những trận cười nhão nhoẹt.
Trách sao được họ, vì chụp giật cơm áo gạo tiền mà. Có vở diễn mất công dàn dựng cả nửa năm, cũng chỉ để diễn mấy lần trong mùa hội thi của ngành hay của mảng văn hóa nào đó rồi bỏ. Phí vậy đó, phí cả tài vật, mà phí cả nhân tài diễn viên.

(Nhà hát Neu Flora)
Đối diện bên kia đường với nhà hát Neu Flora là cái Ki-ốt, bán báo, thuốc lá, bia rượu, kẹo bánh và các thứ thức uống lặt vặt khác. Quanh cái Ki-ốt này bao giờ cũng có dăm bảy người ngồi lảng vảng xung quanh uống rượu và hút xách. Đa số họ là những người vô gia cư, hoặc là những người có nhà nhưng thất nghiệp và vướng vào con đường nghiện ngập.
Dân hút bồ đà thì ít, nhưng dân nghiện bia thì nhiều. Dân nghiện uống bên này khác với dân uống nhà mình. Thứ nhất là họ rất ít khi ngồi quán. Vì ngồi trong quán tiền đâu mà trả, vì một chai bia uống trong quán, giá của nó có thể mua cả két ở ngoài Ki-ốt. Thứ hai, đã uống là không ăn. Không phải như dân uống nhà mình, bao giờ cũng phải có cái gắp, có mồi mới nhậu được.
Dân uống bên này túm năm tụm ba lại ở một góc đường hay một góc công viên nào đó gần chỗ có bán bia rượu. Cứ mỗi người nắm cổ một chai bia hay chai rượu mà tu. Tu hết, chạy vô Ki-ốt xách chai khác, cứ vậy mà nhì nhằng cho hết cả ngày.

(Ki-ốt đối diện nhà hát, cái gã đứng tựa lưng vô cửa là Hắn, bình thường thì Hắn ngồi trên hàng gạch này, hôm nay lạnh quá, -13 độ mà)
3.
Trên đường mình tới chỗ làm bao giờ cũng phải đi ngang qua Ki-ốt này, và lúc nào cũng phải lách qua mấy người nghiện này mà đi.
Trong số dân nghiện ở khu nhà hát này, có một người rất lạ. Hắn không xì xà xì xồ, hay là dốc cả chai vào cổ như mấy người khác. Hắn bao giờ cũng âm thầm lạnh như một tảng băng, ngồi trên bức tường gạch, bên cạnh để chai bia bật nắp, và mắt bao giờ cũng như vô hồn buông thả vời vợi qua phía bên cổng nhà hát.
Một năm, hai năm, và bây giờ đã hơn 5 năm rồi. Buổi sáng mình đi làm đã thấy hắn ngồi đó, buổi chiều đi làm về, dù sớm hay muộn cũng thấy hắn vẫn còn ngồi đó. Vẫn cái chai bia bật nắp uống lưng nửa, vẫn như một tảng băng nhìn vô hồn qua phía bên kia nhà hát.
Thấy lạ, đã có lần mình tò mò ngồi xuống bên cạnh hắn chào hỏi xã giao, và giả vờ bâng quơ hỏi có phải hắn ngồi đợi ai không. Hắn không trả lời mình, chỉ gằm mặt xuống nhìn mình với con mắt thiếu thiện cảm, rồi xách cái cổ chai bia đứng dậy đi ra chỗ khác, như ý nói mình đang làm phiền hắn vậy.
Tức khí, có bữa cuối tuần mình xin một chai bia không, đổ nước trà vào đó, ra ngoài Ki-ốt ngồi bên cạnh hắn, cũng giả vờ im lặng như hắn, nhìn sang phía bên kia nhà hát.
Làm mấy lần như vậy, rồi cuối cùng hắn cũng chào mình, dù là xã giao nhưng có phần thân thiện hơn
Cho đến mấy bữa nay trời lạnh ghê gớm, dễ âm có gần chục độ, mà hắn vẫn cứ ngồi đó, vẫn chai bia bật nắp uống dở, vẫn vô hồn nhìn sang bên kia nhà hát.

(Trời lạnh quá, dân nhậu rúc vào đây cả, mỗi thằng xách cổ một chai...đứng uống)
Hắn nhìn cái gì bên ấy? hắn đợi gì bên ấy? Mình thật tò mò.
Vẫn là chai bia đựng nước trà, mình quyết khám phá cho ra chuyện này mới thôi.
Ngồi xuống và chào hắn, mình hít hà than trời lạnh quá để mở đầu câu chuyện.
Có lẽ hôm nay trời buốt quá, nên hắn động lòng khi cũng có người như hắn, ra ngồi trông ngoài trời và nhìn sang bên kia nhà hát.
•- - Ông cũng đợi à? - Hắn hỏi
•- - Vâng, thế còn ông? - mình hỏi lại
•- -Vâng, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ không đợi nữa- Hắn trả lời
Qua những câu trả lời nhát gừng của hắn, mình chắp nối thành một câu chuyện, mới mang máng hiểu ra.
Trước đây 5, 7 năm gì đó, khi hắn đang còn việc làm. Hắn đi xem vở diễn Vampir trong nhà hát này. Tình cờ ngồi bên một cô gái. Vở diễn đến cao trào cảm động nhất. Hắn và cô ta hôn nhau. Chỉ vậy thôi, lúc tan vở diễn, cô chào hắn và hẹn một ngày nào đó sẽ quay lại xem khi có vở diễn mới. Hắn nói đó là nụ hôn ngọt ngào nhất mà cuộc đời hắn có được, và hắn đợi nụ hôn như vậy sẽ đến với hắn lần nữa. Từ đó khi nhà hát có suất diễn là hắn ra đây để đợi cô ấy đến. 1 năm, 2 năm ...cô ấy không đến. Hắn vẫn đợi. Hắn bỏ việc làm, hưởng lương thất nghiệp để ra đây ngồi đợi. Đợi đến bây giờ và sẽ còn đợi nữa. Hắn nói vậy.
•- - Ông có tin là cô ta còn nhớ ông không?
•- - Tin chứ, tôi tin là cô ấy sẽ đến.
•- - Làm sao mà ông có thể có lòng tin vào một chuyện mơ hồ như thế được nhỉ?
•- - Theo ông, lòng tin là cái gì?- Hắn day lại hỏi tôi
•- - À, là hy vọng vào một điều gì đó, mà tư duy của chúng ta cho phép chúng ta đặt vào đó sự tin tưởng nó sẽ xảy ra trong tương lai.
•- - Ông đã nhầm. Lòng tin không đặt vào những cái gì đã và đang hiện hữu, có thể nhìn thấy, sờ mó và chứng thực được bằng các giác quan. Cái nhà này số 17, ông nói ông có lòng tin đó là số nhà 17 à, dư thừa. Con đường này là đường Fruchalle, ông nói ông có lòng tin nó là con đường Fruchalle à, dư thừa. Lòng tin là hy vọng của ông được đặt vào chỗ mơ hồ nhất, khó tiếp cận nhất, và nó chưa hiện hữu ra trước mắt ông bao giờ.
•- - Có nghĩa là ông vẫn đợi, và tin rằng ông sẽ rất hạnh phúc khi có một ngày cô ấy sẽ đến và trao cho ông nụ hôn như thủơ nào ư?- Mình hỏi.
•- - Hạnh Phúc à, đó là một vấn đề khác. Khi cô ấy đến và cho dù có ôm chầm lấy tôi, hôn dồn dập lên tôi đi chăng nữa, thì lúc đó tôi đã chắc gì hạnh phúc như những ngày tháng mà tôi đã đợi cô ấy như bây giờ
.......
4.
Mình đứng dậy ra về, có chút gì đó vừa tức cười, vừa mủi lòng, và xen tý bỡ ngỡ.
Mình với hắn ai hạnh phúc hơn ai nhỉ?
Không lẽ hạnh phúc chỉ có trong những gì chưa tìm ra và đang chờ đợi!.
Thôi kệ, đằng nào cũng thế, uống trà hay uống bia nào có khác gì nhau mấy đâu , uống riết thì đâm ra nghiền, cũng ngửa cổ đổ nước vào miệng, nuốt xuống và sau đó là lại đái ra ....thì cũng là nước cả thôi...he he...
...
21.01.10
thuannghia | 18 January, 2010 04:10
Mùa chín rụng lên mình còn thiếu tuổi
Ta xoè ta rút lá chắn phên truồng
Chưa đổ trạng nên hồng hồng chi vội
Xé cạ rồi đâu tới cuộc ù suông
.
Đêm tù mù vác buồn làm cửu vạn
Đì câu thơ ưỡn ẹo hóa nên tình
Nhóm mình ta, một mình ta ra phỏm
Cửa thiên khai lật chíu cũng bạch đinh
.
Dẫu thất sách lùa lưng mình bát vạn
Đâu có em mà trải cuộc thập thành
Chi chi bỏ thang thang rồi cũng bỏ
Bỏ tài bàn buông lá rũ mơ xanh
.
Thiên ù ù địa ù ù. Bạch thủ
Cửa Phật hoa rơi réo lạc giọng hề
Không hạp cạ tròn bài làm chi nữa
Cước bao nhiêu cho đủ một dịch mê
.
Mùa chín rụng lật mình ra đếm tuổi
Phải treo tranh trái vĩ mấy lần đau
Chưa đổ trạng nên hồng hồng chi vội
Đợi người về kết phổng ở mai sau
_____________
18.01.10
tn
Tên thật: Lê Thuận Nghĩa
Pháp hiệu: Quảng Nhẫn
Ngày sinh: 15.09.1959
Quê quán: Khúc Ruột Miền Trung
Nghề nghiệp: Lương Y
Nơi ở hiện nay: Thành phố Ham-Buốc , CHLB Đức
*Đặc điểm cá nhân: Rất yêu Thơ, và cực kỳ ghét khi không có Truyện để đọc. Không phân biệt được dấu Hỏi và Ngã, chữ cái D và Gi và dấu Ô trong tiếng Việt. Nghiền trà Thái nguyên đến một cách bệnh hoạn.
* Liên lạc: instituttcm@yahoo.de